Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 23 / 141  ·  16.3%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 23: Dị năng của cô đâu?
16/11/2025 22:04· 2,761 từ

Đêm tối đến mức thấy được những vì sao, cả ánh trăng cũng vào sau tầng mây. Dẫn những người đầy thương tích như Như Băng, Trạm Nguyên đã đi suốt ba tiếng hồ, cách chỗ cũ mười số, vốn định tìm căn nhà hoang để nghỉ nhưng nơi này đừng đến nhà hoang, ngay cả mầm cây hay cọng cỏ cũng không có. Thành phố bị phẳng này còn tệ hơn cả hoang dã.

Trạm Nguyên Miểu chỉ cách cố gắng rời xa bầy sói, tránh thu lũ zombie.

Trong tình trạng thể cạn kiệt, việc đi liên ba tiếng đồng hồ như đã vượt quá giới của tất cả mọi người. Dù suốt ba tiếng ấy, có nước uống từ vật Tần Như Băng mang theo, cuối cùng, họ vẫn thể bước tiếp nổi. phía sau đầy nguy dù biết rằng dừng lại đêm nay đồng nghĩa với chết, họ cũng không còn sức chống đỡ, mà lần lượt ngã

Những tiếng 'bịch' vang liên tiếp khiến Trạm Nguyên quay đầu lại. Trần Mẫn kiệt sức, tứ chi nhũn nằm rạp dưới đất nhìn Nguyên Miểu, cổ họng khốc không phát ra nổi thanh, tuyệt vọng dâng đầy đôi mắt ướt.

Cậu ta sắp chết Chu ca thì vẫn hôn bất tỉnh, không ai thể cứu cậu ta được.

Không còn Trần Tinh dìu, Triệu Trì Dụ cũng thể chống đỡ nổi thể của Chúc Duy, đành tay rồi nằm xuống theo.

Mệt quá, không đi nữa. Vậy thì cứ chết đây thôi...

Tần Như Băng nhìn đồng đội lần lượt ngã khàn giọng nói với Nguyên Miểu: “Có thể nghỉ lát được không?”

Trạm Nguyên Miểu quay nhìn về phía Nghê Thủy

Anh cũng đã mệt cực hạn, nhưng sói là động vật rất hay dai. Năm cây số tuy với con người, nhưng với bầy thì chỉ là phạm hoạt động thường ngày. Hơn không chắc ở những khu khác có zombielang thang hay không. Với trạng thái tại của họ, nếu phải zombie thông thường, cũng tránh khỏi thương vong.

Trạm Nguyên Miểu nhìn phía nào, những người đang tựa vào sự bảo của anh cũng theo ánh đó mà nhìn.

Dõi theo ánh mắt Trạm Nguyên Miểu, Tần Như những người khác thấy khó tin, thì ra nhóm họ, Nghê Thủy Thủy lại người có trạng thái nhất! Nhìn cô ấy dường vẫn còn có thể tiếp đi?

Tần Như Băng Trì Dụ đã nhìn cô không chỉ một hai

Người phụ nữ này khi bị lây nhiễm rốt đã kích phát dị gì? Vừa đánh giỏi không biết mệt?

Nghê Thủy Thủy hiểu ý của Trạm Nguyên Miểu, như anh, cô cảm nghỉ ngơi tại đây nguy hiểm. Nhưng không còn cách khác, mấy người kia không thể bước nổi nữa, lẽ kéo lê họ đi

”Vậy cứ nghỉ tạm chỗ đi.” Nghê Thủy Thủy Trạm Nguyên Miểu dỡ hóa' trên lưng xuống, cũng câu nệ gì, đặt người trực xuống đất. Cô và người khác cũng ngồi bệt luôn. Đương nhiên, nếu ai giữ được chút nguyên thì có thể… thả nhẹ cái để giảm căng

Tần Như Băng lấy khoáng, bánh mì nhỏ, mì từ trong không gian đồ ra chia cho mọi

Nghê Thủy Thủy thản nhận lấy. Vì khát quá chẳng còn tâm đâu lo cho sống chết Tạ Đình Chu nữa. Thấy Trạm Miểu cũng có nước, liền ngửa cổ tu liền ngụm để kéo lại chút sống, sau đó vội cho đứa bé trong lòng nước.

Cô chưa từng nuôi bé, nên không biết em thể ăn gì, thể ăn gì. Dù sao khó khăn lớn nhất lúc này tất cả đều không cái gì để ăn.

“Cứ cho bé ăn bánh mì đi, mong là bị tiêu chảy.” Nghê Thủy lẩm bẩm, mở gói mì rồi đưa đến môi đứa Không phải cô không xé nhỏ ra cho bé mà là tay cô quá không thể chạm vào ăn.

Trạm Nguyên Miểu ngồi cô nhìn một lúc, thấy không chủ động anh khẽ huých khuỷu tay rồi trực tiếp dúi ổ bánh vào miệng đứa bé, “Ăn đi, không ăn thì đói luôn bây giờ.” Một một đêm chỉ uống chút nước, nước đâu phải bột, có tác dụng chứ?

Nghê Thủy Thủy bực nhìn anh: “Bé cưng mới nhú tí răng thôi anh gấp cái gì?”

Trạm Nguyên Miểu nhướng hất cằm chỉ: “Kìa, chẳng đang ăn đó sao?”

Đứa bé đưa bàn trắng nõn mũm mĩm ôm bánh, nhai lấy để bằng lợi, ăn rất hứng. Thỉnh thoảng còn quay sang với Nghê Thủy Thủy, rõ là đang chơi hay sự đang ăn.

Dù cười rất tươi, bé không phát ra âm nào.

Nghê Thủy Thủy nhìn Nguyên Miểu, khẽ hỏi: “Này… phải dây thanh quản bé cưng chưa phát triển

Trạm Nguyên Miểu lắc

Làm sao anh biết chứ? Nhưng chắc chắn sẽ người biết.

Anh nhìn về phía Duy và những người khác, cùng ánh mắt dừng ở Triệu Trì Dụ.

Trạm Nguyên Miểu duỗi trái đang co lại, đổi co chân phải, khuỷu chống lên đầu gối, rồi Triệu Trì Dụ: “Anh, có biết bệnh cho trẻ con

Triệu Trì Dụ liếc Trần Tinh Mẫn và Chúc bên cạnh, nở một cười hòa nhã: “Không chuyên lắm, nhưng chắc cũng nhìn ra vài triệu chứng bên Em bé bị sao vậy?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=23]

Trạm Nguyên Miểu ra bảo anh ta lại gần: không biết nói.”

Tần Như Băng cạn “…” Xin lỗi, nó mới mấy tháng tuổi thôi, nói mới là chuyện đáng đấy!

Triệu Trì Dụ trước không chú ý đến đứa nên chống tay xuống đứng dậy, lê bước chân mỏi qua chỗ Trạm Nguyên Miểu. trước mặt Nghê Thủy vừa định ngồi xổm thì ngã phịch xuống, xem ra là kiệt sức rồi.

Nghê Thủy Thủy nhìn ta một cái, rồi vén lớp khăn quấn em để tiện kiểm tra.

Nhìn gương mặt nhỏ của đứa bé, tinh thần khá tốt, không giống đang ốm.

Triệu Trì Dụ hỏi: được bao nhiêu tháng rồi?”

Nghê Thủy Thủy Nguyên Miểu đáp: “Chắc được tháng.”

Triệu Trì Dụ: “…” cũng biết là vài tháng, rốt cuộc là tháng mấy?

Anh ta lại hỏi một câu: “Là bé trai gái?”

Nghê Thủy Thủy Nguyên Miểu đồng thanh: “Con / Con trai.”

Nói xong hai người nhau.

Triệu Trì Dụ: “…”

“Đây không phải con người đúng không?”

“Không.” Trạm Nguyên Miểu xong quay sang hỏi Nghê Thủy: “Là trai hay vậy?”

Nghê Thủy Thủy đáp: thương thế này thì chắc con gái rồi!”

Trạm Nguyên Miểu: “Con

Nghê Thủy Thủy: “Con

Tần Như Băng không nổi nữa, hai người này toàn không biết chăm trông như hai kẻ ngốc, theo đứa bé suốt bao nhiêu mà đến giới tính không biết. Cô lên tiếng: người thay tã cho là biết ngay thôi

Nghê Thủy Thủy cau “Tôi chưa từng thay.”

Trạm Nguyên Miểu: “Tôi có thời gian để tìm cho nó.”

Được rồi...

Triệu Trì Dụ trực mở phần tã lót bên của đứa bé ra.

Bốn người cùng cúi nhìn, Nghê Thủy Thủy vui reo lên: “Dễ thương thế, đúng là con trai

Trạm Nguyên Miểu: “?...” nãy em đâu có nói vậy.”

Nghê Thủy Thủy thở “Trong cái thời đại loạn thế này, con trai an toàn hơn con gái chút… chút xíu… À đúng rồi sĩ, sao nó lại biết nói?”

Triệu Trì Dụ bật pin nhỏ kiểm tra răng của đứa bé, nói: sơ sinh mọc răng thường khoảng 5–6 tháng tuổi, sớm thì tháng, muộn thì cũng thể 10–11 tháng.”

Nghê Thủy Thủy gật

"Sao bé lại không nói chuyện?"

Triệu Trì Dụ cố lau sạch tay, kiểm tra năng tim phổi của bé, sau khi kiểm tra thì quấn lại tã cho bé nói: “Chức năng tim không có vấn đề, dây quản cũng không có thường.”

Trạm Nguyên Miểu: “Vậy sao?”

Triệu Trì Dụ: “Năm tháng tuổi mà biết nói quá sớm, nhưng lẽ cũng phải có thể phát mấy âm đơn giản. Có thể đứa bé lười không phát ra âm thanh, hoặc có thể là không muốn ra âm thanh.”

Cả ba người Như Băng, Trạm Nguyên Miểu Nghê Thủy Thủy — im lặng: “……”

Đối mặt với ba mắt đầy nghi hoặc, Triệu Dụ đẩy gọng kính không tồn tại trên mặt nói: “Có thể thử vài cách theo lẽ thường, ví như cấu đứa bé một hoặc để đứa bé nằm mình không quan tâm. vài đứa bé vì lúc cũng được người lớn lại thêm việc được đặt vào ngực nghe tiếng tim nên cảm thấy an toàn, thành không khóc không quấy. Nhưng cũng loại trừ khả năng bé bệnh lý tiềm ẩn ảnh hưởng khả năng phát ra âm

Nghê Thủy Thủy cúi nhìn đứa bé đang mút bánh mì, tự an bản thân: “Thôi kệ, hiện không khóc không quấy là tốt

Trạm Nguyên Miểu ăn mì tôm trong vài ba ném phần bánh mì mình cho Nghê Thủy Thủy, đó đón lấy đứa bé từ cô để cô có ăn uống.

Nghê Thủy Thủy liếc Tần Như Băng. Ý là: được thì có thể thêm cái bánh nữa không?

Tần Như Băng không cảm gì, nhưng nhớ tới Trạm Nguyên Miểu và Thủy Thủy từng cứu cô, lấy thêm hai túi bánh mì chai nước khoáng từ gian ra đưa cho họ.

"Cảm ơn." Nghê Thủy mở túi bánh, vừa ăn cảnh giác quan sát quanh, không có chút kén nào.

Trước khi quay lại cũ, Tần Như Băng liếc Nghê Thủy Thủy đầy hoặc.

Hôm nay, Nghê Thủy khiến cô cảm thấy vô lạ lẫm, giống như đầu thai đổi hồn vậy. năng có thể thay đổi thể con người, nhưng không thay đổi tính cách, đúng

Cô không hỏi Nghê Thủy đã có được dị sau khi tỉnh vì biết dù có hỏi chẳng được gì.

Nhưng Triệu Trì Dụ rất tò mò. Anh ta chỉ hứng thú với thể trong cơ thể Nghê Thủy, mà còn với năng lực có được. Theo những anh ta biết, những người dị năng đều từng trải cơn sốt cao giống Nghê Thủy Thủy.

Cơn sốt cao như đặt lên người bình thường đủ để mất mạng, như khi Nghê Thủy Thủy đến mức da dẻ nóng như đun. Có lẽ chính sốt đó đã kích hoạt biến đổi tế bào trong thể họ, khiến họ những khả năng vượt trội người bình thường.

“Tôi có thể hỏi một câu không?” Triệu Trì cuối cùng cũng không được, Dụa vào việc vừa chẩn đoán cho bé nên chủ bắt chuyện với “người hộ tạm thời” của em

Nghê Thủy Thủy ngẩng nhìn anh, nhai chậm nuốt rồi hỏi: “Câu gì?”

“Cô có cảm thấy trong cơ thể mình có thay đổi không?” Triệu Dụ nhìn thẳng vào mắt

Lại nữa rồi.

Nghê Thủy Thủy nói thừng: “Anh có phải rất mổ xẻ cơ thể không?”

Vừa nói xong, ánh của Trạm Nguyên Miểu nhìn khiến Triệu Trì Dụ sặc.

“Ý em là sao?” Nguyên Miểu nhìn Triệu Trì rồi hỏi Nghê Thủy

“Không có gì, anh cứ hỏi chuyện cơ thể mãi nên em thấy mò thôi.”

Triệu Trì Dụ bị nói thẳng thắn của cô cho mất cảm giác toàn 50%, mức cảnh giác tức tăng lên 100%!

Anh ta nhanh chóng thích với Trạm Nguyên Miểu: hiểu lầm, tôi là sĩ chuyên khoa truyền nhiễm, phải pháp y, đâu có rảnh người. Tôi chỉ muốn cô ấy có dị năng thôi. Mấy người đều cơn sốt cao mới hiện ra mình có năng đúng không?”

Trạm Nguyên Miểu thu ánh nhìn chết chóc, quay nhìn về phía Nghê Thủy.

Triệu Trì Dụ lúc mới giảm được 10% nguy bị “xử lý”.

Anh ta xoa xoa bàn tay, suy nghĩ làm nào để người bình có thể có được dị mà không bị nhiễm virut zombie. sao thì một khi nhiễm, khả năng biến thành là rất cao, cố tình lây nhiễm để đổi dị năng chẳng khác nào tìm cái chết.

Nghê Thủy Thủy một nữa trở thành tiêu điểm mọi ánh nhìn.

Cô trong lòng cũng mong mình có dị năng, sau khi nhìn chằm vào lòng bàn tay mình lúc lâu, cô lắc đầu nói: có gì cả.”

Trạm Nguyên Miểu hỏi: cảm thấy có dòng năng ấm áp nào chảy người sao?”

Nghê Thủy Thủy lại đầu.

Tần Như Băng hỏi: cảm giác như sức mạnh ngừng tuôn ra từ cơ thể không?”

Nghê Thủy Thủy lại tục lắc đầu.

Triệu Trì Dụ vẫn một tia hy vọng, hỏi: chung là, cô có thấy có điều gì khác không?”

Nghê Thủy Thủy vẫn đầu: “Không có. Cơ thể tôi, chẳng lẽ tôi không rõ?”

Trần Tinh Mẫn, người nằm trên đất vừa mới phục được chút sức lật người lại, kê mu tay dưới cằm rồi nói: “Nếu có, thì sao cô đá trúng bọn sói đó? đây thấy chó là đến phát run cơ

Hả?

Nghê Thủy Thủy vo túi bánh mì trong tay, lên đối diện với mắt mọi người và nói: tập tấn pháp từ năm ba có nền tảng võ mười bảy năm rồi, đánh mục tiêu to như vậy khó gì đâu?”

Tần Như Băng, Trần Mẫn: “……” Cô đang nói thế?!

Điều Nghê Thủy Thủy tò mò hơn là: “Tôi nhiễm bệnh lúc nào Nếu bị nhiễm mà không thì chắc chắn sẽ có dị à?

Tần Như Băng: “……” Tinh Mẫn: “Cô là loại bị nhiễm rồi mà không biết sao?!”

Ừ, tất nhiên biết rồi.

Tôi lại chẳng bị cắn.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận