Sáng / Tối
Tối qua khi quản gia hỏi về kế hoạch, Đường Điềm dũng cảm giơ tay, biểu hiện ra một bộ gấp không chờ nổi thái độ, quản gia nhất định sẽ không chọn cô.
Rốt cuộc lần trước cô thấy Lưu Tuệ Hoa dũng cảm giơ tay trước mặt quản gia, quản gia lại chọn cô, một người ở một bên không hé răng để phụ trách trông coi vài vị tiên sinh đi bơi.
Đường Điềm suy đoán quản gia muốn tìm người hầu có tâm tư tương đối điềm đạm, cho nên hôm nay cô tính toán làm ngược lại, không ngờ… Người đến tuyển lại là quản lý Ngô.
Đường Điềm không hiểu biết quản lý Ngô, cô không rõ quản lý Ngô rốt cuộc dựa vào tiêu chuẩn nào để tuyển người, nếu cô dũng cảm giơ tay, quản lý Ngô thật sự chọn cô thì sao đây?
Ánh mắt chị Ngô dừng lại trên người Liễu Hiểu Chi, Liễu Hiểu Chi hổ thẹn cúi đầu.
Bất kể là người hầu mới hay những người hầu khác, hầu như đều mang ánh mắt mong đợi nhìn quản lý Ngô.
Ngay cả Liễu Hiểu Chi suýt bị sa thải, năm trước cô ta đã đi, năm nay cô ta đương nhiên cũng phải đi.
Chỉ có Đường Điềm cứng người, cực kỳ giống dáng vẻ sợ bị giáo viên điểm danh trên lớp, cô nín thở nhìn xuống.
Chị Ngô nhìn thấy dáng vẻ này của cô liền muốn cười, không biết cô muốn đi hay không muốn đi, gần đây thì đúng là không nghe nói Đường Điềm có hành vi không đúng mực, xem ra cô đã hối cải làm người mới.
“Lưu Tuệ Hoa, cô đi theo các vị tiên sinh ra nước ngoài.”
Lưu Tuệ Hoa rất vui!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/xuyen-thanh-nu-phu-oc-c-nhom-nhac-nam-lam-bao-mau&chuong=26]
Cô ta tận lực che giấu nội tâm không kìm được nhảy nhót, sợ chị Ngô sẽ đổi ý.
Đường Điềm không dám cử động nhỏ nào, bởi vì chị Ngô đang đi về phía cô.
Cũng may chị Ngô đứng trước mặt Tống Vũ.
“Cô tên Tống Vũ phải không? Lần trước được tiền thưởng người hầu mới chính là cô?”
Tống Vũ vội gật đầu, nhìn về phía chị Ngô trong mắt đều là chờ mong.
Chị Ngô nói: “Chỗ còn lại một suất, cô đi.”
“Cảm ơn chị Ngô.”
Tống Vũ rất là vui vẻ, đi theo các vị tiên sinh xuất ngoại du ngoạn, còn có thể ngồi máy bay riêng, an toàn cá nhân cũng được đảm bảo, phúc lợi và đãi ngộ khi làm người hầu trong căn biệt thự này thật tốt.
Chị Ngô cuối cùng còn nhìn mắt Đường Điềm, Đường Điềm vẫn không nhúc nhích như cũ, không nhìn ra cô rốt cuộc muốn đi hay không muốn đi.
“Được rồi, chuyện này cứ vậy mà định đi.”
Chị Ngô xoay người chuẩn bị rời đi, khóe mắt liếc thấy Đường Điềm cuối cùng cũng động, cô dường như… Lén lút nhẹ nhàng thở ra.
Chị Ngô dừng lại, lại nhìn về phía Lưu Tuệ Hoa, đột nhiên nhớ tới chuyện Lưu Tuệ Hoa làm khó người hầu mới Tống Vũ cách đây không lâu, hai vị nhân viên sắp xếp thế nào cũng không ổn.
Cô ngược lại nhìn về phía Đường Điềm, Đường Điềm dường như lại phát hiện cô không đi, lại bắt đầu nín thở.
Động tác của Đường Điềm rất nhỏ, rất khó phát hiện sự thay đổi này của cô, chị Ngô có thể kịp thời chú ý tới là vì vẫn luôn âm thầm để ý cô.
“Khoan đã, Lưu Tuệ Hoa đổi thành Đường Điềm, Tống Vũ vẫn giữ nguyên.”
Chị Ngô đổi ý, Lưu Tuệ Hoa vừa nghe liền không chịu.
“Chị Ngô, rõ ràng chị trước đã chọn em, vì sao lại muốn đổi ý?”
Lưu Tuệ Hoa rất tức giận, vì sao lại muốn đổi cô thành Đường Điềm?!
Đường Điềm đau đầu cực kỳ, mắt thấy đã thành công tránh đi, sao lại… Lại đổi thành cô đi chứ?
Chị Ngô lại rất kiên nhẫn nói cho cô biết là vì sao: “Trước đó làm khó người hầu mới Tống Vũ, là cô không sai chứ?”
Khí thế của Lưu Tuệ Hoa lập tức xẹp xuống, không dám họng một tiếng, có thể trách ai? Chính mình đã tự làm hẹp đường đi.
Lúc này, Đường Điềm giơ tay, tỏ vẻ cô có chuyện muốn nói.
Chị Ngô càng vừa lòng, nghĩ thầm: Là người hiểu quy củ.
“Đường Điềm cô có chuyện muốn nói sao?”
Đường Điềm gật đầu: “Chị Ngô, tôi không thích hợp đi, hy vọng chị Ngô có thể chọn người khác.”
Ngay lập tức, đám người hầu đều giống như nhìn thấy quái vật mà nhìn cô, cơ hội tốt như vậy Đường Điềm thế mà lại từ chối?!
Đường Điềm không rõ vì sao chị Ngô không chọn Liễu Hiểu Chi, theo văn thì Liễu Hiểu Chi mỗi lần đều sẽ đi theo ra nước ngoài, các nam chính ở đâu, thân là nữ chính Liễu Hiểu Chi liền ở đó.
Chị Ngô lại nói: “Chuyện này cứ vậy mà định đi, cô và Tống Vũ đi.”
Thái độ của chị Ngô hiển nhiên không được can thiệp, không cho Đường Điềm cơ hội từ chối nữa.
Đường Điềm: “…”
Quanh đi quẩn lại, cô thân là nữ phụ độc ác vẫn phải đi.
Cô nhớ mang máng trong văn, nguyên chủ và Liễu Hiểu Chi cùng đi nước ngoài nghỉ phép, ở đó đã xảy ra rất nhiều chuyện, mà Liễu Hiểu Chi ở nước ngoài cùng vài vị nam chính tình cảm nhanh chóng thăng hoa.
Thân là nguyên chủ nữ phụ độc ác hoàn toàn hắc hóa, từ đó về sau bắt đầu hãm hại nữ chủ Liễu Hiểu Chi, đối với vài vị tiên sinh làm đủ loại chuyện câu dẫn, cuối cùng bị đuổi ra biệt thự, những việc này bị người khác phơi bày lúc sau, nguyên chủ liền trở thành con chuột chạy qua đường bị mọi người đòi đánh.
Nghỉ phép ở nước ngoài là điểm mấu chốt, Đường Điềm cảm thấy lần này ra nước ngoài, nhất định sẽ phát sinh rất nhiều ngoài ý muốn mà cô không thể ngờ tới, cho nên cô mới muốn cố gắng tránh đi.
Thần sắc Đường Điềm có chút hoảng hốt, rõ ràng có thể nhìn ra được, cô thật sự không muốn đi.
Chị Ngô yêu cầu chính là người hầu như cô, càng không muốn đến gần các vị tiên sinh, chị ấy càng thích.
Sớm đã tan cuộc họp nhân viên rồi, chị Ngô đi qua vỗ vỗ cánh tay gầy gò của Đường Điềm: “Làm tốt vào, tháng này cho cô và Tống Vũ thêm nửa tháng lương.”
Mắt Đường Điềm sáng rực lên một chút, ngay sau đó lại nghĩ đến cái gì mà tối sầm xuống, nửa tháng lương so với mạng sống, đương nhiên là mạng sống quan trọng hơn.
Thế nhưng Tống Vũ bên cạnh cô vừa nghe được thêm tiền lương, cao hứng nói cảm ơn: “Cảm ơn chị Ngô! Tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho các vị tiên sinh.”
Chị Ngô cười gật đầu, cuối cùng nhìn mắt Đường Điềm vẫn như cũ không mấy hứng thú, hài lòng rời đi.
Liễu Hiểu Chi cũng có nghĩ tới cô ta sẽ không có trong danh sách đi lần này, lại không ngờ chị Ngô liền đề cập cũng không có nhắc tới cô ta, cô ta đi không được, dựa vào cái gì Đường Điềm có thể đi?
Không lâu trước Đường Điềm mới vì câu dẫn Bùi Giác mà bị đuổi ra cửa phòng, cô ta đều không thể vào danh sách nghỉ phép lần này, Đường Điềm dựa vào cái gì có thể vào?
Liễu Hiểu Chi tìm được chị Ngô đang định rời đi, vẻ mặt cô ta thống khổ động lòng người: “Chị Ngô, chuyện ở bữa tiệc là hiểu lầm, tôi ngày đó chỉ là tâm trạng không tốt.”
Chị Ngô không có nghe cô ta giải thích, lần này xử lý cũng coi như là một lời nhắc nhở đối với cô ta, hy vọng cô ta đừng lại đối với các vị tiên sinh ôm ảo tưởng.
“Chị Ngô, lần này danh sách không có tôi, không sao cả, nhưng mà… Đường Điềm không lâu trước mới bị Bùi tiên sinh đuổi ra khỏi phòng, chị xác định muốn cho Đường Điềm đi theo sao?”
Lời cô ta nói khiến chị Ngô chú ý, quản lý Ngô nhìn Liễu Hiểu Chi trước mặt, ra hiệu cô ta tiếp tục nói.
Liễu Hiểu Chi cho rằng quản lý Ngô nghe lọt tai, cân nhắc một hồi, tiếp tục nói: “Ở nước ngoài không giống ở đây, nước ngoài không có quản gia, không có sự ràng buộc của chị, Đường Điềm sẽ gây ra chuyện gì… Không ai biết được.”
Quản lý Ngô cười, vươn tay vỗ nhẹ cô: “Đường Điềm biết sai có thể sửa, hiện tại cô ấy bất kể là làm việc hay bình thường đều không giống là có tâm tư câu dẫn các vị tiên sinh.”
“Được rồi, tôi còn có việc, đi trước đây.”
Chị Ngô chỉ tranh thủ được chút thời gian đến đây, quản lý Ngô thật sự rất bận, không bận tâm đến những chuyện này.
Câu nói kia trong miệng Liễu Hiểu Chi “Đường Điềm nhất định là sợ bị sa thải, mới giả vờ như dáng vẻ hiện giờ”, những lời này mắc ở trong miệng cô ta, không có cơ hội nói cho chị Ngô, cuối cùng cô ta chỉ có thể nuốt xuống.
Giờ ăn trưa, Phó Hi đến nhà ăn trước tiên, hắn ung dung ngồi xuống, chờ đợi những người khác xuất hiện.
Đường Điềm và Lưu Tuệ Hoa theo sau xuất hiện ở nhà ăn.
Phó Hi chờ xem Đường Điềm sẽ lựa chọn đứng ở vị trí của ai, Ôn Thiệu Hàn hôm nay buổi sáng đi ra ngoài, đến bây giờ còn chưa về, hắn muốn xem không có Ôn Thiệu Hàn ở đây, Đường Điềm sẽ lựa chọn đứng sau ai.
Nhưng mà Đường Điềm cũng không giống Phó Hi tưởng tượng nhiều như vậy, cô trực tiếp đứng sau vị trí của Bùi Giác.
Đơn giản là Lưu Tuệ Hoa đã đứng sau Phó Hi, sau Thẩm Yến Lễ, người hầu mặc định là Liễu Hiểu Chi, cô đương nhiên sẽ không chọn Thẩm Yến Lễ.
Phó Hi sau đó liếc mắt một cái, hơi có chút không vui nhìn chằm chằm Đường Điềm đối diện.
Bùi Giác đi vào nhà ăn, nhìn thấy Đường Điềm ánh mắt dừng lại trên người cô, vài giây sau mới dời đi.
Hắn thong thả ung dung ngồi xuống, Đường Điềm đưa khăn nóng cho hắn, hắn nhận lấy, đơn giản lau tay rồi bắt đầu dùng bữa.
Khi Bùi Giác dùng bữa, hắn vô tình liếc thấy bàn tay mảnh khảnh yếu ớt của cô, đang bày biện cơm và thức ăn cho hắn.
Bàn tay cô nhỏ nhắn trắng nõn, da như ngưng chi, cổ tay yếu ớt đến mức dường như không chịu nổi một cái gập nhẹ, đầu ngón tay lộ ra chút hồng nhạt, khiến người ta muốn khẽ cắn, muốn nhìn thấy vẻ kinh hoảng mất tự chủ ngại ngùng của cô…
Động tác dùng bữa của Bùi Giác dừng lại, giữa mày nhăn lại, bất động thanh sắc mà dời tầm mắt đi.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận