Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 39 / 141  ·  27.7%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 39: Cơ thể tự lành
16/11/2025 22:14· 2,068 từ

(*Từ đây sẽ đổi xưng vì Hawaii ít tuổi Trạm Nguyên Miểu.)

“Hai... tôi...” Hawaii khó khi rõ vẻ yếu ớt.

Hắn nên nói gì đây? rằng mình không cố Nhưng không cố ý cũng không xoá bỏ chuyện suýt nữa đã giết Thủy Thủy! qua hắn còn hứa bảo vệ cô, vậy mà nay lại suýt làm cô.

Ellen nói đúng, hắn có sống cùng người xấu, không thể cùng người tốt ở vì những người tốt chết, chết trong tay hắn, hắn không thể không điều đó!

Nghê Thủy Thủy đầu choáng ngồi dựa vào Trạm Miểu, vì mất máu nhiều, chân đất thì suýt ngã, Trạm Nguyên Miểu kịp đỡ, mới tránh được hiểm.

Cô ngồi trên mép giường, chống lên thành giường, Hawaii nói: “Thành thật đợi đó tôi, bảo vệ tôi, cái giá cậu phải trả việc hút máu tôi.” nên đừng sợ, cũng đừng lắng.

Hawaii cau mày nhìn Trạm Miểu đầy lo lắng, lại quay sang nhìn cậu nhóc ngủ say, bụng ngửa trời, cuối cùng là Đại bất an dùng đầu nhẹ vào chân Nghê Thủy rồi chần chừ gật

Mấy người này thật sự thể bảo vệ được Thủy.

Vì an toàn cho Thủy hắn nhất định phải diệt thứ kia!

Nhưng trong cơ thể đang độc... đợi chút, cho thêm thời gian.

Nghê Thủy Thủy trông thấy ngã thẳng vào lòng Nguyên Miểu rồi ngất đi.

“Thủy Thủy!” Trạm Nguyên Miểu tra trán cô, lạnh Nhìn thấy dấu răng cắn trên cô, anh ngẩng đầu, mắt sắc lạnh nhìn Hawaii “Cậu đã hút bao máu cô ấy rồi?!”

Hawaii cúi đầu đầy hối

Khi bị thương nặng đe đến tính mạng, cơ hắn không thể kiểm soát được, cũng không biết đã bao nhiêu máu Thủy Thủy.

Hắn đã phạm sai lầm, vỡ lời hứa đầu với cô.

Trạm Nguyên Miểu kéo chăn cho Nghê Thủy Thủy, cô lên giường, rồi quay sang mặt nói với Hawaii: muốn hút máu thì hút tôi, đừng động đến ấy, nếu không tôi sẽ cậu.”

Hawaii ngẩng đầu nhìn thẳng mắt Trạm Nguyên Miểu, mắt lạnh lùng, sắc bén như khóa chặt hắn lại. trong người chảy chậm lại, lạnh như băng, dường chống lại được mọi áp tiếng tim đập vang như muốn xuyên thủng nhĩ, đó là áp chế tinh

Hawaii căng lưng, thu hồi độ khinh thường trước gật đầu nói: “Lần sau nếu bị thương nặng, cứ tôi tự lo, tôi không chết vậy đâu.” Dưới huống có máu tiếp viện, gì cũng được.

Trạm Nguyên Miểu thu hồi thần lực, nghĩ thầm trạng vừa rồi mà không chết Một con zombie một thịt, xương cốt cũng chả sao có thể tự

“Nếu không phải Nghê Thủy liều mạng giữ cậu tôi đã quẳng cậu xuống từ rồi.” Nói xong câu lùng, Trạm Nguyên Miểu hỏi “Cậu bị thương thế Ai làm vậy?”

Hawaii cúi đầu, bắt đầu bụng, cau mày nói: phía Đông thành phố có một zombie, con đầu đàn con hình dạng như người nó ăn thịt zombie di chuyển nhanh, có thể khiển dây đằng và ra nọc độc.”

Trạm Nguyên Miểu hiểu ý: tốc độ và độc là khắc tinh của cậu. Sao không chuẩn bị kỹ ném nó vào không gian mình?”

Hawaii: “Nếu tôi có thể được nó thì đã bị thương rồi.”

Trạm Nguyên Miểu gật đầu: không bắt được nó, nó cào móng vuốt rồi trúng phải chạy trốn, thức Hawaii mà.”

“Anh!” Hawaii bị kích thích, lại muốn đem con vật đó về.

Trạm Nguyên Miểu nói: “Đứng

Hawaii dừng bước.

Trạm Nguyên Miểu giúp Nghê Thủy lau mặt, nói: cô ấy tỉnh, tôi sẽ cùng đi.”

Cùng đi?

Hawaii mím môi, chậm rãi đến mé giường khác, Nghê Thủy Thủy mặt tái xanh “Cô ấy sẽ không chứ?”

Trạm Nguyên Miểu đáp: “Ừ.”

Hai người đàn ông to đứng hai bên giường lấy Nghê Thủy Thủy. Đại Hoàng cằm lên mé giường, buông xuống, vẻ mặt buồn

Không khí im lặng, bỗng Hawaii cảm thấy “tê” cái, cúi đầu thấy Tiểu Hoàng đến bên cạnh, liếm thương trên bụng hắn.

“Mi làm cái gì vậy?!” xách Tiểu Hoàng lên, vào nó nói: “Mi cũng muốn máu tao à?!”

Tiểu Hoàng u a khẽ nhẹ, cả Trạm Nguyên và Hawaii đều sợ hãi.

Đây là lần đầu tiên hơn nửa tháng Tiểu phát ra âm thanh.

Không rõ họ có ngôn riêng gì đó, Hawaii hiểu ý Tiểu Hoàng, giận dữ “Không được đâu! Mi máu, sao không uống của mình mà lại của tao? Mi còn cao hơn tao đấy!”

Tiểu Hoàng hừ một tiếng, tay nhỏ bé vỗ vào tay Hawaii, hắn quỳ một

Trạm Nguyên Miểu ngạc nhiên: Cậu đang làm gì

Hawaii ngượng ngùng không biết lời thế nào.

Chó con, đợi đấy cho

Tiểu Hoàng liếm quanh vết của Hawaii, rồi bò gần Nghê Thủy Thủy, tựa đầu ngực cô, chuẩn bị

Trạm Nguyên Miểu định bế đi, thì thấy nó tay nắm chặt quần áo Nghê Thủy, trợn mắt nhìn Nguyên Miểu rồi kêu “Ma!”

Trạm Nguyên Miểu: “?” Nhóc muốn kêu ba đi, kêu cũng chẳng giúp gì đâu, xuống cho ta!

Hawaii đứng dậy, thấy vết trên miệng đã hoàn lành, vỗ vỗ bụng nói với Hoàng: “Thì ra năng của mi là cái này, rưởi.”

Trạm Nguyên Miểu lại lần “?”

“Giải thích chút đi?”

Hawaii không trả lời, hắn đầu vận động tay cảm giác cơ thể khỏe mạnh từng có, trong lòng nghĩ đến việc trả thù.

“Máu của cậu, có phải gì đặc biệt không?” Nguyên Miểu nhìn thấy quần áo rách bươm, liền lấy tủ một bộ sơ mi quần tây đưa cho thay.

Câu hỏi này có thể cưỡng trả lời.

Hawaii cởi chiếc áo sơ bông trên người, lộ vòng eo trắng nõn nhưng săn trong lúc thay quần nói: “Máu tôi có thể cấp bậc dị năng, anh muốn, tôi có thể anh một chút.” Nể anh vừa nãy cõng chạy trốn đó.

“Cảm ơn, tôi không cần.” Nguyên Miểu nhìn hắn lúc rồi hỏi tiếp: “Cậu rốt từ đâu đến?” Các năng giả đều giống nhau không phải màu xanh, không thể tăng cấp dị

Hawaii lựa chọn giả điếc, im lặng thay quần.

Trạm Nguyên Miểu ghét bỏ, lấy tay Nghê Thủy rồi hỏi tiếp: “Cậu giống hình quen biết Tiểu Hoàng, biết thân phận của nó

“Nó à? Không quen, chắc thứ N đi, năng quá kém, nên mới bị rơi tay cậu.”

Trạm Nguyên Miểu suy nghĩ: thể cải tạo thứ là... trẻ con được huấn luyện có siêu năng lực

Hawaii gật đầu.

“Vậy cậu cũng là à?” người, vật thể được tạo, tai họa này rốt cuộc đâu đến?

Hawaii nghe vậy liền giận phản bác to: “Tôi phải! Mấy người kia mới là Tôi là do mẹ sinh ra!”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=39]

Trạm Nguyên Miểu nhìn hắn cái, nói: “Đừng lớn thế, cô ấy cần nghỉ ngơi.”

Hawaii liếc Nghê Thủy Thủy cái rồi im lặng.

Trạm Nguyên Miểu hỏi tiếp: cậu nói Tiểu Hoàng máu cao cấp hơn cậu, nhưng lực lại yếu, lại áp chế được cậu? Vậy là...” Loại thấp kém trong chuỗi thức ăn sao?

“Anh biết gì chứ? Máu cấp không đồng nghĩa sức mạnh lớn, thậm chí càng cấp thì tuổi thọ ngắn. Tôi cũng có kẻ ăn tôi, huống hồ nó? Nó còn là trẻ mà.”

Trạm Nguyên Miểu thở dài to: “Đại Hoàng!”

Đại Hoàng lập tức bò bên Hawaii.

“Hừ!” Không được nói xấu nhân của tôi.

Hawaii ra lệnh cho nó: không muốn nó chết, nhất đừng làm nó chảy máu. không anh sẽ thấy Zombie hôm nay điên cuồng mười lần!”

Thật ra, máu của Thủy cũng rất dễ uống.

Ngọt ngào, còn ngon hơn máu hắn.

Hắn đẩy Đại Hoàng bò mé giường, nhẹ nhàng ve gương mặt Nghê Thủy Thủy, cô nghiêng đầu để vết thương ở cổ.

Quả nhiên, miệng vết thương đầu khép lại.

Khép lại thật sự.

Hawaii bối rối ôm lấy một người thuộc thể lành, hai người thuộc thể tự ba người thuộc thể lành, tùy tiện một người thương, đều có thể kẻ địch thèm muốn, còn lại một con chó cùng ai kia có kháng cự được.

Trạm Nguyên Miểu nhìn vết ở cổ Thủy Thủy, tay sờ lên, phát hiện có lớp vảy máu bong

Dấu răng biến mất, cũng như vết thương trên và miệng của cô.

“Đây là?” Anh nhìn Hawaii “Đây là dị năng cậu à?”

Hawaii lắc đầu.

“Không phải của tôi. Tôi có thể tự lành, chữa được cho người khác. Con nhỏ kia mới có năng đó.”

“Vậy vì sao cô ấy... lẽ cậu không phải ma cà rồng hút máu, có khiến vết thương của ấy tự lành sau khi máu ư?”

Mọi chuyện đều rối loạn lên vậy!

Hawaii nhìn Trạm Nguyên Miểu căm tức nói: “Tôi phải ma cà rồng hút máu! khi bị thương nặng, hiểm đến tính mạng thì mới phải hút máu. lại, tôi không cần hút Thủy Thủy cũng là tự lành, giống tôi cũng giống như Tiểu Hoàng.” Hắn nói vừa chỉ tay phía Tiểu Hoàng đang ghé bên người Nghê Thủy Thủy.

Trạm Nguyên Miểu suy nghĩ chút rồi hỏi lại: bị thương cần máu, vậy Thủy và Tiểu Hoàng thì gì?”

Hawaii trả lời: “Không rõ vì mỗi người thể khác nhau. Nhưng nếu không dùng chất để chữa trị, thể họ sẽ phải hao sinh lực, loại rất nhanh chết, vết thương nặng thì tuổi thọ ngắn.”

Hawaii nói, khiến cả phòng vào yên lặng.

Bất chợt, Đại Hoàng ngẩng đứng dậy đi về cửa phòng, nhe răng phát ra cảnh báo khe khẽ, tan sự yên tĩnh.

Trạm Nguyên Miểu nhanh chóng lấy Nghê Thủy Thủy, bị rút lui.

Đến liền vậy sao?

Thật nhanh!

Hawaii cuộn ống tay áo, bị lau sạch vết nói: “Anh mang Thủy Thủy đi tôi sẽ xử lý họ!”

Ngoài nhà, một chiếc xe dừng lại trước cửa.

Tần Như Băng là người tiên bước xuống xe, đó là Trần Tinh Mẫn, Triệu Dụ và Chúc Duy.

Trạm Nguyên Miểu nghe tiếng chuyện, giữ chặt vai kéo hắn khỏi đường hầm không rồi nói: “Tạm thời phải kẻ thù.”

Có vẻ để giải quyết quái vật kia, khả còn phải nhờ đến sự trợ của bọn họ.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận