Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Ở Nhóm Nhạc Nam Làm Bảo Mẫu

Chương 1: Xuyên qua

Ngày cập nhật : 2026-03-24 23:54:13

Trời đang mùa mưa, những hạt mưa lớn đọng lại trên mặt đất khô cằn, cuốn theo những hạt bụi nhỏ bay lơ lửng trong không khí theo chiều gió.

Đường Điềm đã ôm chiếc vỏ chăn cuối cùng vào lòng rồi vội vã chạy vào biệt thự dưới cơn mưa lớn.

Cơn mưa bất chợt khiến cô không kịp lấy ô, vội vàng lao ra ngoài thu những chiếc vỏ chăn đang phơi. 

Sau khi cất vỏ chăn gọn gàng thì cả người và tóc của cô đã bị ướt sũng.

Nhìn cơn mưa lớn ngoài kia, cô khẽ thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn còn chút không thể tin nổi chuyện cô đã xuyên không.

Mới ngày hôm qua, cô đã xuyên không, xuyên thành nhân vật phản diện độc ác trong một cuốn truyện đoàn sủng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-nhom-nhac-nam-lam-bao-mau&chuong=1]

Khi cô xuyên đến, nguyên chủ đã đột ngột qua đời trong phòng.

Trong cuốn sách này, nữ chính làm người giúp việc tại nhà của một nhóm nhạc nam nổi tiếng, dùng tâm hồn tốt đẹp của mình để chữa lành cho bốn chàng trai trong nhóm và trở thành người được họ cưng chiều nhất.

Còn nhân vật phản diện ác độc Đường Điềm, cũng làm người giúp việc tại nhà của nhóm nhạc nam nổi tiếng đó. 

Vì cô ta luôn cố ý ve vãn các chàng trai nên khiến họ cực kỳ chán ghét.

Sau đó, nhân vật phản diện lại ghen tị vì nữ chính được những chàng trai này yêu mến nên liên tục hãm hại nữ chính, thành công khơi dậy lòng trắc ẩn của bốn chàng trai đối với nữ chính và rồi nữ phản diện bị đuổi ra khỏi biệt thự. 

Mọi hành động của cô ta bị người ta phanh phui, trở thành con chuột chạy qua đường bị mọi người đòi đánh.

Đường Điềm ban đầu định rời khỏi đây ngay lập tức, tránh xa nhóm nhạc nam nổi tiếng và nữ chính. 

Nhưng trong ký ức của nguyên chủ, hợp đồng đã ký vẫn còn nửa năm nữa mới hết hạn, chỉ khi đến hạn mới có thể xin nghỉ việc.

Nếu không cô sẽ phải bồi thường một khoản tiền vi phạm hợp đồng rất lớn. 

Nguyên chủ không phải con nhà giàu, căn bản không thể trả nổi khoản tiền vi phạm hợp đồng đó.

Dù Đường Điềm có tính cách "Phật hệ" (ung dung, không tranh giành), nhưng nhìn số tiền phạt trên hợp đồng, nếu bắt cô bồi thường thì cô thà chết thêm lần nữa còn hơn.

Bất đắc dĩ, cô chỉ đành tiếp tục công việc này. 

Hàng ngày cô cố gắng tránh xa mấy chàng thiếu gia trong nhóm và ít tiếp xúc với nữ chính.

Nếu có thể không nói chuyện thì không nói chuyện, hy vọng cô có thể bình an vượt qua nửa năm này.

Trong sân bị mưa lớn bao phủ, gió điên cuồng thổi nghiêng màn mưa. 

Dù là giữa trưa nhưng trời lại âm u như thể sấm sét có thể giáng xuống bất cứ lúc nào.

Tiếng bước chân truyền đến từ phía sau Đường Điềm.

Cô vừa quay người, một cô gái mặc đồng phục giống hệt cô đã ôm chiếc vỏ chăn đã thu xong đi vào trong biệt thự, thậm chí còn không thèm nhìn cô.

Dường như đối với cô gái đó, nói chuyện với Đường Điềm cũng là một việc vô cùng lãng phí thời gian.

Đường Điềm hiểu rõ nguyên thân không được lòng mọi người trong biệt thự. 

Cô khẽ liếc nhìn bóng dáng đang rời đi rồi sau đó cúi đầu kiểm tra bộ đồng phục công sở đang hơi ẩm ướt trên người của mình.

Bộ đồng phục đen trắng đã ướt nửa người, một số chỗ vải dính vào làn da trắng nõn như sương tuyết, để lộ đôi chân thon dài trắng đến mức ánh lên vẻ mềm mại.

Đường Điềm giơ tay gạt gạt vạt váy dính nước mưa. 

Xem ra cô phải về phòng thay một bộ đồng phục khác, nếu không ướt sũng thế này thì không thể làm việc được.

Vừa đi chưa được hai bước về phía bên phải tầng một, tiếng bước chân vội vã vang lên từ cửa lớn sau đó là giọng của chị Ngô, người quản lý nhóm nhạc.

“Đường Điềm, lại đây giúp tôi một tay.” Nói xong, người quản lý nhanh chóng xoay người đi ra ngoài, cả thần sắc lẫn động tác đều mang theo sự nôn nóng.

Đường Điềm không còn cách nào, đành phải mặc bộ đồng phục nửa ướt đi ra ngoài, theo sau người quản lý.

Bên ngoài biệt thự, vừa rồi còn mưa như trút nước, giờ đây mưa đã nhỏ hạt hơn. 

Sân vườn xanh mướt, hoa cỏ lan tràn, dưới màn mưa phùn mờ ảo trông như một bức tranh.

Đường Điềm không có thời gian để thưởng thức cảnh đẹp lúc này. 

Trước cửa biệt thự dừng lại một chiếc xe ô tô. 

Người quản lý mở cửa xe, hai người trợ lý đi xuống trước, vẻ mặt đều lộ rõ sự nôn nóng.

Họ cẩn thận đỡ người đàn ông say rượu trong xe xuống, hai người trợ lý vẫn không đỡ nổi người đàn ông cao gầy, mảnh khảnh cao 1m87. 

Người quản lý nhìn thấy thì nôn nóng, vội vàng gọi Đường Điềm cùng đỡ hắn.

“Đừng ngẩn người, mau đỡ Thẩm Yến Lễ về phòng.” Người quản lý vẫy tay ra hiệu Đường Điềm đến giúp.

Dù Đường Điềm không muốn chạm vào Thẩm Yến Lễ lúc này nhưng cô chỉ có thể đi theo cùng đỡ hắn vào.

Thấy mọi người đều đã đỡ hai tay người đàn ông, cô chạy đến phía sau Thẩm Yến Lễ, trong chốc lát bàn tay mềm mại của cô không biết đặt vào đâu. Đỡ như thế nào đây?

Thẩm Yến Lễ khẽ nhíu mày, vẻ mặt thiếu kiên nhẫn muốn đẩy họ ra. 

Cơ thể say rượu đứng không vững, không kiểm soát được mà lùi lại một bước.

Trùng hợp Đường Điềm đang chuẩn bị đẩy hắn từ phía sau đi, người đàn ông đột nhiên lảo đảo lùi lại một bước. 

Cô vội vàng dùng hai tay chống vào lưng eo săn chắc của hắn để tránh bị hắn đè ngã xuống đất.

Hơi ấm từ bàn tay mềm mại xuyên qua lớp vải mỏng, chạm vào vùng eo nhạy cảm của người đàn ông.

Thẩm Yến Lễ cúi đầu, trong cổ họng không kìm được tràn ra một tiếng rên rỉ. 

Mấy người đang vội vàng đỡ hắn đi vào không nghe thấy, vì sợ hắn ngã, họ đều sốt ruột đến toát mồ hôi.

Đường Điềm càng không thể nghe thấy, cô vẫn còn sợ hãi mà đẩy Thẩm Yến Lễ đi về phía trước.

May mắn thay, cuối cùng cũng hữu kinh vô hiểm (có nguy hiểm nhưng rồi cũng an toàn) mà đỡ hắn vào phòng ở tầng hai.

Người quản lý buông tay, lau một vệt mồ hôi lạnh trên trán. 

Vị này tuyệt đối không được ngã, vạn nhất mà ngã bị thương thì chị ta làm sao ăn nói với nhà họ Thẩm.

“Được rồi, để một người ở lại chăm sóc cậu ấy đi.” Người quản lý dặn dò Đường Điềm đang thở hồng hộc.

Đường Điềm: “?” 

Cô đang thở dốc, thầm cằn nhằn Thẩm Yến Lễ trông thì mảnh khảnh nhưng thực ra vóc dáng cường tráng, vừa cao vừa nặng, đỡ hắn lên lầu quá khó khăn, làm cô mệt chết đi được.

“Tôi?” Cô ngạc nhiên chỉ vào chính mình.

Hai người trợ lý đương nhiên đi ra ngoài phòng. 

Người quản lý đột nhiên nhớ ra, mấy ngày trước có người nói với chị ấy rằng Đường Điềm lúc này dường như không quá an phận.

Người quản lý chần chừ, suy nghĩ rồi nói: “Một mình cô không trông được, đi gọi Liễu Hiểu Chi đến cùng chăm sóc cậu ấy.” Có hai người giúp việc ở đó, sẽ không xảy ra chuyện ve vãn.

Đường Điềm không chút do dự gật đầu. Liễu Hiểu Chi chính là nữ chính. 

Cô lấy điện thoại ra nhắn tin cho nữ chính, bảo cô ấy lên tầng hai.

Lát nữa phải tìm thời gian xuống lầu thay một bộ đồng phục khác, quần áo trên người ướt hơn nửa khiến cô thật sự không thoải mái.

Người quản lý quan sát Đường Điềm, vốn dĩ đang cân nhắc sa thải cô.

Lúc này thấy cô không có vẻ gì là có ý đồ khác với Thẩm Yến Lễ. 

Vừa rồi khi bảo cô chăm sóc Thẩm Yến Lễ, thái độ của Đường Điềm là ngạc nhiên.

Khi chị quản lý đổi ý bảo cô gọi Liễu Hiểu Chi lên thì biểu cảm của cô không những không thấy thất vọng mà còn lập tức đồng ý và liên hệ đối phương, sợ chậm trễ dù chỉ một giây.

Người quản lý lộ vẻ nghi hoặc nhưng đơn giản là tạm thời mặc kệ.

Tuyển dụng người giúp việc trong nhà thì cần phải trải qua nhiều khâu kiểm tra.

Vừa mới sa thải một người giúp việc, còn chưa kịp tìm người thay thế, không thể sa thải thêm nữa.

Tạm thời chị ta gác lại chuyện này.

Rất nhanh, người quản lý và hai người trợ lý rời đi, trong phòng chỉ còn lại Đường Điềm và Thẩm Yến Lễ đang nằm trên ghế sofa.

Đường Điềm nhìn Thẩm Yến Lễ với vạt áo hơi mở rộng, hắn ngửa mặt nằm trên ghế sofa, đôi chân dài thon gầy vắt lên ghế, chân trái buông thõng xuống mép ghế.

Mái tóc hơi rối không những không làm tổn hại đến vẻ mặt thanh tú của hắn mà còn tăng thêm vẻ lười biếng và gợi cảm.

Đầu cô đơ ra vài giây. 

Cùng lúc đó, Thẩm Yến Lễ trên ghế sofa nhíu mày, từ từ xoay người...

Vừa rồi khi mấy người đỡ Thẩm Yến Lễ vào, không biết ai đã vướng vào bàn trà phía trước ghế sofa khiến nó dịch chuyển. 

Nếu lúc này nếu Thẩm Yến Lễ ngã khỏi ghế sofa, khả năng va vào bàn trà là cực lớn.

Đường Điềm: “!”

Cô nhanh tay lẹ mắt đẩy bàn trà ra, phát ra tiếng "xoẹt" chói tai. 

Cô thuận thế giữ lấy Thẩm Yến Lễ đang sắp rơi xuống khỏi ghế sofa.

Cô chưa kịp khen ngợi phản ứng nhanh nhạy của mình thì cổ tay đã bị bàn tay lớn của Thẩm Yến Lễ nắm chặt.

Toàn bộ cơ thể cô không kiểm soát được mà ngã xuống dưới ghế sofa, thân hình của Thẩm Yến Lễ mang theo mùi hương thoang thoảng nặng nề đè lên người cô.

Đường Điềm gần như tối sầm mắt lại như thể không khí bị ép ra ngoài.

Hơi thở nóng hầm hập của người đàn ông vùi sâu vào sườn cổ cô, khiến một mảng da thịt ở đó nhanh chóng đỏ bừng.

Tai và sườn cổ là những điểm cực kỳ nhạy cảm của cô.

Cô không kìm được khẽ rên lên, giơ tay đẩy Thẩm Yến Lễ đang đè lên cô ra. 

Hắn quá nặng, căn bản không đẩy được.

“Thẩm Yến Lễ, anh dậy đi, tôi sắp bị anh đè chết rồi.” Đường Điềm sắp không thở nổi. 

Thế nhưng cô đẩy thế nào thì Thẩm Yến Lễ dường như đã say và ngủ đến mê mệt.

Bình Luận

0 Thảo luận