Đào An Hinh đứng trước cửa sổ sát đất của cửa hàng đồ hiệu, nhìn chiếc váy liền áo xinh đẹp trong tủ kính, đáy mắt lộ ra ánh sáng khát vọng. Thật lâu sau, cô ta nhẹ nhàng thở dài một tiếng.
Ở đầu đường băng thiên tuyết địa đợi ước chừng nửa giờ, rốt cuộc cũng chờ được Hoắc Thành. Bất quá Hoắc Thành thoạt nhìn rất chật vật, trên quần áo dính bùn đất, mặt mũi bầm dập, khóe miệng còn vương vết máu, đi đường khập khiễng như vừa đánh nhau với ai. Đào An Hinh vốn dĩ hẹn cùng hắn đón năm mới, không nghĩ tới hắn không chỉ đến muộn còn ra nông nỗi này.
Cô ta kinh hô một tiếng, chạy chậm tới hỏi: "Anh sao lại thế này? Sao lại biến thành cái dạng này?"
Hoắc Thành nghĩ đến tình hình vừa rồi, đáy lòng lửa giận cuồn cuộn. Vừa rồi hắn dẫn theo một đám người đi tìm Cừu Lệ gây sự, định dạy cho tên nhóc đó một bài học, uy hiếp hắn tránh xa Khương Vũ. Không nghĩ tới vừa lúc đụng phải hiện trường "ngược cẩu" cỡ lớn, nhìn thấy Khương Vũ tặng hắn một đôi giày.
Hoắc Thành giận sôi máu, cho người giữ chặt Cừu Lệ, châm lửa định đốt đôi giày thể thao AJ chướng mắt kia. Lại không nghĩ rằng Cừu Lệ không muốn sống lao vào đống lửa nhặt giày về. Không chỉ có thế, hắn quả thực như điên rồi, xoay người túm cổ áo Hoắc Thành, quật ngã hắn xuống đất, nắm đấm vừa tàn nhẫn vừa cứng, năm sáu người cũng không kéo ra được.
Hoắc Thành bị đánh rất thảm, bụng bị đầu gối hắn thúc đến muốn nổ tung. Nếu không phải người xung quanh lôi kéo, có lẽ hôm nay thật sự bị Cừu Lệ đánh chết tươi. Vất vả lắm mới trốn thoát, miễn cưỡng nhặt về một cái mạng. Vốn là đi dạy dỗ hắn, không nghĩ tới ngược lại bị hắn dạy dỗ.
Tâm trạng Hoắc Thành tồi tệ đến cực điểm, Đào An Hinh lại không ngừng thúc giục trong điện thoại, hẹn hò đến muộn, bảo hắn nhanh chóng tới đây. Hoắc Thành tới thì tới, nhưng không cho sắc mặt tốt.
"Có phải anh đánh nhau với người ta không?" Đào An Hinh lời lẽ chính đáng chất vấn.
Hoắc Thành không kiên nhẫn nói: "Bớt quản đi."
"Hoắc Thành, sao anh có thể đánh nhau chứ, trong khoảng thời gian này trường học đang nghiêm trị bạo lực học đường, nếu bị trường học biết sẽ ảnh hưởng đến danh dự!"
Hoắc Thành mãn đầu óc đều là đôi giày thể thao Khương Vũ tặng cho Cừu Lệ, đối với lời Đào An Hinh nói mắt điếc tai ngơ. Ghen ghét, phẫn nộ, không cam lòng... Dựa vào cái gì, cô dựa vào cái gì đối tốt với hắn như vậy! Quá khứ ở bên nhau, cô chưa từng đối tốt với hắn như vậy. Thằng nhãi kia tính là thứ gì!
Đào An Hinh thấy Hoắc Thành không phản ứng mình, nóng nảy đi đến trước mặt hắn uy hiếp: "Hoắc Thành, nếu anh còn như vậy, em không thể đồng ý ở bên anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=39]
Em là học sinh nghèo vượt khó của trường, danh dự của em..."
Lời còn chưa dứt, ánh mắt sắc bén của Hoắc Thành quét về phía cô ta, lạnh nhạt nói: "Vậy cô cút đi."
Đào An Hinh ngây ngẩn cả người, cô ta không nghĩ tới Hoắc Thành thế nhưng sẽ nói ra lời tàn nhẫn như vậy với mình. Quá khứ Hoắc Thành thích cô ta, theo đuổi cô ta, đối với cô ta trước nay đều ôn tồn nhỏ nhẹ... Hiện tại sao có thể bỗng nhiên như biến thành người khác!
Trái tim thủy tinh của Đào An Hinh vỡ nát, đáy mắt ngấn lệ, lên án nhìn Hoắc Thành: "Em là vì ai, em còn không phải là vì anh sao."
Hoắc Thành nhìn cô gái nước mắt lưng tròng trước mặt, nội tâm không hề gợn sóng, thậm chí cảm thấy có chút buồn cười. Khương Vũ vừa rồi khi tặng quà cho Cừu Lệ, mặt mày biểu lộ sự quan tâm không kiềm chế được, đó mới là tốt phát ra từ nội tâm. Chính là Đào An Hinh, mặt ngoài vì hắn tốt nhưng dăm ba câu đều không rời khỏi hai chữ "danh dự", cô ta đồng ý ở bên hắn cũng bất quá là vì mặt mũi, vì danh dự thôi...
Nghĩ đến điểm này, Hoắc Thành chỉ cảm thấy trái tim băng giá, cảm thấy mình nhìn lầm người.
"Muốn ở lại bên cạnh ông đây thì đừng chọc ông đây tức giận." Hoắc Thành lạnh giọng nói: "Bằng không thì cút."
Đào An Hinh không chấp nhận được thái độ chuyển biến của Hoắc Thành, xoay người muốn đi, nhưng nghĩ lại gia thế của mình, vô luận nỗ lực thế nào, chẳng sợ thi đậu một trường đại học thật tốt nhưng muốn sống cuộc sống danh viện ưu việt chỉ có thể thông qua hôn nhân. Mà Hoắc Thành là con bài chưa lật duy nhất của cô ta. Cô ta cắn răng, chung quy vẫn nhịn xuống cục tức này.
"Người ta cũng chỉ là quan tâm anh thôi mà."
Hoắc Thành nhìn bộ dáng đáng thương hề hề của cô ta, lại nhớ tới Khương Vũ. Đã từng, Khương Vũ cũng đáng thương đi theo bên cạnh hắn như vậy, mọi việc đều phải nhìn sắc mặt hắn, nghe lời hắn... Hắn ngược lại cảm thấy cô không có tư tưởng, thực vô vị, mà Đào An Hinh vẫn luôn không phản ứng hắn lại làm hắn cầu mà không được, trắng đêm khó ngủ. Chính là hiện tại, giống như mọi chuyện đều đảo ngược lại. Đào An Hinh bên cạnh đã trút bỏ hào quang thần thánh cao không thể với tới trong quá khứ, mà Khương Vũ hắn từng khinh thường nhìn lại, ngược lại dần dần trở thành ý nan bình trong lòng hắn.
Hoắc Thành trong lòng chỉ cảm thấy buồn cười, nhìn khuôn mặt cực giống Khương Vũ của Đào An Hinh, nói: "Được rồi, biết cô là quan tâm tôi, việc này cũng không nhắc lại nữa, về sau nói chuyện chú ý chút."
Đào An Hinh bĩu môi, không nói gì.
Hoắc Thành nhìn chiếc váy trong tủ kính cửa hàng đồ hiệu, nói: "Cô muốn cái này?"
Đào An Hinh rầu rĩ nói: "Em không cần anh tiêu tiền vì em, liền tính muốn, em cũng sẽ tự mình nghĩ cách tiết kiệm tiền mua."
"Quần áo trong loại cửa hàng này, cô có tiết kiệm ba năm cũng mua không nổi."
"Anh đừng... đừng có coi thường người khác."
"Được rồi, tôi mua cho cô."
"Không cần." Đào An Hinh rất có chí khí nói: "Em không cần anh tiêu tiền vì em, để người khác biết còn tưởng rằng em với anh ở bên nhau có mục đích khác, em không muốn để người ta nói ra nói vào."
"Người phụ nữ ở bên cạnh Hoắc Thành tôi, ngay cả một cái váy muốn mua cũng mua không nổi, tôi chỉ biết cảm thấy thật mất mặt."
Đào An Hinh đánh giá hắn, thấy hắn nói những lời này cũng là xuất phát từ chân tâm, đành phải thở dài một hơi, nói: "Vậy... em sẽ trả lại anh."
Hoắc Thành nhìn bóng lưng cô ta chủ động bước vào cửa hàng đồ hiệu, trong lòng chung quy vẫn cảm thấy trống rỗng.
Khương Vũ tối hôm qua nói chuyện điện thoại với Cừu Lệ xong, nằm trên giường trằn trọc không ngủ được, giác quan thứ sáu nói cho cô biết sự tình giống như có điểm không thích hợp. Ngày hôm sau sáng sớm, cô dậy còn sớm hơn Khương Mạn Y, lập tức đi tới nhà Cừu Lệ ở Thủy Tịch Đài.
Gõ cửa hồi lâu không có người trả lời. Khương Vũ không tin mùng một Tết hắn đã ra cửa sớm, khẳng định là đang ngủ nướng. Cô lấy chìa khóa dự phòng trong hộp sữa ở cửa, mở khóa đi vào.
Vào cửa liền nhìn thấy đôi giày thể thao cũ kỹ xù xì của Cừu Lệ vứt hỗn độn trên thảm. Sao còn chưa vứt đi nhỉ. Khương Vũ cong lưng nhặt đôi giày lên, cất vào tủ giày.
"Bạn trai, cậu có nhà không?"
"Cừu Lệ?"
Khương Vũ đi đôi dép lê to quá khổ của hắn, đi tới phòng ngủ, đẩy cửa ra, chỉ thấy trong căn phòng tối tăm được rèm cửa màu vàng ấm che khuất, Cừu Lệ mặc nguyên quần áo ngủ trên giường, trong tay còn ôm đôi giày mới cô tặng.
Đến mức này sao.
Khương Vũ cười một chút, đi vào, lại phát hiện đôi giày mới giống như có vết cháy, ngay cả dây giày cũng bị cuốn đen. Ngay sau đó, cô phát hiện tay trái Cừu Lệ cũng có vết bỏng, trên mu bàn tay có bọng nước to bằng ngón cái, da xung quanh đỏ ửng, tay áo cũng cháy đen, hiển nhiên là bị bỏng, da đều tróc ra.
Khương Vũ kinh hãi, vội vàng lay tỉnh hắn.
"Tay cậu sao lại thế này!"
Cừu Lệ mơ mơ màng màng tỉnh lại, mở mắt nhìn thấy ánh mắt nôn nóng của thiếu nữ. Hắn tưởng mình đang nằm mơ, theo bản năng dùng đầu ngón tay chạm vào khuôn mặt cô. Sờ đến làn da lạnh lẽo tinh tế, xúc cảm truyền đến đầu dây thần kinh đại não, Cừu Lệ mới bừng tỉnh. Không phải nằm mơ.
Hắn tựa như chim sợ cành cong, lập tức ngồi dậy, sau đó dùng chăn che lại hạ thân, rồi lại phát hiện mình đang mặc quần áo ngủ, không có gì phải che giấu.
"Sao cô lại tới đây?" Hắn lung tung dụi mắt.
Khương Vũ không trả lời, quỳ gối bên mép giường, bắt đầu kéo tay áo hắn kiểm tra những chỗ khác trên người. Cừu Lệ nhìn bộ dáng lo lắng này của cô gái, nở nụ cười, duỗi tay ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô: "Mùng một Tết, chủ động như vậy?"
Khương Vũ lập tức buông cổ áo hắn ra, lùi lại, nắm lấy tay hắn cẩn thận kiểm tra: "Sao lại bị thương nghiêm trọng thế này, cậu làm cái gì vậy?"
"Đốt pháo, bị nổ vào tay." Hắn cầm đôi giày thể thao quơ quơ trước mặt cô: "Ngại quá a, giày cũng bị tôi làm nổ hỏng rồi."
"Sao cậu ngốc thế hả!" Khương Vũ tức không chịu được: "Đốt cái pháo gì mà làm nổ cả tay mình, cậu không biết xem ké pháo nhà người khác à!"
"Muốn tự đốt pháo, tống cựu nghênh tân."
"Đồ ngốc đồ ngốc đồ ngốc!"
Cừu Lệ thích xem bộ dáng tức giận của cô, rất ấm áp. Tay phải hắn nhéo nhéo khuôn mặt tức giận của cô: "Tôi ngốc..."
Biết rõ là thiêu thân lao đầu vào lửa, lại vẫn cứ sa vào trong đó không thể tự kiềm chế. Hắn không nói tiếp, chẳng sợ cô chỉ bố thí một lát quan tâm, Cừu Lệ đều rất thỏa mãn.
Khương Vũ vội vàng chạy ra ngoài lục tung tìm thuốc mỡ trị bỏng, tìm được rồi kiểm tra thương thế trên mu bàn tay Cừu Lệ, nói: "Không được, cái này cần thiết phải đi bệnh viện."
"Không đi, không cần thiết."
Bác sĩ vừa nhìn liền biết đây không phải pháo nổ, hắn không muốn để Khương Vũ biết chuyện tối qua. Chuyện của hắn, tự hắn có thể xử lý.
"Cần thiết đi." Khương Vũ cố chấp nói: "Vạn nhất để lại sẹo thì sẽ theo cả đời, cần thiết đi bệnh viện xử lý miệng vết thương."
"Tôi lại không phải phụ nữ, có sẹo sợ cái gì."
"Đi đi mà."
"Không đi."
"Cậu có đi hay không!"
"Không đi."
"Cậu không đi thì tôi đi đây!"
"Bái bai."
Khương Vũ thở phì phì đứng lên, đi tới cạnh cửa, không cam lòng quay đầu lại liếc hắn một cái. Hắn như cũ nằm trên giường, một tay gối sau đầu, không cản cô. Khương Vũ dậm chân một cái, thật sự không biết nên làm gì với hắn. Sao lại có tên cố chấp như vậy!
Trong lòng cô vừa tức vừa gấp, nhìn vết bỏng trên tay hắn lại cảm thấy từng trận khổ sở. Cuối cùng, Khương Vũ chung quy vẫn quay lại, ngồi bên mép giường, kéo tay hắn, lấy thuốc mỡ trị bỏng bôi đều lên mu bàn tay hắn. Thuốc mỡ mát lạnh làm dịu miệng vết thương phá lệ thoải mái.
Khương Vũ cẩn thận bôi thuốc cho hắn, đau lòng lại oán trách nói: "Một mình một người, lại không ai quản cậu, đốt pháo làm gì. Cậu muốn đốt pháo thì gọi tôi cùng nhau chứ. Đồ ngốc, về sau cậu còn làm việc không quan tâm như vậy... phạm sai lầm cũng không có người giúp cậu, giết người cũng không ai giúp cậu..."
Nói nói, mũi cô cay xè, thế nhưng sặc khóc ra tới: "Đồ ngốc!"
Tim Cừu Lệ bỗng nhiên thắt lại, hắn duỗi tay chạm vào khóe mắt cô, cảm giác được nước mắt ấm áp.
"Cô... khóc cái gì."
"Liền cảm thấy cậu rất ngốc a!" Khương Vũ nức nở lên án: "Cậu luôn phạm sai lầm, luôn bị thương, không ai quản cậu, về sau làm sao bây giờ a!"
Tim Cừu Lệ như bị thứ gì gông cùm xiềng xích, hắn run rẩy nâng mặt cô lên, dùng lòng bàn tay thô ráp lau nước mắt lăn xuống khóe mắt cô: "Em đừng khóc."
Khương Vũ nấc lên, gắt gao cắn môi dưới, đè nén sự khổ sở cuồn cuộn xuống.
"Em đừng khóc." Cừu Lệ ngồi quỳ trước mặt cô, dùng sức lau nước mắt cho cô, hoảng loạn nói: "Tôi đi bệnh viện, Tiểu Vũ, tôi nghe em."
Khương Vũ liếc hắn một cái, không nghĩ tới hắn dễ dàng thỏa hiệp như vậy: "Đi bệnh viện?"
"Ừm, đi bệnh viện, đi chết đều được, em đừng khóc trước mặt tôi." Quả thực muốn mạng hắn.
Khương Vũ dùng ống tay áo lau nước mắt, cười một chút: "Nói sớm một chút không phải xong rồi sao."
...
Cô đưa hắn đi bệnh viện khám tay, bác sĩ hỏi làm sao bị, hắn liền nói không cẩn thận bị bỏng, không nhắc tới pháo, bởi vì bác sĩ khẳng định nhìn ra được đây không phải pháo nổ. Bất quá cũng may Khương Vũ chỉ lo lắng hắn có đau hay không, có để lại sẹo hay không, đảo cũng không truy cứu đến cùng. Bác sĩ kê thuốc trị bỏng, để y tá giúp hắn xử lý băng bó miệng vết thương.
Ra khỏi bệnh viện, Cừu Lệ lại đi tới một tiệm giày, mua dây giày giống hệt dây cũ, sau đó nhờ thợ sửa giày hỗ trợ chữa trị đôi giày này. Thợ sửa giày mặc tạp dề da ngồi trên ghế, nhận lấy đôi giày nhìn nhìn, nhíu mày nói: "Sao lại đốt thành như vậy?"
"Có thể sửa không?"
"Sửa cũng khó coi a." Thợ sửa giày chỉ vào phần cháy đen trên giày nói: "Cậu xem này, đều cháy đen rồi, khó coi lắm, thanh niên các cậu khẳng định không thích đi đâu."
"Ông cứ sửa đi, bao nhiêu tiền cũng được."
Khương Vũ nghe vậy bất đắc dĩ nói: "Thôi bỏ đi, tôi mua cho cậu đôi mới, đẹp hơn."
"Tôi muốn đôi này."
Cô nghe ngữ khí cố chấp của hắn, biết tên này bướng lên thì không ai khuyên được. Thợ sửa giày tận lực dán keo lại cho đôi giày, chỗ cháy đen cũng bổ khuyết bằng màu liệu khác, tuy rằng thô ráp đơn sơ chút nhưng tốt xấu có thể đi ra ngoài.
Cừu Lệ trả tiền, sau đó ngồi trên ghế nhỏ đi giày vào. Khương Vũ ngồi xổm xuống, nhận lấy dây giày trong tay hắn, tỉ mỉ thắt cho hắn một cái nơ con bướm.
"Vẫn đẹp mà." Cô đánh giá đôi giày, ngẩng đầu nhìn Cừu Lệ, mắt cong như trăng non: "Bạn trai nhà chúng ta mặc gì cũng đẹp."
Lời còn chưa dứt, Cừu Lệ bỗng nhiên nâng cằm cô lên, ấn một nụ hôn lên trán cô. Rất nhẹ, tựa như sợ mạo phạm, lại sợ cô thưởng cho mình một cái tát tai. Hắn hôn xong liền lập tức chột dạ buông cô ra, sải bước đi ra khỏi tiệm giày.
Khương Vũ đứng lên, gọi với theo hắn: "Cậu chạy cái gì a." Tiền sửa giày còn chưa trả đâu!
Khương Vũ quét mã thanh toán, duỗi tay sờ lên trán mình. Giữa trán còn tàn lưu dấu môi ấm áp của thiếu niên, nhịn không được cười một chút... Trong lòng ngứa ngáy tê dại.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận