Sáng / Tối
Một ngày tháng Năm, mưa phùn rả rích, hoa lựu ở thành phố A đỏ rực như biển lửa.
Nhà hát Ca múa nhạc tỉnh dạo này không có lịch diễn, các đoàn đội đều đang ráo riết tập luyện. Nhà hát Ca múa nhạc tỉnh A với lịch sử hơn 60 năm, là một nhà hát nghệ thuật quy mô lớn của nhà nước, nức tiếng trong và ngoài nước nhờ múa cổ điển. Trong đó, ba đoàn: Ca múa, Ca kịch và Nghệ thuật Cổ điển là có danh tiếng lẫy lừng nhất.
Mười giờ sáng, trong giờ nghỉ giữa buổi tập của Đoàn Nghệ thuật Cổ điển, các đoàn viên túm năm tụm ba ngồi tán gẫu. Nam một bên, nữ một bên chia rõ ranh giới. Bên ngoài phòng tập, tiếng mưa rơi tí tách, vũ công chính của đoàn là Lương Hiểu Bạch đang được mấy cô gái vây quanh trò chuyện. Một cô đột nhiên lên tiếng:
"Các cậu nghe tin gì chưa? Đoàn mình sắp đón một người mới, nghe nói chuyển từ Nhà hát Lớn ở thủ đô về đấy."
"Hình như trước đây còn từng đoạt giải quốc gia cơ. Chẳng biết vì sao lại chuyển công tác về chỗ mình nhỉ."
Một cô gái khác vừa rụt rè vừa phấn khích tiếp lời: "Tớ biết! Sáng nay lúc lên văn phòng đưa tài liệu cho đoàn trưởng, tớ thấy một cô gái cực kỳ xinh đẹp và khí chất ngồi trong phòng thầy."
"Hình như tên là Nhiếp Thanh Anh."
Ngay lập tức, cả nhóm bắt đầu bàn tán xôn xao về cái tên này. Nghe đồn Nhiếp Thanh Anh từng là gương mặt đình đám ở đơn vị cũ, chẳng rõ vì cớ gì mà đột ngột biệt tăm biệt tích, giờ lại xuất hiện ở đoàn của họ. Các cô gái vừa thảo luận vừa có chút e dè: "Cô Lưu đích thân dẫn cô ấy đến gặp đoàn trưởng làm thủ tục nhậm chức, chắc chắn là rất coi trọng rồi. Nhiếp Thanh Anh mà đến, vị trí trong đoàn mình thế nào cũng có biến động cho xem..."
Họ len lén liếc nhìn Lương Hiểu Bạch, bởi vị trí vũ công chính hiện tại đang thuộc về cô ấy. Liệu Nhiếp Thanh Anh có đủ sức đe dọa vị trí của Lương Hiểu Bạch không? Lương Hiểu Bạch cúi đầu, mũi giày múa gõ "cộc cộc" xuống sàn gỗ. Thấy thái độ đó, tiếng bàn tán của mọi người cũng nhỏ dần.
Đúng lúc ấy, cửa phòng tập bất ngờ đẩy ra. Một nữ giáo viên trung niên khí chất xuất chúng dẫn theo một cô gái bước vào. Cô vỗ tay ra hiệu cho mọi người im lặng, rồi để cô gái phía sau bước lên trước:
"Mọi người trật tự nào, đoàn chúng ta có thành viên mới. Nhiếp Thanh Anh trước đây công tác tại thủ đô, vì chấn thương chân nên đã nghỉ ngơi một năm, nay điều chuyển về đoàn mình, mọi người hãy giúp đỡ lẫn nhau nhé."
Nhắc đến "chấn thương chân", ai nấy đều thấu hiểu, bởi trong nghề múa, bị thương là chuyện cơm bữa. Trong phòng tập, những nam thanh nữ tú đang ngồi hay đứng đều đổ dồn ánh mắt về phía cô gái vừa bước vào sau lưng cô Lưu.
Tiếng gót giày cao gót nện trên sàn gỗ đặc, mỹ nhân mang tên "Nhiếp Thanh Anh" sải bước vào phòng. Bốn bức tường gương lớn phản chiếu bóng dáng người đẹp, khiến những người trẻ ngoài đôi mươi ở đây đều phải thầm đánh giá cô một lượt từ đầu đến chân.
Người mới có vóc dáng chuẩn mực của một diễn viên múa chuyên nghiệp, cao ráo và thanh thoát. Vì bên ngoài đang mưa, cô khoác một chiếc áo măng tô màu xanh lục dáng dài thời thượng bên ngoài sơ mi trắng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ga-cho-nguoi-qua-duong-tham-men-toi&chuong=1]
Đai lưng áo thắt gọn tôn lên vòng eo thon nhỏ, kết hợp cùng đôi giày cao gót nhọn màu bạc sang trọng. Bên trên đôi giày cao gót lộ ra một đoạn bắp chân trắng như tuyết, ống quần đen ôm sát hơi ẩm ướt, nước mưa rịn ra lăn dài xuống dưới.
Trong tiếng nước nhỏ giọt "tí tách", thời gian dường như lặng lẽ ngưng đọng.
………
Tin tức về việc Đoàn Nghệ thuật Cổ điển vừa đón một đại mỹ nhân đã lan khắp nhà hát ngay từ bữa cơm trưa tại căn tin.
Suốt buổi chiều làm việc, chẳng biết có bao nhiêu người cứ lượn lờ qua lại bên ngoài phòng tập của Đoàn Cổ điển chỉ để mong được chiêm ngưỡng dung nhan người đẹp. Nhiếp Thanh Anh chẳng hề bị xao nhãng bởi những ánh mắt ấy. Sau khi thay đồ tập, cô búi cao mái tóc dài, cùng các đồng nghiệp bắt đầu rèn luyện. Trong lòng nhiều người ở Đoàn Cổ điển bắt đầu nảy sinh sự ngờ vực, họ ráo riết nghe ngóng xem lai lịch của Nhiếp Thanh Anh này rốt cuộc là thế nào.
Kết thúc ngày làm việc, mấy cô nàng chơi thân với nhau cùng vào phòng thay đồ, vừa thay trang phục múa vừa bàn tán về Nhiếp Thanh Anh:
"Tớ hỏi kỹ rồi. Cô ta ấy à, chẳng cần qua thi cử hay phỏng vấn gì đâu. Đã nghỉ việc cả năm trời rồi mà vẫn vào được đoàn mình là nhờ bạn trai giúp đỡ đấy. Các cậu biết bạn trai cô ta là ai không? Là Từ Bạch Dương đó! Cái anh mới lên tivi hai hôm trước, một trong 'Mười gương mặt thanh niên tiêu biểu' ấy. Bố của Từ thiếu gia là... ở tỉnh mình đấy. Từ thiếu gia lại là bạn trai cô ta, số hưởng thật. Đúng rồi, cô ta còn không ở ký túc xá với chúng mình đâu."
"Thế chẳng lẽ là sống chung với Từ Bạch Dương à?"
"Ai mà biết được dùng thủ đoạn gì để mồi chài được Từ thiếu gia chứ."
Lương Hiểu Bạch đang ngồi trên ghế dài thay giày múa, gương mặt vốn dĩ dửng dưng, chẳng mấy hứng thú với mấy chuyện bát quái này. Thế nhưng khi nghe đến cái tên "Từ Bạch Dương", chân mày cô khẽ giật nảy. Ngay khi cô ngẩng đầu định nghe thêm, mấy cô gái đang nói bỗng im bặt. Cánh cửa phía sau phát ra tiếng "két", cả nhóm luống cuống khi thấy Nhiếp Thanh Anh đang thong thả bước vào.
Nhiếp Thanh Anh đã xõa tóc, gương mặt lấm tấm mồ hôi. Đứng dưới ánh hoàng hôn chiếu qua cửa, đôi mắt đen láy lộ vẻ thờ ơ nhìn xoáy vào mấy cô gái trong phòng. Dung mạo tú lệ, thần thái lại lạnh lùng. Nhiếp Thanh Anh bình thản cất lời: "Hỏi đi."
Mấy cô gái ngượng nghịu lẫn ngơ ngác: "Hỏi... hỏi cái gì?"
Nhiếp Thanh Anh vẫn đứng nguyên tại chỗ, dáng người mảnh khảnh. Cô nhàn nhạt nói: "Hỏi xem tôi đã dùng thủ đoạn gì để mồi chài Từ thiếu gia."
Mọi người càng thêm xấu hổ: "..."
Nhiếp Thanh Anh đợi hai giây, nhưng biểu cảm của cô rất ít ỏi, cũng chẳng hề lộ ra vẻ mỉa mai.
Không khí trong phòng thay đồ cứng đờ và tĩnh lặng. Nhiếp Thanh Anh lẳng lặng mở tủ bắt đầu thay quần áo. Khi cô thay xong chuẩn bị rời đi, một cô gái vì muốn phá tan bầu không khí khó xử nên bắt chuyện: "Nhiếp Thanh Anh, hôm nay là ngày đầu tiên cô đến, có muốn cùng đi ăn tối với chúng tôi không?"
Bước chân Nhiếp Thanh Anh khựng lại nơi cửa, giọng điệu vẫn rất nhạt nhưng không còn xa cách như lúc nãy: "Tối mai nhé. Tối nay tôi phải đi dự tiệc rồi."
Mấy cô gái lập tức tò mò, có người đánh bạo hỏi: "Tiệc của Từ thiếu gia à?"
Tim Lương Hiểu Bạch thắt lại, ngẩng đầu lên.
Nhiếp Thanh Anh quay đầu lại, lúc đối diện với họ, một thoáng ấm áp lướt qua nơi đáy mắt. Cô khẽ đáp: "... Ừm."
Sau khi Nhiếp Thanh Anh đi khỏi, các cô gái mới thở phào nhẹ nhõm, lần lượt tản ra. Lương Hiểu Bạch nắm chặt điện thoại, sắc mặt lạnh băng, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, gửi đi một tin nhắn nũng nịu ngọt xớt:
[Bạch Dương, em thấy 'bảo bối' của anh rồi, quả nhiên rất xinh đẹp. Chẳng trách anh thích cô ấy bao nhiêu năm nay như vậy. hôn…hôn]
...
Cơn mưa đã dứt từ buổi chiều, nên tiệc cocktail buổi tối vẫn diễn ra ngoài trời theo đúng kế hoạch. Đây chỉ là một bữa tiệc nhỏ, nhưng giới trẻ trong ngành chính trị và kinh doanh của thành phố A sau khi nhận được thiệp mời đều nể mặt gia chủ mà đến góp vui.
Khi màn đêm chậm rãi buông xuống, khúc giao hưởng cũng bắt đầu vang lên. Chỉ trong chốc lát, ánh đèn rực rỡ thắp sáng khắp nơi, sàn nhảy nhanh chóng trở nên náo nhiệt, quy tụ những quý cô xinh đẹp và các chàng trai đẹp trai, phong độ.
Giữa tiếng leng keng của những chiếc ly, một thanh niên xuất hiện tại bữa tiệc. Khác hẳn với những người đàn ông veston giày da, lịch lãm chỉnh tề, anh chỉ khoác một chiếc măng tô đen tuyền, tóc vuốt keo cực kỳ có gu. Người thanh niên cao 1m83, vai rộng chân dài, đường nét khuôn mặt sâu hoắm sắc sảo. Anh đứng ngoài đám đông nheo mắt nhìn vào, hai chân hơi dang rộng, khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Tiếng nhạc chợt ngừng, những người đang khiêu vũ bị khựng lại. Những mỹ nhân vừa bước ra khỏi sàn nhảy, đang nấn ná quanh bữa tiệc bỗng trở nên xốn xang: "Chu tam thiếu! Đã lâu không gặp, tam thiếu về nước từ bao giờ vậy?"
Mấy gã thanh niên đang trêu hoa ghẹo nguyệt cũng lập tức vây lại đón chào: "Cái thằng này, lâu lắm không gặp, về nước mà chẳng đánh tiếng một câu với anh em gì cả? Chẳng nể bạn bè gì hết nhé."
Chu Minh không chút cảm xúc, né tránh cái "bàn tay hư hỏng" của một người bạn định vỗ lên vai mình. Đáy mắt anh hằn lên những tia máu do thức đêm, thần sắc có chút mệt mỏi. Anh nhếch môi, giọng điệu hơi lười nhác: "Chu Kiến Quốc bày ra cái này à? Xem mắt quy mô lớn sao?"
Một buổi tiệc cocktail sang chảnh là thế, qua miệng anh ta một cái liền sực nồng mùi "phèn" của mấy khu chợ vùng ven. Hai ba người bạn vây quanh lấy Chu thiếu gia, cậu bạn Hàn Đạt vẫn kiên trì đặt khuỷu tay lên vai Chu Minh, cười gượng gạo: "Thì chẳng phải bố cậu đang sốt sắng bế cháu nội sao. Chu tam thiếu mà cũng sợ mấy chỗ này à?"
Chu Minh thản nhiên: "Tôi sợ cái sự phồn hoa giả tạo này làm mù mắt mình, sợ lỡ tay một cái lại ngủ nhầm nhân tình bé nhỏ của Chu Kiến Quốc."
Nhóm bạn: "..." Tam thiếu vẫn cứ "thần kinh" như ngày nào.
Sau vài câu mỉa mai, Chu Minh được đám đông vây quanh mời vào chỗ ngồi. Anh vắt chéo chân, giữa tiếng hò reo cổ vũ, anh dứt khoát thổi bay hết một chai rượu. Tiếng huýt sáo vang dội của đám bạn xung quanh lập tức đốt cháy bầu không khí:
"Tam thiếu! Tam thiếu!"
Có vài cô gái lần đầu dự tiệc không khỏi đỏ mặt tim đập loạn nhịp, thỉnh thoảng lại lén nhìn về phía chàng trai phóng khoáng giữa đám đông kia. Anh ta đẹp trai một cách ngang tàng, chân vắt chữ ngũ, tay đung đưa ly rượu, đuôi mắt hơi xếch lên. Rõ ràng là đang uống rượu mua vui, mỹ nhân vây quanh, nhưng anh ta lại giống như một con báo đen đang rình rập, đôi mắt tỉnh táo và lạnh lùng, lẳng lặng quan sát tất cả như một kẻ đứng ngoài cuộc.
Có người nghe ngóng: "Anh ta là ai thế?"
"Chu thiếu gia đấy. Bố anh ta là người giàu nhất thành phố A này. Bố mẹ ly hôn, anh ta có hai bà chị cùng cha khác mẹ, ông bố lại cưới thêm vợ bé, vợ bé cũng có con, rồi lại... chóng mặt chưa? Nói chung gia thế nhà họ cực kỳ phức tạp!"
Vị Chu tam thiếu có "gia thế phức tạp" đang được bạn bè ép rượu, tay anh chậm rãi day day trán. Đột nhiên, trong cơn say lơ mơ, Chu Minh nhìn thấy một cô gái mặc váy dạ hội trễ vai màu cam, đang xách váy được người ta dẫn vào. Cô gái có bờ vai gầy, tóc dài xõa ngang vai, phần da thịt lộ ra ngoài trắng ngần như sương tuyết.
Góc nghiêng của cô dưới ánh đèn trở nên lung linh rực rỡ, đẹp đến nao lòng.
Chu Minh nhìn chằm chằm vào cô gái đó, bật ra một tiếng cười giễu.
Đám bạn cũng nhìn theo, nghe Chu Minh vừa lắc lư ngón tay vừa nhận xét: "Là cô ta phải không? Đối tượng xem mắt mà Chu Kiến Quốc sắp xếp à? Lần này lão già đó tâm huyết thật đấy, tra cứu không ít tài liệu nhỉ. Đến cả người tình đầu của tôi mà cũng tra ra được... Cái mặt đó, cái dáng đó, chà chà, đúng là giống hệt người tình đầu của ông đây."
Đám người đang say túy lúy trợn tròn mắt cùng nhìn theo.
Họ còn chưa kịp phản ứng, Chu Minh đã "xoẹt" một cái đứng dậy, tà áo măng tô tung bay. Chu Minh rảo bước đến bên cạnh cô gái đang đưa mắt nhìn quanh kia, trêu chọc đặt tay lên vai người ta, giọng lười nhác: "Người đẹp, đi làm thêm kiếm sống đấy à?"
Đám bạn đuổi theo phía sau suýt ngất: ... Ai mà vào đây làm thêm kiếm sống hả trời!
Cô gái bị Chu Minh chặn đường quay mặt lại, ánh mắt thoáng chút do dự.
Chu Minh bỗng chốc khựng lại, vẻ lơ đãng ban nãy tan biến sạch sành sanh. Cả bờ vai lẫn gương mặt anh đều cứng đờ, anh mím chặt môi, cơ mặt run rẩy, ánh mắt co rút đầy kịch liệt, Nhiếp Thanh Anh!
Ngày 21 tháng 5 năm 2018, Chu Minh và Nhiếp Thanh Anh tái ngộ. Chu Minh đứng đực ra hồi lâu, đám bạn mới đuổi kịp tới nơi: "Cái... cái này... cậu vừa về nước nên bọn tôi chưa kịp nhắc, cô Nhiếp đã trở lại rồi."
Người tình đầu của anh đã trở lại. Nhưng... có vẻ như cô ấy đã không còn nhận ra anh là ai nữa.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận