Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Tôi Ký Hợp Đồng Làm Tình Nhân Với Kẻ Điên

Chương 6: Thói Quen Nguy Hiểm

Ngày cập nhật : 2026-05-11 09:43:47

Ngày thứ năm sau khi tôi phá luật, điện thoại của tôi bắt đầu có một thói quen mới.

8 giờ 12 phút sáng.

“Dậy chưa?”

Không phải câu hỏi quan tâm.

Cũng không phải chào buổi sáng.

Chỉ là một cách xác nhận.

Tôi mở mắt, nhìn màn hình, không trả lời ngay mà để thêm ba mươi giây, đủ để kéo dài một khoảng trống rất nhỏ, rồi mới gõ lại.

“Rồi.”

Ba giây sau.

“Ăn sáng.”

Không dấu chấm.

Không biểu cảm.

Nhưng lại có cảm giác… giống như mệnh lệnh quen thuộc hơn là quan tâm.

Tôi nhìn tin nhắn thêm một giây, rồi đặt điện thoại xuống, khóe môi hơi cong lên.

Ba ngày liên tiếp.

Không sai một phút.

Anh gọi.

Tôi trả lời.

Anh hỏi.

Tôi đáp.

Những cuộc hội thoại ngắn đến mức người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ không có gì đặc biệt, nhưng chỉ cần lặp lại đủ nhiều lần… sẽ biến thành một thứ rất nguy hiểm.

Một thói quen.

***

Ngày thứ sáu, tôi không trả lời ngay.

Tin nhắn đến lúc 8 giờ 12.

Tôi đọc.

Nhưng không mở.

Đặt điện thoại sang một bên, tiếp tục nằm thêm vài phút, nhìn trần nhà, cảm nhận rõ ràng một điều rất thú vị.

Tôi đang chờ.

Không phải chờ anh nhắn.

Mà là chờ… phản ứng của anh khi tôi không trả lời.

8 giờ 14.

Điện thoại rung lần hai.

“?”

Chỉ một dấu hỏi.

Ngắn.

Nhưng mang theo một chút mất kiên nhẫn.

Tôi vẫn không trả lời.

8 giờ 16.

Cuộc gọi đến.

Tôi nhìn màn hình.

Không bắt máy.

Tôi ngồi dậy, đi vào phòng tắm, để điện thoại ngoài giường.

Nước chảy xuống, che đi mọi âm thanh khác, nhưng tôi vẫn biết…

Anh đang gọi.

Khi tôi bước ra, màn hình sáng lên.

Ba cuộc gọi nhỡ.

Hai tin nhắn.

“Ở đâu?”

“Nghe máy.”

Tôi lau tóc, đi chậm rãi, không vội.

Mở điện thoại.

Gọi lại.

Anh bắt máy ngay lập tức.

Không có một giây chờ.

“Em đang làm gì?”

Giọng anh thấp.

Không cao.

Nhưng không còn bình tĩnh như những ngày trước.

“Tắm.”

Tôi trả lời rất tự nhiên, như thể không có gì bất thường.

Một khoảng im lặng.

Ngắn.

Nhưng đủ để tôi tưởng tượng được biểu cảm của anh ở đầu dây bên kia.

“Vì sao không nghe?”

“Tôi đang tắm.”

Tôi lặp lại.

Không giải thích thêm.

Anh không nói gì ngay.

Chỉ có tiếng thở rất nhẹ.

Rồi anh cúp máy.

Không chào.

Không dặn dò.

Tôi nhìn màn hình, hơi nhướng mày.

Khóe môi khẽ cong lên.

***

Buổi sáng ở công ty, tôi đến đúng giờ.

Không sớm.

Không muộn.

Nhưng khác với những ngày trước, khi tôi bước vào, tôi cảm nhận rõ ràng…

Ánh mắt đang dõi theo.

Không phải của đồng nghiệp.

Mà là từ… trên cao.

Tầng 36.

Tôi ngồi xuống, mở máy tính, chưa kịp làm gì thì điện thoại rung.

“Lên đây.”

Chỉ hai từ.

Không cần nói rõ.

Tôi đứng dậy, cầm theo tài liệu, đi thẳng lên tầng 36.

Thang máy phản chiếu hình ảnh của tôi, gương mặt bình tĩnh, ánh mắt mềm mại, không ai nhìn ra điều gì khác thường.

Nhưng chỉ có tôi biết… trò chơi này đang thay đổi.

Cửa phòng làm việc của anh mở.

Tôi bước vào.

Anh đứng bên cửa sổ, giống như lần đầu tiên tôi đến, nhưng lần này… không khí khác.

Không còn sự kiểm soát hoàn hảo.

Mà là… một chút gì đó không ổn định.

“Đóng cửa.”

Tôi làm theo.

Bước lại gần.

Không hỏi.

Không nói.

Chỉ chờ.

Anh quay lại.

Ánh mắt rơi thẳng vào tôi.

Không che giấu, không giữ khoảng cách.

“Vì sao không nghe máy?”

Câu hỏi trực tiếp.

Không vòng vo.

“Tôi đang tắm.”

“Tôi đã gọi ba lần.”

“Tôi biết.”

“Biết mà vẫn không nghe?”

Tôi nhìn anh.

Không né.

“Không tiện.”

Một giây.

Hai giây.

Không khí bắt đầu căng.

Anh bước lại gần.

Nhanh hơn bình thường.

Khoảng cách bị rút ngắn.

“Em đang cố tình.”

Giọng anh thấp xuống.

Không phải hỏi.

Là khẳng định.

Tôi không phủ nhận.

Cũng không đồng ý.

Chỉ hơi nghiêng đầu.

“Anh nghĩ vậy sao?”

Ánh mắt anh tối lại.

“Đừng chơi trò này với tôi.”

“Tôi không chơi.” Tôi nói.

Giọng vẫn nhẹ.

Nhưng ánh mắt… không còn mềm mại nữa.

Một khoảnh khắc im lặng.

Rồi…

Anh đưa tay ra.

Không báo trước.

Nắm lấy cổ tay tôi.

Lần này không siết mạnh như lần trước.

Nhưng chắc.

Không cho tôi rút.

“Em đang làm tôi mất kiên nhẫn.”

Tôi nhìn xuống tay mình.

Rồi nhìn lại anh.

“Anh không thích sao?”

Câu hỏi này… không nên được hỏi.

Nhưng tôi vẫn hỏi.

Anh không trả lời ngay.

Chỉ nhìn tôi.

Rất lâu.

Rồi…

“Không.”

Một từ.

Ngắn.

Nhưng không phải câu trả lời thật.

Tôi khẽ cười.

Không lớn.

Nhưng đủ để anh thấy.

“Vậy thì tốt.”

Anh siết tay tôi chặt hơn một chút.

“Em nghĩ tôi sẽ luôn gọi em sao?”

“Tôi không biết.”

Tôi trả lời.

Rất thành thật.

“Nhưng anh đã làm vậy.”

Một câu nói đơn giản.

Nhưng đủ.

Ánh mắt anh thay đổi.

Không còn chỉ là tức giận.

Mà là…

Nhận ra.

Anh buông tay.

Không mạnh.

Nhưng dứt khoát.

Quay người, bước về phía bàn làm việc, như thể cần một khoảng cách để lấy lại kiểm soát.

“Từ hôm nay.”

Anh nói.

Không quay lại.

“Không cần trả lời ngay.”

Tôi đứng yên.

Không nói.

Chỉ nghe.

“Nhưng phải nghe máy.”

Giọng anh thấp hơn.

Bình Luận

0 Thảo luận