Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 264  ·  5.3%

Chương 14: Bắt Sống Cá Chình

Mấy tiếng đồng hồ trôi qua vã, Tân Án vẫn chưa kịp gì. Với tính cách đã tay vào làm việc phải làm cho xong mình, cô dồn hết sức để xong chuồng gà. Đến ôm đàn gà vào chuồng rồi, Án mới cảm thấy bụng đã đói meo, kêu réo òng

“Cô Cô, ở trong này ngoan đẻ trứng cho tôi nhé!” Tân nhìn con gà mái vừa tháo dây trói, tung tăng vào chuồng, giành lại do, cô nói chuyện với nó.

Hiện tại, Tân Án đã đuối không còn hơi đâu mà đi ăn nữa. Cô chỉ còn trông chờ vào mấy quả gà để có bữa đơn giản, chắc bụng. Kiểm tra gà, cô thấy cả năm quả trứng, như vậy đủ cho Tân Án một no bụng rồi.

Tân Án lấy ba quả trứng đập vào bát, khuấy đều. Nêm chút muối và tiêu xay vừa vị, cô bắt đầu bị chiên trứng. Đổ chút dầu ăn vào chảo, trút phần ba lượng trứng chiên. Đến khi trứng bắt đầu bọt khí và se lại, Án lại đổ tiếp phần trứng lại vào chiên cùng. Sau đó, chiên vàng đều hai mặt trứng định hình thành một miếng vắn là được.

Để tăng thêm chút hương vị, Án rưới lên miếng trứng tráng ít tương cà chua mà đã “tiện tay” lấy được một cửa hàng thức nhanh nào đó. Món ăn tuy giản nhưng cũng đủ cô tạm thời xua tan cơn

“Không được, tối nay nhất định ăn một bữa no nê mới Tân Án xoa xoa cái vẫn còn chưa thỏa mãn mình. Cô có chút mò, không hiểu sao lần này trình không thông báo vụ gì cả. Theo lẽ thường, ghi hình thứ hai này lẽ phải là lúc các đội tập hợp lại mới đúng.

Nhưng Tân Án không hề biết theo kế hoạch ban đầu của trình, lần thu hình thứ này đúng là sẽ cho đội viên tập hợp. nhưng, sau khi xem xét kỹ những gì Tân Án thể hiện trong lần thu hình tiên, tổng đạo diễn đã đoán thay đổi kế hoạch. Ông thấy việc để một mình Tân tự tung tự tác chắc sẽ tạo ra nhiều tình huống vị và thu hút người xem Vì vậy, ông đã bỏ ý định tập hợp tất khách mời, quyết định để họ do phát triển, đồng thời muốn Tân Án rốt cuộc có thể làm ra chuyện kinh thiên động địa nữa.

Ăn xong bữa tối gọn nhẹ, Án trở về căn phòng nhỏ tàn của mình, ngủ một ngon lành đến tận chiều mới tỉnh dậy. Lúc đã là 5 giờ chiều, nhìn trời nhá nhem tối, từ bỏ ý định vào rừng thăm dò. Thay vào đó, Án quyết định đi theo con quen thuộc lần trước, tìm đến hồ để vớt cá.

Nhưng khi đến nơi, Tân Án phát hiện ra tổ đạo diễn giở trò quỷ gì đó. con cá trắm cỏ to hôm trước đã biến đâu không thấy, thay vào đó những con cá nhỏ nhiều, cùng với một đám cá thân dài ngoằng, nhìn chẳng gì rắn, đáng sợ muốn chết! là người khác nhìn thấy cảnh chắc chắn sẽ chẳng dám mảng đến gần chứ đừng nói bắt cá.

Nhưng Tân Án thì khác. Ánh cô sáng rực lên khi nhìn những con cá chình to Trong đầu Tân Án đã dung ra món nướng kabayaki thơm ngon, béo ngậy.

“Tổ đạo diễn lần này bỗng có lòng vậy sao?” Tân Án đầu lại, hướng về phía quay, vẻ mặt ngạc nhiên

.........

Tổng đạo diễn trong lòng gào “Đây là để dọa cho không dám xuống vớt cá Mấy con cá chình này bao nhiêu tiền của sản xuất mới vận chuyển về đấy!”

Đúng vậy, kể từ sau khi kiến cảnh Tân Án hung hãn xiên bắt cá, tổ chương cảm thấy việc thả nhiều như vậy xuống hồ thật sự quá lãng phí. Biết chừng sau này nơi lại trở thành trang trại cá riêng Tân Án, rồi cứ mà cô chẳng phải lo lắng về chuyện ăn uống nữa.

Thế là tổng đạo diễn nghĩ một kế. Ông cho người vớt đám cá trắm cỏ béo ban đầu đi, thay vào là mấy con rồi thả thêm một ít cá nhìn có vẻ đáng Hơn nữa, cá chình lại rất nhẹn, linh hoạt, rất khó dùng xiên mà bắt trúng. Như có lẽ Tân Án sẽ từ cái hồ bơi này mà tìm kiếm thức ăn ở nơi

Tất cả mọi người trong tổ xuất đều hồi hộp, căng thẳng chằm chằm vào màn hình, theo từng động thái của Án. Trong lòng họ ngừng cầu nguyện: “Bỏ đi, bỏ đi vào rừng bánh mì với gạo mà chúng đã cẩn thận đặt sẵn cô đi mà.”

Nhưng trái với mong đợi của Tân Án lại lôi ra cây bắt cá thần thánh của nhìn chằm chằm vào cá chình trong hồ dường như đang suy tính điều đó.

Trợ lý nhìn thấy vậy thì khỏi lo lắng: “Cá chình trơn như vậy, chắc chắn không được đâu. Hôm nay Tân có còn được ăn không đây?”

Tổng đạo diễn cười khẩy, đáp: ăn được cơm thì mới để xem chứ sao. Người tuổi ấy mà, phải chịu thất bại thì mới khôn ra được.”

Nếu không thì khoảng cách giữa Án với những khách mời khác là quá lớn rồi còn

Tân Án ban đầu thử dùng khuấy động mặt nước trong hồ, cá chình lập tức nháo quẫy đuôi bơi tứ tán.

Nhìn bộ dạng Tân Án vật với đám cá chình, tổng đạo đắc ý cười.

“Xem ra chỉ có thể dùng này thôi.” Tân Án lầm bầm bầu.

Đúng lúc PD Lương đứng gần tò mò không biết Tân Án nói gì, thì bất ngờ tiến sát đến mép vung mạnh cây xiên, một tiếng, trực tiếp quật một cá chình lên bờ!

“Má ơi!” PD Lương giật bắn hét lên một tiếng kinh hãi thấy con cá chình vẫn đang ngọ nguậy trên mặt ngay gần chỗ mình

“Cô ấy… Cô ấy…!” Tổng đạo há hốc mồm, ngón tay run chỉ vào màn hình, nơi Án vẫn đang thản nhiên không có chuyện ra. Trong phút chốc, ông không nên lời, không biết diễn tả cảm xúc của mình thế nào. Đây thật sự một nữ minh tinh sao?!

“Đây đúng là "nữ tráng sĩ" Cô trợ lý trẻ tuổi trong càng thêm bội phục Tân

Tân Án nào có hay biết người khác đang nghĩ gì. Ngay nhìn thấy đám cá chình, đầu cô đã nghĩ ngay việc tổ đạo diễn tâm”đến thế, còn chuẩn bị cho những nguyên liệu nấu ngon lành đến vậy. Hơn nữa, lại dễ dàng tóm gọn Tân Án tưởng. Mấy con cá thân dài này chỉ cần dùng chút lực, khéo léo quật một cái là có thể bắt ngay. So với việc xiên cá dễ dàng hơn nhiều!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chan-ong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-an-em-trong-show-truyen-hinh&chuong=14]

Tân Án còn tưởng rằng lần hình thứ hai này tổ chương nhất định sẽ nghĩ cách khó dễ mình chứ, xem là Tân Án đã bụng ta đo lòng người rồi.

Trong lòng, Tân Án cộng thêm tổ đạo diễn vài điểm tốt

Cô tiếp tục ra tay, nhanh tóm thêm hai con cá chình Xem ra, bữa tối nay Án chắc chắn sẽ được no nê rồi đây.

Tân Án xách theo chiếc lồng ba con cá chình chiến lợi trở về căn phòng nhỏ. bắt đầu chuẩn bị nguyên liệu. Trước đây Án chưa từng làm món cá bao giờ, cứ nghĩ cũng mổ bụng, làm sạch như bình thường thôi. Nhưng đến bắt tay vào làm, Tân Án thấy thịt cá chình có vẻ ghề, lồi lõm, không giống tưởng tượng.

“Nhìn cái dáng vẻ cô ấy cá chình kia kìa, vừa thấy biết không quen tay rồi, mà… ha ha ha ha…” đạo diễn cười trên đau khổ của người khác, hả nói.

Cô trợ lý liếc nhìn đạo thầm nghĩ: “Điểm mấu chốt của cũng thấp thật đấy!”

Tân Án cắt cá chình thành khúc vừa ăn, ướp sơ qua xì dầu và tiêu xay. đó, cô pha chế nước ướp cá với rượu gia vị, dầu hào, đường mật ong và một nước lọc. Đặt những khúc cá lên vỉ, rưới nước sốt rồi bắt đầu nướng. Một phần cá chình nướng kabayaki đơn giản hoàn thành. Tân Án xới ra bát, xếp trứng gà thái gắp những miếng cá chình nướng trên, cuối cùng rưới nước sốt đậm đà.

Thịt cá chình béo ngậy mà hề ngán, từng miếng thịt đẫm nước sốt sánh mịn, nồng, ăn cùng với cơm càng thêm tuyệt vời.

Vừa ăn, Tân Án vừa không hướng về phía máy quay, cảm tổ chương trình: “Cảm ơn chương trình nhiều lắm nha, mà vẫn còn cho tôi được ăn cá chình đảo hoang. Xem ra phí của chương trình mình cũng rỉnh phết nhỉ!”

Nghe Tân Án nói vậy, mặt đạo diễn tối sầm lại. Vốn ông nghĩ rằng sẽ chẳng bắt được cá chình, ông tính bụng rằng sau thu hình xong, nếu không ai thì sẽ cho người lại đám cá chình đó về. thì hay rồi, xem ra này đúng là lỗ nặng rồi

Ông tức đến muốn hộc máu, nghĩ lần thu hình sau nhất không được thả bất cứ xuống hồ nữa! Phải cho cô ấy tự xuống biển mà vật lộn mới

Quay sang nhìn tình hình của khách mời khác, Hứa Lị Lị như đang xảy ra xung với Lâm Thi Quý. Lâm Quý vốn tính thẳng nghĩ gì nói nấy, ghét nhất kiểu người như Hứa Lị, chẳng làm được gì mà ngày yêu sách đủ điều. Thi Quý đến đây là để hình chương trình, chứ không phải để làm osin cho Hứa Lị.

Trần Tiệp, một chàng trai thẳng ruột ngựa, hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra hai cô gái, vẫn đang vẻ nướng hai con mà mình vất vả lắm mới được.

Nói đi cũng phải nói lại, bắt được cá đã là một công lớn rồi. Vừa hay, chỗ Trần Tiệp cũng cái hồ khác do chương trình thiết kế. Nhưng sau nhìn thấy Tân Án món cơm cá chình nướng ngon nhìn lại mấy con cá của mình, Trần Tiệp bỗng cảm món ăn của mình có gì thiếu thiếu.

Trong khi đó, Hà Thư và Bạch Thanh thì có vẻ thảm hơn nhiều. Khu vực của không có hồ, lại không mạo hiểm vào rừng chỉ có thể lót dạ bằng mì và cháo gạo tổ chương trình tâm lý đặt

Tuy vậy, Tưởng Bạch Thanh lại vẻ khá lạc quan, còn tự mình rằng đến đảo hoang này lại có thể giảm Hà Thư vốn viên nhóm nhạc nam, cũng cần dáng, nên chuyện ăn cũng không quá quan trọng với

Tổng đạo diễn xem qua tình của tất cả các khách mời, lòng không khỏi thở dài. giàu nghèo phân hóa lớn mà!

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận