Sáng / Tối
Cuộc hẹn diễn ra tại một nhà hàng Pháp cao cấp, dịch vụ chuẩn mực không thiếu một khâu nào. Giữa tiếng nhạc du dương, Lương Hiểu Bạch ngồi xuống với vẻ tận hưởng có chút không tự nhiên. Chàng trai đối diện nhìn cô mỉm cười, nụ cười ấy càng khiến cô thêm lúng túng. Bữa tối sang trọng, ánh nến lung linh, những lạc thú chỉ dành cho giới tinh anh... tất cả hiện ra như một giấc mộng không có thực. Đây là điều cô chưa từng được hưởng thụ khi ở bên Từ Bạch Dương. Bởi vì đặc thù công việc, dù xuất thân có tốt đến đâu, Từ Bạch Dương cũng không thể hưởng lạc quá đà.
Chu Minh ung dung dùng khăn ấm lau tay: "Cô Lương, ở đây làm cô hài lòng chứ?"
Lương Hiểu Bạch ngước lên nhìn vào mắt anh. Trái tim cô vốn đang giằng xé giữa Từ Bạch Dương và Chu Minh, nhưng khi bị Chu Minh nhìn chằm chằm như thế, tim cô đập thình thịch, dù chưa nhấp chén rượu nào mà đôi má đã ửng hồng như ráng chiều.
Lương Hiểu Bạch hốt hoảng nhấp một ngụm vang đỏ, lòng rối bời: Anh ấy định tỏ tình với mình thật sao? Mình có nên từ chối không? Từ chối thế nào đây? Rốt cuộc là Từ Bạch Dương tốt, hay Chu tam thiếu tốt hơn?
Chu Minh hơi rướn người về phía trước, khẽ nghiêng đầu sang bên cạnh bàn. Ngay lập tức, một nhân viên phục vụ cung kính tiến tới, trao vào vòng tay Lương Hiểu Bạch một bó hồng đỏ rực rỡ. Lương Hiểu Bạch vội vàng cảm ơn. Giây tiếp theo, Chu Minh búng tay một cái. Phía sau cửa sổ sát đất của tòa nhà mười mấy tầng, một tiếng "đoàng" vang lên, tiếp sau đó là liên tiếp những tiếng nổ lớn, pháo hoa rực rỡ bừng sáng trên bầu trời.
Ánh pháo hoa lung linh đủ màu sắc soi rọi đôi mắt sáng rực của cô gái.
Chu Minh thong thả nói: "Đã cảm nhận được 'màu sắc rực rỡ' của tình yêu chưa?"
Lương Hiểu Bạch ôm bó hồng xinh đẹp, dán mắt vào khung cảnh tráng lệ ngoài cửa sổ. Pháo hoa như những đóa hoa lần lượt nở rộ, cùng lúc đó tiếng nhạc bên tai trở nên dồn dập, vang dội như một bản tụng ca tình yêu. Cô không nỡ rời mắt, tim đập nhanh hơn bao giờ hết. Chưa từng có ai theo đuổi cô theo cách này. Và ai có thể từ chối một Chu tam thiếu khi anh ta tung toàn lực để "tấn công" chứ?
Chu Minh: "Vậy thì, tôi có một thỉnh cầu hơi quá đáng..."
Lương Hiểu Bạch thốt ra ngay lập tức: "Em đồng ý!"
Cùng lúc đó, Chu Minh cũng nói hết câu: "... Hãy dốc toàn lực theo đuổi bằng được Từ Bạch Dương cho tôi, sống chết cũng phải đòi gả cho anh ta. Hãy đi theo đuổi tình yêu của cô đi."
Lương Hiểu Bạch: "..."
Cả khung cửa sổ lớn rực rỡ ánh đèn, muôn vàn sắc màu đan xen, hắt vào đôi mắt sâu thẳm mà sáng rực của anh. Chu Minh khựng lại vài giây, nhìn cô bằng vẻ không thể tin nổi, kinh ngạc thốt lên: "... Tôi còn chưa kịp tốn tiền mà cô đã đồng ý rồi à? Chẳng trách người ta bảo mấy cô nàng 'tinh ranh' dễ lừa."
Lương Hiểu Bạch: "..."
Pháo hoa ngoài cửa sổ vẫn tiếp diễn, chàng trai đối diện nụ cười không đổi, vẫn khiến người ta đỏ mặt tim đập. Nhưng Lương Hiểu Bạch không phải kẻ ngốc, dưới nụ cười đầy vẻ trêu cợt ấy, mặt cô dần tái mét.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ga-cho-nguoi-qua-duong-tham-men-toi&chuong=10]
Cô ôm chặt túi xách đứng phắt dậy: "Chu tiên sinh, trêu chọc tôi vui lắm sao?"
Chu Minh ngạc nhiên: "Trêu cô chỗ nào? Tôi đâu có trêu cô."
Anh sở hữu đôi mắt tinh tường, liếc qua chiếc túi của cô là biết ngay. Đó là một chiếc Chanel, da đã sờn cũ đổi màu mà cô vẫn không nỡ vứt, chứng tỏ nó đã được dùng rất lâu rồi. Chu Minh không nói gì, nhưng Lương Hiểu Bạch cảm thấy vô cùng xấu hổ. Chu Minh cười bảo: "Muốn túi mới, giày mới, quần áo mới không? Theo đuổi Từ Bạch Dương đi."
"Cô theo đuổi anh ta một ngày, tôi cho cô mười nghìn tệ."
Lương Hiểu Bạch tức đến đỏ mặt: "... Anh không xem tivi à, tivi giờ chẳng ai diễn cái kịch bản này nữa đâu!"
Chu Minh tựa lưng ra sau, thong thả xoay xoay chiếc nĩa trong tay: "Chê tiền ít à? Vậy cứ coi tôi là một 'chàng công tử hào hoa nghèo kiết xác' đi."
Đúng là phong cách "công tử nghèo" thần thánh.
Chu Minh: "Tóm lại là cái giá đó, nếu cô thực sự có bản lĩnh gả cho anh ta thì lợi ích còn nhiều vô kể. Cứ thong thả mà cân nhắc đi."
...
Trong khi Lương Hiểu Bạch còn đang đấu tranh tư tưởng trước sự cám dỗ "đạn bọc đường" của Chu tam thiếu thì cuộc sống của Nhiếp Thanh Anh dạo gần đây lại rất tồi tệ.
Cô đòi chia tay nhưng Từ Bạch Dương không chấp nhận. Anh ta cố tình gác lại công việc đi công tác, ngày ngày túc trực ở nhà hát để canh chừng cô, đòi giải thích cho bằng được. Nhiều lúc Nhiếp Thanh Anh thấy thẫn thờ, ngỡ như mình đã quay lại thời cấp ba. Khi đó Từ Bạch Dương cũng theo đuổi cô như thế, nhưng cô không cảm động vì sự kiên trì của anh ta, mà vì bài hát anh ta viết riêng cho cô “Làm sao để anh thôi nhớ em”.
Thời cấp ba, người theo đuổi Nhiếp Thanh Anh rất nhiều, nhưng cô chẳng thể nhớ nổi mặt ai. Để tránh khó xử, cô thường chọn cách né tránh đám đông. Chứng mù mặt (face blindness) thực sự là một điều vô cùng bất lực, tính cách trầm mặc hiện tại của cô có liên quan mật thiết đến việc cô không nhận diện được ai với ai. Giữa biết bao chàng trai theo đuổi ngày ấy, chỉ có Từ Bạch Dương là người ôm cây đàn guitar, đứng dưới ký túc xá hát cho cô nghe. Anh hát hay đến thế, từng lời ca cứ thế lọt vào thẳm sâu trái tim cô.
Anh hát: "Trên trời mây nhẹ trôi, dưới đất gió hiu hắt", rồi lại đến "Gió nhẹ vờn làn tóc, bảo anh sao đừng nhớ em"
Anh hát: "Cây khô run trong gió lạnh, lửa hoang cháy giữa hoàng hôn", rồi lại đến "Tây thiên còn sót chút ráng hồng, bảo anh sao đừng nhớ em";
Anh cứ ôm đàn, lặp đi lặp lại câu hát đầy thâm tình: "Bảo anh sao đừng nhớ em".
Nhiếp Thanh Anh của những năm tháng học trò đã bị chinh phục bởi tài hoa của anh. Sau kỳ thi đại học, dù bố mẹ ép anh phải học tại thành phố A, nhưng anh đã âm thầm đổi nguyện vọng để theo cô lên thủ đô đèn hoa. Vào một ngày tháng Chín khi sắc vàng rực rỡ, lá ngân hạnh bay đầy trời, Nhiếp Thanh Anh nghe bạn báo có người tìm. Cô chạy xuống lầu, một lần nữa nhìn thấy chàng trai ôm đàn guitar hát cho mình nghe, và khoảnh khắc đó, cô đã quyết định gắn bó cùng anh.
Từ lúc ấy đến nay, cũng đã bảy tám năm rồi.
Nhiếp Thanh Anh luôn tin rằng Từ Bạch Dương yêu mình sâu đậm như thế, sau này họ chắc chắn sẽ kết hôn và sinh con. Bố mẹ họ Từ vốn chẳng ưa gì nghiệp múa của cô, cũng chẳng thích xuất thân nghệ thuật của cô, họ cho rằng cô không môn đăng hộ đối với con trai mình. Suốt những năm qua, hai bên gia đình đã xảy ra không ít va chạm và phải dung hòa rất nhiều. Nhưng bất kể lúc nào, Từ Bạch Dương đều kiên định khẳng định muốn ở bên cô. Chính vì sự kiên định ấy, dù Nhiếp Thanh Anh yêu múa đến nhường nào, dù không nỡ rời xa Nhà hát lớn Thủ đô, cô vẫn chấp nhận từ chức để về thành phố A tìm anh. Cô vốn không giỏi giao tiếp, những năm tháng sống khép kín với nghiệp múa khiến cô chẳng biết cách cư xử như người bình thường, nhưng cô cứ ngỡ anh sẽ hiểu mình.
Thế nhưng... anh lại ngoại tình đúng vào lúc đôi chân cô bị thương, vào lúc trái tim cô đang kiệt quệ nhất.
Khi anh ở bên Lương Hiểu Bạch, anh có từng nghĩ đến việc cô đang đau đớn vì tương lai có thể không bao giờ được nhảy múa nữa không? Anh có biết lúc đó cô đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất, rằng dù có tàn phế không thể múa được nữa, cô vẫn nhất định phải về thành phố A để tìm anh không?
Tại sao anh lại chọn đúng thời điểm đó để phản bội cô cơ chứ?
...
Tối hôm ấy, sau khi khó khăn lắm mới cắt đuôi được Từ Bạch Dương để về nhà, Nhiếp Thanh Anh lẳng lặng ăn cơm. Lúc đứng bên bồn rửa bát, đôi tay đang cọ rửa dường như khựng lại, cảm xúc u ám lại một lần nữa không kiềm chế được mà trào dâng. Đúng lúc này, cuộc gọi video từ cô bạn thân Lộ Khê gọi tới. Nhiếp Thanh Anh lau tay, đáp lời bằng giọng buồn bã: "Alo.”
Lộ Khê sững người. Qua màn hình video, cô thấy Nhiếp Thanh Anh đang rửa bát, hoàn toàn không phải là đang tập múa. Đối với một "cuồng yêu múa" như Nhiếp Thanh Anh thì điều này quá đỗi bất thường. Lộ Khê hít sâu một hơi: "...Nếu đã đau lòng như thế, sao cậu không tha thứ cho Từ Bạch Dương? Hai người rốt cuộc cãi nhau vì chuyện gì, thật sự không thể nói ra sao?"
Lộ Khê nói tiếp: "Cậu xem hai người náo loạn thành thế này, bố mẹ cậu cũng sốt ruột lắm, cứ gọi điện hỏi thăm tớ suốt. Tớ thấy nếu cậu và Từ Bạch Dương không làm hòa nhanh, chắc bố mẹ cậu sẽ lặn lội lên tận nơi tìm cậu mất."
Nhiếp Thanh Anh chậm rãi đi vào phòng ngủ, lòng phiền muộn nên bật máy tính lên, lướt web một cách vô định. Chính cô cũng không biết mình đang tìm kiếm điều gì. Lộ Khê khuyên nhủ thêm vài câu, thấy thái độ cô vẫn kiên quyết, trong đầu dần nảy sinh phán đoán. Chuyện khiến Nhiếp Thanh Anh dứt khoát chia tay mà lại không thể nói ra... chắc hẳn là chuyện gì đó ảnh hưởng xấu đến danh tiếng của Từ Bạch Dương?
Lộ Khê không hỏi thêm nữa, chỉ nói: "Được rồi Thanh Anh, nhớ kỹ dù cậu quyết định thế nào tớ cũng ủng hộ cậu. Phía bố mẹ cậu tớ sẽ giúp cậu nói đỡ trước, cậu đừng vội, cứ thong thả thôi."
Nhiếp Thanh Anh: "Cảm ơn cậu, tớ không vội."
Ngay cả lúc này, Lộ Khê cũng bị câu "tớ không vội" của cô Nhiếp làm cho phì cười. Lộ Khê bèn trêu: "Thôi được rồi, không nhắc đến gã người yêu cũ của cậu nữa, nói chuyện gì vui vẻ đi. Gần đây xung quanh cậu không có chuyện gì thú vị hay xuất hiện ai hay ho sao? Cậu cứ nghĩ về những điều đó đi cho bớt đau lòng."
Nghe Lộ Khê nói vậy, trong não bộ của Nhiếp Thanh Anh đột nhiên hiện lên một hình bóng mơ hồ. Không nhìn rõ mặt, nhưng cử chỉ điệu bộ lại vô cùng sống động. Khóe môi cô Nhiếp không tự chủ được mà cong lên, để lộ một nụ cười mỉm.
Lộ Khê với đôi mắt tinh tường hét lên: "Oa, có biến nha!"
Nhiếp Thanh Anh: "Bạn học cấp ba của Từ... tên là Chu Minh gì đó. Tớ vốn không quen anh ta, vậy mà anh ta lại ngồi ở quán bar cùng tớ suốt một đêm. Tớ muốn cảm ơn anh ta nhưng không gặp lại nữa. Anh ta thật sự là người tốt, chỉ là... hơi dị hợm."
Lộ Khê châm chọc: "Dị hợm? Cô Nhiếp ơi, ai mà dị bằng cậu được? Chính cậu đã là người lập dị rồi còn gì... Khoan đã, Chu Minh... cái tên này nghe quen tai thế nhỉ."
Tiện tay đang bật máy tính, Nhiếp Thanh Anh tra cứu thử rồi gật gù ra vẻ đã hiểu: "Toàn quốc có tới 118.314 người tên là Chu Minh. Một cái tên phổ biến như vậy, cậu thấy quen tai cũng là chuyện đương nhiên thôi."
Lộ Khê: "...”
Lộ Khê định nói chắc chắn không phải vì lý do đó, nhưng cái tên này đúng là quá đại trà. Cô nàng nghĩ mãi mà vẫn không tài nào nhớ nổi tại sao mình lại thấy cái tên này quen tai đến vậy.
Trong khi đó, ở phía bên này, Nhiếp Thanh Anh đang lướt máy tính vô định thì tiện tay mở hộp thư điện tử của mình ra. Một tiếng "tinh" vang lên, cô kinh ngạc nhận thấy mình vừa nhận được một bức thư ẩn danh.
Nhiếp Thanh Anh vô cùng ngạc nhiên, hòm thư của cô bao năm nay vốn chỉ để làm cảnh, chẳng mấy khi đụng tới. Ai lại gửi thư cho cô vào lúc này cơ chứ?
Nhiếp Thanh Anh hơi phấn khích: "Tớ vừa nhận được một email."
Lộ Khê: "Chắc là thư rác quảng cáo thôi? Hay là virus? Cậu đừng có mà mở lung tung, ai lại rảnh rỗi đi gửi mail cho cậu chứ."
Nhưng Nhiếp Thanh Anh không nghe.
Cô mở bức thư đó ra. Tệp đính kèm là một đoạn video. Nhiếp Thanh Anh loay hoay một hồi để tải về, và khi video vừa được mở ra, âm thanh từ loa ngoài bắt đầu vang lên: "Bạch Dương, anh đừng đi. Bạch Dương..."
Lộ Khê: "...!"
Tiếng của một cô gái lạ!
Nhiếp Thanh Anh sững người, phản ứng nhanh nhạy chưa từng có, cô không đợi Lộ Khê kịp mở miệng đã dứt khoát tắt ngay cuộc gọi video, ngắt tín hiệu với bạn mình. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, nơi đoạn video ghi lại cảnh dưới tấm biển quảng cáo rực rỡ trong đêm, Từ Bạch Dương đang giằng co, dây dưa không dứt với một cô gái... Bàn tay đang di chuột của cô lạnh toát, Nhiếp Thanh Anh chậm rãi cụp mắt xuống.
Bên kia, Lộ Khê cầm điện thoại, đứng thẫn thờ trên ban công ký túc xá nhân viên của trường. Dù Nhiếp Thanh Anh đã tắt video nhưng cô vẫn kịp nghe thấy giọng nói của cô gái lạ kia.
Gió đêm se lạnh, khi ngước lên nhìn vầng trăng khuyết treo lơ lửng giữa trời, trong phút chốc, Lộ Khê đã hiểu tại sao Nhiếp Thanh Anh lại kiên quyết chia tay đến thế. Lòng Lộ Khê nặng trĩu, cô thở dài một tiếng rồi lẩm bẩm: "Thôi được rồi, cũ không đi thì mới không đến, Tiểu Nhiếp xinh đẹp như vậy, chắc chắn sẽ sớm vượt qua thôi. Mà cái tên Chu Minh này, thực sự là rất quen nha. Quen lắm luôn ấy! Rốt cuộc là ai nhỉ..."
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận