Cừu Lệ kéo tay Khương Vũ, một đường chạy như điên qua cầu thang hẹp hòi, lao ra khỏi hành lang tối tăm. Khương Vũ thở hổn hển, ánh mắt dời xuống, nhìn thấy hắn đang nắm chặt tay mình. Lòng bàn tay hắn rất nóng, rất có lực.
Lúc còn rất nhỏ, điều Khương Vũ khát vọng nhất chính là có người dùng bàn tay to lớn hữu lực như vậy nắm lấy mình, giống như ba ba bảo vệ cô. Như vậy, sau khi trời tối, cô sẽ không cần sợ gì cả. Đáng tiếc, cô không có ba.
Khương Vũ nhìn bóng lưng kiên cố dày rộng của Cừu Lệ, theo bản năng dùng sức nắm lại tay hắn.
...
Hiện tại là 9 giờ 10 phút, cô cần thiết phải đến lớp nghệ thuật trong vòng hai mươi phút. Ở giao lộ, thấy hắn dừng bước, cô hỏi: "Chúng ta bắt xe qua đó sao?"
"Không cần."
Dưới lầu có dựng một chiếc xe máy, là Cừu Lệ mượn của người đàn ông nhà bên cạnh. Mùa đông còn lất phất mưa bụi, Khương Vũ bị gió lạnh thổi qua, nhịn không được hắt xì một cái. Cừu Lệ thấy cô ăn mặc mong manh, không chút do dự cởi áo khoác gió chống lạnh của mình ra, tròng lên người cô, bọc cô kín mít.
Khương Vũ cũng không kịp nói lời cảm ơn, vê cổ áo, ngồi lên ghế sau xe máy. Hắn dẫm chân ga, lấy tốc độ nhanh nhất trong phạm vi hắn có thể kiểm soát an toàn, điều khiển xe máy lao về phía lớp nghệ thuật.
Trên đường ướt dầm dề, người đi đường không nhiều lắm, đỉnh gió lạnh thấu xương dầm mưa đi trước. Khương Vũ thấy bên trong hắn chỉ mặc một chiếc áo len màu đen mỏng manh, hỏi: "Cừu Lệ, cậu có lạnh không?"
Cừu Lệ không quay đầu lại, cười nói: "Đau lòng tôi à?"
"Không phải, cậu ở phía trước chắn gió, còn đưa áo khoác cho tôi mặc." Cô rất áy náy, nhưng trừ bỏ áy náy, sâu trong nội tâm vẫn có một chút đau lòng.
"Tôi không cho cô mặc, lên đài xong cô liền thành thiên nga băng, còn có thể bay nổi sao?"
Khương Vũ cười khúc khích, cảm thấy so sánh này của hắn còn rất sinh động.
"Vậy... cảm ơn."
Cừu Lệ giọng điệu mang theo vài phần ngả ngớn: "Sợ ông đây lạnh thì ôm đi."
"Cậu, tưởng bở."
Cừu Lệ liền rất muốn tưởng bở. Khi xe máy dừng chờ đèn đỏ, hắn hắt xì một cái. Khương Vũ do dự vài giây, thử thăm dò duỗi tay ôm lấy eo hắn. Cho dù cách lớp quần áo, Cừu Lệ vẫn mẫn cảm nhận ra... Toàn thân mỗi tế bào đều hưng phấn sống lại. Chỗ da thịt cô tiếp xúc tê tê dại dại, nóng ran.
"Cô có biết ôm không vậy."
"Hả?"
"Cô ôm như vậy thì có tác dụng quái gì."
Cừu Lệ nói xong, kéo tay cô qua, bắt cô vòng tay ôm trọn lấy eo mình. Đèn xanh sáng lên, hắn một lần nữa khởi động động cơ, phóng xe đi.
Khương Vũ vòng tay ôm eo thon chắc lại hữu lực của hắn, gò má nóng lên. Cô chưa từng thân mật quyến luyến ai như vậy, chẳng sợ đã từng có cuộc sống hôn nhân với Hoắc Thành, loại hành vi ôm eo quyến luyến này cũng chưa từng có. Chỉ có những người yêu nhau say đắm mới ôm đối phương như vậy.
Khương Vũ rõ ràng cảm giác được thân thể hắn rất lạnh, gió kẹp mưa phùn, hàn ý thấu xương. Cô bất chấp tất cả, cởi khóa kéo áo khoác gió màu đen, sau đó gắt gao ôm chặt lấy hắn, dán vào lưng hắn.
Cừu Lệ nhận ra thân thể ấm áp của cô gái, cảm giác trí mạng đó làm đầu óc hắn lập tức thanh tỉnh. Ấm áp, thật sự đặc biệt ấm áp. Hắn cần ý chí lực rất mạnh mới có thể giữ được tia lý trí thanh tỉnh cuối cùng.
"Còn lạnh không?" Khương Vũ nhỏ giọng hỏi.
"Lạnh." Hắn cười: "Lại ôm chặt chút nữa."
Cô bĩu môi, dán mặt vào lưng hắn, nhắm mắt lại. Áo len lông xù có chút cọ mặt, quanh chóp mũi đều là mùi hương trên người hắn, giống mùi chanh thanh mát của bột giặt. Cô hít sâu một hơi, cảm thấy cũng khá dễ ngửi.
"Suýt nữa thì quên." Cừu Lệ quay đầu lại nhắc nhở: "Trong túi tôi có bữa sáng, lấy ra ăn chút đi."
Khương Vũ tò mò sờ vào túi áo hắn, túi rất sâu, từ bên trong cư nhiên sờ ra được một túi bánh bao. Bánh bao còn chưa nguội, mang theo một tia dư ôn. Tuy rằng Khương Vũ không muốn ăn, nhưng vẫn mở túi ra, từng ngụm từng ngụm ăn. Cô cần thiết phải nhanh chóng bổ sung thể lực để nghênh đón cuộc thi lát nữa.
"Trong cái túi kia có sữa bò."
Cô theo lời sờ vào cái túi khác, quả nhiên sờ ra một túi sữa bò ấm áp. Khương Vũ khóe miệng giật giật: "Cậu... chuẩn bị thật đầy đủ."
"Bởi vì tôi là bạn trai mà."
Khương Vũ cũng không khách khí với hắn, cắn mở túi sữa, từng ngụm từng ngụm uống: "Cậu đừng nói trong túi cậu còn có trứng gà nhé."
"Thật là có, nhưng sợ cô ăn không vô."
"..."
Khương Vũ ăn xong bữa sáng, 9 giờ 20 phút, Cừu Lệ dừng xe máy ở cửa lớp nghệ thuật. Cô xuống xe, chuẩn bị cởi áo trả lại cho hắn, Cừu Lệ lại ngăn động tác của cô, nói: "Bên ngoài lạnh, vào trong rồi cởi."
"Ừm!"
Khương Vũ không có thời gian trì hoãn, chạy chậm về phía lớp nghệ thuật. Cừu Lệ toàn thân đông lạnh như tảng băng, chỉ có chỗ sau lưng cô từng ôm là còn tàn lưu một tia dư ôn.
Nhưng mà, khi hắn còn đang đắm chìm trong dư vị vừa rồi, cô gái nhỏ bỗng nhiên quay lại, cười chạy về phía hắn.
Cừu Lệ thẳng người, hỏi: "Có phải rơi đồ gì..."
Lời còn chưa dứt, Khương Vũ bỗng nhiên dang hai tay, dùng sức ôm cổ hắn một cái.
"Cảm ơn..." Cô dán vào tai hắn, rất chân thành nói: "Thật sự, cảm ơn cậu."
Hơi thở ấm áp của thiếu nữ phả vào bên tai hắn. Trong nháy mắt, ngũ quan phóng đại, phảng phất như rất nhiều ngôi sao nhỏ từ trên trời rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=26]
Khi hắn muốn vươn tay định ôm lấy cô, Khương Vũ đã chạy đi, vẫy vẫy tay với hắn: "Mau về đi thôi! Quần áo tôi sẽ trả cậu sau."
Tay Cừu Lệ hư hoảng một chút, sau đó hạ xuống. Dư ôn bên tai chân thật như vậy. Giờ khắc này, hắn thật sự cảm thấy nhân gian đáng giá. Cái thế giới trắng đen này còn có nơi đáng để hắn lưu luyến và yêu thích.
...
Khương Vũ vội vã đi vào phòng chuẩn bị. Nhìn thấy cô, tất cả mọi người trong phòng đều sửng sốt, bao gồm cả Phạm Đan Khê đã thay xong quần áo chuẩn bị lên đài.
Lâm Khúc Văn vội vã đi tới, nói: "Sao em giờ mới đến, điện thoại cũng không gọi được, mẹ em nói em không khỏe, bỏ diễn."
Khương Vũ nghĩ đến chuyện sáng nay, trong lòng từng trận sợ hãi.
"Cô Lâm, em không sao, em hiện tại có thể lên đài."
Lâm Khúc Văn nhìn bộ váy múa ba lê mỏng manh trên người cô, bộ dáng đông lạnh run bần bật, trong lòng đại khái cũng đoán được chuyện gì xảy ra. Cô cũng bất chấp hỏi nhiều, kéo Khương Vũ vào phòng hóa trang, phân phó người nhanh chóng trang điểm dán tóc giả cho cô: "Lát nữa Khương Vũ lên đài cuối cùng, trước tiên khởi động đi, Phạm Đan Khê xếp áp chót."
Phạm Đan Khê dậm chân nói: "Cô Lâm, rõ ràng nói tốt em diễn áp trục (cuối cùng), sao hiện tại lại đổi nó."
"Đây lại không phải diễn xuất chính thức, còn phân cái gì áp trục hay không áp trục. Em biểu hiện tốt, giáo viên Esmeralda tự nhiên sẽ chọn em; biểu hiện không tốt, áp trục có ích lợi gì."
Phạm Đan Khê không cam lòng liếc Khương Vũ một cái, không thể nề hà, chỉ có thể một mình đi làm nóng người chuẩn bị.
Lâm Khúc Văn vừa dán tóc giả cho Khương Vũ vừa nói: "Nếu không có người giám hộ cho phép, cho dù em được chọn, có thể nhập học hay không cũng là vấn đề rất lớn."
Khương Vũ liễm mi, nhìn váy ren thiên nga đen dính mưa móc trên người, kiên định nói: "Em muốn vào Esmeralda, mặc kệ bà ấy có đồng ý hay không, em đều nhất định phải vào!"
"Nhưng nếu mẹ em khăng khăng không cho phép..."
"Bà ấy không có lý do gì khăng khăng phản đối, bà ấy với ba lê lại không có thâm cừu đại hận gì, chỉ là cảm thấy em nên đặt tâm tư vào việc học." Khương Vũ nói: "Chỉ cần em nỗ lực học tập, thi được điểm số vừa lòng, bà ấy nhất định sẽ đồng ý."
Lâm Khúc Văn thở dài một hơi. Khương Vũ cực có thiên phú, chỉ tiếc bị gia đình liên lụy. Nếu cô bé có thể nhận được tài nguyên như Phạm Đan Khê, được bồi dưỡng tốt, nói không chừng lại có thể trở thành Bước Đàn Yên tiếp theo.
"Hôm nay là ngày cuối cùng Esmeralda tuyển chọn toàn quốc, hai vị đạo sư cấp quan trọng của Esmeralda đều tới, em hôm nay nhất định phải biểu hiện thật tốt, ngàn vạn lần không thể xảy ra sự cố."
Khương Vũ nhìn về phía Lâm Khúc Văn, tò mò hỏi: "Không phải là hai vị đó chứ!"
"Không sai, Bạch Thư Ý và Tiết Gia Di."
"Thật là các cô ấy!" Khương Vũ kinh hô ra tiếng.
Phải biết, Bạch Thư Ý và Tiết Gia Di, đặt ở trong giới chính là đỉnh đỉnh đại danh, nghệ thuật gia múa ba lê như sấm bên tai. Các cô ấy cùng Bước Đàn Yên đã từng là bạn học, sau khi Bước Đàn Yên qua đời, cũng được cho là hai vũ giả có khả năng thay thế Bước Đàn Yên nhất. Trong mười mấy năm sau đó, các cô ấy thu hoạch các giải thưởng lớn trong và ngoài nước, thịnh hành toàn cầu, trở thành vũ giả trụ cột của giới múa ba lê hiện nay.
5 năm trước giải nghệ, các cô ấy bắt đầu lui về phía sau màn, đảm nhiệm chỉ đạo nghệ thuật cho Esmeralda, dẫn dắt học sinh tham gia các cuộc thi toàn cầu, tự nhiên cũng trở thành giáo viên chỉ đạo múa ba lê hàng đầu trong nghề. Không nghĩ tới Bạch Thư Ý và Tiết Gia Di, hai vị đạo sư đỉnh cấp trong giới này hôm nay sẽ đồng thời đến lớp nghệ thuật Linh Tước. Mà Khương Vũ lát nữa sẽ phải biểu diễn trước mặt các cô ấy! Trái tim cô bắt đầu đập thình thịch, bất an đánh trống.
...
Sau khi khởi động xong, Khương Vũ đã chuẩn bị ổn thỏa đứng ở phía sau màn, khẩn trương quan sát tình huống trước đài. Tại đại lễ đường, hai bạn học lên đài trước đó vũ đạo còn chưa nhảy xong liền trực tiếp bị đạo sư Tiết Gia Di vô tình loại bỏ.
Các cô gái bên cạnh cũng đang thì thầm thảo luận ----
"Tiết Gia Di cũng quá nghiêm khắc đi! Vừa rồi Kiều Tử Dương lên sân khấu, đều còn chưa bắt đầu nhảy, cô ấy liền nói cậu ấy dáng người không được, quá cứng đờ, không phải hạt giống tốt. Cậu nói xem, tốt xấu gì cũng phải để người ta thể hiện một chút chứ!"
"Tiết Gia Di nổi tiếng là 'nữ ma đầu', cậu lại không phải không biết. Mấy năm nay cô ấy vì vị trí Queen múa ba lê của Esmeralda có bao nhiêu liều mạng. Cũng thật đáng tiếc, thẳng đến khi giải nghệ cũng chưa thể giành lấy vòng nguyệt quế Queen, cũng không thể thay thế được vị trí của Bước Đàn Yên."
"Bước Đàn Yên đâu dễ dàng bị thay thế như vậy."
"Cho nên là, tâm lý cô ấy có bao nhiêu 'biến thái vặn vẹo', có thể nghĩ ra được."
"Vẫn là đạo sư Bạch Thư Ý tương đối ôn nhu, lúc nhận xét cũng sẽ không nói lời quá nặng."
"Đúng vậy, Bạch Thư Ý là con nhà thế gia múa ba lê, cùng loại xuất thân thảo căn như Tiết Gia Di tự nhiên là không giống nhau."
...
Đúng lúc này, giọng nói của Phạm Đan Khê truyền đến: "Ai cho các cậu ở chỗ này nghị luận đạo sư?"
Hai cô gái "thiên nga nhỏ" vừa mới bát quái nói chuyện phiếm nhìn nhau: "Chúng tớ chỉ... tùy tiện nói chuyện thôi."
"Quản cho tốt cái miệng của các cậu, Bước Đàn Yên cũng chính là đã chết mới được người ta tâng bốc cao như vậy, trở thành kinh điển. Nếu cô ấy còn sống, thành tích nói không chừng còn không tốt bằng Tiết Gia Di đâu."
Hai vị thiên nga nhỏ không hề tranh cãi với cô ta. Cậu năng lực mạnh, cậu nói cái gì cũng đúng. Phạm Đan Khê khinh miệt liếc các cô một cái, không nói nhiều nữa, lập tức đi về phía sân khấu.
Hai vị "thiên nga nhỏ" nhìn thấy giày của cô ta, linh hồn bát quái lần nữa bùng cháy ----
"Cậu ta bênh vực Tiết Gia Di nữ ma đầu kia như vậy, kết quả còn không phải đi giày múa của Bước Đàn Yên năm đó lên đài sao."
Khương Vũ tò mò nhìn về phía Phạm Đan Khê, phát hiện hôm nay cô ta đi giày múa, quả nhiên chính là đôi giày múa Aelita xinh đẹp mà Bước Đàn Yên năm đó để lại. Cô nhớ tới trước kia nghe bạn học Trần Vi nói qua, Phạm gia đã từng bỏ vốn to đấu giá được đôi giày múa truyền kỳ Bước Đàn Yên để lại. Nghĩ đến, đúng là đôi Phạm Đan Khê đang đi trên chân. Bất quá cũng có tin đồn nói đôi giày này là giả, đôi giày múa Aelita thật sự đã sớm thất lạc, không biết kết cục ra sao.
Khương Vũ đi theo Phạm Đan Khê tới phía sau màn sân khấu, muốn nhìn gần đôi giày múa kia một chút. Mặc kệ thật giả, luôn là cơ hội hiếm có.
Trên sân khấu, Phạm Đan Khê tạo dáng, theo giai điệu linh động của âm nhạc, tựa như chim chóc nhảy lên xoay tròn trên sân khấu. Đôi giày kia... đích xác rất đẹp, mặt lụa phiếm quang, giống hệt đôi giày Khương Vũ nhìn thấy vô số lần trong video.
Hai "thiên nga nhỏ" bát quái kia tiếp tục thì thầm: "Đi đôi giày này, Phạm Đan Khê thắng chắc rồi."
"Tại sao?"
"Nghe nói Tiết Gia Di và Bạch Thư Ý là bạn học cùng khóa với Bước Đàn Yên, còn từng ở chung một đoàn nghệ thuật. Các cô ấy nếu nhìn thấy Phạm Đan Khê đi giày của bạn tốt các cô ấy, khẳng định điểm ấn tượng cũng cao a!"
"Cũng phải."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận