Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 17 / 141  ·  12.1%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 17: Thanh mai trúc mã
16/11/2025 22:00· 2,358 từ

Vừa đặt chân xuống tầng thứ hai, Trạm Nguyên đã bắt đầu không còn đỡ nổi nữa.

Một thân một mình chiến với lũ zombie suốt gian dài, năng lực lẫn lực của anh đều đã cạn đến giờ phút này chỉ lại chút ý chí gắng trụ lại.

Tuy số lượng zombie hầm thứ hai không bằng tầng một, nhưng ôm Nghê Thủy Thủy trong lòng, Nguyên Miểu chẳng thể dùng tự vệ, chỉ có thể tránh từng đợt công dữ dội của lũ zombie.

Trong một lần tránh né, ý trượt chân xuống đất. Cú ngã ấy anh nằm bất động hồi lâu, nửa ngày không có được.

Tạ Đình Chu nhanh tay gục zombie đang lao phía Trạm Nguyên Miểu, sau bước tới, đẩy Trạm Nguyên Miểu bất tỉnh sang một bên ôm lấy Nghê Thủy Thủy lòng lần nữa.

Khi đầu ngón tay khẽ vào trán Nghê Thủy Tạ Đình Chu mới nhận điều gì đó không ổn.

Nghê Thủy Thủy... phát sốt Trong tình huống này sốt thì…

Chính lúc ấy, câu nói đó của Trạm Nguyên chợt vang lên trong đầu “Nếu Nghê Thủy Thủy biến thành tôi sẽ để cô ấy chết cậu.”

Biến thành zombie?

Nghê Thủy Thủy đã bị nhiễm sao?

Cô bị zombie cắn rồi?

Phải rồi… khi nãy bao vây bởi đám đông đến thế, làm sao thể toàn mạng trở ra mà trầy xước gì?

Bộ não Tạ Đình Chu chiếc băng từ bị cứ tua đi tua lại một câu: Nghê Thủy Thủy đã lây nhiễm.

Nhận thức này như một dao cắm thẳng vào anh, khiến ngực đau nhói, đến khó thở. Anh hoàn không biết phải làm gì.

“Không được… không thể để Thủy Thủy biến thành đó.”

Cô ấy yêu cái đẹp bao, ghét máu tanh mức nào, chỉ cần đến zombie một chút là đã sợ bật khóc. Làm sao anh thể trơ mắt nhìn cô thành một sinh vật ra người quỷ chẳng ra quỷ?

Nhưng anh thì chẳng thể để cứu cô!

Tạ Đình Chu quỳ trên đất, ôm lấy Nghê Thủy, trong lòng ngổn ngang hoảng loạn và tuyệt vọng.

Người bố nuôi từng ô bảo vệ hai bọn họ, từ lâu đã chuyện không may. Chuyện này, anh từng dám nói với Nghê Thủy.

Anh đã hứa với bố sẽ chăm sóc cô tốt. Cho dù cô hứng, kiêu căng hay vô lý mức nào, anh cũng luôn gắng hết sức để lo cô. Anh vẫn luôn tiếp tục bảo vệ cô như

Vậy thì… tại sao anh phải đi cứu người Tại sao lại tự mình tưởng rằng có thể thay đổi tính cách của Nghê Thủy Nếu hôm đó không cãi đã không bỏ cùng người khác. Nếu anh không dỗi mà lơ là giác, thì cô đã không chuyện…

Lần ở siêu thị cũng Lần này… cũng lại như vậy.

Mùi máu tanh dần dần ra trong không khí, đám zombie ở tầng hầm hai đồng loạt gào rú phấn từng con từng con chen lao về phía Tạ Đình

Tạ Đình Chu căm hận tận xương tủy, hận zombie đã khiến gia đình tan nát, hận chính bản thân không thể bảo vệ được Thủy Thủy, hận cả Trạm Miểu vì đã để bị lây nhiễm.

Cơn giận dữ cuộn trào bão tố, cảm xúc liệt đến mức làm bộc dị năng trong cơ thể anh. chớp nổ lách tách, điện điên cuồng nhảy múa trên nhà. Đèn chiếu sáng dòng điện ảnh hưởng, chớp tắt xạ như đang phát cho đến khi...

"Đoàng!" Một tiếng nổ lớn lên.

Toàn bộ đèn điện trên đều nổ tung. Cả zombie cũng bị tiêu diệt chớp mắt.

Chúc Duy và những người đang trốn gần đó, thở đến mức không dám mạnh.

Xì... Lại nữa rồi!

Đáng sợ thật, đội trưởng hóa thành quả bom tử có thể nổ bất lúc nào!

Tần Như Băng lén đá vào chân Chúc Duy cái. Chúc Duy quay đầu, chân đá tiếp vào Trần Tinh Không chút chần chừ, Trần Mẫn liền đẩy mạnh “ông nhặt được nửa ra phía trước!

Triệu Trì Dụ: “???”

Chúc Duy đè thấp giọng: Anh không phải bác à? Mau ra đó cứu đi chứ!”

Triệu Trì Dụ: "Cứu ai

Trần Tinh Mẫn trừng mắt: ngốc à? Dĩ nhiên cứu đội trưởng của tụi rồi!"

Tần Như Băng và Chúc đồng loạt quay đầu anh ta.

Cuối cùng… là cứu ai đúng?

Trần Tinh Mẫn: “?”

Không đúng sao? Đội trưởng giờ trông đáng sợ đi được!

Triệu Trì Dụ đẩy lại kính đang lệch trên mũi, nhanh chóng bước đến mặt Tạ Đình Chu, nói:

“Xin chào, tôi là Triệu Dụ, trưởng khoa Truyền của Bệnh viện Nhân dân Một. Anh có chỗ nào cảm không khỏe không?”

“Truyền nhiễm?” Tạ Đình Chu đầu lên, khi nhìn chiếc áo blouse trắng trên Triệu Trì Dụ, anh lập tức lấy tay anh ta, vội nói: “Cứu cô ấy! Cứu Thủy Thủy! Cô ấy sốt rồi!”

Triệu Trì Dụ rất hiểu trạng của người nhà nhân. Anh nhẹ nhàng an bằng giọng điệu dịu dàng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=17]

“Được rồi, anh đừng lo. sẽ kiểm tra xem ấy có vết thương nào không. Nhìn vết thương trên trán ấy thì có vẻ va đập, có thể bị trùng gây sốt cao. nhất thiết là bị lây nhiễm zombie đâu.”

Những lời này như thắp hy vọng trong lòng Đình Chu. Anh lập tức “Vết thương trên đầu là do nạn xe hôm qua. vừa rồi vẫn còn nôn.”

Triệu Trì Dụ gật đầu, Nghê Thủy Thủy nằm ngay ngắn, lấy từ túi một chiếc đèn pin nhỏ, bắt kiểm tra sơ bộ các thương ngoài da.

Lúc này, Tần Như Băng bước đến. Cô không làm lạ về vị trí trọng của Nghê Thủy Thủy trong Tạ Đình Chu.

Nếu không đủ tình cảm, sao Tạ Đình Chu thể hai kiếp liền giết đỏ cả mắt trong siêu thị cô ấy?

Mà hiện tại, anh trông bình tĩnh hơn cả trước trong siêu thị, Nghê Thủy Thủy vẫn chưa thở. Giống như việc anh tận mắt nhìn thấy bộ khô của cô, anh còn ôm hy vọng cô sống

Cô nhớ rất rõ, kiếp khi Nghê Thủy Thủy dị năng của Tạ Đình đã bộc phát mạnh đến mức liền ba cấp.

Có lẽ lần này… cũng vậy.

Nghê Thủy Thủy sống không bao lâu nữa đâu. cùng, Tạ Đình Chu sẽ với Kiều Quân Hi.

Một nữ cường nhân sở dị năng ba hệ, ba đều cấp S.

Tần Như Băng chìm trong ức, ánh mắt đáo liếc nhìn thân thể thảm của Nghê Thủy Thủy, mặt biểu cảm.

Cô lấy từ trong ba ra một chiếc khăn dùng dị năng làm ướt đưa cho Tạ Đình Chu: “Anh giúp cô ấy lau mặt Để cô ấy lần này một cách đàng hoàng một chút.

Tuy cô không thích Nghê Thủy, người chẳng có tác dụng gì, nhưng phải nhận rằng, cái chết của cô ở kiếp trước đã để một bóng ma tâm lý lớn trong cô.

Bị zombie xé xác khi sống, chỉ còn lại cái đầu, con mắt trống kia cứ như mang theo oán ám ảnh cô mãi trong cơn mộng mị nửa đêm. mất ngủ gần một chuyện đó.

Tạ Đình Chu nhận lấy khăn từ tay Tần Băng, khẽ nói cảm ơn, im lặng cúi xuống lau mặt Nghê Thủy Thủy.

Trong lúc anh nhẹ nhàng đi lớp bụi máu khuôn mặt cô, Triệu Trì lại phát hiện ra tình trạng trọng hơn, ngoài vết thương va đập ở đầu, mũi tai của Nghê Thủy cũng có dấu hiệu chảy máu.

Tệ rồi. Sau chấn thương nếu tai chảy máu, năng rất cao là bị đáy sọ.

Anh ta nghiêm túc hỏi: ấy có tiền sử gì không? Ví dụ như từng bị viêm hay nhiễm trùng đó chẳng hạn?”

Tạ Đình Chu trả lời nịch: “Không có. Trước sức khỏe cô ấy rất Nhưng từ sau tận thế, cô phải ăn rất nhiều thứ đây không bao giờ đụng

Trần Tinh Mẫn: “…” bánh quy, sữa, mấy đó mà gọi là rác á? Tôi xin anh đó, ngày cũng ‘ép buộc’ tôi ăn món đó đi! Cô ấy ăn, cô ấy ‘bị nhưng lại giành hết phần không bọn tôi ăn!

Chúc Duy: “…” Phải đấy, ấy nên uống đêm cho thanh khiết. chê nặng mùi, bánh quy thì sữa thì không tinh khiết, thì quá ngọt, đồ ăn thì có phụ gia. là… đỉnh của khó chiều.

Triệu Trì Dụ mở của Nghê Thủy Thủy để kiểm tra đồng tử.

Người bị lây nhiễm virus thường có nhãn cầu ra, lòng trắng đục màu nhạt như vỏ cua, quanh đồng sẽ xuất hiện nhiều tia đỏ nhỏ. Đồng thời, mạch toàn thân sẽ chuyển màu đen, nổi cộm lên, da từng mảng sẽ hoại bốc mùi, rồi dần dần sang màu xám xanh.

Lúc Triệu Trì Dụ đang tra mắt của Nghê Thủy, Tần Như Băng bỗng thấy một đường vân đen nhạt sợi chỉ lan từ lòng tay Nghê Thủy Thủy ra lập tức chỉ kêu lên:

“Nhìn tay cô ấy kìa!

“Cái gì vậy?!” Tạ Đình theo phản xạ nhìn hướng tay chỉ của cô, tức nắm lấy cổ tay Nghê Thủy để kiểm tra thật nhưng lại chẳng thấy gì.

Tần Như Băng hít sâu hơi lạnh, như thể thấy ma.

Rõ ràng là cô đã một vệt đen lan lòng bàn tay đến tận tay, sao chỉ chớp mắt thôi biến mất?

“…Không, chắc tôi nhìn nhầm không dám chắc, vội hỏi Triệu Trì Dụ: sĩ, tình hình cô ấy thế Có phải chỉ là do gây sốt cao không?”

“Khó nói lắm,” Triệu Trì lắc đầu, giọng mang bất lực, “Không có thiết y tế thì rất khó xác nguyên nhân gây sốt của ấy. Nhưng hiện tại đồng của cô ấy vẫn thường, trên người không có vết hay vết cắn. Nếu chắn vết thương trên đầu tiếp xúc với máu tang thi, thì khả năng cô bị lây nhiễm là rất thấp.”

Sao có thể chứ?

Tần Như Băng cúi đầu Nghê Thủy Thủy, gương cô đỏ bừng vì sốt, đường vân đen kia lại hiện lần nữa!

Nó giống như vệt mực, lòng bàn tay Nghê Thủy nhẹ nhàng bò lên tay, rồi theo mạch máu mà lỏi, lặng lẽ lan lên

Cô chớp mắt một cái. chớp thêm cái nữa. thể nào lần này nhầm được!

Cô lập tức giơ tay vào cổ tay của Thủy Thủy, vừa định nói: người...” nhìn kìa!

Thì ngay lúc cô mở vệt đen kia như phải zombie dữ tợn, vèo cái rút thẳng về lòng bàn của Nghê Thủy Thủy, biến không dấu vết.

...!!

Dù đã từng sống sót một kiếp mạt thế, Như Băng vẫn bị cái thể không xác định” kia làm đầu óc rối bời. Rốt đó là thứ gì? Biến rồi? Hay là chưa dị?

Không cam lòng, cô cúi xuống, dùng tay cẩn tách từng ngón tay của Thủy Thủy ra, kiểm tra lòng tay kỹ lưỡng. Xong lại sang mu bàn tay xem

Ừm… da rất mịn, sờ còn mềm mượt, thế cái vệt đen chết tiệt đã trốn đi đâu rồi!?

Cô chắc chắn Nghê Thủy đã bị lây nhiễm. trạng máu chảy không nhân từ mũi, miệng, tai, mắt triệu chứng rõ ràng của nhiễm virus từ zombie thông tiếp xúc vết thương

Việc biến dị chỉ đề thời gian.

Cô ấy chỉ còn hai đường: một là hóa tang thi, hai là thức dị năng.

Xác suất cho trường hợp tiên là 99,99%. Còn năng xảy ra điều kỳ kia… chỉ có 0,01%.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận