Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 33 / 141  ·  23.4%
Xuyên Thành Nữ Phụ Ở Mạt Thế Tôi HE Cùng Phản Diện
Chương 33: Cái miệng tiện này
16/11/2025 22:09· 2,817 từ

Cuối cùng thì Nghê Thủy và Trạm Nguyên Miểu phải ngồi đối diện Hawaii.

Đừng hỏi tại sao. đơn giản là… có chạy không thoát.

May mà Trương Lương lại không mấy hứng thú cơm hộp nóng hổi. có vẻ khoái mấy snack trong túi hơn.

Nghê Thủy Thủy đói mức ruột dính lưng rồi, còn biện pháp nào dùng lẽ thường suy mạch não của Hawaii. Cô khoát nhét đôi đũa vào Trạm Nguyên Miểu, rồi bưng hộp cơm lên ăn lành. Trong đầu chỉ có một niệm: Dù có chết, cũng phải no!

Trạm Nguyên Miểu liếc Hawaii đang ôm khư khư đồ ăn vặt, rồi hộp cơm của mình.

Rốt cuộc hắn muốn gì? Ngoài miệng thì bảo ở bên Nghê Thủy nhưng trong mắt lại có tí lửa tình nào. cũng phải công nhận hắn chịu đựng cô thật. Bao nhiêu lần bị đánh không nương tay, vậy chưa từng tính toán.

Đang mải suy nghĩ, Nguyên Miểu ăn rất chậm, là bất ngờ bị danh.

Hawaii chỉ cằm về anh: “Ê, đúng rồi, là đó. Cậu không được đưa cơm cho bạn tôi ăn.”

Nghê Thủy Thủy suýt sặc cơm, nghiêng đầu ho sụa. Bạn gái cái hắn! Ai là bạn hắn chứ?!

Trạm Nguyên Miểu đặt xuống, vỗ nhẹ lưng cô cô thông khí.

Anh quá hiểu Hawaii Hắn tiếp theo mà có mình là bạn trai anh, Trạm Nguyên Miểu chẳng bất ngờ. Trong cái bàn này, Hawaii muốn nói thì nói, muốn làm thì làm. Đáng sợ hơn là hắn có thể dùng dị để âm thầm tiếp cận mà người không phát hiện chút dấu hiệu nào. Đến nếu Hawaii muốn giết trong 5 phút ấy, thể giết đến 300 lần rồi nên.

Nghê Thủy Thủy ho Trương Lương Chung chẳng làm cả.

Hắn chỉ nhìn cô nghiêm túc, rồi đợi cô lại mới thở phào tiếp tục... lục snack

Trạm Nguyên Miểu: “…” là kiểu quan tâm gì

Nghê Thủy Thủy bảo Nguyên Miểu mau ăn phần của anh. Với loại cứng đầu như Hawaii, thể đối đầu trực tiếp chỉ có thể dùng trí

Nhưng chưa kịp nghĩ kế, “địch nhân” đã bị… con cá khô cay bại.

Trương Lương Chung vừa đến túi cá khô đặc Hồ Bắc, cả người tức cứng lại. Một bịt miệng, một tay quạt loạn lên, đầu lưỡi thè mặt đỏ rực, trán mồ hôi như mưa.

Hắn khom người, thở từng hơi, trông như sắp cháy tại chỗ.

Trạm Nguyên Miểu vừa giơ tay lên, Nghê Thủy lập tức đè tay xuống.

Giết không nổi. Tạm đừng chọc điên hắn.

Cô rót cốc Coca cho Hawaii. Hắn không chút giác mà uống ngay, lập tức bị bọt sặc tiếp, ho đến muốn cả phổi.

Nghê Thủy Thủy: “…” quá rồi. Đừng nói là đời hắn chưa từng đồ cay đấy nhé?

Hawaii lau nước mắt “vèo” một cái biến mất tầm mắt, chuẩn xác là chui vào một nứt không gian.

Trạm Nguyên Miểu không chừ, vừa thấy hắn biến là lập tức kéo Thủy Thủy chuẩn bị chạy.

Cô nắm tay anh “Dị năng của anh hồi rồi à?”

“Tôi…” Trạm Nguyên Miểu vào ánh mắt bình tĩnh cô, lắc đầu: “Mới được chút.”

“Vậy chưa đi được Nghê Thủy Thủy kéo anh lại ghế: “Muốn giết mình, hắn dễ như Hắn không ra tay là còn chưa chơi đủ thôi.”

Trạm Nguyên Miểu ngồi “Em nghĩ ra cách đối chưa? Ngồi chờ chết không phải chuyện tốt.”

“Không phải chờ chết, là dưỡng sức.” Cô nói: khi anh hồi phục để chạy mười con rồi tính tiếp.”

Quả nhiên, vừa dứt Trương Lương Chung đã quay

Hàm hắn bạnh ra, mím lại, thở ra luồng lạnh như băng. Trong còn cầm một viên trông như kết tinh dị của Từ Lăng Duệ.

Hắn nhìn Trạm Nguyên cười cười: “Ủa sao không Tôi ra ngoài tính trò rượt đuổi với người cơ mà.”

Trạm Nguyên Miểu im chỉ muốn nhét nguyên túi khô vào bụng hắn xong.

Nghê Thủy Thủy lườm “Anh quay lại làm gì?”

Hawaii phun ra một cầu băng: “Em còn ở thì tôi phải quay chứ sao!”

Cái kiểu trả lời lỳ vừa trơ khiến tim muốn tắc nghẽn. Cô tiếp:

“Thế mấy người anh của anh đâu rồi?”

Hawaii cười vô cùng vẻ: “Họ đang chơi đùa trung tâm thương mại tan. Ở đó mát lắm.”

Tốt lắm.

“Này!”

Nghê Thủy Thủy quay dựa hẳn vào vai Trạm Miểu, tôi không tiếp nữa! Cái tên đó cả đám anh em đi mình hắn còn bỏ, còn cái gì là hắn tâm nữa chứ?!

Nhưng là cô khơi trước, Hawaii cũng bắt đầu lòng.

Hắn hỏi cô tại cá lại cay? Thạch trái làm từ gì? Ăn nhiều có bị bệnh

Nghê Thủy Thủy trả hết những gì mình biết, cười nhạo, cũng chẳng ngờ hắn đang giả giả dại.

Hai người nghiêm túc luận về kẹo, que cay, trái cây… khiến Trạm Miểu ngồi bên cạnh khỏi thán phục trong lòng. bình thường đâu ai đủ nhẫn ngồi giải thích thứ này cho một tên Hawaii.

Mà qua cuộc nói Nghê Thủy Thủy cũng nhận Hawaii thực sự thiếu thức cơ bản.

Không phải kiểu thiếu thức vì sống trong nhung mà là thiếu hẳn một tờ giấy trắng. kỳ thông tin gì tô đều khiến hắn cực kỳ thú.

Trạm Nguyên Miểu và Thủy Thủy nhìn nhau, rồi mở lời hỏi: “Bọn vẫn chưa biết rốt cậu là người từ đâu

Hawaii nghiêng đầu, rồi ngược lại: “Vậy cậu là ở đâu?”

“… Thành phố H, Z.”

Hawaii mắt sáng lên: tôi chắc cũng là người thành phố với Thủy rồi!”

Trạm Nguyên Miểu: Tôi gõ đầu hắn kiểm tra ghê.

Nghê Thủy Thủy cười: không biết mình từ đâu à?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-mat-the-toi-he-cung-phan-dien&chuong=33]

“Một nơi... toàn màu Hawaii đáp, rồi đột nhiên chằm chằm Trạm Nguyên nói tiếp: “Chỉ tôi hỏi cậu, cậu không được lại tôi. Hiểu chưa?”

Trạm Nguyên Miểu: “?” nhé.

Trong lúc Nghê Thủy còn đang cố phân tích nơi toàn màu trắng” chỗ nào, thì ở vang lên tiếng chó sủa tục.

Nghe không rõ, nhưng giác như nó đang mắng đó không ngớt.

Nghê Thủy Thủy vội dậy, mở cửa nhìn ra, nhiên là Đại Hoàng về. Không biết bị ném đi đâu, mà nó chạy mất năm, sáu phút về tới nơi, trông thảm.

Hawaii đứng lên, hớn nói: “Chó cũng về rồi, chúng ta đi thôi!”

Khoan đã! Đi? Chúng

Trạm Nguyên Miểu chưa đồng ý vụ này!

Nghê Thủy Thủy cũng ngác: “Anh định đi cùng chúng tôi? Đi đâu

“Không phải em nói tới căn cứ người sống sao? Căn cứ đó, có nhiều người lắm Người giống như em và ta, chứ không phải mấy thứ ngoài kia.” Hawaii nói vừa chỉ ra đám bên ngoài.

Dù vẫn chưa hiểu nhiều, nhưng Nghê Thủy Thủy nắm rõ Hawaii muốn cùng họ đến căn

Cũng đúng, con người sinh vật sống theo bầy

Dù mạnh đến đâu, mình cũng sẽ thấy cô

Việc Hawaii muốn tới cứ người sống sót cũng khó hiểu.

Nghê Thủy Thủy bắt phân tích trong đầu: nếu đường, khả năng gặp hiểm với việc có đi cùng cái nào nguy hơn?

Còn chưa kịp tính Hawaii đã vui vẻ nói: qua bên kia thu hết tụi nó, sau Thủy Thủy liền đến làm đại nha!”

Nghê Thủy Thủy: “?” nghiêm túc đó hả?! Anh định đi căn cứ sinh sống, mà định đó… lập bang chiếm đất vua?!

Trạm Nguyên Miểu cười ra tiếng. Thật sự cười.

Ý tưởng này… không

Và thế là, Nghê Thủy – dù trong lòng nghi ngờ – cuối cũng bị Hawaii thuyết Dù sao thì… hắn chẳng vẻ gì là muốn làm họ.

Có lẽ đối xử hắn như một đứa bé tám tuổi, sẽ khiến động của hắn bớt dị hơn một chút.

Nghê Thủy Thủy thở kéo chiếc ghế tựa bên cái rương hành lý rồi liếc sang Hawaii cầm gói đồ ăn vặt cạnh, khẽ giơ tay ra.

Hawaii phản ứng chậm nửa nhịp sau mới đưa đồ cho cô, rồi yên nhìn Nghê Thủy kéo rương hành lý bước phía phòng khám ngoài cửa.

Hắn thầm nghĩ một nghiêm túc, ý cô đây bảo mình đi theo, chỉ kệ mình đi …?

Nghê Thủy Thủy vừa cửa phòng khám kính, cô đầu lại nói: “Sao đó? Không định cùng hả?”

Hawaii chớp mắt, đột xuất hiện ngay trước mặt làm cô giật mình cái.

Cô thở dài, cảm cần phải nhắc nhở hắn: tùy tiện dùng dị như vậy.”

“Tại sao?” Hawaii hỏi, mặt ngơ ngác.

“Bởi vì anh cứ mất đột ngột rồi lại hiện bất thình lình, sự rất đáng sợ.” Thủy Thủy nói.

“Vậy về sau tôi qua nhảy trước mặt cậu là không có dọa em rồi?” Hawaii chỉ về phía Trạm Nguyên Miểu.

Trạm Nguyên Miểu vừa nói: “Tôi cảm ơn cậu

Hawaii: “?”

Nghê Thủy Thủy không nguyên lý dị năng không của hắn là gì, thế giới này vốn không thể suy đoán bằng lẽ bình thường.

Cô chỉ biết Hawaii soát dị năng cực kỳ thục.

So với Trạm Nguyên hay Tạ Đình Chu - người thức tỉnh dị muộn màng - thì giống như sinh ra đã hữu năng lực này.

Cô hỏi Trạm Nguyên bên cạnh: “Anh đoán hiện anh ta đang ở

Trạm Nguyên Miểu nhún mắt híp nhìn phía trước định trả lời, thì cánh cửa thông đạo hiện ngay trước mắt.

Chợt bên cạnh lóe ánh sáng, ngay lập tức xuất hiện, tay khiêng khối băng khổng lồ.

Khối băng to cỡ dù, nằm chắn ngang cửa đạo, dù hắn có thế nào cũng không kéo ra.

Nghê Thủy Thủy kinh liền nhắc: “Không phải anh cần biến thông đạo to ra một chút có thể lấy đồ ra đó sao?”

Hawaii lắc đầu: “Không đâu, nếu to hơn, em gặp nguy hiểm.”

Không phải chứ, chuyện có liên quan gì đến đâu?

Nghê Thủy Thủy nghĩ Trạm Nguyên Miểu hỏi hắn: cậu là, nếu to cậu không kiểm soát

“Nói nhiều, lại đây, tôi cắt nó.” Hawaii nói, độ với Nghê Thủy và Trạm Nguyên Miểu hẳn, tỏ rõ sự phân

Trạm Nguyên Miểu để đến hắn mới bị quỷ đó, khoanh tay đứng quan sát cửa không rồi nói: “Xin lỗi, tôi cắt khối băng này được.”

Nghê Thủy Thủy tiến gần nhìn vào cửa thông bên trong là một hắc ám, xen lẫn ngân quang sắc sọc trên ánh sáng mờ ảo chuyển không ngừng.

Lần trước lúc di từ tầng hai xuống tầng rất nhanh, cô hoàn không cảm nhận được

Hawaii làm sao kiểm phương hướng, biết trước vị đi lại của mình?

Nghê Thủy Thủy cầm một hòn đá ném vào

Không có phản ứng

Trạm Nguyên Miểu cũng một vật nhỏ ném vào, không có gì xảy

Anh hỏi Hawaii: “Nếu đồ vào đây, nó sẽ ra ở đâu?”

“Không biết? Cậu còn ném đồ vào tôi sẽ đầu cậu xuống dưới!”

Nghê Thủy Thủy tò “Thế đồ vật ném vào có chạy ra chỗ không?”

“À… chắc là không Nếu muốn biết, tôi có mở cửa bên kia em xem.” Hawaii thả băng xuống, kéo tay Nghê Thủy nhảy vào cửa thông

Hành động đột ngột, Thủy Thủy bản năng mà rương hành lý, đưa sang Trạm Nguyên Miểu, mà anh kịp giữ chặt cô, cùng nhau lao vào gian đó.

Lại một lần nữa, bỏ lại Đại Hoàng: “Uông? gâu gâu gâu gâu!”

Không gian thay đổi, Thủy Thủy hiện ra ở 4 trung tâm thương trên cao, dưới chân một thứ khí lạnh như “Khắc băng”.

Cô chưa kịp nhìn xung quanh thì đã chịu lực kéo rơi xuống, rơi xuống với tốc càng nhanh hơn so với chính khối băng khổng lồ Hawaii mang về.

“A —— Trạm Nguyên ——”

Nghe tiếng, Trạm Nguyên lập tức lao đến, kịp cô tránh khỏi mũi nhọn như dao trước

Ngay khi anh ôm Nghê Thủy Thủy, một không thông đạo khác xuất bên dưới, tiếp tục họ trở về phòng khám cửa đường cái.

Cô dựa vào ngực Nguyên Miểu, cảm nhận ánh ấm áp chiếu qua vẫn còn run rẩy mắt.

“Không sao rồi.” Trạm Miểu thả tay, nhìn Tiểu mở to mắt, nhẹ vuốt đầu cho nó tiếp.

Hawaii từ không gian cửa thông đạo thò đầu thấy họ bình an nhảy ra, rồi rút băng về.

Nghê Thủy Thủy tưởng đã chết, giờ lại thấy lay động khối băng, lòng hơi chùng xuống, thấy không nên so đo một kẻ trí lực có

“Anh nhất định phải theo khối băng đó đi gì?” Cô hỏi.

Hawaii đáp: “Bên ngoài quá.”

Nghê Thủy Thủy: “…” anh không thể để nó trung tâm thương mại

Cô nhìn hắn còn đấu trí đấu dũng với băng, thở dài nói: không phải dùng dị không gian để tấn công Sao không dùng cắt lấy băng đi? Anh kéo thế này đến bao giờ được? Nếu cửa thông đạo không rộng, anh kéo cả đời cũng lấy ra được đâu, khi băng tự tan.”

“Cắt?” Hawaii nghe lạ hắn vốn nhảy lên nhảy dựa vào điểm dị không gian.

Nghê Thủy Thủy gật “Bám lấy mấy thứ trong gian không đơn giản

Hawaii thử thao tác thấp, nhưng vô tình toàn khối băng bị cắt ra.

“Oa!”

Hawaii quay sang nhìn Thủy Thủy, chớp mắt vài

Hóa ra cũng có chơi kiểu này sao?

Học được rồi!

Hậu tri hậu giác hiện chính mình dường như nói cái gì không đối mặt ánh mắt bái của Hawaii và vẻ không nỡ nhìn thẳng của Nguyên Miểu, Nghê Thủy im lặng, nuốt vào lòng đống hối hận.

Ai khiến mi đề ra ý tưởng điên rồ

Vậy là tốt rồi, nguy hiểm lại thăng cấp.

Mình đúng là muốn chết mình vì cái miệng này!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

4 Thảo luận