"Cậu làm gì mà ra tay nặng thế."
Nhìn Lá Cây hôn mê bất tỉnh trên mặt đất, Khương Vũ dở khóc dở cười: "Cô ấy là người ủy thác của tôi, vấn đề đều đã giải quyết rồi mà."
"Nga."
Cừu Lệ nhún vai, lăn cây kẹo mút từ má trái sang má phải.
Không chút để ý.
Màu đỏ của máu tươi là màu sắc duy nhất có thể kích thích thần kinh hắn.
Bởi vậy, hắn ra tay đúng quy cách tàn nhẫn, ra tay liền sẽ thấy máu.
Mặc kệ là đối với người khác, hay là đối với chính hắn.
Đúng lúc này, một chiếc xe cảnh sát chạy tới, dừng trước mặt họ.
Cảnh sát xuống xe, nhìn thấy cô gái ngất xỉu trên mặt đất, cùng với viên gạch gãy trên tay Cừu Lệ.
Lộ Minh có tật giật mình, vừa thấy cảnh sát, mạc danh sợ tới mức tè ra quần, cất bước định chuồn, bất quá chưa chạy được mấy bước đã bị cảnh sát tóm được.
Cảnh sát trước đó nhận được tin báo, nói khu vực này có sự kiện bạo lực, đến hiện trường thấy có cô gái ngất xỉu, tự nhiên coi vụ việc này là đánh nhau ẩu đả để xử lý.
Cho nên, họ đối với Cừu Lệ cũng tương đương không khách khí, còng tay hắn lại.
"Không phải, các chú hiểu lầm rồi." Khương Vũ vội vàng giúp giải thích: "Là chúng cháu báo cảnh sát."
Cảnh sát nói: "Có gì muốn nói thì về đồn công an rồi nói."
Cừu Lệ không giãy giụa, cũng không giải thích. Lúc lên xe, hắn ngậm kẹo mút quay đầu lại nhìn Khương Vũ một cái.
Khương Vũ trong lúc hoảng hốt, phảng phất như nhìn thấy hình ảnh năm đó hắn giết chết Hoắc Thành rồi sa lưới.
Ánh mắt áp lực như vậy, thật sâu nhìn chằm chằm cô, phảng phất cái liếc mắt này chính là vĩnh biệt...
Khi đó, hắn giống như cũng đang cười.
Cô dùng sức dụi dụi mắt.
Kỳ quái, kiếp trước cô căn bản không quen biết Cừu Lệ, cho dù hắn giết Hoắc Thành, cùng cô cũng không có nửa xu quan hệ.
Trong đầu cô sao lại có những hình ảnh ảo giác này?
...
Tại cục cảnh sát, Khương Vũ phối hợp làm ghi chép, khai báo rõ ràng đầu đuôi sự việc.
Bất quá cô giấu đi chuyện ủy thác của " Lá Cây ", chỉ nói mình ngẫu nhiên đi ngang qua, gặp Lá Cây hành hung, ý đồ ngăn cản.
Còn Cừu Lệ là bạn cô, hai người hẹn gặp mặt, hắn hoàn toàn là vì giúp cô mới đả thương người.
Cảnh sát đã điều tra xong chân tướng, cũng không làm khó hai người, rốt cuộc họ là vì ngăn cản tai nạn xảy ra.
Nhưng Cừu Lệ ra tay không khỏi quá độc ác, trực tiếp cầm gạch phang vào trán cô gái nhà người ta.
Lá Cây hiện tại đang ở bệnh viện, đã tỉnh lại, cảnh sát đang đến đó lấy lời khai. Không có việc gì lớn, cũng liền thả Cừu Lệ và Khương Vũ.
Hai người đi ra khỏi cục cảnh sát, trời đã gần rạng sáng.
Gió lạnh đầu đường tập kích, thỉnh thoảng có xe cộ gào thét chạy qua, người đi đường thưa thớt.
Cừu Lệ đi phía trước, dường như không có ý định để ý đến cô, hoàn toàn như người xa lạ.
Bất quá đi được vài bước, lại lơ đãng nghiêng đầu liếc cô một cái.
"Tôi còn tưởng cậu sẽ không tới đâu."
Khương Vũ trong lòng rất áy náy, đuổi theo hắn, giải thích: "Cho nên mới báo cảnh sát."
Cừu Lệ tiếp tục đi về phía trước, lãnh đạm nói: "Xuống lầu mua kẹo, trùng hợp gặp được."
"Thật vậy chăng?"
"Bằng không?"
Khương Vũ bật cười: "Tôi còn tưởng là cậu không yên tâm về tôi chứ."
Cừu Lệ đảo mắt khinh phiêu phiêu: "Tôi bị bệnh à?"
Khương Vũ bĩu môi, thầm nghĩ cậu không chỉ có bệnh, mà bệnh còn không nhẹ đâu!
"Dù sao, hôm nay nếu không có cậu, tôi cũng không biết kết thúc thế nào." Khương Vũ đuổi theo hắn, vỗ vỗ vai hắn, chân thành nói: "Đệ đệ tới rất kịp thời nha!"
Cừu Lệ thuận thế nắm lấy tay cô, hơn nữa lại nắm đúng tay trái bị thương của cô: "Đúng không."
Hổ khẩu bàn tay hắn ấn đúng vào vị trí vết thương trên cánh tay Khương Vũ, đau đến mức cô kêu lên một tiếng "Tê": "Đau! Cậu làm đau tôi!"
Vết thương vốn dĩ không sâu, chỉ là xước da, hiện tại đã không chảy máu. Nhưng bị hắn nắm như vậy, máu tươi thấm qua ống tay áo, cũng dính lên đầu ngón tay hắn.
Khương Vũ chịu đau kém nhất, cố nén nước mắt, hàm răng cắn môi dưới đến trắng bệch.
Người đàn ông này, thật mẹ nó điên.
Nếu không phải nhiệm vụ cưỡng chế yêu cầu, cho cô 1 tỷ cô cũng sẽ không đi trêu chọc hắn!
Cũng không biết vì sao, Cừu Lệ nhìn vết thương của cô gái nhỏ, bỗng nhiên trong lòng như bị thứ gì đó đâm một cái.
Giống như khi cô đánh hắn, hắn sẽ đau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=8]
Mà khi hắn làm tổn thương cô, tim hắn cũng sẽ đau đớn như bị kim châm chi chít.
Đó là lần đầu tiên trong đời hắn cảm giác được đau lòng.
Dục vọng muốn chiếm hữu và bảo vệ đối với cô, phảng phất thấm vào tận xương tủy hắn.
Cừu Lệ lập tức buông Khương Vũ ra, lau máu vào quần áo mình, trầm giọng nói: "Đi theo tôi."
Nói xong lời này, Cừu Lệ bước qua đường cái.
Đi đến giữa đường, thấy Khương Vũ không theo kịp, hắn quay đầu lại dùng giọng điệu ra lệnh lặp lại: "Đi theo."
Khương Vũ thấy hắn ngay cả giữa đường xe cộ qua lại cũng dám đứng lại, vội vàng rảo bước băng qua vạch kẻ đường, đuổi theo hắn.
Cừu Lệ đưa Khương Vũ về nhà hắn ở số 38 đường Ninh Dương.
Nhà hắn nằm trong một khu chung cư bình thường tên là Thủy Tịch Đài trên đường Ninh Dương.
Khu chung cư này niên đại có chút xa xưa, tòa nhà đơn nguyên thậm chí không có thang máy, cơ sở vật chất cũng tương đối lạc hậu.
Nếu là tình huống bình thường, Khương Vũ tuyệt đối sẽ không tùy tiện đi theo một người đàn ông có hệ số nguy hiểm về nhà, nhưng nghĩ đến tiến độ nhiệm vụ " Cứu vớt ác ma thiếu niên ".
Cô cắn răng, quyết định tạm thời đi theo hắn.
Dù sao đều là người đã chết một lần, ai sợ ai!
Nhà Cừu Lệ là một căn hộ ba phòng ngủ, phòng rất lớn, cũng rất trống trải. Gia cụ đều phi thường cũ kỹ, có một kệ sách dựa tường, trên kệ bày chi chít sách.
Khương Vũ đi đến bên kệ sách lưu luyến một hồi, trên kệ cơ hồ tất cả đều là tác phẩm liên quan đến tâm lý học và phân tích tinh thần, trong và ngoài nước đều có.
Cô mơ hồ nhớ rõ bản tin pháp luật đưa tin chuyên đề về hắn từng nhắc tới cha hắn, là giáo sư phân tích tinh thần hàng đầu trong nước, bất quá sau lại vì nguyên nhân nào đó không thể công khai mà phải ngồi tù.
Những cuốn sách này hẳn đều là của cha Cừu Lệ.
"Trong nhà chỉ có một mình cậu sao?" Khương Vũ hỏi Cừu Lệ.
Cừu Lệ không trả lời cô, từ trong tủ lấy ra hộp thuốc xử lý vết thương, nói: "Lại đây."
Khương Vũ cọ tới cọ lui đi qua, Cừu Lệ cũng rất không khách khí kéo cô lại, rất thô lỗ xé rách ống tay áo cô.
"Tê." Khương Vũ quỳ trên thảm, rụt tay về sau: "Đau."
Cừu Lệ không quản cô kêu la, mở hộp Vân Nam Bạch Dược, chấm thuốc bột rắc lên vết thương của cô, sau đó dùng băng gạc sạch sẽ băng bó thay cô.
Động tác tinh tế, lại rất không ôn nhu.
"Cô không có việc gì khác để làm, suốt ngày lo chuyện bao đồng?"
Khương Vũ bất mãn nói: "Tôi bận lắm đấy."
Hắn tựa như trả thù, thoáng dùng sức, băng gạc siết chặt vết thương.
Khương Vũ ăn đau, ý đồ rụt tay về, lại bị hắn dùng sức nắm chặt, giãy giụa không được.
"Đau chết mất!" Cô dùng sức trừng hắn, giận dữ nói: "Cậu không thể nhẹ tay chút sao!"
"Sợ đau thì bớt lo chuyện người khác."
"Cậu tưởng tôi muốn sao." Cô bất mãn nói: "Tôi muốn kiếm tiền a, không có tiền thì không có học phí."
Cừu Lệ băng bó lại vết thương cho cô, ném tay cô ra: "Vậy chuyên tâm kiếm học phí của cô đi, bớt tới trêu chọc tôi."
Khương Vũ rụt tay về, ngượng ngùng liếc nhìn hắn: "Không trêu chọc thì không trêu chọc."
Hôm nay cánh tay bị thương, sức chiến đấu không đủ, tạm thời cứ chiều theo hắn đã.
Cừu Lệ băng bó xong cho cô, xoay người trở về thư phòng, mặc kệ cô.
Khương Vũ thu dọn băng gạc dính máu trên bàn trà, sau đó buộc chặt túi rác đặt ở cạnh cửa, chuẩn bị lát nữa mang đi.
"Cừu Lệ, tôi đi đây." Cô đi tới cửa thư phòng chào từ biệt hắn.
Hắn ngồi bên bàn làm bài tập, ánh đèn vàng ấm áp phác họa hình dáng hắn, hiện ra cảm giác nhu hòa khác hẳn quá khứ, thần sắc rất chuyên chú.
Xem ra không phải côn đồ, mà là học bá.
Khương Vũ nhớ tới bản tin pháp luật kia, nói khi Cừu Lệ phạm án đã lấy được bằng tiến sĩ lĩnh vực phân tích tinh thần, mà năm đó hắn cũng mới 24 tuổi.
Thật là chỉ số thông minh cao.
"Đệ đệ, tôi đi đây."
"Đừng gọi tôi là đệ đệ, tôi không nhỏ hơn cô."
"Cho dù nhỏ hơn một phút cũng là đệ đệ."
Hắn tính toán công thức, mặt vô biểu tình nói: "Mau cút."
Khương Vũ dựa vào cạnh cửa, nhún vai, lại hỏi: "Đúng rồi, đêm đầu tiên gặp mặt, tại sao cậu lại bị đánh."
"Quên rồi."
"Cậu quen biết đám côn đồ đó sao?"
"Trước kia học Mười Hai Trung."
Khương Vũ phỏng đoán, với cái tính tình này của hắn, ở trường học khẳng định gây thù chuốc oán không ít, bị đánh cũng là chuyện bình thường.
Bất quá, trường cấp ba Duật Hi so với Mười Hai Trung cũng chẳng tốt hơn là bao. Trên thế giới này, nơi nào cũng không thiếu kẻ ỷ mạnh hiếp yếu.
Khương Vũ nói với hắn: "Về sau ở trường học nếu bị bắt nạt, nhớ tới tìm tôi."
Cừu Lệ nghiêng đầu, nhìn thoáng qua cô nhóc có lẽ chỉ lớn hơn hắn vài tháng này, hỏi lại: "Tìm cô?"
"Không phải nói tôi thích lo chuyện bao đồng sao." Khương Vũ lời lẽ chính đáng nói: "Về sau tỷ tỷ bảo vệ cậu."
"Trước quản tốt chính mình đi." Hắn cười lạnh một tiếng, nhấn mạnh từng chữ: "Tỷ tỷ."
Khương Vũ cười cười, từ trong túi lấy ra một viên sô-cô-la Ferrero, đưa tới tầm tay hắn: "Dù sao cũng cảm ơn cậu hôm nay xuất hiện, cũng cảm ơn cậu bôi thuốc cho tôi."
Nhìn thấy viên Ferrero kia, biểu tình Cừu Lệ chợt hạ xuống điểm đóng băng: "Tôi không thích ăn, cầm đi."
"Tôi thấy cậu rất thích đồ ngọt nha." Khương Vũ nói: "Viên này đắt lắm đấy, tôi chỉ mua một viên, mời cậu ăn."
"Cô có thể cút hay không."
"Hung dữ cái gì, cho cậu xong tôi đi liền."
Hắn chộp lấy viên sô-cô-la Ferrero trong tầm tay, trở tay ném mạnh ra cửa, táo bạo nói: "Cút a."
Khương Vũ hoảng sợ, vội vàng né tránh, xoay người rời khỏi nhà hắn.
Thật là tên bệnh thần kinh hỉ nộ vô thường.
Sau khi Khương Vũ rời đi, Cừu Lệ táo bạo đá bàn học một cái, ghế dựa lập tức trượt lùi về sau mấy mét.
Tâm trạng hắn bực bội đến cực điểm.
Viên Ferrero kia làm hắn nhớ tới người đàn ông tựa như bóng đè bao phủ toàn bộ tuổi thơ hắn.
Cha của Cừu Lệ, nhà tâm lý học có tiềm năng nhất trong lĩnh vực phân tích tinh thần.
Cũng là một kẻ điên.
Nguyên nhân ông ta ngồi tù là tội ngược đãi, mà đối tượng ông ta ngược đãi chính là đứa con trai duy nhất, Cừu Lệ.
Ông ta vì muốn Cừu Lệ từ bỏ thói quen xấu thích ăn đồ ngọt, đã từng thực hiện những thực nghiệm tinh thần vô cùng cực đoan lên người hắn.
Cừu Lệ thời thơ ấu từng yêu thích nhất Ferrero, hiện tại vừa nhìn thấy liền sẽ sinh lý tính buồn nôn, nôn mửa.
Những năm tháng không thấy ánh mặt trời đó, mỗi một ngày đối với Cừu Lệ mà nói đều là cực hình vô biên.
Không phải tổn thương thể xác, mà là tinh thần...
Sau đó, cha hắn bị bỏ tù vì tội ngược đãi, hắn cuối cùng cũng được giải thoát.
Nhưng mà, ác quỷ bò ra từ địa ngục đã sớm mất đi tư cách làm người.
Chỉ là vì chướng ngại tinh thần và tâm lý, thần kinh Cừu Lệ chết lặng đến mức đánh mất cảm giác, cũng đánh mất lòng đồng cảm và thấu cảm.
Cho dù không ngừng ăn đồ ngọt, vị giác lại không bắt được chút ngọt ngào nào. Không có đau đớn, không có khoái cảm.
Chẳng sợ mỗi đêm tự làm "chuyện đó" với chính mình, đều sẽ không cảm giác được bất luận sự thống khoái nào.
Cái gì cũng không cảm giác được, tựa như một người chết.
Cừu Lệ ngồi tĩnh tọa trong bóng đêm thật lâu, đứng dậy, nhặt lên viên Ferrero trên mặt đất.
Sô-cô-la có lẽ vẫn luôn được cô đút trong túi, đã có chút tan chảy.
Hắn mở lớp giấy gói vàng kim, không ôm hy vọng bỏ viên sô-cô-la biến dạng vào miệng.
Trong nháy mắt, hương vị ngọt ngấy từ đầu lưỡi lan tràn ra, vị giác bùng nổ!
Cừu Lệ bỗng nhiên trợn to hai mắt.
Giống hệt như đau đớn từ cái tát của cô ngày hôm đó.
Trong thế giới chết lặng vô tri vô giác suốt mười mấy năm, cô gái kia thế nhưng mang đến cho hắn tri giác duy nhất.
Hơn nữa, lại mãnh liệt như vậy!
Cừu Lệ nắm chặt tờ giấy gói vàng kim trong tay, cho đến khi chút ngọt ngào cuối cùng tan chảy, hắn mới chậm rãi buông tay...
Thật lâu sau, khóe miệng hắn không tự chủ được nhếch lên, đáy mắt đen kịt lộ ra sự hứng thú xưa nay chưa từng có.
Lẩm bẩm hai chữ ----
"Tỷ tỷ."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận