Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 8 / 141  ·  5.7%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 8: Gặp lại trong hiểm cảnh
15/11/2025 23:14· 1,809 từ

Dưới ánh đèn đường mờ phía xa, Nghê Thủy liếc thấy một bóng người lấp góc nhà, dáng cao lớn, tay cầm đao dài như ánh lên bóng tối. Cô lập nhận ra đó là Trạm Miểu, không phải tang thi.

Hy vọng trong lòng cô trỗi dậy.

Đêm tối mịt mùng, chưa mở miệng nhắc nhở cẩn thận, Trạm Nguyên Miểu đã về phía xe như cơn gió. Bóng dáng mờ mờ ảo ảo, di cực nhanh khiến cô khỏi mở to mắt kinh

Nhanh quá!

Sinh vật đang bám trên kính xe dường như cảm nhận được nguy hiểm, nó ra tiếng rên khẽ vội vàng rút lui khi Trạm Nguyên Miểu kịp sát.

Một nhát đao chém hụt khoảng không.

Anh đứng trước cửa xe, thở dồn dập, mắt vào bóng đen đang dần tan màn đêm, hình như… một con chó?

“Nghê Thủy Thủy?” Anh gõ kính xe. Tầm nhìn đêm quá kém, anh không chắc còn trong xe hay rời đi. Yên lặng vậy, hoặc là bị doạ ngây người, hoặc là bỏ chạy.

Nghe thấy giọng anh, Nghê Thủy lập tức đáp lanh lẹ: “Có mặt!”

Cô không chờ được nữa, cửa xe bước xuống, động tác quá vội khiến cánh đập thẳng vào cằm đầu gối của Trạm Miểu.

Một tiếng hít khí vang rõ mồn một.

Anh nghiến răng gọi tên qua kẽ răng: “Nghê, Thủy!” Cô cố ý chứ gì!

Cô lúng túng: “Xin lỗi! thật sự không cố Ai bảo anh đứng sát cửa làm gì!”

“Im miệng, xuống xe đi tôi.”

“Dạ!”

Vì cô còn bế em nên Trạm Nguyên Miểu động đưa tay nắm lấy tay

Sự ấm áp từ lòng tay người đàn ông qua lớp áo mỏng khiến Nghê Thủy khẽ nhăn mũi quen.

Trạm Nguyên Miểu cảm thấy lạ, bèn siết nhẹ cô rồi cảnh giác hỏi: “Cô cắn à?”

“Gì cơ? Không hề!!” Tôi cắn hồi nào chứ? đừng có gán cho tôi cái danh đó để dễ bỏ tôi lại!”

Cô vội nắm lấy vạt anh giữ thật chặt, ngừa anh bỏ đi.

“Nếu không sao tay cô thế?” Anh nhíu mày, đầu nhìn kỹ mặt cô.

Nghê Thủy Thủy vừa bực buồn cười, nhưng không la lớn, chỉ nhỏ giọng thì “Tôi bị chứng tay lạnh thôi!”

“Ồ?” Anh bán tín bán

Hai người nắm tay nhau vào căn nhà nhỏ.

Trạm Nguyên Miểu khóa cửa rồi bật lửa soi Trong ánh sáng bất chợt, khuôn anh hiện lên khiến Thủy Thủy giật mình dựng.

Cô vỗ ngực: “Tôi sắp anh dọa chết rồi

“Trong này có tang thi Cô rón rén hỏi bước lên cầu thang.

“Không. Nơi này đã bị điện nước, không ai cả.” Anh dẫn đường lên tầng

“Không có điện nước thì mang đồ ăn vào.” cúi xuống nhìn đứa bé trong

Bé con đã tỉnh, đôi to tròn nhìn cô chú, không khóc không quấy, còn một cái thật dài, yêu không tả nổi!

“Nè, nè~” Cô kéo tay anh, đưa bé lại “Bé con dậy rồi nè!”

Cả hai cùng cúi đầu, chạm vai nhìn đứa chằm chằm, mắt tròn to nhìn tròn nhỏ.

“Sao nó tỉnh rồi mà khóc?” Anh tò mò.

“Ủa? Tỉnh là phải khóc Cô ngạc nhiên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=8]

Anh nhớ lại mấy lần gặp trẻ con: “Trẻ hay khóc lắm. Đói cũng khóc, cũng khóc, tỉnh cũng

Anh đưa tay muốn chạm má em bé, nhưng kịp đụng thì bị cô vỗ gạt ra: “Anh làm đó? Tay bẩn như

Anh liếc cô một cái cảm xúc, không cho thôi.

Bé con dường như bị anh hấp dẫn, miệng đầu chóp chép như muốn ăn. mãi không được cho bé bặm môi, đôi ngấn nước, chuẩn bị… khóc!

“Đấy, sắp khóc rồi đó.” nhắc cô.

“Còn không phải tại anh Mau đi lấy đồ đi!” Cô luống cuống dỗ dành hoảng loạn nghĩ tới bé khóc sẽ thu tang thi xung quanh.

Thế thì chẳng phải là họa vào thân sao?

Trạm Nguyên Miểu lập tức cô vào phòng gần rồi quay xuống lấy đồ từ

Cả hai đều chưa từng em bé. Lóng ngóng đêm, cuối cùng cũng tạm thời nín bằng chút cơm nấu loãng. Cả thở phào nhẹ nhõm.

Một đêm gian khổ trôi đám tang thi bên bắt đầu một ngày lang thang ăn mới.

Nghê Thủy Thủy và Trạm Miểu mắt thâm quầng, nhau gom đồ từ hai xe lại thành một, rồi đi, hướng về thành tiếp theo.

Ngồi ghế phụ, anh ôm con vừa ăn xong lại ngủ khò, nói với cô, đang chăm chú lái “Đi ngang thành phố kiếm cái siêu thị lớn có sữa bột, bình Cho ăn nước cơm đâu được, còn phiền nữa.”

“Biết rồi. Tốt nhất tìm thuốc kháng viêm nữa. mà…” Cô liếc sang “Chúng ta đi đâu? Nếu không nơi cụ thể, tôi đến vùng nào hẻo lánh người, trốn một thời

“Chỗ vùng nông thôn hôm cũng ổn đấy chứ, có điều muỗi mòng và chuột hơi nhiều thôi.” Nghê Thủy vừa lái xe lẩm bẩm.

Trạm Nguyên Miểu trầm tư giây lát, ánh mắt qua đám tang thi đang lảng không xa, rồi khẽ “Đi thành phố Z. thể ở đó có căn của những người sống

“Anh đừng có ‘có thể’ Nghê Thủy Thủy nhíu Từ thành phố H đến thành Z là một chặng dài vô cùng. Cô nói ra, nhưng chắc chắn khoảng cách giữa hai phố này chẳng khác nào H đến Z trong bảng chữ và trên đường đi còn phải qua hàng loạt thành phố dân, mỗi nơi đều rẫy nguy hiểm.

“Anh có nhận được thông gì không?” Cô nhìn cảm giác có chút nghi ngờ.

Cô rất hối hận vì đọc hết cuốn tiểu ấy. Nếu đọc xong ít nhất sẽ biết được phần về tương lai, không lúc nào cũng hoang mang hiện giờ.

Trạm Nguyên Miểu quay lại cô, không nói gì việc anh đã mơ thấy căn của người sống sót thành phố Z.

Giấc mơ ấy quá thật, mức anh không thể biệt được đâu là thực đâu mơ.

Kể từ khi đại dịch phát, những giấc mơ lạ cứ liên tục đến với khiến đầu óc anh nào cũng căng thẳng, thể nào yên ổn.

“Được rồi.” Nghê Thủy Thủy tiếp tục hỏi thêm, đoán rằng anh có được nguồn từ đâu đó, bèn với giọng quyết đoán: thì chúng ta cần lên hoạch thật kỹ càng đến thành phố Z!”

“Ừ.” Trạm Nguyên Miểu nhắm lại, nhẹ nhàng day trong lòng thầm cảm ơn cô không tiếp tục tra

Nhưng chưa kịp mở mắt tiếng phanh xe đột vang lên từ phía trước, hai xe lao đến với độ không thể tưởng nổi!

“Đậu má!” Nghê Thủy Thủy lên, phản xạ cực xoay vô lăng tránh cú va giữa hai xe.

Chiếc xe của họ tránh vụ đụng độ, nhưng thể tránh được cú đâm vào tiệm ven đường.

Lực va chạm mạnh mẽ Nghê Thủy Thủy đập trán vào tay lái. Máu từ thương trào ra, nhuốm tầm nhìn của cô, mọi thứ trở nên mờ

Chết tiệt…

Cô mơ hồ nghĩ, lần thật sự xong rồi…             

“Nghê Thủy Thủy?! Tỉnh lại! ngất đi! Có tang đang đến đấy, nghe thấy không?!”

“Cái quái gì thế!”

Trạm Nguyên Miểu thấy máu ra từ tay lái, lập tức ôm lấy đứa bé, dây an toàn cho Thủy Thủy, rồi luồn qua nách cô kéo ra xe.

Vì không thể dùng tay dao chiến đấu, anh có thể dùng chân đạp tang ra khỏi đường, rồi chóng quay lại để cô. Anh chạy về phía để tránh bị tang vây kín.

“Nghê Thủy Thủy, tỉnh lại! có biết cô nặng nào không?!”

Anh vừa bảo vệ cô tang thi, vừa phải giữa lũ xác sống, như đang chạy khỏi một đàn đói.

Phía trước, một chiếc Lexus suýt tông vào họ, đã dừng lại. Sau một hồi loạn, tài xế chiếc bước xuống, nhìn thấy cảnh của Trạm Nguyên Miểu lập tức xuống xe đỡ.

Cả hai không ngờ rằng, lúc nguy cấp như họ lại gặp phải một tình oái oăm đến vậy, nữa là đâm phải ngay giữa giao lộ.

Nếu không có sự phản kịp thời, có lẽ hai bên đều sẽ chịu chung phận, mà chắc chắn xế chiếc Lexus kia chẳng tránh khỏi vết thương trọng.

“Anh bạn, không sao chứ?” người trong số họ, hình vạm vỡ, cầm vũ khí, chóng lao đến hỗ Trạm Nguyên Miểu dọn những tang thi xung quanh.

Trạm Nguyên Miểu nhẹ nhàng đầu, nói không sao, né người để tránh cho Nghê Thủy không bị ai vào. Anh liếc mắt họ, rồi ánh mắt dừng trên một người trong họ.

Tạ Đình Chu?

Sao hắn lại ở đây?

Anh nghiêng đầu nhìn về Nghê Thủy Thủy trên mình, bất giác thở dài.

Quả đúng là thanh mai mã, chạy xa hai cây số cũng gặp được. Nhưng này… gặp nhau thế có lẽ là quá trêu. Mới gặp mà suýt mạng rồi.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận