Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Xuyên Thành Nữ Phụ Độc Ác Ở Nhóm Nhạc Nam Làm Bảo Mẫu

Chương 27: Không rời được mắt

Ngày cập nhật : 2026-06-11 21:54:32

Một bữa cơm kết thúc, trên người Đường Điềm mơ hồ thấm mùi hoa, làm Bùi Giác không tài nào vứt bỏ được.

Đường Điềm một lòng chuyên tâm vào công việc, đối diện Phó Hi nhướn mày về phía cô, cô đều làm như không nhìn thấy.

Nếu cô nhìn Phó Hi thêm một cái, hắn có thể làm ầm ĩ lên.

Thẩm Yến Lễ đã quen giương mắt là có thể nhìn đến đối diện Đường Điềm, hôm nay vừa ngẩng mắt, đối diện không có một bóng người, thân ảnh của Đường Điềm bị Bùi Giác cao lớn anh tuấn che khuất.

Môi mỏng của hắn hơi mím, vén mi mắt quét vài lần về phía Đường Điềm ở chếch về đối diện, sau đó liền không còn nhìn cô nữa.

Màn đêm dần dần buông xuống, khi Ôn Thiệu Hàn trở về, bên ngoài đang đổ một trận mưa phùn mênh mông, hơi nước tràn ngập trong không khí khiến quần áo đều ẩm ướt.

“Đường Điềm, cô đi đón Ôn tiên sinh về.”

Quản gia nhanh chóng phân phó Đường Điềm lấy ô đi đón Ôn Thiệu Hàn, Đường Điềm cầm lấy chiếc ô ở chỗ tiền sảnh, chạy từng bước nhỏ vào trong màn mưa cho đến chỗ của Ôn Thiệu Hàn khi xuống xe.

Ôn Thiệu Hàn người rất cao, Đường Điềm tuy rằng có vóc dáng 1m68, ở bên cạnh hắn vẫn kém hơn một đoạn.

Cô giơ ô che mưa trong tay, cố gắng che ô mưa hoàn toàn cho Ôn Thiệu Hàn.

Bản thân cô thì không kịp để ý, vốn là mưa phùn bay nghiêng không hề bị cản trở mà rơi xuống người cô, lưng mỏng của cô đều bị nước mưa làm ướt sũng.

Ôn Thiệu Hàn nhìn thấy, ánh mắt đảo qua khuôn mặt chuyên chú nhìn nghiêng của cô, tựa hồ cô đối ướt đẫm phía sau lưng của không hề phát hiện.

Hắn vươn tay nhận lấy chiếc ô, chiếc ô nghiêng đến cô bên kia.

Ôn Thiệu Hàn phong độ và ôn nhu lên tiếng: “Không vội, đi chậm rãi thôi.”

Đường Điềm hơi có chút kinh ngạc mà ngẩng mắt nhìn hắn, thả chậm bước chân, ngay sau đó lại chuyên chú nhìn xuống chân, ngày mưa dễ trượt, cô cũng không thể ở Ôn Thiệu Hàn bên người té ngã, bằng không lại sẽ bị nói cô đang câu dẫn Ôn Thiệu Hàn.

Biệt thự lầu hai, Thẩm Yến Lễ cùng Phó Hi đang thưởng rượu, hai người đàn ông ánh mắt đều dừng lại ở cảnh tượng dưới lầu.

Phó Hi trêu chọc Ôn Thiệu Hàn: “Hàn ca khi nào thì biết săn sóc người khác vậy?”

Thẩm Yến Lễ nhìn chằm chằm chiếc ô và bóng người lướt qua trong chớp mắt: “Chuyện Văn Tân Sở tìm tới Đường Điềm, là cậu giải quyết?”

Ngày đó Phó Hi chỉ nói với Thẩm Yến Lễ một câu, Đường Điềm từ chối Văn Tân Sở, hai người không có quá nhiều thảo luận về việc này.

Phó Hi không tỏ ý kiến: “Chuyện tiện tay thôi, không tính là giúp đỡ.”

“Văn Tân Sở không từ thủ đoạn, ngươi ta đều rõ ràng, Đường Điềm loại mỹ nhân hiếm thấy này rơi vào tay hắn…”

Phó Hi nói đến đây liền dừng lại, Thẩm Yến Lễ cùng hắn đều rõ ràng Đường Điềm sẽ có hậu quả thế nào.

Thẩm Yến Lễ mím chặt môi, ánh mắt như cũ dừng lại ở bãi cỏ dưới lầu đã sớm không còn một bóng người.

Phó Hi tiếp tục nói: “Tuy nói tôi không mấy để mắt Đường Điềm loại phụ nữ giỏi dùng mỹ mạo câu dẫn người như thế này, nhưng Văn Tân Sở sẽ theo dõi Đường Điềm là do chúng ta, nên bảo vệ cô ấy là điều đương nhiên.”

Cô nếu không làm việc ở căn biệt thự này, liền sẽ không gặp được Văn Tân Sở.

Thẩm Yến Lễ không lên tiếng, nghe hắn nói tiếp.

Phó Hi nghĩ đến cái gì, gợi lên khóe môi đẹp đẽ: “Không ngờ Đường Điềm sẽ từ chối Văn Tân Sở, cô nếu không đủ thanh tỉnh, tôi cũng không bảo vệ được cô ấy.”

Ngày hôm qua lời cô nói ở bể bơi, hắn đến bây giờ vẫn nhớ rõ ràng.

Phó Hi tựa hồ nghĩ đến chuyện gì thú vị, hắn nói với Thẩm Yến Lễ: “Ạn biết ngày hôm qua cô ấy nói gì với tôi không?”

Trên ghế sofa, Bùi Giác đang xử lý công việc của công ty, dường như không có hứng thú với nội dung họ đang nói chuyện.

Thẩm Yến Lễ nhấp một ngụm rượu, ánh mắt từ dưới lầu chuyển dời đến Phó Hi trên người, ra hiệu hắn tiếp tục.

Phó Hi đem lời Đường Điềm nói một chữ không sót hoàn nguyên ra, nói xong, hắn rất có hứng thú mà ngậm miệng cười, hiện tại Đường Điềm rất hợp khẩu vị của hắn.

Thẩm Yến Lễ lại trầm mặc rất lâu, hắn nói: “Cô ấy có nhận thức thanh tỉnh như vậy, từ chối Văn Tân Sở chẳng có gì lạ.”

Phó Hi chính là cảm thấy kỳ quái: “Vài ngày trước, cô ấy đối với chúng ta thế nào, người khác đều rõ như ban ngày, còn có chuyện Bùi ca kia, cô ấy thay đổi bất thường.”

Hắn muốn tìm một thời gian hỏi Đường Điềm, vô luận bề ngoài hay gia thế, địa vị xã hội, Văn Tân Sở đều không thua kém bốn người bọn họ, vì sao trước đây đối với bọn họ thì câu dẫn, lại có thể dứt khoát từ chối Văn Tân Sở như vậy?

Thẩm Yến Lễ không nói, buông xuống mi mắt không biết suy nghĩ cái gì.

Lầu một đại sảnh, Đường Điềm tiếp nhận chiếc ô Ôn Thiệu Hàn đưa qua, cô đặt chiếc ô lên giá ô.

Phía sau lưng bộ đồng phục công tác của cô bị mưa làm ướt, chất liệu vải mềm mại dính sát vào người cô, miêu tả rõ đường cong quyến rũ, dụ dỗ người ta không rời mắt.

Ánh mắt Ôn Thiệu Hàn dừng lại trên lưng cô vài giây, ngay sau đó cởi áo âu phục, khoác lên vai cô.

Sự ấm áp thình lình xảy ra làm cô sững sờ, theo bản năng trái phải nhìn chiếc áo âu phục khoác trên người.

“Ôn tiên sinh?”

Cô xoay người, không mấy lý giải mà nhìn hắn.

Ôn Thiệu Hàn dùng lời lẽ uyển chuyển nói cho cô: “Cô về phòng trước đổi một bộ đồng phục khác.”

Đường Điềm đột nhiên nghĩ đến tấm lưng bị ướt sũng, chiếc váy đồng phục này bị ướt dán vào người, quả thật chướng tai gai mắt.

Cô có chút hoảng loạn gật đầu, xấu hổ đến không dám nhìn thẳng hắn.

“Cảm ơn Ôn tiên sinh, chờ áo âu phục giặt xong, tôi sẽ đưa lên cho ngài.”

Khuôn mặt tuấn nhã của Ôn Thiệu Hàn ngậm cười, vành tai ửng đỏ đã biến mất.

Đường Điềm nhanh chóng chạy về phòng, soi gương, lưng áo đồng phục ướt đẫm, cực kỳ giống sự cám dỗ ướt át.

Cô không khỏi đỏ mặt, cũng may chỉ có Ôn Thiệu Hàn nhìn thấy, bằng không thật xấu hổ.

Đường Điềm tranh thủ thời gian đổi một bộ đồng phục công tác, đem áo âu phục của Ôn Thiệu Hàn đặt vào khu giặt đồ, viết tên “Ôn Thiệu Hàn” lên nhãn, treo lên giá áo.

Cô đến quầy bar trái cây bận rộn, vài vị tiên sinh đều ở trên lầu, muốn cô đưa đĩa trái cây lên.

Đường Điềm dọn xong đĩa trái cây, Liễu Hiểu Chi đem đĩa trái cây đặt lên xe đẩy, cô ta cũng không hỏi Đường Điềm ai đi đưa, đẩy xe đẩy từ trái cây quầy bar rời đi.

Đường Điềm không có biểu hiện ra vui vẻ hoặc không vui, cô muốn chính là Liễu Hiểu Chi không nhìn thấu cô, cô ước gì công việc có thể ít đi một chút, đặc biệt là những việc phải tiến đến gần vài vị nam chủ.

Sắp đến giờ tan tầm, Đường Điềm đến quẹt thẻ tan tầm, cô xoay cổ đang đau nhức, lại nghe thấy Tống Vũ tiếng khóc.

Cô dừng lại bước chân, nhanh chóng chạy về phía trước, dừng lại ở chỗ rẽ hành lang.

Vài bước chân, Tống Vũ trước mặt quản gia khóc thành mắt đào, lời cô ấy nói mang theo tiếng nức nở, cho dù đứng gần cũng nghe rất mơ hồ.

“…Đều là tôi… không tốt… Quản gia… Tôi không thể đi…”

Đường Điềm thật sự là nghe không rõ, lại không thể đi qua đó, chỉ có thể đứng tại chỗ lo lắng suông, xảy ra chuyện gì vậy? Đột nhiên khóc lớn như vậy?

Quản gia thở dài: “Việc này tôi tìm người khác, về sau để ý là được, không cần tự trách.”

Tống Vũ khóc đến nức nở gật đầu, quản gia vừa rời đi, Tống Vũ thất thần nhìn thấy Đường Điềm, lại khóc nức nở chạy vào lòng Đường Điềm khóc òa.

Đường Điềm chỉ có thể khẽ vuốt tóc cô ấy, nhẹ giọng hỏi Tống Vũ: “Làm sao vậy? Ai bắt nạt cô?” Khóc đến thật khiến người ta đau lòng.

Tống Vũ từ trong lòng cô ra, lau một phen nước mắt, kể cho cô nghe chuyện vừa xảy ra.

“Em em cũng không biết sao lại thế này, tối nay cái ly trơn tuột, em cầm một cái nên không để ý… Liền làm cái ly ngã trước mặt các vị tiên sinh.”

Cái ly sữa bò nóng suýt chút nữa văng trúng chân Bùi tiên sinh, Tống Vũ lúc ấy đã sợ đến mức mặt trắng bệch, muốn dùng tay nhặt mảnh vỡ cái ly, bị Ôn tiên sinh ở gần đó ngăn lại.

“Chị Đường Điềm, em vì sao lại ngốc như vậy.” Tống Vũ khóc đến thở hổn hển, tức giận bản thân vì sao luôn vụng về.

Đường Điềm dùng khăn giấy lau nước mắt cho cô ấy: “Ai nói cô đi đưa sữa bò?”

Cô nhớ rõ Liễu Hiểu Chi đưa đĩa trái cây, lát sau Lưu Tuệ Hoa đi đưa sữa bò nóng, sao cuối cùng lại thành Tống Vũ đi đưa sữa bò?

“Chị Tuệ Hoa, cô ấy nói em ngày mai muốn đi theo các vị tiên sinh ra nước ngoài nghỉ phép, nói cho em một cơ hội, trước tiên làm quen một chút.”

Tống Vũ lúc ấy cho rằng Lưu Tuệ Hoa thật là hảo tâm, đối với cô ta ngàn cảm ơn vạn cảm ơn, không nghĩ tới… Cái ly kia lại trơn như vậy.

Đường Điềm hỏi tiếp: “Bởi vì việc này cô lại không đi được nước ngoài nghỉ phép?”

Tống Vũ nghẹn ngào gật đầu: “Quản gia nói năm nay em còn không thể đi, hắn sẽ chọn một người khác.”

Đường Điềm thầm than, vẫn luôn lo lắng sự tình vẫn là đã xảy ra, quanh đi quẩn lại, vẫn là cô cùng Liễu Hiểu Chi đi.

Trước kia là Trịnh Lệ Ngọc bị Liễu Hiểu Chi dùng làm bia đỡ đạn, hiện tại Lưu Tuệ Hoa tiếp nhận vị trí của Trịnh Lệ Ngọc, người được lợi vẫn luôn là Liễu Hiểu Chi.

Đường Điềm chỉ có thể an ủi cô ấy, cô thì lại muốn nhường suất đi, nếu cô đi tìm quản gia nói, quản gia chỉ càng thêm kiên định, phía quản lý Ngô cơ bản không thể thương lượng.

Tuy rằng là như thế này, Đường Điềm vẫn là đi tìm quản gia.

“Quản gia, tôi…”

Cô thậm chí còn chưa nói xong, quản gia liền biết cô muốn nói gì, lên tiếng ngăn lại cô nói tiếp: “Đường Điềm à, cô đừng thoái thác, hiện tại người hầu thành thạo trong nhà không có mấy người, cô lại thoái thác tôi nên tìm ai?”

Quản gia thở dài một tiếng, tiếp theo nói: “Tống Vũ ở trước mặt các vị tiên sinh làm rơi cái ly, suýt chút nữa bắn vào Bùi tiên sinh, cô ấy không thể đi.”

Đường Điềm muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn chỉ ra điểm đáng ngờ: “Tống Vũ không phải lần đầu tiên đưa sữa bò, cà phê cho các vị tiên sinh, theo lý mà nói, cô ấy sẽ không xuất hiện loại sai lầm này, vừa rồi cô ấy miêu tả sự việc đã trải qua, nói cái ly kia rất trơn.”

Quản gia là người tinh tường, há có thể không biết việc này có điều kỳ quặc? Nhưng mà… Tống Vũ vẫn là không đủ lão luyện, lại nhiều lần bị người tính kế, gặp phải sự kiện ngoài ý muốn xử lý năng lực cũng không đủ vững vàng.

Quản gia nói: “Tôi biết, cho nên tôi đã nói cô ấy đừng tự trách mình.”

Đường Điềm nhất thời cứng họng, cũng đúng, quản gia tuổi này người nào mà chưa từng thấy, liếc mắt một cái liền nhìn ra trong đó có cổ quái.

“Cô bất đồng, cô so người hầu khác đều ổn, cô đi theo đi tôi cùng quản lý Ngô có thể yên tâm hơn một chút.”

Mấy ngày nay quan sát, làm quản gia vừa lòng nhất không phải Liễu Hiểu Chi, mà là Đường Điềm, đây cũng là nằm ngoài dự kiến của quản gia và quản lý Ngô.

Đặc biệt ở buổi tiệc đó, quản gia không ngờ, đối với những công tử quyền thế kia không hề dao động lại chính là Đường Điềm, người có nhiều lời ra tiếng vào nhất.

Vị trưởng tử Văn thị kia thật khó đối phó, nếu bị hắn phát hiện Đường Điềm tìm cớ từ chối hắn, không phải quy định của người hầu, ngược lại sẽ gợi lên ham muốn chinh phục cực lớn của trưởng tử Văn thị, không dễ đối phó.

Cũng may phó tiên sinh kịp thời phân phó hắn, làm hắn đuổi kịp trước khi trưởng tử Văn thị hỏi những người hầu khác, ban hành quy tắc mới cho tất cả người hầu.

“Đừng nghĩ nhiều như vậy, ngày mai phải dậy sớm, cô nghỉ ngơi sớm một chút.”

Quản gia nói xong liền đi rồi, Đường Điềm đứng tại chỗ, cặp mày đẹp xinh xắn vương vài tia ưu sầu, xem ra vẫn là không tránh thoát được.



[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-nhom-nhac-nam-lam-bao-mau&chuong=27]

Bình Luận

0 Thảo luận