Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 141  ·  14.2%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 20: Ai dám bắt nạt em?
16/11/2025 22:02· 1,913 từ

Nghê Thủy Thủy cảm nhận được giác nguy hiểm đang dần biến Ngay lúc ấy, giữa đống nát, Trạm Nguyên Miễu, người vẫn luôn tìm kiếm, đột ngột dậy, phát ra một tiếng "keng" nặng nề khi hất văng đồ linh tinh trên

Anh bước qua những mảnh vụn ngang, đá văng đống rác rưởi đường, tiến thẳng về phía giọng lạnh lùng: "Ai bắt em?"

Vừa nói, ánh mắt anh vừa một vòng về phía mọi người quanh.

Oa...

Nghê Thủy Thủy ngẩng đầu lên, mở to kinh ngạc khi thấy bình an vô sự, không tay, không cụt chân. Cô mũi một cái, rồi như tên nhào tới ôm chầm lấy anh, nghẹn ngào: "Tốt quá rồi, không sao!" Em còn mình hại anh chết chứ!

Cơ thể Trạm Nguyên Miểu hơi đờ. Cảm xúc mãnh liệt và thắn như thế này khiến lúng túng không biết phải ứng ra sao.

Cô đang… vì anh còn sống thấy vui sao?

Đây có lẽ là người đầu thực sự vui mừng vì sự tại của anh trên thế này.

Anh chậm rãi nâng tay, ngập vỗ nhẹ lên lưng cô.

Không sao rồi.

Chúng ta đều còn sống.

Và sẽ sống tiếp, thật lâu.

Ở một góc khác, Trần Tinh vất vả lắm mới chui ra từ dưới kệ hàng siêu Ngẩng đầu lên liền thấy hai người kia đang ôm nhau mật, suýt nữa nghẹn thở khan liên tục.

Không thể tin được, Nghê Thủy vậy mà không biến thành zombie!

Trên đầu Chu ca của bọn nhất định đang mọc đầy cỏ rồi…

Nghê Thủy Thủy nghe thấy tiếng liền nhìn qua, vẫn không buông tay đang ôm lấy Trạm Miểu.

Vì đây là nơi duy nhất cảm thấy an toàn, giữa cái giới xa lạ và hỗn này.

Cô ngẩng đầu hỏi: "Bọn họ ai thế? Anh biết không?"

Gã bác sĩ điên rồ kia, người phụ nữ ôm đứa bé, ràng đều không phải người thiện gì.

Trạm Nguyên Miểu nhớ lại mỗi anh gặp Tạ Đình Chu, thì Thủy Thủy đều đang hôn hoặc sắp hôn mê, đúng chẳng quen ai cả.

Anh nói thẳng: "Bọn họ là trong nhóm của Tạ Đình Chu."

"À… em nhớ rồi." Nghê Thủy khẽ gật đầu. "Lúc đó toàn em không nhúc nhích được, thấy anh nằm gục, còn Đình Chu thì ở bên cạnh… ta nhét vào miệng em một tôm chiên giòn!"

Cô nhìn Trần Tinh Mẫn, ký đứt quãng bắt đầu trở lại

Trần Tinh Mẫn: "!!!" Gì chứ?! tôm đâu có độc! Sau đó còn lượm lại ăn mà!

Trạm Nguyên Miểu thì khó hiểu về phía Trần Tinh Mẫn, đầu vẫn chưa tiêu hóa nổi hành vi kỳ lạ ấy, snack vào miệng người hôn mê?

Nghĩ đi nghĩ lại, chắc là tưởng Nghê Thủy Thủy bị lây virus rồi, sợ cô tỉnh cắn người.

Vì vậy…

Anh nhẹ nhàng giữ lấy vai Thủy Thủy, tách cô ra khỏi tay, để cô đứng vững nghiêm túc hỏi: "Bây giờ cảm thấy cơ thể thế nào? bất thường không? Có chỗ thấy lạ, hay không khỏe

Nghe anh nói, Nghê Thủy Thủy tức nhắm mắt cảm nhận cơ từ đầu tới chân, sau lắc đầu mạnh mẽ: "Không Em thấy rất khỏe! Tay chân mạnh hơn trước, tinh thần thì phới luôn ấy!"

Trạm Nguyên Miểu nhìn cô một rồi nhẹ gật đầu.

"Không sao là tốt rồi."

Bị bỏ qua hoàn toàn, Triệu Dụ chỉ biết đứng một bên mặc: “…” Lúc nãy tôi thì cô đâu có trả như thế… Nhưng mà, nếu tốt như vậy, càng thuận lợi nghiên cứu sau này.

Trạm Nguyên Miểu quan sát xung không thấy bóng dáng Tạ Đình đâu. Nhưng những người còn vẫn sống, thì khả năng Tạ Đình Chu cũng chưa chết

Anh siết nhẹ tay Nghê Thủy kéo cô đi: “Đi thôi.” Chúng phải tiếp tục lên đường, thành phố Z.

“Ừm!” Nghê Thủy Thủy gật đầu, quay người đi thì ánh mắt quét trúng Tần Như Băng cách đó không xa.

Cô lập tức giữ lấy tay Nguyên Miểu, nói khẽ: “Bảo bảo!” bé kia, là của chúng

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=20]

Nếu cô không nói, có khi Nguyên Miểu cũng quên mất thật.

Họ... trước đó còn có một trẻ.

“Em muốn nuôi à?” Anh nghiêng nhìn cô hỏi.

Nếu để lại, với tính cách Đình Chu, đứa nhỏ chắc chắn được chăm sóc rất tốt. với theo họ phiêu bạt, lại đó còn an toàn hơn

Tạ Đình Chu có dị năng phá mạnh hơn anh, và đội của họ chia việc rõ sống sót cũng dễ hơn bội.

Nghê Thủy Thủy hé môi, nhưng biết phải trả lời sao.

Nói là “em nuôi”, nhưng cuối vẫn là Trạm Nguyên Miểu gánh

Qua chuyện xảy ra ở thành G, cô nhận ra rõ ràng: Nguyên Miểu cũng chỉ là dị năng giả đủ sức bảo vệ bản thân mà thôi.

Mang theo một mình cô đã vất vả lắm rồi.

Tại sao mình lại không có năng chứ?!

Trạm Nguyên Miểu nhìn thấy nỗi hiện rõ trên hàng mày cụp của cô, bèn buông tay tiến về phía Tần Như

Càng đến gần, tinh thần Tần Băng càng căng như dây đàn, mắt đầy phòng bị như con sư tử bị ép đường cùng, sẵn sàng vồ lại cứ lúc nào.

Anh ta định làm gì?

Trạm Nguyên Miểu đưa tay ra, nhạt nói: “Đưa đây.”

Tần Như Băng: “?”

Anh lặp lại, rõ ràng từng “Trả đứa bé lại cho tôi.”

Lúc này Tần Như Băng mới bừng tỉnh.

Cô ta cúi đầu nhìn đứa đang ngủ ngoan trong lòng, đứa cô đã bế từ chỗ Thủy Thủy. Không hề luyến cô ta đưa trả lại.

Trạm Nguyên Miểu đón lấy đứa một cách thuần thục. Thấy đứa tinh thần vẫn tốt, anh nhẹ vào má nó một

Đứa bé như nhận ra người liền nhoẻn miệng cười, để lộ hồng hồng chưa mọc răng.

Trạm Nguyên Miểu nheo mắt, nhìn hơn rồi quay lại nói với Thủy Thủy: “Nghê Thủy Thủy, như nó mọc răng rồi.”

“Ể?! Ở đâu? Ở đâu?!”

Cô chưa kịp cảm động vì đã bế đứa bé quay lại, thấy đứa bé mọc răng lập tức hất tung đống tích dưới chân, chạy đến.

Hai người vây quanh bé con, ngắm không rời.

Những người còn lại trong không ABCD gì đó, chỉ biết đứng ra một góc, im lặng: Chúng tôi... còn tồn tại vậy?

Tần Như Băng nhìn hai người hồn nhiên đến không chút cảnh bàn tay khẽ giấu ra lưng, bắt đầu ngưng tụ nước đang xoáy tròn trong lòng tay.

Dị năng hệ thủy, ngoài việc xuất phân tử nước từ không còn có thể hóa thành dao sát thương cực mạnh.

Phải ra tay một đòn trí

Bởi nếu không giết Trạm Nguyên lúc này, sau này sẽ không cơ hội nữa!

Trạm Nguyên Miễu, tương lai là vương cấp 9.

Lấy việc giết chóc nhân loại trò vui, tàn phá từng căn loài người.

Hắn, là người đẩy cô vào đường chết.

Cũng là kẻ kết thúc mạng của kẻ thù chung của nhân

Tần Như Băng vừa dâng lên ý, Nghê Thủy Thủy bỗng ngẩng đầu, ánh mắt sắc bén thẳng vào cô.

Bị đôi mắt ấy nhìn chằm như thể bị nhìn xuyên tâm Tần Như Băng khựng lại chớp mắt.

Nghê Thủy Thủy kéo Trạm Nguyên về phía mình, không để anh lưng lại với Tần Như nhẹ giọng nhắc: “Cẩn thận chút.”

“Hửm?”

Trạm Nguyên Miểu nhìn vào mắt rồi dõi theo ánh nhìn ấy về phía Tần Như Băng.

Có vấn đề sao?

Nghê Thủy Thủy không có bằng chỉ kéo tay anh nói: “Không mình mau đi thôi.”

Trạm Nguyên Miểu gật đầu, cùng đi về phía lối ra tầng B2. Anh chuẩn bị dùng năng để phá dỡ đống nát chắn đường...

Nhưng đúng lúc đó, một tia rạch ngang trời — ẦM!

Một luồng điện giáng thẳng xuống trước chân anh.

Mặt đất nổ tung khói trắng, theo mùi nhựa cháy khét lẹt thẳng vào mũi.

Nghê Thủy Thủy lập tức ôm đứa bé, nghiêng đầu tránh đi, khan một tiếng.

Chuyện quái gì vậy!?

Cũng chính vào khoảnh khắc ấy, Như Băng gạt bỏ mọi nỗi dành cho Trạm Nguyên Miểu quá khứ, đột ngột kích dị năng, phóng cây đinh nước ngót từ lòng bàn tay, vô tức nhưng hiểm độc đối, đâm thẳng vào mạch cổ của Trạm Miểu!

Tạ Đình Chu giận dữ hét “Tần Như Băng!”

Nghê Thủy Thủy cũng lập tức lớn: “Cẩn thận!”

Dưới đống đổ nát, nửa người còn bị chôn lấp, Tạ Đình liều mạng vùng dậy chặn đánh lén. Nghê Thủy Thủy, bén cảm nhận được nguy hiểm, tức dùng toàn lực đẩy Trạm Miểu ra phía sau.

Trạm Nguyên Miểu nghe thấy sau tiếng rít của vật nhọn gió lao tới, chẳng cần nghĩ, theo đà bị đẩy, giơ tay kéo Nghê Thủy Thủy lòng, xoay người che chắn cho

Sét đánh, đinh nước, lưỡi gió ba loại dị năng cùng lúc chạm trong không gian hẹp, sát sinh ra ánh sáng rỡ và tiếng nổ chói tai. cùng, năng lượng hỗn loạn bị bật lên trên, xuyên thủng nhà tạo thành một hổng to bằng nắp

Tia nắng gắt của mặt trời đốt từ đỉnh đầu rọi xuống, đèn sân khấu soi rọi vở kịch lớn sắp bắt

Còn những "diễn viên" trong bóng ai nấy đều giương cung bạt như thể chỉ chờ một lửa là tất cả sẽ nổ.

“Có ý gì đây?” Trạm Nguyên đứng chắn trước mặt Nghê Thủy ngoài cười nhưng trong lòng cười, ánh mắt khóa chặt Tần Như Băng.

Anh đã từng đắc tội với ta lúc nào sao?

Vậy mà lại dám lén lút tay hiểm độc đến mức này?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận