Sáng / Tối
Đường Điềm không để ý đến Phó Hi đang chăm chú nhìn mình, cô lập tức tiếp lời Thẩm Yến Lễ: “Vâng, Thẩm tiên sinh.”
Nói xong, cô quay người đặt đồ trên tay lên xe đẩy.
Biểu cảm của cô tươi tắn rõ rệt, trái ngược hoàn toàn với vẻ u ám vừa rồi.
Ba người còn lại trên bàn cơm cũng chẳng quan tâm có người giúp việc đứng chờ bên cạnh hay không trừ Phó Hi, hai người kia thậm chí còn không ngẩng mắt lên nhìn.
Trịnh Lệ Ngọc và Lưu Tuệ Hoa cũng cố gắng kìm nén sự sốt ruột, không dám biểu lộ ra vẻ vội vàng trước mặt các vị tiên sinh, dù sao họ cũng đang đói.
Đường Điềm đang mừng thầm vì sắp được đi ăn thì lúc này, giọng Liễu Hiểu Chi chen vào: “Đường Điềm, các cô cứ đi ăn trước đi, tôi ở đây chờ là được.”
Lời nói thiện ý và nụ cười dịu dàng của Liễu Hiểu Chi như gáo nước lạnh tạt vào người Trịnh Lệ Ngọc và Lưu Tuệ Hoa khiến họ nhất thời không biết nên rời đi hay nên ở lại.
Liễu Hiểu Chi nói vậy là dựa trên sự hiểu biết của cô ta về Đường Điềm.
Đường Điềm sẽ không bỏ mặc cô ta thể hiện tốt trước mặt các vị tiên sinh nên lúc này Đường Điềm nhất định sẽ đề nghị ở lại hay gì đó.
Cô ta đầy tự tin nhìn về phía Đường Điềm, nhưng mà…
“Ồ, được thôi.”
Đường Điềm không hề cảm thấy bất ngờ, nữ chính vốn dĩ xây dựng hình tượng chu đáo, tỉ mỉ để gây ấn tượng với bốn nam chính trên bàn.
Lúc này nữ chính sao có thể nỡ bỏ rơi các nam chính được.
Cô đáp một câu rồi lập tức rời khỏi khu vực ăn uống.
Liễu Hiểu Chi: “?”
Phó Hi biểu cảm có chút ngạc nhiên, nhìn đôi chân thon dài của cô chuyển động rất nhanh như thể cô sợ chỉ chậm một giây sẽ bị họ gọi quay lại.
Lại nhìn sang Liễu Hiểu Chi ở đối diện, lúc này trên mặt cô ta ngoài sự ngạc nhiên ra thì còn ẩn hiện vẻ khó coi.
Phó Hi không nhịn được cười, sao bây giờ mới phát hiện ra màn kịch giữa những người giúp việc này lại thú vị đến vậy.
Thẩm Yến Lễ lạnh nhạt liếc nhìn Phó Hi: “Cười gì thế?”
Phó Hi: “Không có gì, chỉ là phát hiện ra một điều thú vị.”
Thẩm Yến Lễ lộ vẻ nghi hoặc nhưng hắn không tiếp tục truy vấn.
Lưu Tuệ Hoa và Trịnh Lệ Ngọc liếc nhau, hai người đi theo sau Đường Điềm rời khỏi nhà ăn.
Liễu Hiểu Chi bị bỏ lại đó, sắc mặt có thể nói là khó coi đến cực điểm.
Cô ta thậm chí không thể tin được, Đường Điềm luôn ghen ghét cô ta mà lại không thèm để ý đến việc cô ta thể hiện sự lương thiện và tốt đẹp trước mặt các vị tiên sinh.
Thẩm Yến Lễ không nhìn về phía Liễu Hiểu Chi: “Cô cũng đi ăn đi, ở đây tạm thời không cần người.”
Liễu Hiểu Chi kìm nén vẻ khó coi, như thể bất đắc dĩ, gật đầu với Thẩm Yến Lễ.
Trong nhà ăn nhân viên, Đường Điềm đã hâm nóng bữa tối.
Ngay sau đó, Lưu Tuệ Hoa và Trịnh Lệ Ngọc cũng rõ ràng đây là công lao của Đường Điềm nên họ không còn cố ý nói những lời châm chọc hay mang ý khiêu khích như trước.
“Đinh…”
Lò vi sóng phát ra âm thanh, Đường Điềm lấy đồ ăn đã nóng ra, không để ý đến Lưu Tuệ Hoa và Trịnh Lệ Ngọc, một mình đi đến một chiếc bàn trống.
Không lâu sau, Liễu Hiểu Chi đi đến.
Khi đi ngang qua Đường Điềm, cô ta cố ý hay vô tình quan sát phản ứng của Đường Điềm.
Đường Điềm chỉ để tâm đến món cơm sườn khô nên ngoài việc nhận ra cô ta bước vào,cô không quan tâm đối phương sẽ có hành động gì.
Tay nghề của đầu bếp thực sự quá siêu phàm, khiến dạ dày Đường Điềm hoàn toàn bị chinh phục.
Ngay khi cô đang tập trung ăn cơm sườn khô thì bên cạnh lại vang lên tiếng chiếc ghế dựa bị kéo ra.
Liễu Hiểu Chi ngồi xuống bên cạnh cô.
Lưu Tuệ Hoa và Trịnh Lệ Ngọc đang ngồi gần đó nhìn nhau, họ rõ ràng cảm thấy rất bất ngờ trước việc Liễu Hiểu Chi chủ động tiếp cận Đường Điềm.
Đường Điềm liếc sang bên cạnh một cái, xem như cô ta không tồn tại.
“Đường Điềm, chuyện vừa rồi nếu bị quản gia biết thì ông ấy có thể sẽ đổ lỗi cho cô đấy.”
Liễu Hiểu Chi giả vờ khó xử mà thông báo cho cô vì cô ta không thể chịu được cảnh cô cứ ung dung thoải mái ăn ngon như vậy nên cô ta muốn tăng thêm gánh nặng tâm lý cho cô.
Đũa của Đường Điềm vẫn không dừng lại, không mấy bận tâm: “Không sao cả.”
Cứ ăn no trước đã rồi tính.
Liễu Hiểu Chi: “…”
Nhìn cô không hề bị ảnh hưởng đến việc ăn uống, Liễu Hiểu Chi cảm thấy cứng họng…
“Thật ra cách làm của cô…” Liễu Hiểu Chi muốn nói lại thôi, cô ta định chỉ trích cô, khiến cô cảm thấy áy náy.
Đường Điềm: “Tôi không muốn nghe.”
Cô dứt khoát chặn đứng những lời vô nghĩa tiếp theo của đối phương.
Liễu Hiểu Chi: “…” Lời chưa kịp nói ra lại một lần nữa bị bóp nghẹt, khí thế như bị bóp nghẹt, bị dập tắt không còn chút nào.
Đường Điềm không phản ứng đến Liễu Hiểu Chi bên cạnh.
Cô không muốn tốn thời gian và tốn sức để tiếp tục dây dưa với những trò gây hấn hoặc áp đặt mà Liễu Hiểu Chi dùng lên người cô.
Cô không có sự kiên nhẫn đó nên cô càng cho rằng không cần thiết phải nhường nhịn.
Sau khi cô không khách khí, cho đến khi đĩa đồ ăn trống không, Liễu Hiểu Chi cũng không dám nói thêm lời nào gây chuyện thậm chí ngay cả một lời nói thốt ra cũng không có.
Đường Điềm ăn xong rồi đứng dậy đi vào sau bếp, mở vòi nước rửa sạch khay đựng cơm.
Lưu Tuệ Hoa và Trịnh Lệ Ngọc nhìn về phía sau bếp rồi lại nhìn sang Liễu Hiểu Chi với vẻ mặt khó coi.
Cả hai người họ đều không lựa chọn tìm Liễu Hiểu Chi lúc này để tránh bị vạ lây.
Ăn xong bữa tối, Đường Điềm lấy một phần trái cây từ tủ lạnh ra, đứng trước tủ lạnh, ăn hết quả dâu tây to và dưa hấu cắt miếng liên tục từng miếng một.
Không thể không nói, đồ ăn ở đây không thể chê vào đâu được, Đường Điềm rất hài lòng với đồ ăn ở đây.
Chờ cô ăn uống no đủ, các vị nam chính trong nhà ăn vẫn còn đang nhâm nhi rượu.
Đường Điềm cùng Lưu Tuệ Hoa và những người khác một lần nữa từ nhà ăn nhân viên trở lại khu vực ăn uống.
Cô đứng sau Phó Hi, chờ họ trò chuyện xong lên lầu thì cô sẽ được tan làm.
Khi Thẩm Yến Lễ đề nghị rời đi, hắn ngước mắt lên liền bị ánh mắt của Đường Điềm đối diện thu hút.
Cô đang mơ màng ngủ gật, hai mắt muốn nhắm lại mà không nhắm được.
Biểu cảm của Thẩm Yến Lễ hơi khựng lại.
Âm thanh của mấy người đàn ông họ không hề nhỏ, có thể coi là khá ồn ào, vậy mà cô ấy vẫn có thể ngủ gật sao?
Thẩm Yến Lễ dù không thích cô nhưng cũng không làm khó người nhiệt huyết với công việc.
Sau khi cụng ly với ba người còn lại, hắn chủ động nhắc đến việc sớm lên lầu nghỉ ngơi.
Thẩm Yến Lễ: “Nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn có công việc.”
Nhắc đến công việc, thần sắc Phó Hi thoáng hiện vẻ thiếu kiên nhẫn.
Vốn dĩ hắn định bế quan sáng tác nhưng một số hoạt động đã được thỏa thuận từ hai tháng trước nên không đi không được.
“Anh cứ lên trước đi, tôi ngồi thêm lát nữa.”
Phó Hi tựa lưng vào ghế, khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng, toát ra vẻ kiêu ngạo khó thuần.
Lưu Tuệ Hoa lén nhìn sang, lập tức trong lòng nở hoa rực rỡ.
Cô ta thầm yêu Phó Hi, vì giữa bốn vị tiên sinh, chỉ có Phó Hi tương đối dễ nói chuyện.
Thẩm tiên sinh và Ôn tiên sinh bề ngoài trông ôn hòa nhưng thực ra lạnh nhạt, khó gần.
Còn Bùi tiên sinh… mặt lạnh, trái tim lại càng lạnh lùng nên đặc biệt đáng sợ!
Thẩm Yến Lễ đang chuẩn bị đứng dậy lên lầu, ánh mắt liếc đến phía sau Phó Hi…
Đường Điềm nghe thấy hắn nói muốn lên lầu nghỉ ngơi, cô giật mình tỉnh táo lại, hai mắt đều sáng lên.
Khi Phó Hi lại nói sẽ ngồi thêm lát nữa nên cô vô thức bĩu môi rất nhỏ, cả người xẹp xuống.
Khóe môi Thẩm Yến Lễ hơi cong lên, bị biểu cảm cảm xúc rõ ràng trên mặt cô chọc cười.
Hắn giơ tay kéo cổ tay áo xuống, không còn để ý đến người giúp việc đối diện, rời khỏi nhà ăn.
Bùi Giác và Ôn Thiệu Hàn ngay sau đó cũng rời bàn.
Ôn Thiệu Hàn ngồi chung với Phó Hi ở một bên.
Khi rời đi, hắn cần đi ngang qua phía sau Phó Hi.
Chờ Ôn Thiệu Hàn sắp lướt qua phía sau Phó Hi thì Phó Hi vừa rồi còn nói nghỉ ngơi một lát, thấy họ đều đi rồi nên hắn cũng không còn tâm trí muốn ở lại nữa.
Hắn dịch ghế đứng dậy.
Đường Điềm biết Ôn Thiệu Hàn muốn rời đi từ phía này, theo bản năng đi tới phía trước một bước, nhường đường.
Vì vậy cô đứng gần ghế của Phó Hi một cách bất thường, không ngờ Phó Hi đột nhiên đứng dậy cũng muốn rời đi.
Trong lúc cuống quýt, cô lại lùi nửa bước về phía sau, tránh va chạm vào ghế.
Nhưng phần cơ thể bên phải lại đụng phải một bức tường thịt, vừa đúng lúc va mạnh vào chính giữa người đàn ông.
Ôn Thiệu Hàn ngay lập tức cứng đờ người, dường như bị vô tình chạm vào bộ phận nhạy cảm.
Đường Điềm không hề phát hiện mu bàn tay phải vô tình lướt qua chỗ không nên lướt qua.
Vai phải của cô bị đâm hơi đau nhẹ, là cơn đau nhẹ mà cô có thể bỏ qua được.
Tuy nhiên cô không thực sự hiểu, rõ ràng nhà ăn rộng mở như vậy, tại sao Ôn Thiệu Hàn không đi thêm hai bước ra ngoài?
Rõ ràng tình huống hiện tại Ôn Thiệu Hàn cũng không ngờ tới, hàng mày tuấn tú nhíu lại, rũ mắt nhìn về phía Đường Điềm, cho rằng cô cố ý làm gì…
Lại thấy Đường Điềm giơ tay trái xoa vai phải, khuôn mặt đẹp đến kinh diễm, lúc này hơi trắng bệch, dường như bị dọa sợ.
Ôn Thiệu Hàn thấy cô không giống cố ý muốn… trêu chọc hắn, hay là… cô diễn quá giỏi?
Về điều này, hắn không vội kết luận mà nhíu chặt mày, một tay đút túi quần, để che giấu sự bất thường của cơ thể, không để ý đến Đường Điềm đang muốn nói lại thôi trước mặt, bước nhanh rời khỏi nhà ăn.
Nhìn bóng dáng Ôn Thiệu Hàn, Đường Điềm thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà đụng phải không phải Bùi Giác, nếu không người sau lại muốn nổi trận lôi đình, phỏng chừng sẽ cho rằng cô cố ý quyến rũ.!
Ôn Thiệu Hàn là người khiêm tốn, tính tình tương đối tốt hơn một chút.
Tuy nhiên chuyện này cũng không thể trách cô, ai biết Phó Hi sẽ đột nhiên dịch ghế đứng dậy? Cô thậm chí còn khó mà phản ứng kịp.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận