Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 20 / 264  ·  7.6%

Chương 20: Nghi ngờ nhen

Lời Lâm Du vừa rồi văng vẳng bên tai, lòng cô không khỏi động.

“Dì họ đó, kỳ cục cha mẹ tớ không cô ta… hồi nhỏ dặn tớ đừng có gần cổ…”

Tân Án hơi nhíu mày, lại: “Sao lại không

Lâm Du nhún vai, giọng có chút khó chịu: ta thích kiểm soát thứ, ai ai cũng phải theo cô ta. Tớ hiểu sao cô ta lại trúng cậu, gia thế lại tốt, dễ gì mà cô ta túng được. Hợp đồng hợp hiếc đã trói chân được cậu, cứ đoán già đoán non, có khi nào cô ta vào nhà cậu không?”

Ngập ngừng một chút, Lâm nói tiếp, giọng trầm “Rồi tớ để ý, cái tin bôi đen của trên mạng cứ nhiều lên, vô lý hết sức. biết cậu không phải người như phim mới quay chắc cũng đến mức bị ai ghét bỏ cố tình dìm hàng. Tớ thấy… năng cao là cô ta

Tân Án không ngờ sự lại có thể liên đến nhà Lâm Du. kinh ngạc hỏi: “Nhà của ta quen biết người tớ sao?”

Lâm Du lắc đầu: “Tớ rõ, nhưng tớ rất ngờ. Không chỉ những bôi đen đó, mà cả cố dây cáp hôm của cậu, tớ cũng nghi cô ta…” Nói đến đây, Lâm cắn răng, quan sát sắc Tân Án.

Tất cả những lời này với suy đoán của Án. Nguyên chủ trước biến mất từng nói với cảm thấy có người hãm hại mình, và người rất có khả năng chính là Tương.

“Cậu đã đoán được rồi?” Du thấy vẻ mặt Án không chút kinh liền hỏi.

“Cũng có chút nghi ngờ, chưa rõ nguyên nhân. lý mà nói, tớ nghệ sĩ của cô ta, bị hủy hoại thì ta có lợi ích gì Tân Án tự hỏi.

“Chỉ có thể điều tra chút xem cô ta liên hệ gì với cậu hay không thôi.” Lâm nói: “Tớ đã tra công ty hiện tại của chính là phòng làm việc của Tương, là tháng 5 năm mới vừa thành lập. Tớ nhớ từng nói với tớ muốn làm viên cũng là vào khoảng 3, tháng 4 năm ngoái, ta đúng là đã phương ngàn kế tiếp cậu.”

Nghe Lâm Du nói, cả đều cảm thấy có đáng sợ.

“Nhưng tớ phải điều tra thế nào?” Tân Án, người ngay cả internet chưa dùng thành thạo, nghĩ việc tự mình tra liệu liền thấy khó khăn.

“Hay là, cậu thử hỏi Húc xem sao?” Lâm đề nghị.

“Anh ấy không phải là viên sao, cũng hiểu chuyện này?” Tân Án

Lâm Du dùng ánh mắt quái nhìn Tân Án: sẽ không phải là biết chứ, nhà anh ấy là Nghiêm Thị, tập trải rộng trong và ngoài đó. Anh ấy muốn tra cái mà không tra được?”

Tân Án ngượng ngùng cười: đột nhiên không phản kịp thôi mà.” Thật là cô chưa từng để đến những điều này.

“Nếu không thì, tớ nhờ Cảnh Hiển đi hỏi một chút?” Lâm Du nghị.

“Được.”

Tiếp đó, Lâm Du lại dặn dò vạn dặn Tân Án nhất định cẩn thận, sau khi xác kịch bản mới không cảnh hành động, lúc này yên tâm rời đi, tìm Trần Hiển hẹn hò.

Mà Tân Án vẫn ngồi chỗ suy tư những Lâm Du nói. Tạm nói đến những bôi đen sự cố dây cáp phải do Lâm Tương gây hay không, nhưng Lâm Tương trăm ngàn kế tiếp cận cô chuyện đã rõ ràng. Chỉ là, người cô có điểm gì đáng để cô ta phải tiếp như vậy? Hay nói đúng chỉ đơn thuần trả thù cô?

Thù của nguyên chủ nhất phải báo, hiện tại ra chỉ có thể tin tức từ Trần Cảnh

Tân Án đang chuẩn bị dậy rời đi, đột ngẩng đầu liền thấy gương mặt quen thuộc.

“Kia… Nghiêm Húc!” Tân Án chút suy nghĩ liền anh ta.

Trần Giang, người đại diện cạnh Nghiêm Húc, thấy liền nhíu mày. Anh nhìn cô gái mang khẩu chỉ lộ ra nửa mặt, đoán chắc là một nhân, nhưng lại là gương mặt từng gặp trong giới giải liền cho rằng là một hot mạng nào đó, theo bản năng chắn trước Nghiêm Húc, cảnh nhìn cô.

Tân Án: [Tôi cũng đâu ăn thịt người, đến này sao?]

“Không có việc gì.” Nghiêm vỗ nhẹ vai Trần trong ánh mắt kinh của Trần Giang, Nghiêm Húc về phía Tân Án, “Có việc sao?”

“À… có chút việc.” Tân nói.

Mặc dù Nghiêm Húc mang trang, nhưng cô vẫn ra vẻ mặt thiếu nhẫn của anh ta. Đang tìm lý do rời đã bị Nghiêm Húc gọi

“Cô định cứ như vậy ở bên ngoài nói Không sợ bị chụp sao?” Nghiêm Húc nhìn đại phía sau Tân Án, mày.

Tân Án: [Phỏng chừng dù không mang khẩu trang, chỗ này đứng cả cũng sẽ không có ai ra.]

Thế là Tân Án đi Nghiêm Húc đến phòng mà anh ta đã trước, cảm giác có chút trương.

Trong khoảng thời gian này, Án ý thức được thân mình đang dần ảnh hưởng bởi tính cách nguyên chủ, từ ngày tiên đến thế giới này, với trước kia dường như trở rộng rãi hơn, cũng trở hoạt bát hơn, bởi vì đối thế giới này tràn ngập hơn nữa những người bên cô đều đối xử với rất tốt, không giống trước kia, ngay cả nhà cũng muốn đấu đá lẫn

Nếu là dựa theo kiếp vô luận là ai trước mặt cô, cô sẽ không mang theo chút trương nào.

Bất quá, sự thay đổi vậy Tân Án rất trước kia cô giống một cỗ máy chiến đấu, tiếp xã giao duy cũng chỉ là cùng với chiến sĩ dưới trướng, cho nên không biết xã giao, cũng thích xã giao.

Chính là từ “Đào Hoa Ký” lần đầu tiên tính toán đơn đả đấu bắt đầu, đến đợt thứ hai khi đưa cho đồng đội, cô dường đang dần thích ứng với nơi

Nghiêm Húc thấy Tân Án khi ngồi xuống vẫn ngẩn người, gõ gõ bàn: “Nếu cô đến nơi chỉ để ngây ngốc, tự mình mở một phòng ngây ngốc đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/chan-ong-thien-kim-toan-nang-thu-nap-an-em-trong-show-truyen-hinh&chuong=20]

“Không có không có, đang một chút việc thôi.” Án phục hồi tinh

“Có chuyện gì tìm tôi?” Húc mặt không biểu hỏi.

“Kia… anh có thể giúp tra một người được

Nghiêm Húc có chút bất dĩ bật cười: “Đại đỉnh đỉnh Tân Thị, mà còn cần tôi hỗ tra người?”

“Chuyện này, không thích hợp người nhà tôi biết.” chưa biết Lâm Tương cuộc cùng nhà cô hệ gì, hơn nữa Tương còn bị nghi ngờ liên quan đến việc hãm hại chuyện này nghĩ đi nghĩ vẫn là trước hết đừng để trong nhà biết thì hơn.

Lời này vừa nói ra, Húc ngược lại nổi hứng thú: “Ồ? Vậy nói xem là người nào? thể khiến cho đại thư Tân gia phải cẩn như vậy.”

Nói chuyện thì nói chuyện, cứ dùng giọng điệu dương quái khí vậy, Án trong lòng thầm bĩu

“Lâm Tương, người đại diện tôi.”

“Một người đại diện, đáng Nghiêm gia tôi giúp tra?” Nghiêm Húc có khó tin.

“Cô ấy là dì họ Tiểu Du, chúng tôi nghi, việc tôi bị lần trước và những bôi trên mạng đều quan đến cô ấy.” Tân nói.

Nghiêm Húc cũng từng nghe Cảnh Hiển nói qua bôi đen của Tân trên mạng, bất quá người diện hãm hại nghệ của mình, thông thường chỉ khi muốn giải ước mới làm vậy, còn Tân Án mới quay bộ phim đầu tiên đã đầu bị hắc, chuyện này đúng chưa từng nghe nói qua.

“Ý cô là nghi ngờ ta cố ý tiếp cô, để trả thù nhưng cô và cô ta không có giao thoa cho nên nghi ngờ cô là nhắm vào nhà của cô?” Húc lập tức liền hiểu mạch sự tình.

“Anh cũng rất thông minh.” Án thật lòng khen

Nghiêm Húc: [Rõ ràng là khen, vì sao nghe có chút không thoải như vậy…]

“Cũng đúng thôi, tôi nghe cô từ độ cao mét trên dây cáp xuống, vậy mà lại không tổn hao gì, thật kỳ tích y học.” Húc xoa xoa tay, độc miệng

“Rốt cuộc anh có thể tôi không!” Tân Án để ý đến sự chọc của anh ta.

“Giúp thì giúp thôi, nhưng Húc tôi cũng không là Gia Cát Lượng, nhờ tôi ra tay, đương phải có báo đáp.” Húc nhướng mày nhìn cô.

Chỉ cần tiền có thể quyết được sự việc, Án đều không để nghe Nghiêm Húc đồng ý, vàng hỏi: “Anh muốn nhiêu tiền?”

Nghiêm Húc như nghe được gì đó rất buồn “Cô cảm thấy tôi chút tiền đó chắc?”

Tân Án nhìn thẳng chằm anh ta: “Vậy anh cái gì?”

“Khụ khụ.” Nghiêm Húc quay đi: “Tôi nghĩ xong nói cho cô biết, cứ về trước đi, tôi dùng bữa.”

Thật khó hiểu.

Cô cảm thấy Nghiêm Húc này thật đúng là quái, bất quá nếu ta đã đáp ứng, vậy cầu gì đó, cứ sau đi!

Tân Án rời đi, Nghiêm lập tức lạnh mặt, điện thoại lên.

“Tra cho tôi Lâm Tương, gia đình đến công còn có cái phòng việc mới mở năm ngoái nữa.”

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận