Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Đại Lão Phản Diện Bắt Ta Trọng Sinh Rồi Cứu Hắn

Chương 14: Bí Mật Của Thiên Nga

Ngày cập nhật : 2026-04-01 14:15:44
Cừu Lệ đưa Khương Vũ đến phố ăn vặt phía sau làng đại học. Phố ăn vặt cứ đến buổi tối là náo nhiệt phi phàm, gần như cả con phố đều rộn ràng nhốn nháo, người đến người đi, tất cả đều là sinh viên các trường lân cận ra ăn khuya.
Bọn họ vào một quán nhỏ ven đường, mỗi người gọi một phần Mạo Thái (một món lẩu một người).
Mạo Thái nóng hổi được bưng lên, Cừu Lệ cũng không động đũa mà kiên nhẫn chờ Khương Vũ ăn miếng đầu tiên, sau đó đoạt lấy bát của nàng, cắm cúi ăn.
Nhân tiện đẩy bát của mình cho nàng.
Khương Vũ không thể nhịn được nữa, "bốp" một tiếng, đập đôi đũa xuống bàn, cả giận nói: "Cừu Lệ, cậu có ý gì hả!"
Cừu Lệ nói: "Bát kia của tôi chưa động vào, sạch sẽ."
"Bắt tôi mời cậu ăn cơm thì thôi đi." Khương Vũ quả thực không thể lý giải: "Tại sao cậu cứ cướp của tôi."
"Không vì sao cả." Cừu Lệ đúng lý hợp tình nói: "Tôi thích."
"Cậu cái người này..."
Khương Vũ kiềm chế lửa giận, trong lòng thầm khuyên bản thân, thôi bỏ đi, đừng coi hắn là bạn trai, hắn chỉ là khách hàng bên A mà thôi.
Thời buổi này ai còn chấp nhặt với bên A chứ.
Nghĩ đến đây, Khương Vũ hạ hỏa, cầm đũa ăn phần Mạo Thái của hắn.
Cừu Lệ ăn rất chậm, vô cùng chậm, nhai kỹ nuốt chậm tựa hồ muốn nếm hết tư vị của từng loại thức ăn.
Khương Vũ ngẩng đầu quan sát hắn. Hắn ăn uống cũng nghiêm túc giống hệt lúc đọc sách, không nói lời nào, chỉ nghiêm túc nhấm nháp đồ ăn.
"Cừu Lệ, ba mẹ cậu đâu?"
Khương Vũ thử tâm sự với hắn, xem có thể mở cửa trái tim hắn, thu được một ít thông tin có giá trị giúp hoàn thành nhiệm vụ ủy thác hay không.
"Một người đi rồi, một người ngồi tù."
Cừu Lệ nói lời này không có biểu tình, phảng phất chỉ đang trần thuật sự việc không liên quan đến mình.
Khương Vũ lại hỏi: "Ngồi tù là vì...?"
"Cô có hứng thú?"
"Đương nhiên." Khương Vũ đã sớm nghĩ kỹ lý do: "Đối với gia thế bạn trai đương nhiên phải tìm hiểu rõ ràng, chuyện này bình thường mà."
Cừu Lệ cảm thấy có lý, đúng sự thật đáp: "Tội ngược đãi."
"Ngược đãi ai cơ?"
Môi mỏng hắn mím lại: "Tôi."
"..."
Khương Vũ không dò hỏi chuyện cha hắn nữa, mà hỏi: "Vậy mẹ cậu đâu, bà ấy mặc kệ cậu sao?"
Nhắc đến mẹ, đôi mắt vốn lạnh lẽo của Cừu Lệ bỗng nhiên có thêm vài phần nhu hòa: "Bà ấy không biết tình hình của tôi, tôi không liên lạc với bà."
"Ồ, vậy tại sao cậu không liên lạc với bà ấy?" Khương Vũ tò mò hỏi: "Không phải ăn cơm cũng thành vấn đề sao?"
"Bà ấy rất tốt." Cừu Lệ bình tĩnh nói: "Tôi muốn thi vào một trường đại học tốt, có thành tích, trở nên nổi bật rồi mới liên lạc với bà..."
Mẹ ở trong lòng hắn có phân lượng rất nặng, rất nặng, hắn hy vọng xuất hiện trước mặt mẹ với diện mạo tốt hơn.
Khương Vũ chú ý tới, khi nói đến mẹ, ánh mắt Cừu Lệ khác hẳn bất cứ lúc nào, lệ khí toàn vô, thay vào đó là vô tận ôn nhu.
Rất khó tưởng tượng một thiếu niên nội tâm còn giữ lại ấm áp và nhu tình như vậy sẽ từng bước đi vào con đường không lối về nơi vực sâu kia.
Khương Vũ đăm chiêu nhai rau xanh, trong lòng trù tính rất nhiều chuyện tương lai.
Cừu Lệ ăn xong đồ ăn trong bát, gác đũa xuống, rút khăn giấy lau miệng, lại nhìn thấy đồ ăn trong bát Khương Vũ gần như chưa động tới.
Hắn trầm mặt: "Sao thế, chê à?"
"Không phải." Khương Vũ trả lời: "Bình thường sau 8 giờ tôi không ăn cơm, hơn nữa buổi tối cũng chỉ ăn bột thay cơm, rất ít ăn dầu mỡ."
Đặc biệt hiện tại sắp đến cuộc thi đẩy ưu, nàng cần thiết phải kiểm soát ẩm thực.
Đồ múa ba lê vô cùng bó sát, cho dù trên người có thêm chút thịt thừa đều sẽ bị lộ ra vô cùng khủng bố.
Sẽ không có khán giả nào muốn nhìn thấy thiên nga béo trên sân khấu.
Cừu Lệ có một thời gian quá dài không nếm được vị ngon của đồ ăn, cho nên rất khó hiểu hành vi cố ý không ăn gì để giảm béo này của Khương Vũ.
Hắn im lặng đứng dậy, đi tới quầy tự phục vụ trong quán xới một bát cơm, đưa tới trước mặt Khương Vũ: "Dầu mỡ không thể ăn, cơm có thể ăn chứ."
"Cơm là tinh bột, cũng..."
Lời còn chưa dứt, Cừu Lệ dùng thìa xúc một thìa, thô bạo nhét thẳng vào miệng nàng: "Thịt cũng không ăn, cơm cũng không ăn, cô muốn tu tiên à?"
Khương Vũ: "..."
Được rồi, nàng vừa mới tập múa, lúc này bụng đang đánh trống đây, cơm tẻ đưa vào miệng nhai nhai cũng rất thơm.
Khương Vũ cầm lấy thìa, tự mình ăn hết bát cơm.
Cừu Lệ thấy nàng ngoan ngoãn nghe lời, khóe miệng nhếch lên, nói: "Về sau ở bên tôi, không được giảm béo."
"Thế không được."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=14]

Khương Vũ nói: "Béo lên thì không nhảy múa được."
"Ăn bát cơm này trước đã."
"Ồ."
Khương Vũ cúi đầu và cơm, biết Cừu Lệ đang quan tâm mình, trong lòng mạc danh dâng lên một trận ngọt ngào.
Hắn cũng rất ấm áp đấy chứ.
Nhưng mà ý niệm này vừa mới dâng lên, Cừu Lệ liền bưng bát Mạo Thái nàng chưa ăn xong đến trước mặt mình: "Nếu đã như vậy, bát này cô không ăn đúng không?"
Thấy Khương Vũ không trả lời, Cừu Lệ tự mình nói: "Cô không ăn thì tôi ăn."
Nói xong liền ăn ngon lành bát Mạo Thái thịt bò của nàng.
Khương Vũ: "..."
Tên này xới cơm cho nàng hóa ra không phải vì quan tâm, mà là tính kế đồ ăn của nàng!
Kiếp này chưa được ăn no hay sao vậy?
Khương Vũ tự mình đa tình tức khắc cảm thấy cơm trong miệng không còn thơm nữa.
Sau kỳ thi giữa kỳ, Khương Vũ thông qua App " Quá Khứ " làm nhiệm vụ, trước sau cũng kiếm được vài vạn tệ.
Khoảng cách đến hai mươi vạn học phí năm nhất của Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda còn thiếu không ít, nhưng Khương Vũ tin tưởng số tiền này nàng sớm muộn gì cũng kiếm được.
Trước mắt còn một việc khó, chính là nhận được sự ủng hộ của mẹ Khương Mạn Y.
Rốt cuộc chuyện nhảy múa nàng cũng không thể giấu mẹ mãi được.
Đêm đó về nhà, Khương Vũ đưa thành tích thi giữa kỳ cho Khương Mạn Y xem.
Trước kia thành tích Khương Vũ đặc biệt kém, chưa từng lọt vào top 100 của khối, lần này trực tiếp đứng thứ 37 toàn khối, làm Khương Mạn Y vui mừng khôn xiết.
"Lần này đại học trọng điểm chắc chắn không chạy thoát rồi, tương lai chúng ta thi khoa luật, làm một luật chính giai nhân."
"Mẹ, mẹ xem phim truyền hình nhiều quá rồi đấy, còn luật chính giai nhân."
Khương Mạn Y nhìn phiếu điểm của Khương Vũ, cười nói: "Công chức cũng không tồi, bát sắt đấy."
Khương Vũ dùng đũa gắp rau xanh, nói: "Thời đại nào rồi."
"Dù sao mặc kệ con học cái gì mẹ đều ủng hộ, chỉ cần con có thể thi đậu đại học trọng điểm, cứ việc học chuyên ngành con thích."
"Con chỉ thích nhảy ba lê."
Nhắc tới chuyện này, bát đũa trong tay Khương Mạn Y cũng đặt xuống: "Sao con cứ không chịu nghe lời mẹ thế hả."
Khương Vũ hiểu chi lấy tình, động chi lấy lý nói: "Esmeralda là điện phủ múa ba lê của toàn thế giới, nếu có thể vào đó, đường đi của con thật sự rộng mở. Tương lai không lo diễn xuất, cũng không lo cái ăn cái mặc. Thần tượng Bước Đàn Yên của con chính là tốt nghiệp từ Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda đấy."
Nghe được cái tên Bước Đàn Yên, tay Khương Mạn Y co rút lại một chút, "cạch" một tiếng, đôi đũa rơi xuống đất.
"Không được, con không thể đi nơi đó, tuyệt đối không thể!"
Khương Vũ nhặt đũa lên giúp bà, vội vàng hỏi: "Tại sao ạ?"
"Con có biết đó là nơi nào không, là nơi ăn thịt người không nhả xương!"
"Mẹ, sao mẹ lại nói như vậy?"
"Cái gọi là Thánh điện múa ba lê gì đó, cạnh tranh kịch liệt bao nhiêu con biết không! Con tưởng vào đó rồi là có thể trở nên nổi bật sao! Không có khả năng!"
"Vậy mẹ cũng quá không tin tưởng con rồi." Khương Vũ bĩu môi, tự tin nói: "Con sẽ trở thành người giống như Bước Đàn Yên, con sẽ đứng ở nơi cao nhất, trở thành Queen múa ba lê được cả thế giới yêu thích!"
Khương Mạn Y kích động nắm lấy bờ vai gầy gò của Khương Vũ: "Con chỉ nghĩ đến việc đứng ở vị trí lấp lánh đó, con có biết con sẽ phải trả giá những gì không? Thanh xuân, tình yêu, những thứ đó đều chưa đủ, thậm chí cả sinh mệnh... Giống như... Giống như..."
Khương Mạn Y chung quy vẫn không đành lòng niệm ra cái tên kia ---- Bước Đàn Yên.
"Tiểu Vũ, nghe lời mẹ, mẹ chỉ hy vọng con sống cuộc sống của người bình thường, ăn những món mình thích, không cần giảm béo ăn kiêng; tương lai có thể yêu đương, kết hôn với chàng trai mình thích, cảm nhận niềm vui làm cha mẹ, cảm nhận sự an bình khi cùng nhau bạc đầu..."
"Nhưng nếu không thể làm việc mình thích, mẹ nói xem tất cả những thứ này có ý nghĩa gì."
Khương Vũ lắc đầu, kiên định nói: "Con sẽ kiên trì đi tiếp, trở thành vũ giả múa ba lê chân chính."
Khương Mạn Y thấy nàng dầu muối không ăn, dứt khoát nói: "Được thôi, vậy con đi đi. Dù sao mẹ không có tiền đóng học phí cho con, Esmeralda một năm thiếu gì học phí, mấy chục vạn đấy, con có thể kiếm được thì con cứ đi."
"Đây là mẹ nói đấy nhé."
"Nếu con thật sự có thể kiếm được, mẹ sẽ không phản đối nữa?"
"Tiền đề là không được đi tìm gã bạn trai phú nhị đại kia của con."
"Đã chia tay rồi, con không tìm anh ta." Khương Vũ cười nói: "Con sẽ có cách, đến lúc đó mẹ không thể phản đối con."
Cơm nước xong xuôi, Khương Vũ ghé vào bàn trà làm bài tập. Khương Mạn Y trở về phòng đóng cửa lại, từ đáy tủ lấy ra một chiếc hộp gỗ cũ kỹ.
Trong hộp gỗ đựng một đôi giày múa ba lê Aelita trân quý, mà dưới đôi giày múa là một tấm ảnh cũ ố vàng.
Bức ảnh chụp chung hai cô gái đều đang ở độ tuổi thanh xuân tươi đẹp, cười rạng rỡ.
Bên trái để đầu nấm, mặc váy chấm bi chính là Khương Mạn Y, mà bên phải cô gái tóc ngắn mặc váy nửa người dài đến mắt cá chân bằng vải lanh, đúng là Nữ hoàng múa ba lê trên tấm poster trong phòng ngủ của Khương Vũ ---- Bước Đàn Yên.
Khi đó, Khương Mạn Y đã bỏ học, làm công hát ở phố quán bar ngoài làng đại học.
Mà Bước Đàn Yên vừa lúc đang học đại học, hai người nhân cơ duyên ngẫu nhiên quen biết, trở thành bạn thân nhất.
Bà dạy Bước Đàn Yên hát nhạc pop, Bước Đàn Yên dạy bà nhảy ba lê, đối xử với bà cực tốt. Thấy quần áo bà cũ nát không có tiền đổi mới liền đem áo hoodie người thân từ Nhật Bản mang về cho bà mặc.
Rất dài một đoạn thời gian, các nàng chỉ có nhau, thân mật khăng khít.
Nàng nói cho Khương Mạn Y biết, kỳ thật ước mơ lớn nhất của mình không phải khiêu vũ mà là làm ca sĩ nhạc pop.
Chính mình căn bản không thích khiêu vũ, chỉ vì Bước gia là thế gia ba lê, mỗi đứa trẻ trong nhà đều phải đi con đường này, nàng cũng không thể may mắn thoát khỏi.
Sau này, Bước Đàn Yên thiên tư trác tuyệt từng bước một đi lên cái gọi là đài múa ba lê lấp lánh vô hạn quang hoa cùng vinh quang kia, trở thành Nữ hoàng múa ba lê khiến vô số vũ giả ghen ghét, khán giả điên cuồng.
Nhưng Khương Mạn Y vẫn là người bạn tốt nhất của nàng. Bước Đàn Yên chia sẻ mọi bí mật cho Khương Mạn Y, thậm chí bao gồm cả chuyện nàng lén lút yêu đương.
Khương Mạn Y nhớ rõ đêm đó mưa rất to, Bước Đàn Yên hưng phấn chạy đến phòng trọ của bà, toàn thân ướt sũng. Nàng nói với bà rằng nàng đã tỏ tình với người đàn ông mình thích.
Hắn rất đẹp trai, nhưng rất nghèo, vô cùng nghèo, nghe nói còn từng ngồi tù, trong nhà tuyệt đối sẽ không cho phép bọn họ ở bên nhau.
Khương Mạn Y rốt cuộc đã trải qua xã hội mài giũa, bà khuyên Bước Đàn Yên bình tĩnh lại, suy xét thật kỹ. Rốt cuộc thân phận hiện tại của nàng đã khác xưa, nàng đã là vũ giả múa ba lê rất có danh tiếng trong nước, cùng hắn có thể nói là khác nhau một trời một vực.
Nhưng mà, Bước Đàn Yên nghe không lọt tai, vẫn cứ cố chấp ở bên người đàn ông kia.
Không lâu sau, Bước Đàn Yên mang thai.
Chuyện này nàng giấu người nhà, giấu bạn trai, giấu tất cả mọi người, chỉ nói cho Khương Mạn Y.
Nàng nói muốn sinh đứa bé ra, lặng lẽ, không cho bất luận kẻ nào biết. Nếu không sự nghiệp múa ba lê của nàng coi như xong.
Khương Mạn Y nghỉ việc, đưa Bước Đàn Yên về nông thôn, dùng toàn bộ tiền tiết kiệm làm công mấy năm nay của mình để chăm sóc nàng.
Kỳ thật Khương Mạn Y tự thấy mình là một người phụ nữ thực tế, bởi vì đã nếm trải cái khổ của cuộc sống nên mọi việc phá lệ so đo.
Nhưng vì sao phải giúp đỡ Bước Đàn Yên đến mức độ này, chính Khương Mạn Y cũng không nghĩ ra.
Có lẽ, chỉ vì nàng là người duy nhất không so đo thân phận của bà mà nguyện ý trở thành bạn thân với bà.
Sự tôn trọng này, trong lòng Khương Mạn Y thắng qua bất luận vật chất nào.
Một năm sau, Bước Đàn Yên sinh một bé gái.
Nàng gửi gắm con gái cho Khương Mạn Y, hơn nữa hứa hẹn chỉ cần hai năm, chờ nàng giành được vòng nguyệt quế Queen múa ba lê của Esmeralda mà Bước gia yêu cầu, trong nhà sẽ đồng ý thả nàng tự do.
Đến lúc đó, nàng muốn công khai chuyện đứa bé, sau đó kết hôn với người đàn ông nàng thích, làm việc mình thích.
Người đàn ông kia hiện tại đang lăn lộn ở Thâm Quyến, còn chưa biết nàng sinh con, nàng muốn cho hắn một bất ngờ.
Khương Mạn Y đến nay vẫn còn nhớ rõ, Bước Đàn Yên năm ấy mới 24 tuổi, lúc rời đi ánh sáng nơi đáy mắt rực rỡ biết bao.
Đó là sự mong đợi đối với tương lai, khát vọng đối với hạnh phúc, còn có vô hạn nhu tình đối với con gái...
Nhưng mà hai năm sau, thiên nga đen mỹ diễm, quyến rũ, dụ hoặc đã chết trên sân khấu của buổi diễn thế kỷ " Hồ Thiên Nga ".
Về cái chết của Bước Đàn Yên, lời đồn đãi có rất nhiều. Có người nói nàng sau khi trở lại khó lên đỉnh cao, áp lực quá lớn, dùng thuốc quá liều; có người nói nàng bị bệnh, có người nói nàng tự sát...
Trước khi chết, Bước Đàn Yên đã từng gọi điện cho Khương Mạn Y, cuộc gọi duy nhất.
Nàng uống say, khóc lóc nói với Khương Mạn Y rằng nàng hận ba lê, nếu nàng không biết nhảy ba lê thì tốt biết bao, nàng có thể làm một cô gái bình phàm và hạnh phúc.
Khương Mạn Y không biết chân tướng cái chết của Bước Đàn Yên rốt cuộc là gì. Nhìn cô bé dần lớn lên, có dung mạo xinh đẹp giống hệt Bước Đàn Yên lại đầy tính trẻ con, bà quyết định giấu kín toàn bộ sự thật.
Cho dù sau này, người bạn trai mà Bước Đàn Yên si mê yêu thích ---- chàng trai nghèo xuống biển làm ăn ở Thâm Quyến kia, từng bước một lên trời, trở thành tân quý quyền thế ngập trời trong giới kinh doanh Bắc Thành hiện giờ.
Khương Mạn Y vẫn không nói gì, giấu kín bí mật.
Nếu Bước gia biết Bước Đàn Yên còn có con, nhất định sẽ đòi đứa bé về, Khương Mạn Y không thể chịu đựng chuyện như vậy xảy ra.
Càng không thể để cô bé này đi vào vết xe đổ.
Bà muốn thực hiện lời hứa năm đó với Bước Đàn Yên, bảo vệ nàng. Bà muốn để con gái của Bước Đàn Yên sống cuộc sống mà nàng từng khát vọng nhất... bình phàm và hạnh phúc.
Trong phòng, "Đinh" một tiếng, App " Quá Khứ " gửi tới tin nhắn ủy thác nhiệm vụ.
Khương Vũ mở ra, tài khoản dịch vụ nhắc nhở nàng: Ủy thác mới thù lao mười lăm vạn, có chấp nhận hay không?
Khương Vũ vừa thấy con số này liền có chút kinh ngạc.
Tính ra, nếu hoàn thành ủy thác mười lăm vạn này, học phí năm nhất Esmeralda của nàng không phải đã có rồi sao!
"Chấp nhận." Khương Vũ gửi đi hai chữ này.
Rất nhanh, một người đàn ông tên là " Tạ Uyên " thêm bạn tốt với Khương Vũ.
Khương Vũ nhìn thấy hai chữ " Tạ Uyên " cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng nhất thời lại không nhớ ra đã nghe ở đâu.
" Tạ Uyên ": "Cô sống trong quá khứ?"
Khương Vũ biết, mỗi một người ủy thác thêm nàng đều sẽ có nghi hoặc về thân phận của nàng.
Nàng đi đến bên cửa sổ, chụp lại con hẻm nhỏ chờ giải tỏa trước mắt. Vài năm sau, khu vực này sẽ bị phá bỏ di dời, sau đó quy hoạch lại trở thành trung tâm tài chính tấc đất tấc vàng của Bắc Thành.
Nàng dùng chức năng chụp ảnh thời gian thực, gửi ngày tháng cùng bức ảnh cho người ủy thác " Tạ Uyên ".
" Tạ Uyên " không hề hoài nghi, nói: "Tôi cần cô giúp đỡ."
Khương Vũ: "Tôi sẽ cố gắng hết sức."
" Tạ Uyên ": "Tôi có một đứa con gái, con bé hiện tại có lẽ đã không còn trên đời. Nhưng con bé 17 tuổi vẫn còn sống trên thế giới này."
Khương Vũ: "Ông muốn tôi giúp ông tìm con gái sao?"
" Tạ Uyên ": "Không, cô không tìm thấy con bé đâu, tôi suốt hai năm trời cũng chưa thể tìm được."
Khương Vũ: "Cô ấy bị đi lạc sao, hay là bị bắt cóc buôn bán?"
" Tạ Uyên ": "Đều không phải, chỉ là một thời gian rất dài... tôi cũng không biết sự tồn tại của con bé. Cách đây không lâu, có người nặc danh gửi cho tôi tin tức con bé qua đời, nhưng về thân phận của con bé, tôi hoàn toàn không biết gì cả."
Khương Vũ: "Vậy ông hy vọng tôi giúp ông thế nào?"
" Tạ Uyên ": "Tôi muốn cô tìm được tôi của quá khứ, sau đó nói cho 'tôi' biết chuyện tôi có con gái. Lúc này con bé chỉ mới 17 tuổi, tôi tin rằng bắt đầu tìm kiếm từ bây giờ, mọi thứ đều sẽ kịp."
Khương Vũ thấy hắn nói như vậy, tựa hồ độ khó nhiệm vụ nhỏ đi rất nhiều.
Khương Vũ: "Chỉ cần chuyển lời tin tức này là tôi có thể nhận được thù lao?"
" Tạ Uyên ": "Phải, nhưng cô cần thiết phải làm cho 'tôi' tin tưởng chuyện này, bởi vì 'tôi' lúc này cũng không biết mình có con gái."
Khương Vũ: "Không thành vấn đề, vậy có ám hiệu gì không, hoặc là bằng chứng đáng tin cậy?"
" Tạ Uyên ": "Cô chỉ cần nói tên mẹ đứa bé cho 'tôi' khi đó là được."
Khương Vũ: "Vậy mẹ đứa bé là...?"
" Tạ Uyên ": "Bước Đàn Yên."

Bình Luận

0 Thảo luận