Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 11 / 264  ·  4.2%

Chương 11: Gian nan luyện

Mặc dù có chút nhạc nhỏ đó, nhưng những khác không mấy để tâm. Chẳng chốc, mọi người lại trở thân thiết, rôm rả tán chuyện trên đảo, cho khi bị nhắc nhở.

“Tiếp theo không nên nói nữa nhé, chuyện trên vẫn là để tự mình trải thì hơn.” Tổng đạo diễn tiếng.

“Nhưng mà cái show này là "Đào Hoa Nguyên trên đảo toàn đồ bỏ đi, lẽ cuối cùng lại bắt tôi xây đảo thật Tân Án tò mò hỏi.

“Khụ khụ, bí mật.” Tổng diễn lại cảnh cáo câu rồi im lặng đi xuống.

Sau buổi thu hình kết Tân Án về đến sạn mà Lâm Tương đã đặt cô, để nghỉ ngơi. Cuối cũng được ngả lưng chiếc giường êm ái, Tân cảm thấy vô cùng giãn.

“Tân Án, em sao rồi?” thấy tiếng động trong Lâm Tương từ phòng bên bước quan sát tình trạng của Án. “Mặt không bị đi này, tốt đấy, trên có chỗ nào bị không?”

Tân Án đứng lên giường một vòng: “Yên tâm em hoàn toàn không hề hấn

“Được rồi, mau xuống giường Lâm Tương lúc này yên tâm hẳn: “Hai ngày nữa phải đi chụp ảnh tạo nhớ chứ?”

Tân Án lúc này mới ra, còn hai tuần phải vào đoàn phim rồi. ngày sau là buổi chụp tạo hình, hình như có một buổi đọc kịch nữa. Mà giữa khoảng gian đó, cô còn phải hình thêm một tập “Đào Nguyên Ký” nữa. Xem ra thời tới sẽ chẳng có lúc được nghỉ ngơi.

Lúc này, cô chợt nhớ một việc: “Bộ phim trang kia thế nào rồi, tức gì chưa?”

Lâm Tương lắc đầu: “Vẫn có quyết định cuối

Thôi vậy, cứ hoàn thành việc trước mắt đã tính sau. Chuyện này không vội không vội được. Tân Án nhủ lòng.

“Để chị nói trước nhé, tham gia show này được gây rắc rối ra đấy.” Tương nhìn Tân Án với mắt dò xét.

“Em có thể gây rắc gì chứ.” Tân Án tránh ánh mắt của Lâm Tương.

“Tùy em thôi. Hai ngày chị không rảnh đi ảnh tạo hình với em được, bây giờ vừa đóng phim quay show, chị sẽ cho em một trợ lý, ngày nữa sẽ đến em.” Lâm Tương nói xong bỏ đi.

Tân Án, giờ đã tự nằm xuống giường bắt lướt mạng. Cái điện thoại này thần kỳ đến vậy! trước cả Weibo, tin trên toàn thế giới đều thể xem được.

Đột nhiên, cô nghĩ đến chuyện, mở ứng dụng sắm trực tuyến, chọn lựa vài món đồ dùng tập thao.

Không sai, cô muốn bắt tập thể hình.

Sau khi xuyên vào thân này, Tân Án nhận thân thể này quá yếu đuối, biết ngay kiểu tiểu được nuông chiều từ sức lực cũng chẳng có nhiêu. Điều này đối cô mà nói quá bất Dù cô có giỏi đánh cái nền tảng thể lực này không phát huy được gì. vậy, cô quyết định từ trở đi phải chăm chỉ luyện, tốt nhất là luyện được bắp như trước kia thì tốt.

Tân Án còn một việc giải quyết nữa, đó chữ viết và đánh máy chữ. viết hiện đại khác xa với chữ viết thời cô. Tuy rằng cô có ức của nguyên chủ, thể nhận biết hết các nhưng dù có ký ức, khi đánh máy hay viết chữ, đều phải lục lọi trong để tìm kiếm từng chữ Điều này khiến tốc độ vô cùng chậm. Hơn nữa, thân cô cũng chưa quen sử điện thoại. Nếu việc bị lộ ra khi ghi chắc chắn sẽ bị chê cười thất học.

Nghĩ vậy, Tân Án lại mua thêm mấy quyển viết chữ, dự định lúc rảnh sẽ luyện tập.

Vậy còn việc đánh máy thì nên luyện tập nào đây?

Tân Án chợt nảy ra ý, mở khung chat tìm đến mẹ mình, chậm rãi chữ.

[Tiểu tiên nữ: [Mommy]

[Tiểu tiên nữ: Con từ hoang đã trở về

Văn Hâm Du bên kia tức trả lời.

[Mommy: Bảo bối! Con không chứ, có bị thương đảo hoang có vất vả bị đen da không?]

[Mommy: Có rảnh về nhà con?]

Tân Án ngơ người. Nhiều hỏi vậy sao? Nghĩ quyết tâm luyện chữ, Tân Án thể từng bước từng gõ chữ trả lời.

[Tiểu tiên nữ: Không bị

[Tiểu tiên nữ: Không vất

[Tiểu tiên nữ: Không đen

[Tiểu tiên nữ: Không rảnh, ngày nữa phải chụp tạo hình.}

Cô mất đến hai phút gõ xong đoạn tin ngắn ngủi 18 chữ này, thở nhẹ nhõm. Bên kia, Văn Du chỉ hai giây đã nhanh chóng trả lời.

[Mommy: Vậy thì tốt rồi, đừng làm việc quá nghỉ ngơi cho khỏe.}

[Mommy: Nhưng mà sao con chữ chậm vậy, mẹ nhìn chằm chằm vào dòng chữ nhập” của con suốt hai đó, chẳng lẽ tay bị thương hả?]

Tân Án giật mình kinh sao lại có người nhìn chằm chằm vào khung chat tin nhắn trả lời thế Tân Án sợ tiếp tiếp sẽ bị lộ, vội trả lời rằng mệt muốn đi ngủ, rồi kết cuộc trò chuyện.

Kết thúc cuộc trò chuyện Văn Hâm Du, Tân suy nghĩ một hồi, cảm thấy tin riêng quá dễ bị sơ hở. Nhỡ đâu phương cũng nôn nóng chờ nhắn trả lời như cô thì sao. Cô xoay đầu óc, mở nhóm chat nay Tân Án tẩy trắng sao”.

[Tiểu tiên nữ: Tôi từ hoang trở về rồi.}

Đợi một lúc lâu, cuối cũng có người trả

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chan-ong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-an-em-trong-show-truyen-hinh&chuong=11]

[Y: ?]

Lạnh lùng như vậy, vừa là biết ngay Húc. Nhưng như vậy lại đúng cô, có thể giúp cô thả đánh chữ mà bị ai nghi ngờ.

[Tiểu tiên nữ: Quay show.]

[Xixi: Má ơi, đại tiểu cô đi đảo hoang show á? Không dọa chết chứ?]

[Tiểu tiên nữ: Cũng khá vị.]

[Xixi: Vì tẩy trắng là liều mạng, cứ cảm giác rất nhanh thôi bổn fan não tàn này cũng hoàn thành rồi.]

[Y: “Đào Hoa Nguyên Ký”?]

Tân Án không ngờ Nghiêm lại biết cả chương này. Nhưng nghĩ lại, Nghiêm Húc nhân vật tầm cỡ đại chắc chắn biết hết chương trình hot cũng không gì lạ. Có điều Húc có vẻ không thích show cho lắm. Hiện tại show mà anh tham gia chủ là phỏng vấn hoặc tuyên phim ảnh, chứ ngày thường chỉ vùi đầu vào đóng thôi.

[Tiểu tiên nữ: Đúng vậy, cũng biết à?]

[Xixi: Không phải chứ, chữ này thôi đánh chậm dữ vậy?]

Tân Án quyết định giả không nhìn thấy tin này, chờ Nghiêm Húc trả lời.

[Y: Tổ chương trình tôi, nhưng không thú không muốn đi.]

Lúc này, trong nhóm chat lên hai biểu tượng nhân đầy tình tứ.

[Makka Pakka du: Bảo bối! khỏe không, đi đảo thế nào? Có vui không?]

[Y Cổ Bỉ Cổ hiện: ép chị Án nhà ta lưu lạc đảo hoang vậy, ra anh em báo thù chị.]

[Xixi: Hai cái tên này ghê tởm quá đi.]

Đông người không tốt này, Tân Án lại từng bước từng bước trả lời. Án cảm thấy tay mình chữ đến nóng ran, vẫn cứ gõ sai liên chỉ còn cách chậm xóa đi gõ lại từng một.

Năm phút sau.

[Tiểu tiên nữ: Đảo hoang thú vị, người đại bắt đi quay show.]

[Tiểu tiên nữ: Tên nhóm đúng là vô liêm

[Xixi: Cô là người máy sao nói chuyện cứ túc vậy.]

[Y Cổ Bỉ Cổ hiện: độ đánh chữ của còn chậm hơn cả người già

[Y: Là “mà” không phải

Tân Án thấy vậy liền đoán rời khỏi nhóm Hôm nay cô đã đánh máy đến mệt lử rồi.

Đến ngày chụp ảnh tạo Tân Án gặp được mà Lâm Tương sắp xếp cô. Cô cũng hiểu ra Tương là không có định quan tâm đến cô rồi. Trợ lý mới nhìn qua là biết ngay tân binh non kinh nghiệm. như vậy cũng tốt, cô không bị quản thúc, trợ ngoan ngoãn thế này cũng tệ.

“Án tỷ chào chị, em Triệu Hi, cứ gọi Tiểu Hi được rồi ạ.” gái nhỏ trước mặt có rụt rè sợ sệt Tân Án. Lâm Tương trước đến đã dặn dò tính tình Tân Án rất chiều, nhất định phải dỗ cho tốt mới được.

Tân Án thích những đáng yêu. Nhìn nhỏ mặt đỏ bừng trước mặt, vừa chạy đến đây, không khỏi sinh lòng cảm: “Vào đi.”

Triệu Hi khẩn trương đi phòng Tân Án, đặt sáng đã chuẩn bị sẵn lên “Án tỷ, đây là bữa em mua theo lời tỷ dặn, chị xem có không ạ?”

Tân Án vốn không kén nhìn thấy bữa sáng cháo sườn non trứng bắc thảo sữa đậu nành cũng thấy đói bụng, ngồi xuống liền ăn: “Nhìn tôi làm em cũng ngồi xuống đi.”

Triệu Hi ngớ người.

Sao cảm giác Án tỷ hề khó gần như đồn nhỉ?

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận