Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 264  ·  2.7%

Chương 7: Hành công nhân

Tân Án lên xe, phát hiện Lâm Tương đã cho cô mấy cuộc điện suy nghĩ một chút vẫn là lại cho cô ta. "Sao nghe điện thoại?" Điện thoại kết nối, Lâm Tương hỏi. "Vừa mới liên Tân Án nói. "Không chụp ảnh chứ? Liên hoan ai?" Lâm Tương liền "Bạn bè của em, còn muốn thiệu từng người với chị Tân Án mặt không biểu tình Đầu dây bên kia, Tương dường như nghẹn lời, thời không biết đáp nào, lát sau ngữ khí mỏng, ôn tồn nói: "Chị đây phải sợ em bị chụp ảnh "Em có nổi tiếng đâu Tân Án nói. Lâm Tương cãi lại được Tân Án, đành chuyển chủ đề: "À phải rồi, truyền hình nhận được rồi, đầu sau bắt đầu quay, còn tuần trống lịch, chị nói chuyện cho em tham một chương trình truyền hình." "Chương truyền hình?" Tân Án có hiếu kỳ, cô trước giờ lên chương trình truyền nào cả. "Là một trình truyền hình cố định, nhưng đó nói muốn xem quả phát sóng rồi mới quyết có ký hợp đồng em làm mời cố định hay Ý tứ là trước cho cô kỳ để thăm dò, nếu không tác dụng gì thì trực tiếp bỏ. "Được thôi, trình truyền hình gì?" Tân không so đo gì, sao có việc làm tốt. "Là một chương truyền hình tự chế kinh phí phát sóng trên một nền video, đại khái là kiểu tồn trên đảo hoang." Lâm nói. Khá lắm, thảo kinh phí thấp, Tân Án thầm nhưng chủ đề này Tân lại thấy hứng thú. "Được thôi, nào bắt đầu ghi hình?" Án hỏi. "Ba ngày sau, gian hơi gấp, ban đầu định mời em, nhưng người mời trước đó cảm thấy quá khổ nên từ bỏ, vừa hay ta nhặt được món Lâm Tương nói. Công việc tạm này cứ thế được quyết chương trình truyền hình là "Đào Hoa Nguyên Ký", tên ý nghĩa là muốn mời tự tạo ra nơi đào nguyên của riêng nghe điều kiện đã thấy gian nhưng Tân Án đời trước sống trong môi trường nghiệt hơn, chuyện này không tính gì. Văn Hâm Du nghe nói Án nghỉ ngơi hai ngày rồi đi làm, rất đau lòng, nói là đi chương trình truyền rất gian khổ, lại càng lòng hơn. "Con gái hay là con cứ phim đi, chương trình truyền đó cũng không có bao tiền đâu, đừng đi nữa." Văn Du cố gắng thuyết phục. "Mẹ cái này thú vị với lại, biết đâu con nổi tiếng nhờ chương này thì sao." Tân vỗ vỗ vai mẹ mình. Lịch nghe vậy, cũng tờ báo xuống, bày tỏ sự hộ với con gái: đấy, con gái chúng ta phải mấy cô công chúa nhỏ nuông chiều từ bé như ta, lợi hại lắm "Chỉ sợ đến lúc khóc nhè thôi." Tân Phinh đi qua nói móc. "Hừ, vậy anh coi thường em Tân Án trừng mắt nhìn Phinh: "Đến lúc đó tôi khiến anh phải kinh "Ồ, vậy anh chờ." Tân mặt không đổi sắc đi qua. Tương kéo Tân Án người của tổ chương vào một nhóm chat, nói muốn Tân Án ghi quá trình thu dọn đạc ở nhà, chỉ dùng điện thoại di động lại là được. Tân Án từng ghi hình kiểu này, có thể loay hoay tìm giá đỡ điện thoại dựng lên, quay hơi ngửa lên, xem qua thấy cũng không quá nên lười chỉnh. báo đến đột ngột, Tân Án có thể tạm thời mua vài cụ mà cô nghĩ đối diện ống kính từng món "Đầu tiên đây là cắm trại, có thể đựng nhiều đồ, tiếp theo cái đèn pin nhỏ, ừm, không biết có bao nhiêu khách cứ mua 8 cái trước còn có bình nước hai lít, tôi còn mang theo ngủ, tấm lót chống lều trại, một ít bếp lò bộ nồi niêu bát dã ngoại, gia vị, ít đậu hộp bột mì, đây đồ trang điểm và đồ dùng sinh cá nhân, túi y tế, lửa, đề phòng bất trắc chuẩn bị đá đánh la bàn, dao đa ống nhòm..." Nói xong, Tân Án hài lòng gửi vào chat, nhân viên công tác nhìn video dài hơn mười còn tưởng Tân Án mang quần áo để đi thời trang, kết quả xong, miệng ai nấy đều há Tân Án định lên bao lâu vậy, trang đầy đủ hết cả. viên công tác lần đầu tiên nữ diễn viên nào ghi hình sơ như vậy, góc ngửa lên, còn không trang nhưng dù trong hoàn quay chụp khó khăn vậy, nhan sắc của Tân vẫn tỏa sáng. Lâm Tương thấy, vội vàng nhắn tin riêng Tân Án: Bốn Mùa Bình (Lâm Tương): Em mang vậy, em đi làm việc Một Tiểu Tiên Nữ: chẳng phải là đồ cần khi đi đảo hoang sao? Bốn Bình An: Em mang cho thêm mấy bộ quần đẹp, đồ trang điểm nữa, cả chống nắng nữa, em phải luôn hình tượng đó, đừng làm việc nặng, để mời nam làm là được Một Tiểu Tiên Nữ: rồi... Bên này, nhân viên công trong nhóm chat cũng thận trả lời Tân Án: Hoa Nguyên Ký - Tiểu Từ: tỷ, lều trại, túi ngủ, lót chống ẩm không mang được, dao cụ nữa, không mang lên máy bay. Một Tiểu Nữ: Trừ những thứ ra thì những thứ khác đều đúng không, vậy thì ok. Từ: Tân Án đồng nhanh quá vậy? Sao tôi thấy điềm chẳng lành vậy Tân Án vui vẻ cất hết còn lại vào ba lô, vai còn đeo bình nước quân sau lưng là cái ba to đùng, trông như đi quân vậy. "Con... con gái có phải hơi quá không?" hôm sau, Tân Lịch định mình đưa Tân Án sân bay, nhìn thấy Tân Án áo khoác quần dài đội ngẩn người. "Con không bị muỗi đốt, chỉ mặc thế này thôi." Tân Án lại, cảm thấy mình cũng không vấn đề gì, tuy là khoác, nhưng cô mua có thiết kế đẹp nhất cửa phối đồ lại rất đẹp. "Con cẩn thận nhé, mẹ nhà chờ con về." Văn Hâm mắt đỏ hoe, tiến lên ôm Án. Hai người đàn đứng sau lưng nhìn cảnh hai ôm nhau, nhỏ giọng nói. "Này, thấy cảnh này giống con đi nhập ngũ không?" "Tôi muốn bài 'Đoàn kết là mạnh' ghê." Chào tạm biệt Hâm Du và Tân Phinh, Lịch đưa Tân Án ra bay, đã có camera sẵn, quay phim từ sân bay. gái, tự chăm sóc thân nhé." Tân Lịch Tân Án trong xe, vẫy tạm biệt. Tân Án vào sân nhân viên công tác đều ngạc, bọn họ trước đây từng trên mạng nói xấu Tân Án, tính cách gì đó rất khoe hàng hiệu các kiểu, nhìn thế này, cô ấy chẳng chút gì là kiêu căng Bọn họ từng xem video dọn hành lý của nghệ sĩ cơ bản đều là quần hoặc mấy đạo cụ dụng, chỉ có Tân Án ăn mặc như người thám hiểm vậy. "Tân cô có gì muốn nói về ghi hình này không?" PD phụ trách bên Tân vừa đi vừa hỏi. "Rất chờ, tôi nóng lòng xem Đào Hoa Nguyên trông như nào rồi." Tân Án cười "Vậy cô có chuẩn bị gì chương trình không?" "Tạm thời luyện chút sức khỏe." Án ngại ngùng nói: "Tiếc nhận thông báo mới ba ngày, gian ngắn quá, nếu không còn có thể tập tạ tăng cường thể lực." Mọi người: tôi không phải để tới làm công nhân. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chan-ong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-an-em-trong-show-truyen-hinh&chuong=7]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận