Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Ở Nhóm Nhạc Nam Làm Bảo Mẫu

Chương 5: Vào phòng

Ngày cập nhật : 2026-03-26 21:30:34

Nhìn Đường Điềm bưng đĩa trái cây, đi đến trước cửa phòng Ôn Thiệu Hàn rồi dừng lại, Trịnh Lệ Ngọc lộ vẻ ngạc nhiên khó che giấu.

Rốt cuộc cô ta nghĩ gì vậy? Chẳng lẽ Đường Điềm lại chuyển mục tiêu quyến rũ?

Đường Điềm mặc kệ Trịnh Lệ Ngọc phía sau, giơ tay gõ nhẹ vài cái vào cửa phòng Ôn Thiệu Hàn.

Vài giây sau, giọng nam ôn hòa, lễ phép của Ôn Thiệu Hàn vọng ra từ trong phòng: "Mời vào."

Đường Điềm vặn tay nắm cửa thì Trịnh Lệ Ngọc mới đẩy xe thức ăn đi tới, ánh mắt nghi hoặc vẫn luôn dõi theo Đường Điềm.

Đường Điềm mở cửa phòng, bên trong là phong cách phòng ngủ tông màu lạnh, ánh đèn hơi lờ mờ, khiến cô cảm thấy khá áp lực ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Trên sofa, Ôn Thiệu Hàn mặc bộ đồ ở nhà thoải mái, dáng người thon dài toát lên vẻ lười biếng nhưng không kém phần thanh lịch, thu hút mọi ánh nhìn đổ dồn về phía anh.

Nghe thấy tiếng động ở cửa, Ôn Thiệu Hàn ngước mắt.

Ánh đèn hơi tối như một vầng sáng nhuộm lên người cô gái vừa bước vào.

Vẻ đẹp nổi bật và vóc dáng gợi cảm của cô dần trở nên rõ ràng dưới ánh mắt của Ôn Thiệu Hàn.

Biểu cảm của anh vẫn ôn hòa như mọi khi, ánh mắt săm soi chuyển thành vẻ thấu hiểu.

Rõ ràng anh đã nhớ lại chuyện nghe được hai ngày trước, cô ấy chính là người giúp việc đã chọc giận Bùi Giác?

Ôn Thiệu Hàn không rời mắt, nhìn Đường Điềm tiến đến gần.

Ánh mắt anh rất bình tĩnh, xét về ngoại hình, cô ấy quả thực có những yếu tố khiến người ta mê mẩn.

Đường Điềm nhận thấy anh đang dùng ánh mắt dò xét để đánh giá mình nhưng cô chẳng hề thấy căng thẳng.

Cô đặt đĩa trái cây trên tay xuống bàn trà.

"Ôn tiên sinh, mời dùng." Nói xong, cô không chút do dự quay người rời đi.

Cho đến khi cô nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại, Ôn Thiệu Hàn vẫn không hề lên tiếng đáp lại.

Đường Điềm vừa đóng cửa lại, quay sang bên phải, Trịnh Lệ Ngọc dường như đang vội vàng từ phòng Bùi Giác đi ra, vẻ mặt vẫn còn hoảng loạn.

Đường Điềm không có ý định đến gần, chờ Trịnh Lệ Ngọc đẩy xe thức ăn đến.

Khi Trịnh Lệ Ngọc đẩy xe thức ăn đến trước mặt cô, cô ta không khỏi bực bội trong lòng.

Nếu không phải Đường Điềm quyến rũ Bùi tiên sinh, Bùi tiên sinh cũng sẽ không khó chịu như bây giờ, lạnh băng không nói, ánh mắt ngài ấy quét qua khiến Trịnh Lệ Ngọc như đông cứng lại thành băng.

Cô ta đưa một đĩa trái cây mà suýt nữa bật khóc vì biểu cảm u ám của Bùi Giác.

"Đưa cho cô đấy." Giọng Trịnh Lệ Ngọc rất khó chịu, đẩy mạnh xe thức ăn về phía Đường Điềm, lộ rõ vẻ chán ghét cô.

Đường Điềm liếc nhìn cô ta một cái, không bận tâm đến giọng điệu tốt hay xấu của cô ta.

Cô dùng hai tay đẩy xe thức ăn đi về phía hành lang bên trái.

Xong việc sớm thì được nghỉ sớm. 

So đo với Trịnh Lệ Ngọc chẳng ích gì, không những lãng phí thời gian mà còn làm hỏng tâm trạng vốn tĩnh lặng của cô.

Trịnh Lệ Ngọc tưởng cô sẽ khó chịu mà cãi lại, không ngờ đối phương chỉ liếc nhìn mình một cái rồi… tránh ra.

Điều này lập tức khiến cô ta càng tức hơn, như nắm đấm đánh vào bông, cô ta vừa tức vừa uất.

Đường Điềm đẩy xe thức ăn đến trước cửa phòng Phó Hi, tương tự, cô gõ cửa trước.

"Ai?" Giọng Phó Hi hơi hổn hển vọng ra ngoài cửa.

Đường Điềm không nghe thấy bất kỳ điều gì bất thường: "Phó tiên sinh, tôi mang đĩa trái cây đến cho ngài."

"Đợi lát nữa." Giọng nói lộ ra một chút thiếu kiên nhẫn.

Đường Điềm đứng ngoài cửa không để ý đến sự thiếu kiên nhẫn trong lời nói của hắn, dù sao cách một cánh cửa nên chỉ có thể nghe rõ từng chữ.

Một lát sau, cuối cùng lại truyền ra tiếng của Phó Hi: "Mời vào."

Đường Điềm lúc này mới vặn tay nắm cửa, bưng đĩa trái cây trên xe thức ăn, đi vào phòng Phó Hi.

Phó Hi dường như vừa tắm xong, mái tóc đen dày hơi ướt, khuôn mặt anh tuấn tràn ngập vẻ thiếu kiên nhẫn.

Hắn mặc áo choàng tắm lụa tơ tằm nam giới, ngồi trên sofa với đôi chân dài dang rộng, tay liên tục bấm điều khiển TV.

Bên cạnh sofa mà hắn ngồi, có một hộp giấy rút.

Đường Điềm chưa từng yêu đương nên sẽ không biết Phó Hi vừa rồi đang làm gì.

Phó Hi thấy là cô, biểu cảm vốn đã thiếu kiên nhẫn càng thêm giận dữ, cho rằng cô cố ý đến gõ cửa phòng hắn… đúng lúc đó.

"Lại là cô." Rõ ràng, hắn rất không ưa Đường Điềm và có định kiến rất lớn về cô.

Đường Điềm đặt đĩa trái cây xuống bàn trà, đối mặt với sự ghét bỏ của hắn, cô thản nhiên nói: "Hôm nay đến lượt tôi đưa đĩa trái cây cho mấy vị tiên sinh. Nếu Phó tiên sinh không muốn gặp tôi thì ngài có thể nói với chị Ngô."

Xét trên lương cao, cô coi mình như một con robot không có cảm xúc, hơn nữa cô còn ước gì làm bớt việc đi một chút.

Phó Hi thiếu kiên nhẫn ngước mắt lên, đột nhiên va vào đôi mắt trong veo như nước của cô, dường như cô thực sự không biết hắn vừa rồi đang làm gì.

"Được rồi, cô đi đi."

Vừa rồi khi cô đã đặt xong đĩa trái cây xuống, liền lùi ra rất xa, rõ ràng không muốn dính dáng một chút nào đến Phó Hi.

Ngay khi hắn vừa dứt lời, Đường Điềm lập tức quay người rời khỏi phòng Phó Hi.

Phó Hi suy tư nhìn bóng dáng yểu điệu của cô, ngay sau đó cảm thấy buồn cười.

Hắn chẳng có việc gì mà lại đi phỏng đoán một người giúp việc làm gì chứ?

Hắn cười nhạo lắc đầu, rất nhanh gạt người giúp việc này ra khỏi đầu.

Đường Điềm rời khỏi phòng Phó Hi, đẩy xe thức ăn đi đến cửa phòng Thẩm Yến Lễ, cô giơ tay gõ cửa.

"Mời vào."

Đẩy cửa ra, bên trong truyền đến tiếng đàn guitar.

Đường Điềm nhìn vào trong, bưng đĩa trái cây đi vào phòng.

Thẩm Yến Lễ ôm đàn guitar, mái tóc hơi xoăn khiến hắn trông tùy tính, lười biếng.

Khuôn mặt tuấn tú hơi cúi xuống, những ngón tay khẽ vuốt đàn guitar, nhỏ dài và đẹp đẽ, mọi đường nét đều hoàn hảo đến mức tuyệt vời.

Cô không nói gì, lặng lẽ đặt đĩa trái cây lên bàn trà sau đó rời khỏi phòng.

Giai điệu guitar tuyệt diệu phía sau, từ khi cô xuất hiện đến khi cô rời đi đều không bị ảnh hưởng.

Thẩm Yến Lễ cũng không ngẩng đầu nhìn, cũng không quan tâm người bước vào là ai.

Đường Điềm nhẹ nhàng đóng cửa lại, vừa ngân nga hát vừa đẩy xe thức ăn đi về phía thang máy.

Cuối cùng cô cũng được tan làm.

Thời gian làm việc khá dài, không còn cách nào khác, lương thật sự rất cao, cao hơn hơn một nửa so với lương của cô ở kiếp trước.

Công việc ở kiếp trước còn mệt hơn bây giờ.

Đường Điềm rất dễ hài lòng.

Hiện tại có hợp đồng ràng buộc nên cô không thể rời xa những nam chính và nữ chính này, chi bằng nhân cơ hội tiết kiệm chút tiền, đợi đến khi hợp đồng hết hạn thì cô có thể tiết kiệm được không ít tiền.

Đại sảnh ở tầng một trống rỗng.

Mặc dù đèn sáng nhưng biệt thự quá lớn, tạo cảm giác lạnh lẽo.

Đường Điềm vừa ra khỏi thang máy liền nhanh chân đưa xe thức ăn về lại bếp rồi đi thẳng về phía phòng mình.

Khi đi ngang qua đại sảnh không một bóng người, không biết từ đâu truyền đến tiếng "lộc cộc".

Trong đầu cô đột nhiên hiện lên tất cả những bộ phim kinh dị đã từng xem…

Ngay lập tức cảm thấy cơn gió lùa thổi qua người lạnh buốt.

Cô sợ đến mức ôm chặt cánh tay, dưới chân như đạp phải bánh xe gió lửa, "vù vù vù" chạy qua đại sảnh.

Phó Hi vừa xuống lầu chuẩn bị lấy rượu: "?"

Nhìn Đường Điềm "vèo" một cái chạy đi, khuôn mặt tuấn của hắn tú lộ ra biểu cảm khó hiểu.

Đường Điềm trở lại phòng tìm áo ngủ, sung sướng tắm nước nóng.

Thật sự có chút mệt, cô nằm trên giường rất nhanh liền ngủ thiếp đi.

Cảnh trong mơ đứt quãng, chờ cô tỉnh lại thì trời đã tờ mờ sáng.

Quản gia quy định khi bốn vị tiên sinh dùng bữa sáng, người giúp việc phải đứng một bên, sẵn sàng phục vụ bất cứ thứ gì họ yêu cầu.

Vì hai ngày trước đã chọc giận Bùi Giác, quản gia bảo cô tạm thời đừng xuất hiện trong tầm nhìn của Bùi tiên sinh nên hôm qua chỉ có cô không đến khu nhà ăn.

Đường Điềm cho rằng sáng nay cũng vậy nên cô đang chuẩn bị đi nhà ăn nhân viên ăn sáng.

Đi được nửa đường, cô bị quản gia đi ngang qua gọi lại.

"Đường Điềm, cô đi đâu đấy?" Quản gia thấy cô nhàn nhã đi về phía nhà ăn nhân viên, liền gọi cô lại.

"Đi ăn sáng ạ." Đường Điềm thành thật trả lời ông ta.

Quản gia không hề tỏ vẻ không vui: "Lát nữa hẵng ăn, khu nhà ăn không đủ người lo liệu nhiều việc, cô đi giúp đỡ trước đi."

Hôm qua sợ cô lại chọc Bùi tiên sinh không vui nên ông ta không để cô ở khu nhà ăn.

Vốn dĩ đã đuổi việc một người giúp việc, cô lại không có mặt phụ nên hôm qua trong giờ ăn sáng, người giúp việc ở nhà ăn tỏ ra lúng túng.

Đường Điềm nhắc nhở ông ta: "Quản gia, bên Bùi tiên sinh…"

Cô không muốn sáng sớm đã chọc Bùi Giác nổi giận đùng đùng. 

Vạn nhất vì thế mà cô bị trừ lương thì thảm hơn nữa.

Quản gia cảm thấy chuyện đã qua hai ba ngày, Bùi tiên sinh chắc cũng nguôi giận rồi, hai ngày nay Đường Điềm cũng đã kiềm chế hơn rất nhiều.

"Lát nữa cô đứng sau lưng Thẩm tiên sinh."

Quản gia suy nghĩ một lát, cố gắng không để cô đến gần Bùi tiên sinh.

Đường Điềm muốn nói lại thôi nhưng cô vẫn mở miệng hỏi.

"Vậy nếu Bùi tiên sinh tức giận, sẽ không trừ lương tôi chứ?"

Quản gia bị cô dò hỏi một cách thăm dò, bật cười.

"Đương nhiên là không."

Nói xong, biểu cảm của ông ta lại trở nên nghiêm túc: "Nhưng chuyện ngày hôm đó không được phép xảy ra lần nữa."

Đường Điềm lập tức gật đầu: "Quản gia yên tâm, tôi sẽ không làm vậy nữa đâu."

Quản gia thấy cô không giống nói dối nên yên tâm không ít.

….

Khu vực ăn uống ở tầng một, bên cạnh chiếc bàn ăn to lớn là bốn người đàn ông có dung mạo, vóc dáng, khí chất có thể nói là tuyệt đỉnh.

Giữa họ thỉnh thoảng trò chuyện vài câu nhưng dường như họ đều không nói nhiều.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-nhom-nhac-nam-lam-bao-mau&chuong=5]

Bình Luận

0 Thảo luận