Tiết mục đã bắt đầu, ánh đèn khu vực khán giả trong lễ đường mờ dần, đèn tụ quang tập trung về phía sân khấu.
Hoắc Thành trở lại chỗ ngồi ở hàng ghế sau, sắc mặt trầm thấp đến đáng sợ. Bạn bè bên cạnh hỏi hắn: "Thành ca, chị dâu chuẩn bị thế nào rồi?"
"Nói thừa, chị dâu năm nào chẳng đoạt giải đặc biệt, còn phải hỏi sao."
"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, chị dâu lên sân khấu hai năm liền, năm nào điệu nhảy cũng giống nhau..."
"Khụ, liên quan gì đến mày, thích thì xem không xem thì cút, chị dâu là người để mày khua môi múa mép à."
...
Hoắc Thành nghe bọn họ bàn tán, cảm thấy như mắc nghẹn ở cổ họng, bực bội không thôi.
Trước đó Khương Vũ chủ động đề nghị chia tay, Hoắc Thành cảm thấy rất mất mặt nên dứt khoát chia tay luôn. Vừa lúc Đào An Hinh - người mà hắn cầu mà không được - dạo này lại tung cành ô liu với hắn, tình cảm hai người nhanh chóng thăng nhiệt, rất nhanh đã ở bên nhau.
Theo lý thuyết, người hắn thích vốn là Đào An Hinh, Khương Vũ chẳng qua chỉ là vật thay thế tạm thời. Nhưng vừa rồi ở hành lang hậu trường, nhìn thấy Khương Vũ và Cừu Lệ thân mật như vậy, hắn lại cảm thấy phẫn nộ dị thường. Phẫn nộ qua đi lại là từng đợt mất mát...
Trước kia hắn cũng không cảm thấy Khương Vũ có gì tốt. An tĩnh, nghe lời thì có nghe lời, nhưng giống như nước sôi để nguội, chẳng có chút mùi vị nào. Tuy không ghét nhưng cũng chẳng thích. Hắn đối xử với cô rất tùy ý, dù sao mặc kệ đối xử thế nào cô cũng sẽ không đi, cô cần hắn che chở...
Hoắc Thành chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày Khương Vũ sẽ không còn cần mình nữa. Cô có cuộc sống riêng, cũng có tính cách rõ ràng, giống như một con thú non phản nghịch, bất ngờ cắn hắn một cái. Cắn đau điếng người.
Hoắc Thành đá một cú vào ghế hàng trước. Nam sinh ngồi trước bất mãn quay đầu lại định phát tác, nhìn thấy là Hoắc Thành lại ngượng ngùng im bặt. Hoắc gia ở Bắc Thành có quyền thế, hắn lại là con một, hòn ngọc quý trên tay, dưỡng thành tính cách kiêu ngạo quái đản, không ai dám chọc vào.
Cừu Lệ đi vào từ cửa hông hậu trường. Vì không có chỗ ngồi, hắn chỉ có thể đi đến hàng cuối cùng của lễ đường, dựa lưng vào tường đứng trong bóng tối, chờ đợi thi đấu bắt đầu.
Ánh mắt Hoắc Thành vẫn luôn đuổi theo hắn, càng nhìn càng thấy chướng mắt.
"Hắn là ai?"
Giang Kinh Vĩ nhìn theo ánh mắt Hoắc Thành, nói: "Thành ca, anh không biết tên đó à?"
Hoắc Thành hất cằm, khinh mạn nói: "Tại sao tao phải biết nó?"
"Ách, hắn ở trường mình cũng khá nổi tiếng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=33]
Giang Kinh Vĩ thấy sắc mặt Hoắc Thành khó coi bèn chỉ chỉ vào đầu mình: "Thằng nhóc này đầu óc có vấn đề."
"Thiểu năng trí tuệ à?"
"Cũng không phải." Giang Kinh Vĩ giải thích: "Nghe nói bố hắn là một nhà phân tích tâm lý học, từ nhỏ đã lấy hắn làm thí nghiệm tinh thần, sau đó bị người ta tố cáo, tội ngược đãi nên vào tù rồi."
Hoắc Thành nghe cách nói này thấy khá mới mẻ: "Tên này nhìn rất bình thường mà."
"Bình thường cái rắm." Giang Kinh Vĩ nói đến cao hứng cũng hưng phấn theo: "Em tận mắt nhìn thấy hắn bị người ta dùng tàn thuốc dí vào tay, ngửi thấy cả mùi khét mà hắn cứ như không có việc gì, mặt không đổi sắc, quả thực không phải người!"
"Tàn nhẫn thế."
"Chứ còn gì nữa, đánh nhau lên cơn cứ như chó dại, hắn chính là kẻ điên, người bình thường đều phải tránh xa."
Hoắc Thành không hứng thú lắm với cái này, lại hỏi: "Gia cảnh thế nào?"
"Bố hắn vào tù xong, hắn được họ hàng nhận nuôi một thời gian nhưng sau đó lại bị đuổi đi, lăn lộn ở trường Mười Hai Trung mấy năm. Nghe nói là nghèo rớt mồng tơi, không cha không mẹ, cũng chẳng ai quản. Nhưng chỉ số thông minh của hắn cao thật sự, năm ngoái được hiệu trưởng trường mình tuyển vào, cho học bổng mức cao nhất, một năm mấy vạn tệ đấy, chỉ trông chờ hắn thi đại học giật giải Trạng nguyên tỉnh."
"Trạng nguyên tỉnh?" Hoắc Thành cười lạnh: "Chỉ bằng nó, tên côn đồ đến từ trường Mười Hai Trung?"
"Thành ca, anh đừng không tin. Anh biết kỳ thi giữa kỳ vừa rồi hắn bỏ xa người đứng thứ hai bao nhiêu điểm không?" Giang Kinh Vĩ ra dấu tay: "Tròn 50 điểm."
Phải biết ở trường trung học Duật Hi, top 10 của khối điểm số bám đuổi nhau rất sát, năm sáu điểm đã kéo ra một khoảng cách thứ hạng. Mà Cừu Lệ bỏ xa người thứ hai tận 50 điểm, trình độ này... cũng khó trách hiệu trưởng không tiếc bỏ ra hàng vạn tiền học bổng để đào hắn về. Nếu hắn thật sự có thể đạt điểm số người khác khó với tới trong kỳ thi đại học, giành lấy Trạng nguyên tỉnh, chuyện này đủ để nhà trường chém gió tuyển sinh trong nhiều năm.
Hoắc Thành nhìn Cừu Lệ, ánh mắt bắt đầu dần trở nên âm u. Khương Vũ cư nhiên tìm một kẻ sống dựa vào học bổng, cô đang tìm kiếm sự cộng hưởng tình cảm gì sao?
Trong đầu Hoắc Thành toàn là hình ảnh Cừu Lệ buộc dây giày cho Khương Vũ vừa rồi. Cả buổi tối hắn bực bội, các tiết mục trôi qua hắn chẳng xem cái nào, thậm chí đến tiết mục cuối cùng Đào An Hinh lên sân khấu hắn cũng không chú ý.
Đào An Hinh nhảy một đoạn Jazz vô cùng thanh xuân, nhiệt lực bắn ra bốn phía, lập tức đẩy bầu không khí lên cao trào. Tuy năm ngoái và năm kia đều nhảy điệu này nhưng cô ta nhảy rất tốt, cũng thêm vào không ít động tác mới, nhận được từng tràng pháo tay. Điệu nhảy này biểu đạt chủ đề thanh xuân vô địch, ánh mặt trời hướng về phía trước. Lãnh đạo nhà trường ngồi hàng đầu cũng sôi nổi gật đầu, thì thầm giới thiệu Đào An Hinh với các cao quản công ty.
Vũ đạo đi được quá nửa, động tác của Đào An Hinh dừng lại, tiếng nhạc điện tử sôi động đột ngột im bặt, thay vào đó là tiếng đàn cello nức nở trầm thấp vang lên. Mọi thứ xung quanh đều tối sầm lại, Khương Vũ sắp lên sân khấu.
Nhạc vang lên mười mấy giây, cô gái mới chậm rãi bước ra từ cánh gà. Một luồng đèn truy quang trắng toát chiếu vào người cô.
Cô mặc quần ống rộng thùng thình và áo phông trắng đơn giản, toàn thân ướt sũng, nước nhỏ tong tỏng, lớp trang điểm trên mặt cũng nhòe nhoẹt. Cô đứng một mình trên sân khấu, run rẩy, đáng thương hề hề, nước từ trên tóc nhỏ xuống tí tách.
Các bạn học nhìn nhau, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Sao cô ấy lại... ướt như chuột lột thế kia? Chẳng lẽ là hiệu ứng sân khấu? Thế này cũng quá tàn nhẫn đi, phải biết nhiệt độ bên ngoài đang gần âm độ.
Đào An Hinh kinh ngạc nhìn Khương Vũ, không hiểu sao cô lại trở nên chật vật như vậy, đây đâu phải kịch bản đã bàn trước. Cô ta vội vàng ra hiệu bằng mắt, bảo Khương Vũ nếu chưa chuẩn bị xong thì mau xuống đài, đừng làm chậm trễ buổi diễn của cô ta.
Nhưng Khương Vũ không động đậy. Cô đánh bò cạp, run bần bật, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm vào nhóm nữ sinh cầm đầu là Hạ Tử Lộ ở hàng ghế đầu. Các nữ sinh nhai kẹo cao su, khinh miệt và khoái trá nhìn cô, dương dương tự đắc vì trò đùa dai này.
Vào khoảnh khắc cuối cùng trước khi lên sân khấu, những nữ sinh này đã kéo cô vào phòng để đồ, dội nguyên một xô nước lên người cô, sau đó cào nát lớp trang điểm tinh xảo trên mặt cô. Khương Vũ không có thời gian thay quần áo hay dặm lại phấn, nếu lúc này không lên, cô sẽ bỏ lỡ sân khấu này, cũng bỏ lỡ cơ hội giành giải đặc biệt.
Đối với người như cô, không phải lúc nào cũng có cơ hội chờ đợi, mỗi một cơ hội đều phải nắm thật chặt.
Nhưng... đây là lỗi của ai chứ!
Chụp ảnh, giật tóc, tát tai... Những hình ảnh bị bắt nạt trong quá khứ lần lượt hiện lên trong đầu Khương Vũ. Cô cắn chặt răng, đáy mắt dâng lên ánh nước của sự tủi nhục.
Tủi nhục? Người cảm thấy tủi nhục lẽ ra phải là cô sao? Giờ khắc này, người phải chịu đựng ánh mắt nghi ngờ và soi mói của mọi người là cô sao?
Đào An Hinh hoàn toàn sốt ruột, sợ Khương Vũ phá hỏng sân khấu của mình, liên tục khẩu hình miệng bảo cô mau xuống đi, đứng ở đây quá mất mặt.
Khương Vũ cắn môi dưới, bàn tay tái nhợt nắm chặt thành quyền. Âm nhạc vẫn tiếp tục, Khương Vũ bỗng nhiên dẫm lên giai điệu, bước ra, bắt đầu nhảy múa.
Không phải vũ đạo đã thiết kế trước đó. Cùng với tiếng đàn cello trầm thấp nức nở, Khương Vũ bắt đầu dùng tứ chi khoa trương, động tác tinh vi để diễn giải những trải nghiệm thê thảm trong quá khứ của chính mình.
Tự ti, hướng nội, không thích nói chuyện, lớp nào cũng có những học sinh như vậy. Họ bị coi là dị loại, trời sinh không được chào đón. Cặp sách của họ bị ném xuống đất, văn phòng phẩm bị tùy tiện lấy đi, sau lưng luôn nghe thấy những tiếng cười nhạo đầy ác ý...
Vũ đạo cực kỳ biểu cảm cùng ánh mắt phẫn nộ của Khương Vũ đã lây nhiễm cho mọi người tại hiện trường. Họ có thể hiểu được tình cảm mà điệu nhảy của cô biểu đạt...
Cho dù quá khứ cô không thích nói chuyện, nhưng tại khoảnh khắc này, cô lại dùng ngôn ngữ cơ thể để tất cả mọi người nghe thấy sự kìm nén trong nội tâm, tiếng gào thét không thành lời. Tại sao kẻ ác luôn có thể cười lớn tiếng như vậy? Tại sao người mỗi đêm trùm chăn khóc nức nở đến bình minh chỉ có thể là cô? Rốt cuộc cô đã làm sai điều gì mà phải chịu đựng tất cả những điều này!
Tạo hình ướt sũng chật vật, lớp trang điểm nhòe nhoẹt giờ phút này phối hợp với vũ đạo của cô, phảng phất như một màn trình diễn hoàn hảo được thiết kế tỉ mỉ về chủ đề bạo lực học đường.
Khi âm nhạc kết thúc, tất cả mọi người đều đứng dậy, vỗ tay nhiệt liệt. Tiếng vỗ tay vang dội hồi lâu không dứt, vì màn trình diễn hoàn hảo, vì điệu nhảy kinh diễm của cô...
So với điệu nhảy có tác động thị giác và tình cảm mãnh liệt này, điệu nhảy chủ đề thanh xuân của Đào An Hinh vừa rồi trở nên mờ nhạt hơn rất nhiều, cao thấp lập tức phân rõ. Hơn nữa, cũng trở nên vô cùng châm chọc.
Lãnh đạo nhà trường và cao tầng tô vẽ thái bình, xây dựng nên cái gọi là ánh mặt trời, cái gọi là thanh xuân, cái gọi là dốc lòng... Tuy nhiên, đằng sau vẻ bình yên đó, ở những góc khuất bóng tối mà họ không thấy hoặc không muốn thấy, còn có biết bao học sinh bị bắt nạt, bị tổn thương. Họ trốn trong góc run rẩy, cắn chăn khóc đến sáng, lại không dám nói cho bất kỳ ai vì biết điều đó vô dụng.
Tất cả mọi người đều cho rằng tạo hình đêm nay của Khương Vũ là cố ý, là để đạt được hiệu quả sân khấu chấn động nhất. Họ sôi nổi đứng dậy, vỗ tay cho cô từ tận đáy lòng. Tiếng vỗ tay náo nhiệt không dứt bên tai.
Thế nhưng, ở nơi bóng tối cuối lễ đường, Cừu Lệ đứng đó, tay nắm chặt thành quyền. Hắn cắn vào nắm tay mình, trong cơ thể như có một con thú bị vây hãm sắp phá vỡ lồng giam, tàn phá bừa bãi lao ra.
Hắn biết, đây không phải vũ đạo Khương Vũ chuẩn bị ban đầu, cũng không phải tạo hình lúc đầu của cô. Cô vốn dĩ trang điểm cho mình thật xinh đẹp: má hồng đào, lông mi dài cong vút, phấn nền trắng mịn tự nhiên, còn có phấn bắt sáng trên sống mũi... Cô xinh đẹp như một con búp bê Tây Dương, phảng phất như sống trong thế giới cổ tích tốt đẹp. Vệt son môi đã bị nhòe bên khóe miệng kia vẫn là do chính tay Cừu Lệ tô cho cô.
Mà hiện tại, hắn nhìn cô gái ướt sũng trên sân khấu, nhìn lớp trang điểm chật vật đã nhòe đi... Những khuất nhục và phẫn nộ vì bị tổn thương vô cớ ấy, hắn có thể đồng cảm như chính bản thân mình phải chịu đựng.
Mu bàn tay nắm chặt bị cắn bật máu mà hắn hồn nhiên không hay biết. Bởi vì đau lòng đến mức sắp ngạt thở.
Ngay khoảnh khắc Khương Vũ chạy chậm xuống sân khấu, nước mắt kìm nén đã lâu sắp vỡ đê, Cừu Lệ đã đi tới hậu trường, kéo cô vào lòng.
Ôm thật chặt, phảng phất như muốn khảm cô vào trong thân thể mình.
"Đừng khóc, tôi đón được cô rồi..."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận