Sự việc ở tiệc tối Nguyên Đán làm ầm ĩ rất lớn. Nhóm đại tỷ đầu đàn do Hạ Tử Lộ cầm đầu đều bị đưa đến cơ quan công an lập án điều tra. Trùng hợp là Hạ Tử Lộ vừa tròn 18 tuổi cách đây hai tuần, đã là người có năng lực hành vi dân sự. Vì vậy, chỉ cần Khương Vũ và các cô gái bị bắt nạt khác kiên quyết truy cứu, cô ta tuyệt đối không có kết cục tốt.
Hạ gia chạy vạy khắp nơi, vừa đe dọa vừa dụ dỗ, ý đồ khiến những nữ sinh trong trường từ bỏ việc tố cáo Hạ Tử Lộ. Tuy nhiên, hậu quả trực tiếp của việc làm này là không bao lâu sau, Hạ gia dưới thủ đoạn tư bản của Tạ Uyên đã lâm vào cảnh phá sản.
Mỗi người đều phải trả giá cho sai lầm của mình.
Sau tiệc tối lần này, cao tầng trường trung học Duật Hi cũng bắt đầu chỉnh đốn nội bộ, nghiêm trị bạo lực học đường. Những giáo viên nhắm mắt làm ngơ trước bạo lực học đường như Tần Phỉ của bộ văn nghệ bị buộc thôi việc, hơn nữa còn bị ghi lại kỷ luật về vấn đề sư phong sư đức trong lý lịch.
Không khí trong trường quả thực ngày một tốt lên, ngay cả việc học sinh đua đòi lẫn nhau cũng giảm đi nhiều.
Kỳ thi cuối kỳ sắp đến, Cừu Lệ cũng luôn bắt Khương Vũ đến thư viện ôn tập. Chuyện muốn đốc thúc cô học tập, Khương Vũ vốn tưởng Cừu Lệ chỉ thuận miệng có lệ với Khương Mạn Y, không ngờ hắn làm thật. Thời gian này, hắn ngay cả phòng tập nhảy cũng không cho cô đi, chỉ cần có thời gian là nhìn chằm chằm cô ôn tập bài vở.
Hoàng hôn yên tĩnh, thư viện an tĩnh, ánh nắng mùa đông ấm áp chiếu vào từ cửa sổ sát đất. Khương Vũ thất thần nằm bò trên bàn, trước mặt mở một quyển bài tập toán. Cô khi thì cầm điện thoại xem video dạy động tác ba lê, khi thì dùng ngòi bút gõ nhịp điệu lên bàn.
Cừu Lệ ngồi đối diện ngẩng đầu nhìn sang. Dây tai nghe màu trắng ẩn trong mái tóc mềm mại của cô, ánh nắng tựa như lớp voan mỏng nhẹ bao phủ lên mặt cô, làn da phảng phất phát sáng. Cô nhắm mắt lại, lông mi cong vút khẽ run... Cô dường như đã lạc vào một thế giới khác, linh hồn đang nhẹ nhàng nhảy múa theo giai điệu Hồ Thiên Nga của Tchaikovsky.
Đẹp đến mức có chút không chân thực. Giống như thế giới này đối với hắn vậy, cực kỳ không chân thực.
Cừu Lệ không kìm lòng được vươn tay, đầu ngón tay chạm vào làn da mịn màng của cô.
Khương Vũ mẫn cảm mở mắt ra: "Làm gì thế?"
Ngón trỏ Cừu Lệ cong lại, thuận thế gõ gõ trán cô: "Nghiêm túc chút."
Khương Vũ ngoan ngoãn gật đầu: "Dạ."
Cô cầm bút lên, bắt đầu nghiêm túc vẽ đường parabol tính toán đề toán trên giấy nháp. Vò đầu bứt tai hồi lâu cũng chỉ làm được mấy câu trắc nghiệm. Cừu Lệ đã làm xong cả một tờ đề thi, Khương Vũ vẫn đang vật lộn với mấy câu trắc nghiệm, tóc tai sắp bị vò trọc cả rồi.
Hắn dứt khoát kéo vở bài tập của Khương Vũ qua, kiểm tra một lượt, sau đó dùng bút đỏ đánh dấu chéo ngay sau đáp án của cô: "Sai rồi, câu này cũng sai, câu này cũng sai nốt. Câu tập hợp đơn giản nhất mà cô cũng không biết làm?"
Khương Vũ nhìn vở bài tập toàn dấu x đỏ, nhụt chí nằm bò ra bàn, cảm thán: "Học tập thật sự khó quá đi."
Cừu Lệ ngồi xuống bên cạnh cô, lấy tờ giấy nháp trước mặt cô qua, nói: "Tôi giảng cho cô."
"Cậu nói tôi cũng không hiểu đâu." Khương Vũ cau mày, lầm bầm: "Tôi vốn không phải là người có khiếu học hành. Khó quá khó quá, tôi vẫn nên làm một diễn viên múa ba lê thì hơn. Con người phải tìm được việc mình am hiểu mới có thể thành công..."
Cừu Lệ vẽ một đường parabol trên giấy, mặt vô cảm nói: "Nếu cô có thể nâng cao thành tích, thi đỗ đại học trọng điểm, vậy thì cô có thể trở thành học bá trong giới diễn viên múa ba lê."
"Việc này... có lợi ích gì không?" Khương Vũ tò mò hỏi.
Cừu Lệ nghĩ nghĩ, nói: "Sẽ rất ngầu."
Khương Vũ: "..."
Một giờ tiếp theo, Cừu Lệ đều nghiêm túc giảng giải đề toán cho Khương Vũ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=35]
Giọng hắn không còn lạnh băng như trước mà ngược lại rất dịu dàng, có chút giống ánh nắng ấm áp mùa đông, khiến người ta cảm thấy dễ chịu.
Trước kia Khương Vũ cảm thấy Cừu Lệ là người đàn ông đặc biệt thiếu kiên nhẫn, nói chưa được hai câu đã nổi cáu không thèm để ý đến người ta. Nhưng giờ khắc này, hắn phân tích từng bước giải toán cho cô lại đặc biệt kiên nhẫn. Một lần rồi lại một lần, không hiểu thì giảng lại.
Mấy câu trắc nghiệm tốn mất cả tiếng đồng hồ, cuối cùng cũng làm cho cô hiểu. Vì thế hắn lại ra vài đề bài tương tự để cô làm. Khương Vũ cầm bút, nhìn đề bài, chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt.
"Đề này với đề vừa giảng chỉ thay đổi trị số thôi!" Hắn dù kiên nhẫn đến mấy cũng không chịu nổi: "Nên giải thế nào thì giải thế ấy!"
"Đâu chỉ thay đổi trị số! Rõ ràng đề trên là cầu thời gian Tiểu Hồng về đến nhà, đề này là hỏi thời gian Tiểu Minh đi đến trường!"
Khương Vũ nhíu mày: "Nhưng tại sao tôi phải tính thời gian bọn họ về nhà với đi học chứ! Việc này liên quan gì đến tôi?"
Cừu Lệ day day trán, cảm giác cả thế giới sắp sụp đổ. Cô nương này... đúng là không phải người có khiếu học hành.
"Thôi bỏ đi." Cừu Lệ gấp sách bài tập lại, thu hồi giấy nháp: "Cô vui là được."
Khương Vũ cũng rất nhụt chí, liếc hắn một cái, buồn bã nói: "Cậu có phải rất thất vọng không?"
"Không có, tôi sẽ không thất vọng về cô."
"Vậy cậu làm cái vẻ mặt đó làm gì." Khương Vũ cảm thấy hắn đang coi thường mình: "Đầu óc cậu rất tốt, nhưng cậu cũng đâu biết múa ba lê..."
"Cô nhạy cảm thật đấy." Cừu Lệ cười nhạt, tựa đầu lên vai gầy của cô: "Tôi không cảm thấy cô không tốt, chỉ là cảm giác hơi mệt."
"Thế mà đã mệt rồi? Vậy sức khỏe cậu không tốt lắm nhỉ."
"Ừ, giống như bị rút cạn vậy."
"Thế mà đã bị rút cạn?"
"Bị cô rút cạn."
"..."
Khương Vũ mặc kệ hắn, cầm bút lên, bắt đầu nghiêm túc diễn toán lại đề bài hắn vừa giảng trên giấy nháp.
Cừu Lệ nhìn bộ dáng nhíu mày nghiêm túc của cô, nói: "Không thích thì thôi, đừng miễn cưỡng. Tôi cũng không nhất định phải có một cô bạn gái học bá bị múa ba lê làm chậm trễ."
"Không." Khương Vũ cố chấp nói: "Ở bên cạnh cậu, lúc nào trông tôi cũng giống kẻ ngốc."
"Làm kẻ ngốc có gì không tốt."
"Không tốt." Cô liếc nhìn hắn: "Cậu thông minh như vậy, nếu tôi quá ngốc sẽ bị cậu lừa."
Khóe miệng Cừu Lệ tràn ra nụ cười nhạt: "Tôi lừa cô cái gì? Lừa người cô hay lừa trái tim cô?"
"Đều lừa."
"Muốn lừa được dễ dàng như vậy thì tốt rồi."
Cừu Lệ duỗi người, nhìn cô gái bên cạnh, đẹp đẽ như chiếc bình pha lê được trân quý trong lâu đài cổ tích. Trong lòng hắn có sự xúc động không thể kìm nén, nhưng đồng thời lại có sự thương tiếc và không nỡ kỳ lạ nào đó, vì vậy lại cực lực áp chế, nhẫn nại...
"Cừu Lệ."
"Hửm?"
Khương Vũ quay đầu lại, phát hiện đôi mắt đen láy của hắn đang nhìn chằm chằm mình, cũng không biết đã nhìn bao lâu.
"Tôi muốn hỏi cậu, chuyện mẹ cậu mà cậu nói trước đây, kể kỹ hơn cho tôi nghe đi?"
Cừu Lệ nhận lấy vở bài tập của cô, bắt đầu kiểm tra bài làm: "Tại sao muốn biết?"
"Muốn hiểu rõ cậu hơn một chút."
Cừu Lệ không từ chối sự chủ động tiếp cận của cô, trong lòng ngược lại rất muốn cô hiểu mình, bèn nói: "Khi tôi còn rất nhỏ, bà ấy đã ly hôn với người đàn ông kia. Tôi không có ký ức gì về bà, chỉ nhớ bà rất đẹp, hình như là một giáo sư đại học."
"Thảo nào." Khương Vũ như suy tư điều gì: "Bố mẹ đều là phần tử trí thức, thảo nào sinh ra cậu thông minh như vậy. Có thể thấy gen di truyền... đúng là có thật."
Tuy nhiên, vừa dứt lời, sắc mặt Cừu Lệ lại lạnh đi. Khương Vũ chợt nhớ ra bố hắn là một nhà phân tích tâm lý học điên cuồng, từng làm ra rất nhiều chuyện đáng sợ.
Cô chuyển chủ đề, hỏi: "Cậu biết mẹ hiện tại đang ở đâu không?"
"Đại học Bắc Thành." Cừu Lệ bình tĩnh nói: "Bà là giáo sư Đại học Bắc Thành, học giả Trường Giang. Tôi từng thấy bà trên bục giảng văn hóa trên TV, dáng vẻ... giống hệt trong ký ức hồi nhỏ, không thay đổi."
"Học giả Trường Giang! Trời ơi, lợi hại thật!"
"Đúng vậy." Cừu Lệ lộ ra vẻ dịu dàng hiếm thấy: "Mẹ là người rất lợi hại. Tôi muốn đợi sau khi mình trở nên tốt hơn rồi mới đi gặp bà, ít nhất phải thi đỗ đại học tốt nhất đã."
"Vậy chẳng phải là Đại học Bắc Thành sao?"
"Ừ, có lẽ có thể cho bà một bất ngờ."
Khương Vũ nhìn khóe miệng hắn vô thức nhếch lên, dần hiểu ra trong lòng Cừu Lệ, mẹ là sự tồn tại vô cùng quan trọng. Hắn muốn gặp bà với dáng vẻ tốt nhất, để bà cảm thấy tự hào về mình.
Trong lòng Khương Vũ cũng cảm thấy ấm áp, ngồi sát lại gần hắn hơn, đưa tay xoa xoa tóc Cừu Lệ, vò cho rối tung lên: "Bạn trai nhà chúng ta thật có chí khí nha, tôi mà không học hành tử tế thì thật không còn gì để nói."
Cô vừa lại gần, ngũ quan Cừu Lệ lại bắt đầu phóng đại, ngửi thấy mùi thơm cơ thể cô, cảm nhận được sự đụng chạm của cô, thậm chí cả nhiệt độ cơ thể gần trong gang tấc...
Ngay khi hắn muốn nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cô, Khương Vũ rụt tay về, hai tay chống lên bàn bắt đầu nghiêm túc làm bài:
"Vậy tôi cũng không thể tụt hậu, tôi cũng muốn thi cùng trường đại học với bạn trai."
Cừu Lệ nhìn bóng dáng đơn bạc của cô, dục niệm kích động trong lòng hết lần này đến lần khác dâng lên, lại hết lần này đến lần khác bị đè xuống.
Hồi lâu sau, yết hầu hắn lăn lộn, nuốt nước miếng, sau đó ngồi bên cạnh cô, khắc chế nói: "Sẽ không đâu, hỏi bạn trai này."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận