Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 264  ·  6.8%

Chương 18: Án tỷ duy nhất

“Rừng rậm đầy nguy nhỡ đâu có rắn rết sao, bị thương thì tổ chương các người gánh nổi hả!” Hứa Lị Lị vẫn không thua.

“Im miệng đi cho Lâm Thi Quý liếc xéo Lị Lị, cùng với Trần Tiệp PD bỏ mặc tiếp tục cằn nhằn.

Ở phía bên kia, Thư và Tưởng Bạch Thanh đói lả người, chuẩn bị đi sớm, nghĩ rằng ngày sẽ được rời khỏi đây. Khi thấy tiếng máy bay không lái, cả hai bỗng mình tỉnh táo.

“Máy bay không người Có người mang đồ ăn Tưởng Bạch Thanh phấn khích reo

“Chắc là Tân Án chắc cô ấy thấy buổi mình giúp cô ấy, nên giờ đồ ăn lại cho đó. Nhưng mà cô ấy một ăn còn chẳng đủ no, mà vẫn còn gửi cho mình nữa.” Hà Thư vừa lắng vừa cảm động

“Sao lần này lại hai chiếc máy bay không lái vậy?” Tưởng Bạch Thanh ngạc hỏi, tự hỏi không lần này được tặng bao nhiêu ăn.

Máy bay không người từ từ hạ xuống, lộ những hộp đồ ăn được bày vô cùng tinh xảo. hai người đều sững sờ. Trong còn có một tờ giấy “Dùng xong nhớ mang đĩa trả lại cho tôi đó.”

“Tôi có hoa mắt vậy, đây có chắc không là tổ chương trình gọi cơm đưa nhầm tới không?” Thư lẩm bẩm.

“Đứng ngây ra đó gì, mau xem có trong đi!” Tưởng Bạch Thanh sốt vội vàng mở một ra. Bên trong là những chiếc pie trái cây được xếp ngắn.

“Ở cái nơi khỉ cò gáy này mà làm được bánh pie trái cây á!!” Thư kinh ngạc kêu

Hai người lần lượt hết cơm cá chình, trái thập cẩm, bánh pie trái cây canh cá vào lều. nhau, cả hai đều không nói lời.

“Xem ra, những gì ấy nói trên thuyền không ngoa chút nào.” Một lúc sau, Bạch Thanh mới lên

“Cô ấy thật sự tay làm hết chỗ này Nguyên liệu nấu ăn cũng tự kiếm được nữa? Hay tổ chương trình có phần thưởng đặc biệt cho cô ấy Hà Thư tò PD đang đi theo sau.

“Thật đó.” PD khẳng Trong lòng anh không khỏi tị. Sao mà Lương Việt lại mắn thế chứ, được theo tổ của Tân Án! Đi các nghệ sĩ khác đến đảo này, anh chỉ gói và cơm hộp mà còn Lương Việt thì được ăn cả bánh táo!

“Tôi muốn khóc quá…” Bạch Thanh vừa xúc từng cơm cá chình nướng kabayaki thơm vào miệng, vừa rưng nói: “Chờ đến khi gặp được ấy, tôi nhất định phải cô ấy là ân cứu mạng mới được.”

“Lâu lắm rồi mới ăn một bữa cơm nóng tử tế. Mấy món này còn hơn cả cá chình ở nhà hàng Nhật Bản nữa.” Thư cũng xúc động theo, long lanh ngấn lệ.

“Từ nay về sau chính là fan cứng của ấy, ai nói gì cũng mặc Tưởng Bạch Thanh nói vào ống kính máy quay.

“Đúng đúng đúng, chị chính là ân nhân cứu của tụi em.” Hà Thư cũng ngoãn gật đầu lia

Hai người cứ thế ăn vừa tấm tắc khen ăn một mạch hết sạch mọi đến cả nước canh không bỏ thừa. Ăn xong, họ sạch bát đĩa, sau đó hài lòng đi ngủ.

Đột nhiên có thêm fan cứng, Tân Án sau ăn tối xong, lại tiếp tục trái cây.

“Mang cái này đưa đội ba người đi.” Tân đặt đĩa trái cây vào giỏ.

Lương Việt nghĩ thầm: bé nhà mình quả nhiên một thiên thần nhỏ ngoài lạnh nóng! Thật là người bụng, lấy oán báo ân!

Nhưng thực tế, Tân nghĩ rằng tối nay mình ăn quá no rồi, để lại ít cho bữa sáng đủ, số trái cây còn lại không hết, chi bằng gửi đội ba người, cũng tốt hơn là để lãng

Đúng lúc đội ba đang ăn cháo trắng, họ thấy máy bay không người lái theo giỏ đồ bay

“Đây là cho chúng sao?” Trần Tiệp ngơ ngác chiếc máy bay từ từ hạ

“Là trái cây kìa! đây lại có nhiều trái như vậy sao?” Lâm Thi Quý rỡ nhìn đĩa trái

“Cái này so với cho đội kia ít hơn nhỉ, xì.” Hứa Lị Lị liếc nhìn qua, thấy chỉ một đĩa trái cây thì trong càng thêm bất mãn.

Trần Tiệp và Lâm Quý đều không để ý cô nàng, cẩn thận mang đĩa cây lại gần.

“Vậy thì cô đừng Lâm Thi Quý nói móc.

Hứa Lị Lị tức nổ tung. Đến cả Trần giờ cũng chẳng buồn phản ứng cô nữa. Lúc đầu, Tiệp còn cố gắng hòa giải, sao anh cũng là con duy nhất, muốn nhường các cô gái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chan-ong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-an-em-trong-show-truyen-hinh&chuong=18]

Nhưng trải qua cả dài, dù tính tình đến đâu cũng không chịu nổi "dở chứng" vô cớ Hứa Lị Lị.

“Ai bảo đây là viện trợ cho đội chúng tôi dựa vào cái gì mà được ăn? Ai biết sạch sẽ hay không.” Hứa Lị hừ lạnh một tiếng, vênh lên đi tới ngồi thản nhiên thưởng thức những quả quất ngọt ngào.

Đáng ghét, việt quất sao lại ngon đến vậy! Hứa Lị Lị vô thức gắp cây nhanh hơn.

“Làm cái trò gì đây là đảo hoang, chứ phải nhà hàng đâu.” Lâm Thi nhìn bộ dạng sỉ của Hứa Lị Lị, vội kéo Trần Tiệp và hai PD đang định ăn cây sang một bên, cầm trái nhét vào miệng Trần

Không thể không thừa rằng đồ tự nhiên sinh đúng là tươi ngon và ngọt Ba người nhanh chóng hết đĩa trái cây. Hứa Lị thầm nghĩ, lần ghi hình nhất định phải bảo chương trình đưa cô ta đến của Tân Án! sự chịu hết nổi đội này rồi!

Không chỉ Hứa Lị mà ngay cả đội hai cũng nghĩ như vậy. Lần sau định không thể cứ yên chờ đợi, mà phải ngay ngày đầu tiên đặt chân đảo đã phải đi Tân Án mới được!

Tân Án (nếu biết chắc sẽ nghĩ): Xin các đừng có ai tới đây làm tôi và mấy em Cô (gà mái của Tân Án nữa thì hơn…

Tuy hoàn cảnh sống biệt, nhưng tất cả mọi có lẽ đều có một đêm giấc sau bữa ăn Sáng sớm hôm sau, cuối cùng chiếc thuyền đến đón cũng tới.

Thuyền đi đến bờ chỗ đội hai người đón lên trước, đồng thời tổ chương cũng cử xe địa đến đón đội ba người ở biển. Thuyền sau khi đón ba người mới vòng đón Tân Án.

Như vậy, nếu xét vị trí địa lý được chia ngẫu nhiên ban đầu, thì của Tân Án ngược là nơi gian nan nhất. Tổ diễn có lẽ vì vậy đã đặc biệt thiết hồ cá cho cô.

Tuy nhiên, sự đời là chẳng ai ngờ tới. trí tốt nhất là đội hai lại thảm hại nhất, Tân Án ở nơi xa xôi lại sống khỏe re.

Vừa lên thuyền, hai đội Hà Thư và Tưởng Thanh đã sớm bị tổ chương đưa vào khoang thuyền mít, đến cả cửa sổ cũng che kín, chẳng nhìn thấy bên ngoài. Đội ba vào sau cũng chung số phận.

“Cái tổ chương trình đúng là quá đáng mà.” Lị Lị bĩu môi nói. Cô bụng, dù có không thấy gì, cô vẫn có thể nhân viên công tác đưa đến chỗ của Tân

“À đúng rồi, hai máy bay không người lái cuộc đã mang cho hai người gì ngon vậy?” Lâm Quý tò mò hỏi.

“Ngon lắm luôn ấy!” đến chuyện này, Tưởng Bạch liền hào hứng hẳn lên: “Có cá chình nướng kabayaki, trên còn có cá chình nướng vừa thơm vừa giòn, lại có canh cá nữa Canh cá màu trắng sữa ấy, kiểu canh cá tôi nấu thành công đó. Rồi còn bánh táo, bánh pie dứa, bánh việt quất nữa, ngon y như ở ngoài hàng luôn! Với cả đĩa trái cây to đùng, biết kiếm đâu ra trái ngon thế, trái dại đúng là khác biệt.”

Nghe Tưởng Bạch Thanh tả, ba người chưa được gì không khỏi bụng réo ùng Hứa Lị Lị thì mày càng lúc càng tối sầm

“Có cần phải làm vậy không, có mấy món thôi mà.” Hứa Lị Lị khó ra mặt, cắt ngang khoe khoang của Tưởng Bạch Thanh.

“Tôi thật sự rất mộ hai cậu đó.” Trần dường như chẳng nghe thấy Hứa Lị nói gì, chân nói với đội hai người.

“Tân Án đúng là nhân cứu mạng của chúng Chúng tôi đã phải ăn cháo suốt cả ngày hôm Hà Thư nghiêm túc nói.

Hứa Lị Lị khinh đáp: “Mấy thứ đó đầy đường ấy chứ, có gì mà gớm, có chút đồ mà cũng bày đặt lên mặt đây.”

“Mấy món đó đúng chẳng ra gì thật, lần tôi làm cho mọi người ăn nhé, mọi người không?” Tân Án vừa bước lên tàu đã nghe thấy câu này. Cô nhướn mày, vào khoang thuyền.

Hà Thư và Tưởng Thanh thấy Tân Án đến lập tức chạy tới vây quanh

“Án tỷ, chị đúng tỷ tỷ duy nhất của em yêu chị chết mất.” Tưởng Thanh nhào tới ôm bá cổ Tân Án đầy thân

Hà Thư có chút dè, không dám thể hiện cảm quá thân mật trước ống chỉ đứng trước mặt Án, chân thành nói: “Cảm ơn Tân Án.”

Tân Án xoa đầu Bạch Thanh, vẫn không quên móc lại một câu: “Mấy người ngon miệng là được Đừng chê mấy món "đầy ngoài là được.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận