Hai tuần sau, vào chạng vạng tối, Khương Vũ đi vào phòng chứa đồ, chuẩn bị thay bộ đồ múa đẫm mồ hôi ra.
Khi cởi dây giày, cô bất đắc dĩ nhìn phần dây bị sờn chỉ. Khương Vũ nhanh chóng cởi giày, từ ngăn nhỏ bên hông cặp sách lấy ra kim chỉ. Đôi giày này đã bị cô khâu vá lại quá nhiều lần, vô luận là mũi giày hay đế giày đều có không ít dấu vết tu bổ.
Ngô Tư Lâm cùng các cô gái khác luyện múa xong đi vào phòng thay đồ, nhìn thấy Khương Vũ đang khâu giày, nhịn không được cười lạnh nói: "Mang loại giày rách nát này lên đài, cũng không sợ làm mất mặt Linh Tước chúng ta."
"Cho dù cô ta có được chọn thì cũng chẳng đóng nổi học phí đâu, phí phạm danh ngạch."
"Thật không hiểu nổi sao giáo viên lại chọn loại người như cô ta tham gia thi đấu đẩy ưu."
...
Khương Vũ liếc nhìn Ngô Tư Lâm một cái, nhẹ nhàng bâng quơ đáp trả: "Nhanh như vậy đã quên rồi sao? Chọn tôi là bởi vì cậu không đủ giỏi, mà tôi vừa vặn nhảy tốt hơn cậu."
Mấy cô gái cứng họng. Ngô Tư Lâm bị chọc trúng chỗ đau, tức giận đến cả người phát run: "Ngay cả giày múa cũng mua không nổi, cho dù được chọn thi đấu đẩy ưu thì thế nào? Học phí đều giao không xong, cậu có tư cách gì vào Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda?"
Nếu là trước kia, Khương Vũ bị nhục nhã thế này chắc chắn sẽ tức đến nội thương. Nhưng hôm nay cô chỉ bình tĩnh cười: "Tôi có thể vào Esmeralda hay không còn chưa biết, nhưng cậu là khẳng định vào không được. Cho nên ai càng đáng thương hơn?"
Ngô Tư Lâm không nghĩ tới miệng lưỡi Khương Vũ thế nhưng trở nên lợi hại như vậy. Cô ta nói không lại, lại cảm thấy mất mặt trước bạn bè, nhất thời thẹn quá hóa giận, lao tới đẩy Khương Vũ một cái ----
"Còn không phải do mày cướp cơ hội của tao!"
Khương Vũ dễ như trở bàn tay né tránh, làm cô ta vồ hụt. Ngô Tư Lâm đập người vào tủ, khuỷu tay đau điếng.
Khương Vũ mặc kệ cô ta, mở tủ đồ của mình ra. Thình lình phát hiện, trong tủ đồ đang lẳng lặng đặt một đôi giày múa ba lê hoàn toàn mới.
Giày được đặt trong một cái túi mỏng màu trắng, trên túi còn in logo VCI.
Ai cũng biết, VCI là thương hiệu giày múa ba lê cao cấp, sản xuất thủ công toàn bộ, duy trì tinh thần thợ thủ công trăm năm. Mỗi năm sản lượng cực nhỏ nhưng chất lượng cực ưu. Trong khi các hãng giày múa khác mọc lên như nấm, sự khan hiếm và chất lượng của VCI đã đẩy thương hiệu này lên vị trí đứng đầu ngành xa xỉ phẩm.
Khương Vũ kinh ngạc lấy đôi giày ra khỏi túi.
Đây là một đôi giày mũi cứng, mặt lụa trắng phiếm ánh sáng đều đều, mỗi đường kim mũi chỉ đều được chế tác thủ công tỉ mỉ, khiến nó trông giống một tác phẩm nghệ thuật hơn là giày múa thông thường.
Mỗi cô gái luyện múa đều khát vọng sở hữu một đôi giày VCI. Chỉ tiếc giá cả quá đắt đỏ, mà khiêu vũ lại cực kỳ tốn giày, mang không được mấy tháng là phải đổi. Bởi vậy, người thực sự có thể dùng nổi thương hiệu VCI không nhiều.
Các cô gái nhìn thấy đôi giày VCI này liền phát ra từng trận kinh hô:
"Trời ơi, Khương Vũ thế nhưng đổi sang giày VCI!"
"Đôi này nhìn có chút giống đôi trên chân Ngô Tư Lâm nhỉ?"
"Đương nhiên không giống, ai biết đôi của cô ta có phải hàng fake cao cấp hay không."
...
Ngô Tư Lâm nhìn đôi giày trong tay Khương Vũ giống hệt đôi VCI của mình, sắc mặt lạnh băng.
Khương Vũ bỗng nhớ tới hai tuần trước Cừu Lệ từng hỏi chuyện giày múa. Lúc ấy hắn nắm mắt cá chân cô, dường như dùng ngón tay đo kích cỡ. Nhưng Khương Vũ tuyệt đối không thể ngờ hắn thế nhưng sẽ tặng cô một đôi giày VCI!
Khương Vũ biết rõ hoàn cảnh gia đình Cừu Lệ. Cha hắn tù tội, mẹ bỏ đi, họ hàng không ai muốn trông nom. Hắn vào trường Duật Hi hoàn toàn dựa vào học bổng để duy trì sinh kế. Hắn lấy đâu ra tiền mua đôi giày đắt đỏ như vậy?
Khương Vũ im lặng cất giày vào cặp, chuẩn bị đi tìm Cừu Lệ hỏi cho ra lẽ.
Lúc này, Ngô Tư Lâm gọi giật lại: "Khương Vũ, tuy rằng nghèo đến mức không mua nổi giày, nhưng cũng không cần thiết phải mua hàng giả chứ."
"Đúng đấy, mua bán hàng nhái cao cấp chính là phạm pháp."
Khương Vũ nghe các nàng nói đây là hàng giả, ngược lại thở phào nhẹ nhõm, không chút để ý nói: "Hàng fake thì sao, ăn hết cơm nhà các cậu à?"
Nói xong định rời đi, nhưng Ngô Tư Lâm đâu dễ dàng buông tha. Cô ta chặn đường: "Cậu nếu mang đôi giày này ra mắt giáo viên Esmeralda thì thật quá mất mặt."
"Chính là thế!" Bên cạnh có cô gái thừa dịp Khương Vũ chưa chuẩn bị, giật lấy cái túi vải, lôi đôi giày ra: "Mỗi đôi giày VCI đều có mã hóa độc nhất vô nhị trên dây giày, có thể tra cứu trên website chính thức. Khương Vũ, cậu không ngại chúng tớ tra một chút chứ?"
Khương Vũ lạnh lùng nói: "Tra rồi thì sao? Tôi mang giày fake, muốn mất mặt cũng là tự tôi mất mặt, liên quan gì đến các cậu."
"Lời cũng không thể nói như vậy. Cậu mang giày fake lên đài diễn xuất, mất mặt chính là lớp nghệ thuật Linh Tước chúng ta." Ngô Tư Lâm không chịu bỏ qua: "Nếu đôi giày này là giả, chúng tớ sẽ giúp cậu tiêu hủy nó."
"Các cậu dám!"
Ngô Tư Lâm đã lấy kéo từ trong cặp ra, cười lạnh: "Cứ thử xem."
Khương Vũ muốn tiến lên đoạt lại giày, mấy cô gái khác vội vàng giữ chặt tay cô, khống chế không cho cô tới gần Ngô Tư Lâm.
"Đồ nhà quê." Cô gái cầm điện thoại muốn tra mã nói với Ngô Tư Lâm: "Tư Lâm, cậu cởi giày của cậu ra để tớ tra cùng luôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=21]
Cái gì là chính phẩm, cái gì là hàng fake, không phải nhìn là biết ngay sao."
Ngô Tư Lâm không chút do dự cởi đôi giày VCI của mình ra đưa qua.
Hai đôi giày đặt cạnh nhau trông giống hệt. Tuy nhiên đám con gái vây xem bình phẩm: "Rõ ràng chất lượng không giống nhau. Đôi của Tư Lâm nhìn màu sắc sáng hơn nhiều."
"Đúng vậy, tiền nào của nấy. Cho dù là hàng fake cao cấp thì giả cũng không thành thật được."
Khương Vũ không hy vọng món quà Cừu Lệ tặng bị người ta bình phẩm như vậy, cô duỗi tay định thu hồi giày. Ngô Tư Lâm tay mắt lanh lẹ đoạt lấy, thúc giục: "Tra thật giả đi, không thể để sự hư vinh của cậu ta làm mất mặt Linh Tước."
Cô gái kia nhập mã số thêu chìm trên giày vào điện thoại.
"Tra được rồi, đôi giày này là..." Cô gái nhìn màn hình, sắc mặt bỗng nhiên trầm xuống.
"Là hàng giả đúng không?"
"Khẳng định là giả."
Cô gái không cam lòng ngẩng đầu nhìn Khương Vũ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Là hàng thật."
Ngô Tư Lâm không thể tin vào tai mình, giật lấy điện thoại, xác nhận đi xác nhận lại. Mã số hiển thị đúng là chính phẩm. Cô ta cực không cam lòng nhìn Khương Vũ: "Nha, không phải chia tay với tên bạn trai có tiền rồi sao? Như thế nào... lại mặt dày dán lên rồi?"
Khương Vũ đoạt lại giày, ném vào cặp, trầm mặt xoay người rời đi.
Đúng lúc này, một nữ sinh bỗng nhiên nói: "Sao có thể? Tư Lâm, giày của cậu sao lại không tra ra mã số?"
Mọi người ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy cô gái kia một tay xách giày của Ngô Tư Lâm, một tay cầm điện thoại: "Các cậu xem này."
Các cô gái xúm lại: "Thật sự tra không ra."
"Không thể nào!"
"Chẳng lẽ giày của Tư Lâm mới là hàng fake?"
Ngô Tư Lâm khó có thể tin lấy điện thoại ra, đăng nhập website nhập lại mã. Quả nhiên, màn hình hiển thị vô tình: Xin lỗi, mã số quý khách tra cứu không tồn tại.
"Chuyện này... không có khả năng!"
Giày của Ngô Tư Lâm là do ông cậu làm buôn bán ngoại thương mang từ Ireland về, cô ta đã khoe khoang mấy tháng nay! Thế nhưng... là hàng fake!
Các cô gái nhìn nhau, ánh mắt mang theo vài phần hài hước thâm ý. Hóa ra giày của Khương Vũ là thật, còn của Ngô Tư Lâm mới là giả.
Khương Vũ thấy bộ dạng tức giận đến phát run của cô ta, vốn không định đánh rắn giập đầu, nhưng nghĩ đến hành động vừa rồi của đối phương, cô cầm lấy cây kéo trên bàn, ném xuống chân Ngô Tư Lâm: "Cắt đi."
"Không phải nói mua bán hàng giả là phạm pháp xâm quyền sao? Cắt đi."
Ngô Tư Lâm môi trắng bệch. Cô ta mất hết mặt mũi, khí cấp công tâm, nắm lấy đôi giày "cao cấp" mà mình từng tâng bốc, cắt nát vụn thành từng mảnh vải rách.
Khương Vũ mặc kệ cô ta, cẩn thận cất giày thật vào túi, rời khỏi phòng chứa đồ.
...
Hiện tại là 6 giờ 50 tối. Khương Vũ đi xe buýt đến khu chung cư Thủy Tịch Đài nơi Cừu Lệ ở. Gõ cửa hồi lâu không thấy ai, cô định để giày ở cửa rồi về, nhưng lại thấy không ổn. Đồ quý trọng như vậy cần phải nói rõ ràng.
Cô nhặt giày lên, đi ra khỏi khu chung cư. Vừa ra đến cổng, cô liền thấy thiếu niên mặc áo len cao cổ màu đen đang đi dọc theo con đường trồng bạch quả. Trong tay hắn xách một cái túi đựng hộp thuốc.
"Cừu Lệ!" Khương Vũ vẫy tay.
Nhưng mà, Cừu Lệ nhìn thấy Khương Vũ, phản ứng đầu tiên thế nhưng là xoay người bỏ chạy!
Khương Vũ sửng sốt vài giây rồi vội đuổi theo: "Cậu chạy cái gì nha!"
Cừu Lệ chạy nhanh như sói, luồn lách qua mấy con hẻm nhỏ. Hắn dừng lại thở dốc ở một ngã tư, tưởng đã cắt đuôi được cô. Lúc này, một chiếc taxi dừng lại bên cạnh, Khương Vũ bước xuống, đóng sầm cửa xe, cả giận nói: "Cậu chạy nữa đi!"
Cừu Lệ: "..."
Khương Vũ đến gần, thấy trên mặt hắn có vết bầm tím và vết xước, trên mũi còn dán băng cá nhân. Cô nhón chân, nắm lấy cái cằm lởm chởm râu của hắn xem xét. Khóe mắt bầm tím, môi trầy da.
"Cậu lại bị người ta đánh?"
Cừu Lệ lần đầu tiên cảm thấy luống cuống, giải thích: "Tôi không có động thủ."
Khương Vũ đau lòng, càng thêm tức giận: "Cậu bị đánh nghiện rồi sao! Bọn họ là ai?"
Cừu Lệ liếm vết rách trên môi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt. Hắn thích nhìn Khương Vũ vì mình mà lo lắng.
"Được rồi." Cừu Lệ định sờ trán cô: "Việc nhỏ, dù sao cũng đánh không chết."
Khương Vũ gạt tay hắn ra, vô tình chạm vào cánh tay hắn khiến hắn nhíu mày rụt lại. Cô lập tức nắm lấy cổ tay hắn, xắn tay áo lên. Trên cánh tay có vết bỏng do tàn thuốc.
"Ai làm!" Khương Vũ kích động: "Rốt cuộc cậu chọc phải ai!"
Cừu Lệ rút tay về: "Đã nói không có việc gì."
"Cừu Lệ, cậu đã nói không tự mình hại mình."
"Không có tự mình hại mình." Hắn đáp ứng cô thì sẽ không nuốt lời.
"Vậy cậu nói là ai làm."
"Không ai cả, cô có phiền hay không."
Khương Vũ thật sự tức giận. Cô biết nếu Cừu Lệ cứ tiếp tục thế này, sớm muộn gì cũng bước lên con đường không lối về.
"Cừu Lệ, nếu chính cậu còn không yêu quý thân thể mình, còn trông chờ ai trên thế giới này yêu cậu."
Cừu Lệ nhìn cô gái trước mặt. Cô quàng khăn đỏ, mặc áo khoác trắng, làn da sáng trong, đôi mắt thanh triệt, đẹp đẽ và rực rỡ đến thế. Hắn bỗng cảm thấy tự ti, giọng khàn khàn: "Cuộc sống của ông đây nát như vậy đấy, cô chịu không nổi thì đi đi."
Khương Vũ nhìn bóng lưng hắn quay đi, cắn răng đuổi theo, lấy đôi giày múa màu trắng ra: "Đôi giày đắt như vậy, cậu lấy ở đâu ra?"
"Không phải tôi tặng." Cừu Lệ nhìn cũng không nhìn.
"Chính là cậu." Khương Vũ không buông tha: "Tôi ngửi thấy trên giày có mùi thuốc lá."
"Không có khả năng." Cừu Lệ dừng bước, giật lấy chiếc giày ngửi ngửi: "Sao có thể có mùi thuốc, tôi còn chưa bóc..."
Lời còn chưa dứt, hắn liền nhận ra mình bị lừa.
"..." Cô nhóc này học khôn rồi.
Khương Vũ truy vấn: "Đôi giày này có phải liên quan đến vết thương của cậu không? Cậu đi cướp tiền hay vay nặng lãi bị đánh?"
Cừu Lệ ném trả giày cho cô: "Thích mang thì mang, bớt nói nhảm."
"Nếu là tiền bất chính, tôi mới không cần."
Hai người xô đẩy, đôi giày rơi xuống đất. Khương Vũ đỏ mắt nói: "Cừu Lệ, không ai có thể cứu cậu, cậu chỉ có thể tự cứu chính mình."
Cừu Lệ trầm giọng: "Tôi không cần cứu vớt, tôi hiện tại rất tốt."
"Cậu xác định?"
"Xác định."
"Được, coi như tôi lo chuyện bao đồng. Cậu tốt nhất đừng hối hận."
Khương Vũ nói xong, xoay người bỏ đi.
Cừu Lệ nhìn bóng lưng cô, bên tai vang vọng câu nói: Không ai có thể cứu cậu, cậu chỉ có thể tự cứu chính mình...
Hắn làm sao chưa từng muốn trở nên tốt đẹp hơn? Trong địa ngục của hắn, chỉ có cô là chút ánh sáng mờ mịt xa xôi ấy.
Cừu Lệ ngồi xổm xuống, trái tim run rẩy. Đây là lần thứ hai hắn cảm thấy đau lòng. Hắn cẩn thận nhặt đôi giày lên như trân bảo, nhẹ nhàng phủi bụi.
Về đến nhà, Cừu Lệ dùng khăn sạch lau chùi đôi giày. Hắn không hiểu sao một miếng vải nhỏ lại có thể bán đắt như vậy (4 vạn tệ). Nhưng quà tặng cho "Tỷ tỷ", nhất định phải là thứ tốt nhất. Hắn nửa điểm cũng không đau lòng.
Điện thoại vang lên, là Từ lão bản gọi: "Tiểu Lệ, lần sau thiếu tiền lại đến tìm ta nhé. Cậu là bao cát thịt người ưu tú nhất chỗ chúng ta, rất nhiều khách đều điểm danh muốn cậu đấy."
Cừu Lệ nhàn nhạt nói: "Sẽ không làm nữa."
Hắn cúp điện thoại, nhìn vào gương, thay băng cá nhân mới. Chạm vào vết thương, cảm giác đau đớn rõ ràng truyền đến.
Khương Vũ đoán không sai, tiền mua giày VCI đúng là liên quan đến vết thương trên mặt hắn. Hắn tìm đến sới vật lộn ngầm, làm bao cát cho người ta đánh để phát tiết. Hắn tưởng mình không biết đau nên sẽ chịu đựng tốt. Nhưng lần này, hắn sai rồi.
Mỗi cú đấm, mỗi vết bỏng thuốc lá đều mang lại đau đớn khắc cốt ghi tâm. Bởi vì mục đích của hắn là kiếm tiền mua giày cho Khương Vũ. Mọi đau đớn đều gắn liền với cô, khiến hắn cảm nhận được thế giới chân thực.
Cừu Lệ sờ vết thương, tâm tình bỗng trở nên trong sáng. Hắn có thể làm người bình thường, thi đậu đại học, có tiền đồ, có cô gái mình yêu.
Hắn khóe miệng không tự giác nhếch lên.
Thật tốt a.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận