Sáng / Tối
Đường Điềm cứ muốn đẩy hắn ra nhưng hai tay cô bị giữ chặt không thể duỗi được nên chỉ có thể cố hết sức đẩy.
Vốn dĩ sức lực cô không lớn, giờ lại bị Thẩm Yến Lễ đè chặt thì căn bản cô không đẩy nổi.
Vài lần cô cố gắng đẩy hắn ra đều chẳng có tác dụng gì.
Hơi thở nóng bỏng phả vào cần cổ trắng ngần như muốn thiêu đốt cả người Đường Điềm, tim cô cứ đập nhanh liên hồi.
Cô cũng chẳng biết giờ phải làm sao mới ổn…
Đúng lúc này, cửa phòng có tiếng động, cửa bị người từ bên ngoài mở ra.
Liễu Hiểu Chi mở cửa, liền chết sững vì cảnh tượng dưới ghế sofa.
Cô ta chỉ thấy một người đàn ông cao lớn đang ghì chặt một người khác một cách bất động bất động.
Liễu Hiểu Chi: “???”
“Các người…” Giọng điệu và biểu cảm của cô ta tràn ngập sự đau lòng.
Thẩm Yến Lễ là người cô ta thầm yêu, cảnh tượng trước mắt vô hình đã làm tổn thương cô ta.
Bị Thẩm Yến Lễ đè chặt bên dưới, Đường Điềm nghe thấy tiếng động ở cửa phòng, ngay sau đó tiếng của Liễu Hiểu Chi khiến cô như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng cất cao giọng:
“Mau, mau giúp tôi đỡ hắn dậy, tôi sắp không thở được rồi.”
Đường Điềm không nhìn thấy biểu cảm của Liễu Hiểu Chi lúc này vì sốt ruột muốn cô ta đến giúp cô.
Khó thở thì thôi đi, ngực cô còn bị đè ép đến đau nhức.
Trông có vẻ Thẩm Yến Lễ thực sự đã say, hắn đè nặng lên người cô mà không hề giữ sức.
Liễu Hiểu Chi thoát khỏi trạng thái đau lòng, vội vàng chạy lại giúp đỡ.
Dưới sự lúng túng của Đường Điềm và Liễu Hiểu Chi, cuối cùng họ cũng đỡ được Thẩm Yến Lễ ra.
Đường Điềm không một giây do dự, rời khỏi người hắn.
Cô thở hổn hển, tay chân đều có chút tê dại.
“Cảm ơn cô.” Đường Điềm nói lời cảm ơn với Liễu Hiểu Chi.
Liễu Hiểu Chi nhìn mái tóc và xiêm y hơi lộn xộn nhưng vẫn toát lên vẻ quyến rũ mê hoặc của Đường Điềm.
Khuôn mặt diễm lệ, hút mắt như đóa tường vi của cô ấy thường khiến người ta phải ngẩn ngơ.
Mặc dù vừa rồi cô ấy và Thẩm Yến Lễ không xảy ra chuyện gì nhưng… trong lòng Liễu Hiểu Chi vẫn cảm thấy rất khó chịu.
“Không cần cảm ơn.” Liễu Hiểu Chi cười nhạt đáp lời cô.
Nụ cười của Đường Điềm mang theo sự mệt mỏi.
Đỡ Thẩm Yến Lễ lên lầu rồi lại bị hắn đè dưới thân, cô đẩy hắn cũng đã dùng hết sức lực nên giờ cô mệt đến không chịu nổi.
Nhìn Thẩm Yến Lễ đang say xỉn nằm trên sofa, cứ để hắn ngủ ở sofa đi, cô không muốn làm phiền hắn nữa.
“Hiểu Chi, quần áo trên người tôi ướt rồi, muốn xuống lầu thay một bộ.” Đường Điềm không cần nhìn cũng biết cô lúc này chật vật vô cùng.
Liễu Hiểu Chi đang bưng chậu nước từ trong phòng tắm ra, gật đầu vẻ hiểu ý: “Vậy cô xuống thay rồi lên.”
Đường Điềm gật đầu: “Phiền cô rồi.”
Liễu Hiểu Chi cười với cô.
Mặc kệ Đường Điềm có muốn xuống lầu thay quần áo hay không thì cô ta cũng sẽ không để Đường Điềm lại gần Thẩm Yến Lễ nữa.
Đường Điềm không nghĩ nhiều như vậy, chỉnh trang lại bộ đồng phục làm việc trên người một chút, miễn cưỡng còn có thể gặp người sau đó cô liền xoay người ra khỏi phòng.
Cô cũng không có ý định kết bạn với nữ chính Liễu Hiểu Chi, ngày thường cứ đối xử lễ phép là được.
Cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại.
Đường Điềm đi đến cửa cầu thang, giữa cầu thang có tiếng bước chân.
Cô định đi xuống thì dừng lại, nhìn kỹ…
Phó Hi mặc một bộ đồ thể thao giản dị, chiếc cổ thon dài đeo một chiếc tai nghe thể thao.
Vẻ ngoài tuấn nhã kết hợp với thái độ bất cần đời khiến hắn vừa chính vừa tà.
Khi thấy cô xuất hiện, đôi mắt phượng của hắn hơi nheo lại, lặng lẽ đánh giá Đường Điềm một lượt.
Đồng phục trên người Đường Điềm hơi lộn xộn, chỗ bị ướt lúc nãy vẫn còn dính vào da thịt.
Đồng phục là kiểu váy đen trắng, khác với váy của những người giúp việc khác dài đến gối một chút, trông khá bình thường.
Tuy nhiên vóc dáng của Đường Điềm mảnh mai, váy ngắn đến giữa đùi trên, cộng thêm việc cô thường bị nói là ngực to não phẳng, mặc bộ đồng phục này trông khác hẳn so với những người giúp việc khác.
Lúc này, mái tóc đen của Đường Điềm lộn xộn, dung mạo diễm lệ như hoa đào ẩn hiện vài phần kinh ngạc.
Bộ đồng phục làm việc bó sát lấy vóc dáng của cô, phác họa hoàn hảo đường cong nở nang ở ngực.
Nửa bộ đồng phục ướt dính sát vào da thịt, chiếc cổ tinh xảo bị hơi thở của Thẩm Yến Lễ làm đỏ ửng trên làn da trắng muốt, vẫn còn vương một lớp hồng nhạt, trông vừa thuần khiết lại vừa gợi cảm.
Ánh mắt Phó Hi dừng lại trên người cô một lát, bước chân không dừng lại, tiếp tục đi lên cầu thang.
Đường Điềm không ngờ sẽ đụng phải Phó Hi, sững sờ trong chốc lát, lập tức đi đến bên cạnh cầu thang, nhường lối cho hắn .
Phó Hi đi ngang qua cô, khi dáng người cao lớn sắp rẽ vào lối đi, hắn dừng bước, nghiêng người, thái độ kiêu ngạo khinh thường mọi vật.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, ánh mắt hắn lại một lần nữa quét qua Đường Điềm, hỏi cô: “Người chọc Bùi Giác nổi giận hai ngày trước là cô đúng không?”
Hắn nghe nói hai ngày trước có một cô hầu gái, khi mang cà phê cho Bùi Giác, đã õng ẹo tạo dáng trong phòng Bùi Giác, ý đồ quyến rũ rõ như ban ngày.
Khiến Bùi Giác mất kiên nhẫn, đuổi cô ra khỏi phòng.
Đường Điềm có ký ức của nguyên chủ, đương nhiên biết chuyện hắn nói, hơi xấu hổ gật đầu thừa nhận.
Cô xấu hổ cúi đầu nhưng lại đẹp đến nỗi khiến hoa đào phải e thẹn.
Phó Hi chậm rãi đợi mà không nói gì, nhìn chằm chằm cô một lúc lâu, khi xoay người rời đi phát ra một tiếng cười nhạo cực nhẹ, dường như rất khinh bỉ hành động quyến rũ Bùi Giác của cô.
Đường Điềm mặc kệ hắn cười nhạo hay khinh bỉ.
Phó Hi ngoài việc là một trong những chủ nhân của căn biệt thự này, với cô thì chẳng có liên quan gì, hắn nghĩ về cô thế nào, nói thật chẳng quan trọng.
Nhìn bóng dáng hắn càng lúc càng xa, cô đi xuống lầu.
Bộ đồng phục làm việc trên người thật sự không thoải mái chút nào nên cô nhanh chóng về phòng thay.
Làm người giúp việc ở đây đãi ngộ cũng khá tốt, mỗi người giúp việc ở nhà đều ở một phòng riêng, lương cấp rất cao.
Nhưng vì mấy thành viên của nhóm nhạc nam đang nổi không thích có quá nhiều người giúp việc ở nhà nên chỉ mời vài người giúp việc ít ỏi, mấy ngày trước còn sa thải một người.
Biệt thự ngoài người giúp việc ở nhà còn có những người giúp việc khác nhưng họ đều là dọn dẹp xong thì rời đi, không cần ở lại biệt thự.
Đường Điềm chạy nhanh xuống lầu trở về phòng, đóng cửa phòng lại.
Vừa lướt qua gương… Cô lại lùi lại một bước nhìn mình trước gương.
Trong gương, cô có dáng người yểu điệu, toàn thân mang theo vẻ đẹp lộn xộn.
Cô kéo váy xuống, may mà váy đồng phục làm việc có quần an toàn chống lộ hàng nếu không thì coo cũng chẳng biết phải làm việc thế nào.
Đường Điềm nhanh chóng lấy bộ đồng phục làm việc mới thay, cởi bỏ bộ đồng phục ướt trên người.
Làn da mềm mại đau nhức, do bị Thẩm Yến Lễ ngã đè lên.
Cô cúi đầu nhìn vùng da mềm mại trắng hồng bị đè, rất đau đầu.
Đời trước cô cũng vì ngực quá lớn, khiến mỗi lần mua quần áo cô đều phải mua đồ rộng thùng thình, đời này lại y chang…
Từ từ thở ra một hơi, Đường Điềm chấp nhận số phận nhẹ nhàng xoa bóp, để giảm bớt cảm giác đau khó chịu do bị đè.
Chờ cô mặc lại đồng phục rời phòng thì đã là mười phút sau.
Không nên ở trong phòng quá lâu, Đường Điềm nhanh chóng từ tầng một trở lại phòng Thẩm Yến Lễ ở tầng hai.
Liễu Hiểu Chi vẫn đang lau tay và cổ cho Thẩm Yến Lễ, nghe thấy tiếng khóa cửa ở phía sau, biểu cảm có chút không vui.
Đường Điềm chậm rãi đến gần, thấy Liễu Hiểu Chi đang lau tay cho Thẩm Yến Lễ, cô khom lưng bưng chậu nước ấm cũ vào toilet.
Cô đổ nước đi rồi lại hứng một chậu nước ấm áp khác.
Đặt bên cạnh Liễu Hiểu Chi, biểu cảm của Liễu Hiểu Chi lúc này mới hơi dịu đi.
Đường Điềm căn bản không chú ý đến sự thay đổi biểu cảm của nữ chính, cô chỉ là cảm thấy nên thay một chậu nước ấm mới.
Chẳng qua cô có thể cảm nhận được rằng, Liễu Hiểu Chi dường như rất mâu thuẫn khi cô đến gần Thẩm Yến Lễ, khi cô lau tay cho hắn, cơ thể Liễu Hiểu Chi bày ra tư thế phòng bị, Đường Điềm muốn không nhận ra cũng khó.
Coi như không chú ý đến tâm lý phòng bị của nữ chính Liễu Hiểu Chi đối với cô, Đường Điềm ngồi không ở một bên ghế sofa.
Người quản lý muốn cô và Liễu Hiểu Chi ở lại chăm sóc Thẩm Yến Lễ, cô tạm thời không thể rời khỏi đây.
Liễu Hiểu Chi đang vội vàng lau tay và cổ cho hắn, cũng sắp xong rồi.
Cô không có việc gì, cứ thế đợi thôi.
Chờ Liễu Hiểu Chi lau xong, Đường Điềm rất tự giác, nhấc chậu nước vào toilet, động tác lại thành chậm dần.
Không phải cô làm việc chậm mà là cố ý muốn làm chậm như vậy.
Tiếp theo lại không có việc gì làm, chỉ là trông chừng Thẩm Yến Lễ, lập tức không cần phải quá nhanh tay nhanh chân.
Từ toilet ra, Đường Điềm ngồi trở lại vị trí vừa rồi.
Liễu Hiểu Chi ở đối diện không để ý đến cô, cô ta thỉnh thoảng đưa ánh mắt dịu dàng về phía Thẩm Yến Lễ, giơ tay chỉnh sửa mái tóc đen nhánh của hắn.
Đường Điềm nhìn cảnh tượng dường như đang toát ra những bong bóng hồng trước mắt, cô nhớ rõ trong nguyên văn nữ chính Liễu Hiểu Chi thầm yêu Thẩm Yến Lễ và cũng thường xuyên giống như chăm sóc Thẩm Yến Lễ, đi chăm sóc ba vị thiếu gia giàu có khác trong nhóm nhạc nam đang nổi.
Nhờ đó nữ chính đã thành công chiếm được trái tim của bốn vị thiếu gia nhóm nhạc nam đó.
Cô dùng tay chống cằm, yên tĩnh nhìn Liễu Hiểu Chi chăm sóc Thẩm Yến Lễ.
Ngoài cửa sổ thỉnh thoảng truyền đến tiếng chim và ve kêu to, ánh mặt trời chói chang, trong phòng lại rất vắng vẻ, không một tiếng động nào.
Nhìn một lúc, mí mắt cô bắt đầu đánh nhau, sau mấy lần tranh đấu của mí mắt, Đường Điềm ngả người vào ghế sofa, ngủ thiếp đi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận