Về chuyện giữa Tạ Uyên và Khương Vũ, trong trường có một số suy đoán vô căn cứ ----
"Tạ Uyên nổi tiếng tính tình kém, không nể mặt ai bao giờ, sao lại đối tốt với Khương Vũ như vậy?"
"Khương Vũ cũng lạ, trước kia chưa bao giờ tranh giành mấy chuyện này với Đào An Hinh, sao bỗng nhiên lại tích cực thế."
"Còn có thể vì cái gì, cô ta chia tay với Hoắc Thành, nói không chừng là chờ tìm nhà tiếp theo đấy. Loại phụ nữ như vậy, bám ai mà chẳng là bám."
"Vãi, cậu không phải định nói cô ta đối với Tạ Uyên... Trời ơi, Tạ Uyên đều hơn bốn mươi tuổi rồi, có thể làm cha cô ta đấy!"
"Bám người giàu có còn xem tuổi tác sao? Có tiền là được rồi."
...
Cậu con trai đang nói chuyện chỉ sướng cái mồm nhất thời, lại không ngờ Cừu Lệ đi ngang qua trở tay bóp lấy cổ hắn.
Biến cố thình lình xảy ra này dọa các bạn học xung quanh liên tục lùi về sau.
Cừu Lệ một tay bóp cổ nam sinh kia, nhấc bổng hắn lên, hai chân rời mặt đất.
Nam sinh kia gắt gao nắm lấy tay hắn đang bóp cổ mình, ra sức giãy giụa, lộ ra biểu tình vô cùng hoảng sợ.
Bởi vì hắn nhìn thấy vực sâu tử vong như hình với bóng từ trong đôi mắt đen nhánh của Cừu Lệ.
Phảng phất giây tiếp theo hắn có thể bẻ gãy cổ cậu ta.
Xung quanh tụ tập không ít học sinh vây xem màn này, thấp giọng thì thầm ----
"Làm sao vậy?"
"Không biết nữa, bỗng nhiên đánh nhau."
"Cần gì nguyên nhân, Cừu Lệ chính là kẻ điên! Là bệnh tâm thần!"
Khương Vũ mới vừa đi ra cổng trường bị một màn trước mắt dọa sợ.
Kiếp trước Hoắc Thành chính là chết trong tay Cừu Lệ.
Khi đó hắn đối với ai cũng cười, nhìn như lương thiện vô hại lại là một ác ma rõ đầu rõ đuôi.
"Cừu Lệ, mau buông tay!" Khương Vũ vội vàng chạy tới, mở miệng ngăn cản: "Mau buông cậu ta ra!"
Cừu Lệ một tay ném nam sinh kia ra, vứt xuống đất, ngã thảm hại.
"Mẹ kiếp!"
Nam sinh văng tục một câu, còn muốn tiến lên động thủ, nhưng nhìn thấy đôi mắt đen không hề có cảm tình nhân loại của Cừu Lệ vẫn là phát sợ.
Hắn hùng hùng hổ hổ kêu vài tiếng "kẻ điên", không cam lòng rời đi.
Phảng phất như chưa có chuyện gì xảy ra, Cừu Lệ mặt vô biểu tình xoay người rời đi.
Khương Vũ chạy chậm đuổi theo hắn, hỏi: "Tại sao cậu lại đánh nhau với cậu ta?"
"Bởi vì tôi là kẻ điên."
Giọng nói hắn mang theo vô hạn lạnh lẽo.
"Cậu tính tình kiểu gì vậy." Khương Vũ thấp giọng lẩm bẩm một câu: "Cậu nếu không khống chế bản thân, sớm muộn gì cũng bị trường trung học Duật Hi đuổi học, cậu không phải còn muốn thi đậu đại học trọng điểm sao."
"Tôi bị đuổi học thì liên quan gì đến cô?"
"Sao lại không liên quan." Khương Vũ không chịu bỏ qua nói: "Tôi chẳng lẽ không phải bạn gái cậu?"
Hai chữ "bạn gái" lập tức chạm đến nơi mềm mại nhất trong nội tâm Cừu Lệ.
Đúng vậy, nàng là bạn gái hắn.
Lẽ ra phải bảo vệ nàng.
Cừu Lệ dừng bước, ý đồ tâm bình khí hòa nói chuyện tử tế với nàng: "Buổi sáng, cô và Tạ Uyên nói gì ở sân thể dục?"
"A cái này... Thì mấy chuyện trong quán khoa học kỹ thuật thôi."
"Nói dối."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=17]
Cừu Lệ không lưu tình chút nào vạch trần lý do của Khương Vũ: "Nói chuyện khoa học kỹ thuật gì mà ông ta kích động đến mức nắm lấy tay cô."
Khương Vũ đối với ngữ khí chất vấn của hắn có chút bất mãn: "Cậu quản nhiều như vậy làm gì, đây là chuyện của tôi."
Nàng với Tạ Uyên còn giải thích không rõ ràng, tự nhiên cũng không có khả năng giải thích với Cừu Lệ.
Sắc mặt Cừu Lệ rất khó coi.
Hắn không biết vì sao mình tức giận như vậy, nhưng khi nàng tiếp xúc với người đàn ông khác, hắn chính là khó chịu, khó chịu đến sắp nổ tung.
Lời nói của nam sinh vừa rồi càng kích thích sâu sắc thần kinh của hắn.
Khương Vũ là màu sắc rực rỡ duy nhất vẩy mực vào thế giới trắng đen của hắn, minh diễm mà tốt đẹp.
Hắn muốn độc chiếm phần tốt đẹp này, ai cũng không thể cướp đi, cũng không dung thứ bất luận kẻ nào dùng lời lẽ dơ bẩn làm vấy bẩn sự tốt đẹp của hắn.
...
Khương Vũ thấy Cừu Lệ không tranh chấp với nàng nữa, chỉ trầm mặt đi một mạch, không nói gì.
Nàng không biết rốt cuộc hắn đang giận cái gì, bất quá tên này tính cách chính là như thế, không thể hiểu được không vui cũng là chuyện thường.
Tóm lại, lần ủy thác này hoàn thành vô cùng thuận lợi, thành công kiếm được mười hai vạn. Quan trọng hơn là học phí Esmeralda đã có tin tức.
Dù sao nàng cũng rất vui.
"Cừu Lệ, chúng ta đừng cãi nhau nữa, buổi tối tôi mời cậu ăn cơm nhé." Khương Vũ chủ động cầu hòa: "Cậu muốn ăn gì cũng được nha."
"Tôi muốn ăn sủi cảo." Bàn tay nắm chặt dưới tay áo Cừu Lệ buông lỏng ra: "Đến nhà tôi, nấu sủi cảo cho tôi."
"Cậu thật phiền phức."
"Không muốn cứ ăn ở bên ngoài mãi."
"Được rồi."
Khương Vũ không nghĩ nhiều, cùng hắn đi vào cửa hàng tiện lợi, chọn một túi sủi cảo nhân thịt bò bắp mà nàng thích ăn nhất.
Tính tiền xong đi ra khỏi cửa hàng tiện lợi, Cừu Lệ mở giấy gói kẹo, bỏ kẹo mút vào miệng.
Khương Vũ nhìn bộ dáng ngốc manh khi ăn kẹo mút của hắn, nhịn không được bật cười: "Lúc cậu ăn kẹo cũng đáng yêu phết."
"Cô thích là được."
Cừu Lệ nhấm nháp cây kẹo mút vô vị nơi đầu lưỡi, tựa như ngậm một viên bi thủy tinh trong miệng, không hề có cảm giác.
Cừu Lệ ban đầu cảm thấy chỉ cần thỏa mãn tư vị đồ ăn đơn thuần có lẽ là đủ rồi. Nhưng hiện tại hắn phát hiện không đủ, xa xa không đủ, hắn muốn... nhiều hơn nữa.
Không có nàng, thế giới này với hắn mà nói liền không tồn tại bất luận ý nghĩa gì.
Hắn muốn cảm nhận thế giới này, cảm nhận tình yêu và niềm vui sướng, muốn được đáp lại, được trân trọng, thậm chí bi thương, thậm chí ghen ghét...
Cừu Lệ đưa cây kẹo mút đã ăn dở tới bên miệng Khương Vũ: "Ăn đi."
"Tôi mới không giống cậu đâu." Khương Vũ ghét bỏ bĩu môi: "Ai thèm ăn đồ cậu ăn dở."
"Chê tôi không sạch sẽ?"
Khương Vũ thật cũng không phải chê hắn, nhưng nàng tự biết quan hệ với hắn chưa tới bước đó.
Nàng là đang giúp hắn, cứu hắn... Đương nhiên cũng là đang cứu chính mình.
Nếu chỉ là quan hệ hợp tác thì nàng sẽ ăn kẹo mút bên A ăn dở sao?
Quả thật sẽ không.
Cừu Lệ thấy nàng rõ ràng không muốn, không cưỡng bách nàng, ngậm cây kẹo mút không màu không vị, im lặng cất bước rời đi.
Nàng căn bản không thích hắn, từ lúc bắt đầu liền không thích.
Điểm này Cừu Lệ nhìn thấy vô cùng rõ ràng.
Vốn dĩ Cừu Lệ không để ý như vậy.
Nhưng dần dần, hắn phát hiện mình bắt đầu có dục niệm, bắt đầu đêm dài khó ngủ, bắt đầu muốn nhiều hơn.
Mà điểm "nàng không thích hắn" này tựa như rắn độc, giống như chậm rãi giết chết tim hắn.
...
Về đến nhà, Khương Vũ mang sủi cảo đông lạnh vào bếp, chuẩn bị bỏ vào nồi.
Phòng bếp nhà Cừu Lệ đặc biệt sạch sẽ, ngay cả góc chết cũng không nhìn thấy dầu mỡ, nồi bát cũng đều là mới.
Trong nhà giống như chưa từng nổi lửa nấu cơm, cũng không có gia vị.
Khương Vũ tìm hồi lâu mới tìm được một gói muối i-ốt chưa bóc tem trong tủ bát.
Được rồi, dù sao nấu sủi cảo cũng không cần quá nhiều gia vị, có thể chắp vá ăn là được.
Nàng đun nước, lưu loát thả từng viên sủi cảo đông lạnh vào nồi.
Trong thời gian chờ sủi cảo sôi, nàng lấy điện thoại ra, nhìn số tiền tiết kiệm trong tài khoản ngày càng gần với mục tiêu học phí, trong lòng từng trận vui sướng.
Quý trọng cơ hội làm lại cuộc đời, học tập vũ đạo thật tốt, sống tốt cả đời này.
Khương Vũ mải suy nghĩ chuyện của mình, không hề chú ý tới thiếu niên phía sau đã đi vào phòng bếp, hơn nữa còn đóng cửa lại.
"A, có nhiều tiền tiết kiệm như vậy."
Giọng nói trầm thấp vang lên từ phía sau, Khương Vũ giật mình, vội vàng khóa màn hình điện thoại.
Nàng đếm tiền tiết kiệm quá mê mẩn, thế mà không nhận ra Cừu Lệ vào từ lúc nào.
"Đều là tôi vất vả kiếm được." Khương Vũ cầm lấy cái xẻng, khuấy khuấy sủi cảo trong nồi: "Là học phí tôi vào Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda đấy."
"Cô kiếm kiểu gì, dựa vào lo chuyện bao đồng sao?"
Khương Vũ không muốn giải thích nhiều, dứt khoát hùa theo hắn, lười nhác nói: "Không sai, chính là dựa vào lo chuyện bao đồng."
"Vậy Tỷ tỷ rất lợi hại."
Cừu Lệ đứng phía sau nàng, ép nàng dựa vào cạnh tủ bát. Khương Vũ thậm chí có thể cảm giác được hơi thở nóng rực của hắn phả nhẹ lên da thịt cổ nàng.
Khoảng cách... hình như gần quá.
Khương Vũ ý đồ nghiêng người dịch ra.
Nhưng mà tay Cừu Lệ thuận thế đi xuống, nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của nàng.
Lòng bàn tay hắn rất nóng, đệm thịt có vết chai thô ráp, giữ lấy cổ tay nàng, mang theo lực đạo rất nhỏ khiến nàng không thoát ra được.
"Tỷ tỷ..."
Hắn nhẹ nhàng ngửi tóc mai nàng, giọng nói mang theo sự dụ hoặc khàn khàn: "Tôi hình như có chút thích cô."
Khương Vũ khiếp sợ nhìn hắn, hắn lại hỏi: "Cô có thể... thích tôi một chút không."
Giọng nói Khương Vũ run rẩy rất nhỏ: "Tôi thích mà."
"Nói dối." Một tay khác của Cừu Lệ nắm cằm nàng, bức bách nàng nhìn mình: "Cô tới gần tôi là có mục đích riêng."
"Cừu Lệ, đừng như vậy, tôi có chút sợ."
Khương Vũ nhìn đôi mắt đen kịt không thấy đáy của hắn, là thật sự sợ, run giọng nói: "Cậu muốn gì?"
Cừu Lệ cũng không biết, hắn chỉ là điên cuồng muốn cảm giác được cái gì đó, nắm bắt chút gì đó.
Trước kia, hắn sẽ dùng phương thức tự mình hại mình để cảm nhận thế giới này.
Hắn không ngừng gây hấn tìm cớ, bị người ta đánh một trận tơi bời, tuy không cảm thấy đau nhưng máu tươi đỏ thẫm nhắc nhở hắn rằng hắn còn có sinh mệnh.
Khương Vũ là người duy nhất có thể mang lại cho hắn sự chân thật.
Hắn không thể mất đi.
Cừu Lệ nhéo cằm thiếu nữ, vô cùng tuyệt vọng hỏi: "Có thể thích tôi không."
"..."
Mãi đến lúc này, Khương Vũ mới dần dần phát hiện thật sự đang chơi với lửa.
Mục đích ban đầu của nàng chính là làm Cừu Lệ thích mình, nghe lời mình.
Như vậy nàng có thể dễ dàng dẫn đường cho hắn, tránh cho hắn đi vào lối rẽ.
Nhưng cho đến hôm nay nàng mới phát hiện, sự yêu thích của một người cũng không phải chuyện dễ dàng tiêu thụ như vậy.
Bởi vì thích liền sẽ kìm lòng không đậu mà nhớ nhung, khát vọng, thậm chí chiếm hữu...
Nàng bỗng nhiên nhớ tới lời khuyên của " Cừu Lệ " tương lai ----
"Nếu không chuẩn bị giác ngộ, đừng đùa kiểu này với hắn."
Hiện tại, nàng rốt cuộc hiểu ý nghĩa câu nói này.
Ác ma đã động tâm, hắn từ trong vực sâu vươn một bàn tay về phía nàng.
Khương Vũ có muốn nắm lấy hắn hay không...
Có muốn cứu hắn hay không...
Đáp án là khẳng định, nàng sớm đã có giác ngộ.
Khương Vũ ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt anh tuấn của thiếu niên gần trong gang tấc: "Tôi chỉ là... có chút sợ hãi mà thôi."
"Vậy hiện tại, Tỷ tỷ chuẩn bị sẵn sàng chưa."
Cừu Lệ thử ghé sát vào nàng.
Khương Vũ cũng không tránh đi, mặc cho đôi môi lạnh lẽo của hắn nhẹ nhàng lướt qua khóe miệng nàng.
Tựa hồ không có cảm giác gì, Cừu Lệ cảm thấy chưa đã thèm.
Lần này, hắn tham lam chạm vào đôi môi mềm mại của nàng.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận