Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 21 / 141  ·  14.9%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 21: Sụp đổ và níu kéo
16/11/2025 22:03· 3,212 từ

Đối mặt với sự chất vấn Trạm Nguyên Miểu, Tần Như Băng buồn trả lời.

Cô ta đã sớm nghĩ đến năng mình thất bại, nhưng đồng cũng chắc chắn rằng Nguyên Miểu hiện tại đủ sức giết cô. Cùng thì trở mặt thành — mà giữa họ đã chẳng còn gì ngoài thù hằn.

Trạm Nguyên Miểu chẳng phải là có kiên nhẫn với Tần Như như đối với Nghê Thủy. Thấy cô ta lặng, dị năng hệ phong tức cuộn quanh chân thổi quét sạch một xung quanh, tạo thành khoảng trống giữa đống đổ nát.

Các kệ hàng, tủ lạnh bị phong vô hình cuốn phăng lên, thẳng vào đầu Tần Băng không chút lưu

“Ê khoan đã!!” Trần Tinh Mẫn hoảng la lên. Dù không hiểu sao Tần Như Băng giết Trạm Nguyên Miểu, cô ta là đồng đội Sao có thể để cô ta chết được?

Cậu ta lập tức dựng lên chắn bảo vệ, ngăn cản đòn công. Mặt vẫn còn mét, cậu ta nhìn Nguyên Miểu đầy lo lắng:

“Anh bạn! Bình tĩnh chút coi Mọi người đều là bạn bè, định có gì hiểu ở đây thôi, thiệt

Bạn bè? Hừ... có kẻ nào là bạn mà lại đâm sau người ta một nhát mạng không?

Trạm Nguyên Miểu liếc nhìn sang nơi Nghê Thủy Thủy đang đứng.

Nghê Thủy Thủy, từ đầu đến ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn phía đối phương: Tần Băng, Trần Tinh Mẫn, Duy và cả Tạ Đình người vẫn đang bị dưới đống phế liệu ánh mắt lại bám chặt lấy không rời.

Cô nghiêng đầu, ghé sát tai Nguyên Miểu thì thầm: “Cô gái có hai dị năng, cảm thấy rất nguy Anh vừa mới tỉnh, một đánh không lại cả bọn họ đâu. Hay rút trước đi, sau này mạnh quay lại tính sổ.”

Trạm Nguyên Miểu gật đầu. Anh rõ, một mình mình bây giờ phải đối thủ của đội Tạ Đình Chu.

Anh khẽ nghiêng đầu nhìn Nghê Thủy, ánh mắt như hỏi: Em sàng chưa?

Nghê Thủy Thủy siết chặt cánh anh, đáp lại bằng một cái đầu chắc nịch: “Đi

Được.

Trạm Nguyên Miểu không thèm nhìn họ thêm lần nào nữa, vòng ôm lấy eo Nghê Thủy, mượn sức cuồng dưới chân, xé toạc lối bị chặn, hóa thành làn khói mờ biến khỏi tầm mắt của Tạ Đình

Hàng đống phế liệu chắn đường quét bay lên không, tựa một đèn sân khấu đột rọi thẳng xuống — họ vừa rời đi.

“Tên khốn Trạm Nguyên Miểu!!” Tạ Chu ôm chặt lấy bụng bị bất chấp đau đớn, mạng đuổi theo, dị tung ra chặn đường, thề dù chết cũng không Nghê Thủy Thủy bị mang đi!

Trạm Nguyên Miểu bị sét đánh bốn phương tám hướng chặn đường, phải dừng lại, quay đối mặt. Thấy Tạ Chu ôm bụng, loạng choạng đến như mất trí, nhíu mày, cúi đầu gái bên cạnh:

“Nghê Thủy Thủy, anh ta... thích à?”

Dưới ánh nắng nóng rực như đốt, Nghê Thủy Thủy suýt nữa câu hỏi ấy làm “Sao có thể chứ!?”

Theo ký ức rời rạc còn lại từ nguyên chủ, Tạ Đình xưa nay vốn chẳng cô, hai người lúc cũng cãi nhau, hoặc lạnh đến mức như người

Và rồi, khi cô vừa mới chẳng phải Tạ Đình Chu đã cô tự lo liệu

Làm sao có thể nói là được chứ?

Dù có là thích đi nữa, cũng đâu còn là nguyên chủ mà!

“Thật ra, em cảm thấy anh không phải thích em đâu, mà như là không vừa em, muốn dạy dỗ hơn.” Nghê Thủy Thủy giọng trầm xuống, như đang tư sâu sắc.

Trạm Nguyên Miểu: “?”

Ừ, vậy sao?

Anh không hiểu rõ lắm mối hệ giữa Tạ Đình Chu và Thủy Thủy. Một mặt cảm thấy Tạ Đình muốn bảo vệ cô, mặt lại thấy như Tạ Chu cứ muốn làm cô.

Anh suy nghĩ một chút, rồi định cho cô thêm thời gian, nhàng nói: “Vậy em muốn nói chuyện với ta không? Anh ta cố đuổi theo có lẽ muốn giữ em lại.”

Nghê Thủy Thủy ngẩng đầu lên, vào mắt Trạm Nguyên Miểu, và mắt cô bỗng dưng lệ, hơi đỏ.

“Anh thật sự không muốn mang theo nữa sao?”

Trước đây, cô từng yếu đuối, bây giờ cô đã hồi phục lực rồi, cô sẽ gắng mạnh mẽ hơn!

Trạm Nguyên Miểu thực sự sợ biểu cảm này của cô, quay đi để tránh ánh ấy, giải thích: “Đừng ngợi lung tung, tôi chỉ muốn em nói rõ anh ta thôi. Không không mang em theo đâu.”

“Thật sao?” Nghê Thủy Thủy tiến gần anh, ánh mắt chờ đợi.

Trạm Nguyên Miểu không thể tránh cái nhìn ấy, cảm thấy vô không thoải mái, cuối đành phải nhượng bộ, diện với cô mà nói: mà, lừa em trời chết.”

Nghê Thủy Thủy lúc này mới cười, nước mắt cũng dần tan

Trạm Nguyên Miểu đẩy nhẹ đầu không cho cô cười thêm nữa, này nghe thấy tiếng chân càng lúc càng anh nói: “Anh ta đến nếu có chuyện gì gọi tôi.” Mặc thể không đánh lại được ta, nhưng chắc chắn sẽ kịp em.

“Ừ!” Nghê Thủy Thủy nhìn theo Trạm Nguyên Miểu đang đi về bên cạnh, rồi quay nhìn Tạ Đình Chu lảo đảo bước đến.

Nói thật ra, đây là lần hai cô chú ý đến nam của thế giới này.

Lần đầu tiên là trong siêu anh ta có vẻ rất tức ném cho cô ba mì tôm rồi lái đi, cô còn chưa kịp một câu.

Trong sách, tình cảm giữa nguyên và nam chính cũng không được tả rõ ràng, có vì cô ấy chỉ chú vào cuộc sống tiêu hoang phí của nguyên mà không để ý chuyện tình cảm.

Trợ lý của cô nói, “Nghê Thủy” là vai phụ, vai phụ nghĩa là sống không hoặc chỉ làm công để thúc đẩy cốt truyện. cô không đọc tiểu nhưng cũng biết nam nữ chính cuối cùng sẽ một đôi, còn cô chỉ vai phụ sớm chết đi, làm thể có tình cảm nam chính chứ?

Vậy lý do Tạ Đình Chu cô… chắc chắn là muốn tính rồi!

Dù sao thì nguyên chủ có tính cách không dễ chịu chút

“Khoan đã!” Nghê Thủy Thủy thấy Đình Chu lại gần hơn, vội lùi lại hai bước khoảng cách, thành thật lỗi: “Xin lỗi, trước kia tôi không hiểu chuyện, này tôi sẽ không anh khó xử nữa!”

Thật sự sẽ không làm nữa!

Nhìn vào việc anh đã chịu cửa siêu thị cho nguyên chủ ra đi, thì mong đừng tính toán nữa

Tôi thấy anh cũng không phải người hay ghi thù!

Tạ Đình Chu: “……”

Tạ Đình Chu trong đời chưa giờ nghĩ tới cảnh Nghê Thủy sẽ phải cúi đầu mình.

Anh đến nhà Nghê Thủy Thủy bảy tuổi, chơi đùa với cô, cô đi học. Ngoài bắt nạt người khác làm chuyện xấu, về cơ thì cô muốn anh gì là anh làm đó.

Cha nuôi chỉ có mình Nghê Thủy, nuông chiều cô hết mức, là công chúa, được chiều đến mức làm cũng được. Dù tận thế cô vẫn cứ ra anh làm cái này kia, mặt đầy tự nhiên, cứ đó là lẽ đương nhiên, họ là người thân nhất, thể phóng túng trước mặt mà không sợ hãi ai Nhưng giờ thì sao, sao cô lại thay đổi?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=21]

“Em đang làm gì thế?” Tạ Chu bước lên một bước, nhìn Thủy Thủy với ánh không hiểu. Tại sao lại nhìn mình bằng ánh lạ lẫm như vậy?

Nghê Thủy Thủy có chút bối trước thái độ của Tạ Đình theo phản xạ đưa định xoa trán.

Nhưng Tạ Đình Chu lo cô chạm vào vết thương trên trán, chóng nắm lấy cổ cô. Câu nhắc nhở kịp thốt ra thì thấy mặt Nghê Thủy Thủy ràng hiện lên vẻ sợ như thể cô sắp bị

Tạ Đình Chu đột nhiên buông ra, ấn nhẹ vào vết thương bụng để tự trấn giữ sự tỉnh táo.

Đúng rồi, chắc chắn là cô bị ám ảnh bởi con zombie đó trong siêu thị.

Vậy là cô vẫn ghét anh, chí là sợ anh.

“Xin lỗi.” Tạ Đình Chu nhìn Thủy Thủy, khẳng định: “Từ nay sẽ không cãi nhau em nữa, sẽ không em tức giận, em đừng cùng anh ta nữa. ta không an toàn tôi, tôi sẽ đưa em đi cha.”

Hả?!

Nghê Thủy Thủy cũng không theo diễn biến tình huống này.

Làm sao mà lại xin lỗi thế này?

Nam chính này đúng là quá hảo rồi!

“Ặc không... Anh không giận tôi được rồi, tôi với Trạm Nguyên đi cùng nhau rất toàn, anh ấy chạy nhanh, gặp nguy hiểm thì tôi chạy là được.” Thủy Thủy nói xong, đầu nhìn Trạm Nguyên Miểu, đúng ánh mắt của anh cũng về phía cô.

Cô thầm vui mừng trong lòng, nói với Tạ Đình Chu: “Vậy không có chuyện gì tôi đi trước nhé? tự mình cẩn thận nhé! trên đường phải chú an toàn đấy!”

Nghê Thủy Thủy vừa chuẩn bị đi về phía Trạm Nguyên Miểu, bỗng nhiên một bàn mạnh mẽ từ phía nắm chặt lấy cánh tay

Ít nhất là... đau quá!

Cô phải dừng lại, cảm giác chuyện gì nữa sao?

Tạ Đình Chu không hiểu, khuôn anh tái xanh, lạnh lùng hỏi: sao? Tôi chỉ đến một chút, Trạm Nguyên cứu em bao nhiêu lần Còn tôi thì sao, cứu em bao nhiêu Tại sao em lại đi cùng ta? Em quên ai đã lớn lên cùng em sao? người đàn ông xuất hiện chừng, liệu có đáng tin tôi không? Nghê Thủy em có suy nghĩ chút không?”

Nghê Thủy Thủy nhíu mày: “Anh cứu Nghê Thủy Thủy bao nhiêu nhưng Trạm Nguyên Miểu đã cứu tôi. Nếu có anh ấy, tôi đã ở thành phố H Nói thật, tôi không cùng anh là để giảm bớt nặng cho anh mà thôi. của anh chắc cũng không thích đúng không? Nếu không anh không bỏ tôi lại trong thị.”

“Đội của tôi, nếu em không họ, tôi có thể mang em một mình!” Tạ Đình kiên quyết, anh đã rõ mình muốn gì.

Nghê Thủy Thủy là gia đình nhất của anh, là người anh thương vô điều kiện, sẽ không nhượng bộ!

“Muộn rồi.” Nghê Thủy Thủy nhìn ánh mắt nghiêm túc của Tạ Chu, cảm thấy vô ngạc nhiên.

Tạ Đình Chu chẳng lẽ... thật thích nguyên chủ sao?

Cô nhẹ nhàng gỡ tay Tạ Chu khỏi tay mình, nói: “Từ anh bỏ Nghê Thủy lại trong siêu thị, Thủy Thủy đã chết rồi. tiếc cho anh.”

Mặc dù cô không rõ mình cơ thể này như thế nào, chắc chắn bên trong thể này không còn chủ nữa rồi.

Cô có thể vào cơ thể rồi thoát ra khỏi siêu thị khi những con zombie quanh, xem như là trời đã cho cô một hội. Nếu không, dù vào cơ thể này nữa, khi zombie tràn vào, cũng cách nào thoát.

Cô nhìn thẳng vào Tạ Đình nếu anh thật sự thích nguyên chắc chắn anh sẽ ra cô và nguyên không phải là một người.

Nghê Thủy Thủy lắc đầu với Đình Chu, tưởng anh đã hiểu chuẩn bị quay lại Trạm Nguyên Miểu.

Nhưng cô đã đánh giá thấp nghĩ của một người bình thường.

Người đứng ngay trước mặt mình, tóc đến ngón chân đều là Thủy Thủy, làm sao thể nói không phải một người được chứ?

Tạ Đình Chu cảm thấy đau ở vết thương trên bụng, cơn đến mức mỗi bước đều giống như bị cứa vào da thịt, nhưng vẫn kiên quyết theo Nghê Thủy Thủy, nói: không bỏ em lại trong siêu Tôi chỉ là, chỉ em ở một nơi an toàn Hôm qua là do bất tôi tức giận vì em với anh ta mà đi cùng tôi, nên mới cứu đồng đội. Tôi thề, này bất kể làm gì, tôi bảo vệ em trước tiên, được không?”

Nghê Thủy Thủy thở dài một nặng nề, bước đến bên Trạm Miểu rồi quay lại Tạ Đình Chu nói: không phải là Nghê Thủy trước kia, anh không ra sao?”

Trạm Nguyên Miểu đứng bên cạnh đầu.

Đúng, cô không phải là Nghê Thủy trước kia.

Môi trường khiến con người trưởng

Cô đã trưởng thành rồi.

Nghê Thủy Thủy liếc Trạm Nguyên một cái, anh biết gì mà gật đầu chứ!

Cô quay lại nói với Tạ Chu: “Anh cứ coi như Nghê Thủy đã chết đi, sống cuộc sống của anh đi.”

Nói xong, cô nắm tay Trạm Miểu quay người rời đi.

Tạ Đình Chu tức giận đến tim như thắt lại, nhưng anh phải lần đầu đối với tính khí “công của Nghê Thủy Thủy. Hôm cô ấy tức giận vậy cũng đã kiềm chế tốt nhất rồi.

Anh không nói gì, chỉ âm theo sau họ.

Nghê Thủy Thủy dù có tức thì cũng không thể thật sự mặc anh, huống chi là lúc anh bị

Mỗi khi Trạm Nguyên Miểu dùng năng để di chuyển nhanh, Tạ Chu lại dùng sấm ngăn cản.

Trạm Nguyên Miểu cũng cảm thấy mỏi.

Nếu không vì có Nghê Thủy và đứa trẻ bên cạnh, anh sự muốn giải quyết với Tạ Đình Chu.

“Anh rốt cuộc muốn thế nào?” Nguyên Miểu lau mồ hôi trên chỉ đi bộ thôi cũng mệt đến chết được!

Tình trạng của Tạ Đình Chu tệ hơn anh, nhìn như sắp chịu nổi, môi anh cử động, nói: “Trả Thủy Thủy lại cho tôi.” cần anh không dẫn ấy đi, chắc chắn ấy sẽ quay lại bên anh

Trạm Nguyên Miểu: “……”

“Cô ấy không muốn đi cùng anh không nghe được lời người nói sao?”

Nghê Thủy Thủy cũng cảm thấy mình đau như búa bổ, cô quan tâm việc mình bị coi là điên là quái vật không, liền trước mặt Tạ Đình “Nghê Thủy Thủy trong giới này đã không còn, tôi từ một không gian khác tôi cũng tên là Nghê Thủy, nhưng tôi thật sự phải là Nghê Thủy Thủy nơi này.”

Tạ Đình Chu: “……”

Trạm Nguyên Miểu xoa trán: Ui, dù cô có không kiên nhẫn đâu thì cũng đừng ra mấy chuyện mà trẻ ba tuổi cũng không được như vậy chứ.”

Anh kéo tay áo Nghê Thủy ra hiệu cho cô: “Dừng lại

Nghê Thủy Thủy cảm thấy mình bị những ký ức trong đầu điên mất rồi. Cô sự không phải là Thủy Thủy của nơi này! biết ai đã đưa vào thế giới này thà yên lặng chết trong gian của riêng mình còn

“Chẳng quan tâm nữa! Dù sao cũng đã bỏ mặc Nghê Thủy trong siêu thị, cô đã chết rồi, tôi Nghê Thủy Thủy của chính Bây giờ tôi sẽ cùng Trạm Nguyên Miểu căn cứ của những người sống Anh, không được đi theo! bản lĩnh thì cứ dùng sét đánh chết tôi đi!” Thủy Thủy nói xong kéo Nguyên Miểu bước nhanh phía trước.

Cô tức giận đến mức muốn điên! Cô không thể tin nổi lại không phân biệt có phải cô giống tính cách của nguyên chủ

Tạ Đình Chu nhìn bóng lưng quyết của cô, không thể chịu thêm nữa, vì mất nhiều máu mà ngã đất.

Anh một tay ôm chặt vết đang chảy máu không ngừng, tay lại chống đất, bất nhìn theo bóng lưng Nghê Thủy Thủy: “Nghê Thủy em tự hỏi lòng đi, từ nhỏ đến anh có bao giờ bỏ em chưa? Trước khi rời khỏi thị, anh đã kiểm tra hết thứ rồi, chỉ cần em như trước, trốn trong phòng, anh xử lý xong anh sẽ quay lại đón Anh thật sự quay lại, đã quay lại.

Tạ Đình Chu tuyệt vọng nhìn cô, trong lòng tràn ngập những muốn nói nhưng không thốt ra.

Mọi chuyện đều vô nghĩa. Nghê Thủy chỉ vì trốn trong phòng bị zombie ăn hết, có cô rời đi mới cứu được chính mình.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận