Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 23 / 264  ·  8.7%

Chương 23: Không chỗ giải oan

Cảnh quay dẫm mặt kết thúc vẻ thuận lợi, nhưng ngay khi diễn Triệu Hạ hô “Cắt!”, Phạm đã chạy đến chỗ ông thể đi kiện, đầy căm chỉ vào Tân Án và nói: ta cố ý nhéo chân tôi! diễn phải làm chủ cho tôi!”

Đạo diễn Triệu Hạ nghe xong thấy đau đầu, nhưng trước mặt nhiêu người, ông cũng không thể ngơ: “Nhéo cô chỗ nào?”

“Cẳng chân! Tôi cảm thấy thịt chân mình sắp bị cô ta rớt ra rồi!” Phạm Hân nói đây thì giọng điệu trở ủy khuất, rõ ràng là ta chưa từng chịu khổ sở vậy.

“Thôi được rồi, để bác xem.” Đạo diễn Triệu Hạ đành bảo trợ lý gọi bác sĩ phim đến.

Bác sĩ kiểm tra qua loa chân Phạm Hân, phát hiện chỉ một chút vết đỏ mờ, căn không hề nghiêm trọng như ta nói. Phạm Hân cảm những người xung quanh bắt đầu xào bàn tán.

“Thật sự rất đau! Chắc lâu quá nên vết thương mới đi đấy!” Phạm Hân cố gắng minh.

Bác sĩ đành phải qua loa cho cô ta chút dầu xoa cho xong chuyện.

“Bác sĩ, tiện thể cho tôi ít thuốc trị sẹo luôn đi.” này, Tân Án, với dấu giày rõ trên mặt, cũng bước

“Sao lại bị dẫm đến mức Bác sĩ nhìn vết hằn trên Tân Án mà giật mình, đây ràng không phải là động diễn qua loa bình thường.

“Trời ơi, mặt chị của tôi bị thương thì làm sao bây chị ấy là diễn viên đó!” Hi đúng lúc xuất hiện, tiếng nói: “Dẫm nhẹ nhàng thường thì làm sao mà để vết đỏ được, phải dùng lực cỡ nào mới có thể dẫm như vậy chứ!”

Nghe Triệu Hi nói vậy, Phạm cảm thấy những nhân viên công xung quanh đều nhìn mình với mắt khác thường.

“Tôi không có! Tôi chỉ làm tác giơ chân lên tạo dáng mà!” Phạm Hân cố gắng cãi

“Tạo dáng mà có thể dẫm ra thế này? Khó trách chị tôi phải túm lấy chân cô, không túm lại có phải định dùng hết sức dẫm thật không! Cô còn kêu la vì bị nhéo có xíu!” Tân Án nghe vậy thì vẻ kinh ngạc nhìn Triệu Hi, không ngờ cô trợ lý nhỏ lại ăn nói sắc đến vậy.

“Tôi không có! Chân tôi cũng đau!” Phạm Hân vẫn cố cãi.

Tân Án tiến lên, giả bộ náy nói: “Chắc là do Phạm thư nhập vai quá, đúng là bị dẫm đau quá nên mới không chịu được, dù tôi cũng chỉ mới vào nghề, chưa muốn hủy hoại khuôn mặt mình. Vì thế tôi mới túm chân cô, thật xin lỗi, nếu muốn bồi thường tổn thất, liên hệ với người diện của tôi.

Phạm Hân thật sự nghẹn uất, lòng có nỗi khổ không thể thành lời. Lời nói của Tân chẳng khác nào khẳng định sai về phía cô ta! ràng cô ta chỉ dùng lực năm giây, vậy mà đã bị Án túm chặt chân!

Những nhân viên công tác trường đều hiểu rõ sự tình. vết hằn trên mặt Tân Án biết, đúng là giống như Án nói, nếu Tân Án sự nhéo mạnh Phạm Hân, thì thương của cô ta không thể mờ nhạt như vậy được. Vết trên chân Phạm Hân hiện tại có vẻ đã tan gần hết.

[Dẫm lên mặt nữ minh tinh, ác độc đi!] Đó là suy chung của mọi người ở hiện

“Được rồi, được rồi, hai người đi bệnh viện kiểm tra đi, nay kết thúc công việc.” Triệu không muốn bộ phim của biến thành màn đấu đá hai nữ diễn viên, đến lúc bị tung lên mạng thì thật mặt. Ông vội vàng giải tán đông.

Trở lại khách sạn, Triệu Hi xa lấy đá chườm lên mặt Tân Án.

“Yên tâm đi, tôi không sao, này chắc ngày mai là hết Tân Án nhìn vẻ mặt lo của Triệu Hi, an ủi.

Triệu Hi vẫn không nguôi giận: thể nào! Em tận mắt nhìn cái cô Phạm Hân kia dẫm tay lắm luôn.”

“Nhưng Phạm Hân nói cũng đúng tôi đúng là có nhéo chân ta.” Tân Án nói thật.

“Nhéo thì sao chứ, đáng đời!” Hi hừ lạnh một tiếng.

Tân Án cảm thấy cô trợ nhỏ này thật sự rất thú Cô phải dỗ dành một hồi khiến Triệu Hi nguôi giận.

Lúc này, chắc chắn Phạm Hân rất khổ sở. Phương pháp mà Án vừa dùng chính là một những cách thẩm vấn rất phổ biến ở kiếp của cô. Tân Án dùng lực léo để nhéo, nên không chỉ để lại vết thương dễ thấy, còn khiến người bị nhéo càng càng đau đớn hơn…

Nghĩ đến vẻ mặt đau khổ Phạm Hân, Tân Án không khỏi cười.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chan-ong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-an-em-trong-show-truyen-hinh&chuong=23]

Những ngày tiếp theo, lịch quay còn cảnh nào có Phạm Hân Nghe nói cô ta đã xin phép. Những cảnh quay gần chủ yếu là cảnh học của Tân Án và Lê Vu Lịch quay của Tân Án cũng dày đặc, mỗi ngày chỉ có ba cảnh, nên cô có thêm gian rảnh rỗi để rèn luyện thể. Lâm Tương thì biệt tăm biệt tích, không xuất hiện.

Trong thời gian này, Tân Án Lê Vu Tình ngày càng thân Lê Vu Tình là một người nghiêm túc với diễn xuất, xuyên tìm Tân Án để bạc về kịch bản. Tân Án Vu Tình khá đáng yêu, Lê Vu Tình thì cảm thấy Án là người ngoài lạnh trong Cứ như vậy, cả hai dần nên thân quen.

“Không ngờ cậu lại đi cái 《Đào Hoa Nguyên Ký》 đó!”

Nghe Tân Án nhắc đến chương Lê Vu Tình kinh ngạc nhảy lên: “Trước đó chương trình cũng đến tớ đó, nhưng cậu tớ rồi đấy, tớ có gì về kỹ năng sinh tồn người đại diện của tớ sợ làm chuyện ngốc nghếch gì đó, đã giúp tớ từ chối rồi.”

“Từ chối cũng tốt, thật ra chán lắm.” Tân Án thẳng thắn xét.

“À mà, tớ nghe nói Hứa Lị cũng ở đó đúng không? ta thế nào rồi?” Lê Vu tò mò hỏi.

Lúc này Tân Án mới biết, ra Lê Vu Tình và Hứa Lị vốn là “oan gia ngõ Trước đây, hai người từng tranh một vai diễn. Lê Tình vốn đã vượt qua vòng vai và được chọn một cách bằng, nhưng Hứa Lị Lị lại thủ đoạn, chen ngang cướp vai Lê Vu Tình. Sau đó, Tình nhận một bộ khác, bất ngờ nổi tiếng.

Kể từ đó, hai người luôn hòa.

“Chắc là thảm lắm.” Tân Án lại dáng vẻ chật vật của Lị Lị trên thuyền, bình luận.

“Vậy thì tốt rồi, cậu lợi như vậy, nhất định phải giúp "ngược" cô ta thật mạnh nhé!” Vu Tình hào hứng nói.

Rất nhanh, lại đến ngày ghi tiếp theo của 《Đào Hoa Nguyên Vừa trở lại căn nhà gỗ quen thuộc, việc đầu tiên Án làm là đi thăm gà cưng” của mình. Thấy hai vẫn khỏe mạnh, cô mới tâm.

“Lần này không có nhiệm vụ sao ạ?” Tân Án hỏi đạo Lương Việt.

“Khụ khụ, đừng có vội chứ.” Việt cười gượng, trời mới biết ngày qua tổ đạo diễn đã bàn nát nước bao nhiêu để lên kế hoạch cho ghi hình tiếp theo.

Vốn dĩ, 《Đào Hoa Nguyên Ký》 một chương trình thực tế mang lượng tích cực, mục đích là khách mời cùng nhau xây một mái nhà lý tưởng. mọi thứ giờ đã đi chệch biến thành cuộc đối đầu giữa sản xuất và Tân Án. Các mời khác thì mất hết động tham gia.

Đặc biệt là, thế lực chống Hứa Lị Lị vẫn không ngừng khó dễ, muốn tổ chương trình cơ hội để Hứa Lị tỏa sáng, hoặc là sắp để Hứa Lị Lị được sinh cùng Tân Án.

Những ý tưởng này đều bị Việt bác bỏ ngay lập tức. vào tính cách của Tân Án, chắn cô sẽ chẳng thèm ý đến Hứa Lị Lị. Tiệp ít nhất còn giữ phong quân tử, chứ Tân Án thì bao giờ.

Lương Việt: [Con cưng của tôi bị liên lụy thì sao!!!]

Cuối cùng, sau nhiều tranh cãi phân thắng bại, tổ sản xuất quyết định nghĩ cách để các khác cùng nhau tìm đến Tân Án. Trong quá trình kiếm Tân Án, các đội khác thể ghi lại được một cảnh sinh hoạt thường ngày.

Vì thế, hai đội chơi còn đều nhận được bản đồ, trên đánh dấu vị trí hiện tại cả ba đội, mục đích để mọi người có thể lợi tìm được Tân Án.

“Tuyệt vời! Chúng ta mau thu đồ đạc trong phòng thôi!” Tưởng Thanh vừa cầm bản đồ đã hứng nói.

Hà Thư cũng có cùng ý Hai người nhanh chóng phối hợp nhau, hỏa tốc thu dọn đồ chuẩn bị lên đường. toàn, cả hai quyết định đi vào rừng sâu, dù sao trí của họ cũng ở gần biển, chỉ cần đi dọc bờ khoảng bốn, năm tiếng là có đến nơi.

Trong khi đó, ở đội ba đúng như dự đoán, lại xảy mâu thuẫn. Hứa Lị Lị nhất không chịu đi tìm Tân

“Sao cứ phải là chúng ta tìm cô ta chứ? Chẳng lẽ thể để cô ta đến tìm ta sao? Vị trí của ta đẹp như vậy, lại có cá nữa!” Hứa Lị Lị mãn nói.

“Cô dựa vào cái gì người ta phải đến tìm cô?” Thi Quý giờ đã chẳng còn nang gì Hứa Lị Lị thẳng thắn đối đáp.

“Cô…!”

“Tôi và Thi Quý đã quyết sẽ đi.” Trần Tiệp quay trở phòng, bắt đầu thu dọn đồ

Ý tứ rất rõ ràng: “Hai tôi sẽ đi, cô muốn đi không thì tùy.”

Hứa Lị Lị nhìn hai người kiên quyết thu dọn đồ đạc, rằng mình không thể thay đổi quyết định của họ, đành cắn môi, quay về phòng thu dọn hành lý.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận