Sáng / Tối
Do sự việc xảy ra quá nhanh, khi những người khác trên bàn ăn kịp phản ứng, Ôn Thiệu Hàn đã vội vã rời khỏi nhà ăn.
Phó Hi liếc nhanh khắp người Đường Điềm, biết cô không cố ý vì dù sao hắn đứng dậy quá đột ngột, trùng hợp Thiệu Hàn lại đi rất gần nên việc va phải nhau không phải là chuyện đáng ngạc nhiên.
Thấy cô theo bản năng dùng tay trái xoa vai phải, bờ vai của cô rất mảnh mai, để lộ xương quai xanh trắng nõn tinh xảo.
“Cô không sao chứ?”
Phó Hi hiếm khi mở miệng quan tâm, có lẽ vì hắn là người gián tiếp khiến cô bị đụng trúng nên hắn hiếm thấy toát ra một chút lòng đồng cảm.
Vừa hỏi ra, hắn liền hối hận.
Trước mặt chính là người phụ nữ sẽ bám lấy hắn, lỡ cô ấy cho rằng hắn có ý gì với cô thì sao…
Đường Điềm xem như hắn chỉ thuận miệng hỏi nên cô buông tay đang xoa vai phải xuống: “Không sao, tôi không đau.”
Trong mắt Phó Hi hiện lên vẻ kinh ngạc, hắn lại lần nữa nghi hoặc đánh giá cô.
Đường Điềm đẩy chiếc ghế đã dịch ra vào lại dưới bàn ăn.
Khi ngẩng đầu lên thì cô thấy Phó Hi đang nhìn chằm chằm mình, giống như đang nhìn một… loài quý hiếm.
Đường Điềm: “?”
Phản ứng đầu tiên của cô là dùng tay sờ mặt, chẳng lẽ trên mặt của cô có gì sao?
“Phó tiên sinh, còn việc gì không?” Trên mặt cô một mảnh trơn nhẵn, không có gì bất thường, vậy mà hắn nhìn chằm chằm cô làm gì?
Phó Hi hoàn hồn, thân hình cao thẳng đứng thẳng tắp mang theo khí chất lười biếng, khắp nơi đều toát ra vẻ kiêu ngạo từ trên cao nhìn xuống.
“Không có gì.” Nói xong, hắn liền đi.
Đường Điềm liếc nhìn bóng lưng của hắn, biểu cảm của cô lộ ra vẻ khó hiểu nhưng cô cũng không xem đó là chuyện gì to tát.
Trong số bốn vị nam chính này thì dường như chỉ có Ôn Thiệu Hàn là tính tình bề ngoài tương đối ổn định.
Thẩm Yến Lễ trông lịch sự văn nhã nhưng thực ra cả người tràn đầy sự kiêu ngạo của kẻ bề trên.
Còn Bùi Giác và Phó Hi là người trước mặt lạnh thì tim cũng lạnh, người sau thì có thêm tính tình thất thường nhưng họ đều là những người xuất chúng được mọi người tung hô.
Xem ra cho dù là trong công việc, cô cũng phải giữ khoảng cách tốt với những nam chính này thì mới ổn.
Cảnh Đường Điềm không cẩn thận va chạm với Ôn Thiệu Hàn vừa rồi, Liễu Hiểu Chi cùng Trịnh Lệ Ngọc, Lưu Tuệ Hoa ba người này đều thấy.
Với sự hiểu biết của các cô ta về Đường Điềm cùng với những chuyện Đường Điềm từng làm trước đây thì tất cả đều cho rằng cô cố ý đụng vào Ôn Thiệu Hàn.
Trong chốc lát, ánh mắt nhìn cô đều mang theo vẻ khác lạ và cho rằng cô quả nhiên không từ bỏ, tìm được cơ hội liền quyến rũ các vị tiên sinh.
Đường Điềm đảo mắt qua ba người đang có biểu cảm khác lạ.
Cô biết họ lại đang tự mình suy diễn lung tung nên cô lười để ý đến các loại phỏng đoán của họ.
Cô thu dọn xong phần bàn ăn của Phó Hi rồi chuẩn bị tan làm.
Cô vừa bấm xong thẻ tan tầm, đang duỗi lưng vươn vai thì Liễu Hiểu Chi vội vàng đi về phía cô.
Đường Điềm cho rằng cô ta cũng đến bấm thẻ tan ca, liền nhường đường ra.
“Đường Điềm, chị Ngô bảo cô đi đưa cho Bùi tiên sinh một ly sữa bò.”
Liễu Hiểu Chi đã kể chuyện Đường Điềm vô tình đụng vào Ôn Thiệu Hàn cho người quản lý là chị Ngô.
Chị Ngô là người tinh ý, lời của Liễu Hiểu Chi cô ấy chỉ tin năm phần.
Cô ấy đề nghị để Đường Điềm đi đưa sữa bò cho Bùi tiên sinh, dùng việc này để thử Đường Điềm.
Đường Điềm không tin ngay lập tức mà lấy điện thoại ra kiểm tra.
Cô nhìn thấy trong nhóm công việc, chị Ngô đúng là có nhắc đến cô, bảo cô lên lầu đưa sữa bò cho Bùi Giác.
“Ừm, tôi đi một chuyến.” Cô không có phản ứng dư thừa, đi về phía quầy bar.
Liễu Hiểu Chi từ tận đáy lòng cho rằng cô ta không thể nào vượt qua được lần thử thách này của chị Ngô.
Cô ta rất tự tin rằng Đường Điềm sắp phải rời đi rồi.
Đường Điềm bưng một ly sữa bò vào thang máy, lên đến lầu hai, giơ tay gõ cửa phòng Bùi Giác.
“Vào đi.”
Tiếng nói phát ra từ trong phòng không có chút cảm xúc nào, lạnh như băng.
Đường Điềm mở cửa phòng, nhưng không trực tiếp đi vào trong, đứng ở cửa nói: “Bùi tiên sinh, chị Ngô bảo tôi đưa cho ngài một ly sữa bò.”
Cô nhấn mạnh hai chữ chị Ngô rất rõ ràng, ý tứ là: Không phải cô tự mình vội vàng muốn đưa sữa bò cho hắn mà cô còn không muốn đưa.
Bùi Giác nghe thấy giọng cô, ánh mắt từ bản kế hoạch dự án mới của công ty chuyển sang phía cửa phòng.
Thấy là cô, hàng lông mày lạnh lẽo của hắn nhíu chặt, hắn không nổi giận mà chỉ là không vui.
Đường Điềm chỉ muốn nhanh chóng đặt sữa bò lên bàn rồi nhanh chóng tan làm.
Cô đi thẳng vào, đặt ly sữa bò ấm áp lên bàn trà, không chọn đặt ở bàn làm việc của hắn.
Xoay người đi chưa được hai bước, giọng nói không chút ấm áp của Bùi Giác truyền đến từ phía sau cô.
Đường Điềm xoay người, khó hiểu nhìn hắn.
Dưới ánh đèn nhuộm đẫm, trong đôi mắt đen nhánh linh động của cô, dường như có thể câu lấy trái tim người khác.
Bùi Giác dừng lại vài giây: “Đem sữa bò lại đây cho tôi.”
Lời hắn lạnh nhạt, Đường Điềm rất nhanh phản ứng lại, đi đến trước bàn trà, bưng ly sữa bò ấm áp đặt cạnh bàn làm việc.
Cô cũng không hỏi "Còn có chuyện gì không" hay gì đó mà cô chỉ khách sáo nói: “Ngài nghỉ ngơi sớm, Bùi tiên sinh.”
Nói xong cô lập tức rời khỏi phòng, không lưu lại một giây đồng hồ nào, bước chân nhẹ nhàng, phảng phất như phía sau cô có hồng thủy mãnh thú đang đuổi theo.
Bùi Giác liếc mắt sang, khuôn mặt sắc bén như điêu khắc vô cùng lạnh nhạt, chỉ liếc mắt một giây, thần sắc không đổi mà tiếp tục xem xét bản kế hoạch trước mắt.
Ngoài cửa phòng của hắn, Đường Điềm một tay xách theo khay xuống lầu, chắc sẽ không phát sinh thêm việc gì nữa, cuối cùng cũng có thể tan làm.
Trong số bốn vị nam chính này, chỉ có Bùi Giác vừa phải xử lý công việc của tập đoàn Bùi thị, lại vừa có thể hoàn hảo thực hiện ước mơ âm nhạc của mình.
Chẳng trách hắn đã ưu tú lại siêu giàu có, quan trọng là còn có một vẻ ngoài điển trai.
Nếu là cô sinh ra ở vạch đích thì cô chắc chắn sẽ chọn nằm yên.
Cô hai đời đều túi trống rơn, đời trước khó khăn lắm mới tích cóp đủ tiền, chuẩn bị tìm một chỗ nằm yên một thời gian, ai ngờ lại gặp tai nạn khiến cô mất cả mạng.
Đường Điềm càng nghĩ càng sốt ruột, dứt khoát không nghĩ nhiều như vậy.
Cô vừa xuống đến lầu một, điện thoại của Bùi Giác ở lầu hai rung lên.
Bùi Giác xoa vầng trán mệt mỏi, cầm lấy điện thoại, là tin nhắn từ người quản lý.
Người quản lý: 【Bùi tổng, vừa rồi cô hầu gái đó có chọc giận ngài không?】
Hắn lướt qua tin nhắn, đầu ngón tay nhanh chóng gõ chữ.
Bùi Giác: 【Không có.】
Trả lời xong, hắn không còn để ý đến tin nhắn người quản lý gửi tới.
Đối với cô hầu gái vừa rồi đưa sữa bò, hắn hiển nhiên không coi là chuyện gì to tát.
Đường Điềm xuống đến lầu một, ngẩng đầu nhìn lên, cô thấy bên cạnh cửa thang máy đứng hai người.
Là Liễu Hiểu Chi và Trịnh Lệ Ngọc.
Cô không đi qua hỏi han mà đi trở lại quầy bar rửa sạch khay, bỏ vào tủ khử trùng để tiệt trùng.
Trong khi đó, Liễu Hiểu Chi và Trịnh Lệ Ngọc đang chờ đợi tiếng giận dữ của Bùi Giác, từ khoảnh khắc Đường Điềm lên lầu đưa sữa bò, hai bọn họ đã đứng đợi dưới lầu.
Mãi đến khi Đường Điềm rời khỏi lầu hai, cũng không nghe thấy Bùi Giác tức giận.
Kết quả này khiến Liễu Hiểu Chi và Trịnh Lệ Ngọc cảm thấy rất kinh ngạc.
Hai người nhìn Đường Điềm xách khay đi về phía quầy bar rồi lại liếc nhìn nhau…
“…Chị Hiểu Chi, Đường Điềm hình như không có ý quyến rũ Bùi tiên sinh nữa.” Nếu không Bùi tiên sinh không thể nào vẫn bình tĩnh như vậy.
Liễu Hiểu Chi nhăn mày lại, trước khi Trịnh Lệ Ngọc nhìn qua thì đã giãn ra rồi cô ta thiện ý nói: “Có lẽ lần trước là hiểu lầm, về sau đưa trái cây và sữa bò cho Bùi tiên sinh, Đường Điềm đi đưa cũng không sao đâu.”
“Sao có thể là hiểu lầm! Bùi tiên sinh cũng không phải là người tùy tiện nổi giận. Tâm tư của Đường Điềm… ai mà không nhìn ra chứ.”
Trong nháy mắt, sự chú ý của Trịnh Lệ Ngọc lại bị chuyển sang chuyện lần trước.
Ấn tượng của cô ta về Đường Điềm lại trở lại trạng thái khinh thường như trước.
Liễu Hiểu Chi dù vẻ mặt tỏ ra khó xử nhưng lại không biện giải thêm cho Đường Điềm.
Trong lòng cô ta cảm thấy rất thất vọng về cục diện của bình tĩnh hiện tại, Đường Điềm dường như đã trở nên cẩn thận hơn…
Nghĩ đến nhan sắc quá đỗi kinh diễm của Đường Điềm, cô ta cần phải nghĩ mọi cách để cô bị đuổi việc.
Cô ta vô cùng không ưa khuôn mặt và dáng người nóng bỏng của Đường Điềm.
Trong một căn phòng của người giúp việc ở lầu một, Đường Điềm xem đồng hồ vừa đúng 9 giờ.
Cô lấy cherry ướp lạnh từ tủ lạnh nhỏ trong phòng ra, vừa ăn vừa xem phim.
Bất kể là nguyên chủ hay cô thì hầu như không có bạn bè thân thiết nên tài khoản mạng xã hội của cô suốt ngày đều rất yên tĩnh.
Rõ ràng, nguyên chủ cũng vậy.
Đường Điềm là người có thể tận hưởng cuộc sống một mình.
Có bạn hay không đối với cô mà nói, không phải là chuyện quan trọng.
Khoảng 10 giờ, Đường Điềm tắm xong liền lên giường nằm.
Mệt mỏi cả ngày, một đêm không mộng mị.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận