Sáng / Tối
Chương 12: "Đều là cáo già nghìn năm cả rồi, còn diễn kịch làm gì cho mệt?"
Chiến dịch quảng bá "Vũ điệu nhân gian" là có thật, hoàn toàn không phải chiêu trò suông.
Chỉ có điều, ở hạng mục biểu diễn nghệ thuật này, ban đầu Tập đoàn Chu thị định mời cô Lương Hiểu Bạch, biên đạo múa chính của Đoàn Nghệ thuật Cổ điển tỉnh. Thế nhưng, Tam thiếu gia nhà họ Chu đã đích thân "đi cửa sau", giành lấy cơ hội này từ tay cô Lương để làm quà mượn hoa dâng Phật, dốc toàn lực nâng đỡ Nhiếp Thanh Anh.
Nhiếp Thanh Anh vẫn chưa hề hay biết quy mô của đợt tuyên truyền nghệ thuật dân gian mà Chu thị đang triển khai lớn đến mức nào, cũng chẳng rõ Chu Minh đã phải gánh chịu bao nhiêu áp lực thay cô. May thay, những giải thưởng Nhiếp Thanh Anh từng đạt được là thật, nhan sắc lay động lòng người cũng là thật, cộng thêm thân phận con trai Chủ tịch của Chu Minh, nên tập đoàn mới nhắm mắt làm ngơ cho sự độc đoán lần này của anh.
Dẫu vậy, mối bất hòa giữa Chu Tam thiếu và những "lão già cổ hủ" trong công ty là điều không thể tránh khỏi.
Với tư cách là một thư ký cấp cao, Trần Linh Linh từng lo lắng Nhiếp tiểu thư sẽ không gánh vác nổi sự tín nhiệm này của sếp mình. Nhưng rất nhanh sau đó, cô nhận ra Nhiếp tiểu thư quả không hổ danh là nữ thần khiến sếp cô tương tư bao nhiêu năm trời.
Buổi chiều, thợ chụp ảnh vác máy cùng họ len lỏi qua từng con phố để chụp ảnh tư liệu cho Nhiếp Thanh Anh. Dù không phải dân chuyên nghiệp, họ vẫn dễ dàng nhận ra nền tảng vũ đạo của cô cực kỳ vững chắc. Chỉ cần thợ ảnh mô tả sơ qua hiệu ứng mong muốn, Nhiếp Thanh Anh đã có thể lập tức tái hiện lại những tư thế vũ đạo thoát tục đúng như ý đồ.
Mái tóc đen nhánh như mây xõa dài, mỹ nhân trong chiếc áo voan trễ vai màu xanh bạc hà kết hợp cùng quần tây trắng giản dị. Vóc dáng thanh mảnh, gương mặt thanh tú, làn da trắng sứ như tuyết, cô chính là kiểu nữ thần khiến người ta chỉ cần nhìn một lần là khắc cốt ghi tâm. Khung xương cô nhỏ nhắn, uyển chuyển, mỗi khi cô tạo dáng hay bật nhảy dưới ánh đèn flash, đám đông người qua đường vây xem mỗi lúc một đông.
Mọi người xì xào bàn tán: "Ngôi sao nào thế nhỉ? Nhìn lạ quá, chưa thấy bao giờ."
Nói đoạn, họ thi nhau rút điện thoại ra chụp ảnh, quay phim.
Chu Minh đứng bên cạnh, vừa thưởng thức vừa dâng lên cảm giác tự hào len lỏi. Anh hân hoan khi cô gái mình thích được mọi người ái mộ, nhưng đồng thời cũng thỏa mãn vì cô không thuộc về bất kỳ ai trong số họ. Thấy người xem bắt đầu quá đông, Chu Minh nháy mắt ra hiệu cho thư ký và nhân viên chặn đám đông lại.
Riêng anh thì sải bước tới, một tay vác lấy máy ảnh, tay kia nắm chặt cổ tay Nhiếp Thanh Anh, kéo cô chạy biến về phía ít người. Thấy cô chạy không kịp, Chu Minh còn ngoái đầu lại dọa dẫm:
"Chạy mau, chạy mau lên! Không là bị fan cuồng bám đuôi đấy!”
Nhiếp Thanh Anh phản bác: "Sao anh lại nói thế? Anh vu khống người qua đường là vi phạm pháp luật đấy."
Chu Minh ra hiệu: "Suỵt! Nói linh tinh gì thế, đừng có làm phiền đến các chú cảnh sát chứ."
Anh ngoảnh lại nhìn cô, trong mắt như nhảy ngót những tia nắng hè, nụ cười phảng phất trên môi. Những đốm sáng lấp lánh ấy khiến anh trông nghịch ngợm và đầy sức sống như một cậu thiếu niên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ga-cho-nguoi-qua-duong-tham-men-toi&chuong=12]
Nhiếp Thanh Anh vừa ngơ ngác vừa ngần ngại, nhưng khoảnh khắc bắt gặp nụ cười ấy, trái tim cô bỗng hẫng đi một nhịp. Cô chẳng thể gọi tên thứ cảm xúc rối bời đang dâng lên trong lòng, chỉ biết mình đã ngẩn ngơ trong tích tắc. Đến khi định thần lại, Chu Minh đã kéo cô tựa vào một bức tường để thở dốc.
Mồ hôi thấm ướt tóc mai, chảy cả vào khóe mắt, vậy mà anh vẫn nhìn cô cười rạng rỡ.
Tâm trạng Nhiếp Thanh Anh bỗng chốc cũng nhẹ nhõm theo, đôi môi khẽ mím lại. Đến khi cô lúng túng định đưa tay lên lau mồ hôi thì mới nhận ra tay mình vẫn đang bị Chu Minh nắm chặt. Cô khẽ cựa quậy để thoát ra, Chu Minh nhận ra, vừa buông tay vừa bồi thêm một câu:
"Em căng thẳng cái gì chứ? Hồi xưa lúc tôi với Từ Bạch Dương theo đuổi em, tôi cũng từng nắm tay em rồi mà. Đều là bạn cũ cả, đừng có ngại."
Nhiếp Thanh Anh cứ ngỡ ý anh là anh từng đi theo xem Từ Bạch Dương tán tỉnh mình. Cô thoáng chút hoài nghi.
Chu Minh dịu giọng: "Để tôi đoán xem nào, có phải em đã nhớ ra tôi là ai rồi không?"
Nhiếp Thanh Anh: "... Chẳng phải anh là bạn cùng bàn của Từ Bạch Dương sao?"
Gương mặt Chu Minh bỗng cứng đờ. Ánh mắt anh tối sầm lại, nhìn cô chằm chằm đầy vẻ không cam lòng. Anh không thể tin nổi năm xưa mình theo đuổi cô rầm rộ như thế mà cô lại chẳng có chút ấn tượng nào. Anh viết thư tình cho cô, vì cô mà đánh nhau với đám con trai cả trường, trận thi đấu nào của cô anh cũng có mặt cổ vũ...
Chu Minh gặng hỏi: "Chẳng lẽ tôi không còn thân phận nào khác à?"
Nhiếp Thanh Anh nhìn anh trân trối.
Căn bệnh "mù mặt" (không nhận diện được khuôn mặt) kinh niên khiến cô luôn cảm thấy hoang mang và sợ hãi khi phải đối diện với người khác. Vẻ ngoài cô là nữ thần cao ngạo, nhưng bên trong lại là một "kẻ ngốc" chẳng thể nhận ra ai, buộc phải giả vờ lạnh lùng để che đậy. Lúc này nhìn Chu Minh, trong đầu cô lướt qua vô số khuôn mặt xa lạ. Cô cố gắng khớp từng gương mặt đó với anh, nhưng kết quả vẫn là... con số không.
Chu Minh cốc nhẹ vào trán cô một cái, giả bộ giận dữ: "Cái đồ ngốc này! Tôi còn ở cùng ký túc xá với Từ Bạch Dương nữa!"
Nhiếp Thanh Anh thở phào nhẹ nhõm: "Phải rồi, phải rồi, tôi nhớ ra rồi."
Nhưng Chu Minh biết tỏng, cô vẫn chẳng nhớ ra cái quái gì cả.
Nhưng Chu Minh đã kịp kéo cô lại: "Nghỉ đủ chưa? Nào, chúng ta chụp tiếp thôi. Đừng thấy thầy phó nháy của chúng ta không ở đây mà coi thường, trình độ của Chu tam thiếu này cũng chẳng vừa đâu nhé."
Nhiếp Thanh Anh ban đầu chỉ khẽ "ừ" một tiếng, rồi đưa mắt nhìn quanh giúp Chu Minh tìm chỗ chụp ảnh đẹp. Nhưng mới đi được hai bước, cô bỗng khựng lại đầy nghi hoặc: "Chu tam thiếu?"
Chu Minh đang mải điều chỉnh chiếc máy ảnh trên vai, hờ hững đáp: "Sao thế?"
Nhiếp Thanh Anh: "Hôm đó ở quán bar, người phục vụ không gọi anh là 'Chu Tam', mà gọi là 'Chu tam thiếu' đúng không? Anh ta quen anh. Anh thường xuyên đến đó chơi."
Chiếc máy ảnh suýt chút nữa thì tuột khỏi tay Chu tam thiếu.
Chu Minh giật mình, quay lại nhìn Nhiếp Thanh Anh. Anh cuống quýt định giải thích rằng mình tuyệt đối không phải hạng công tử phong lưu không có giới hạn như cô nghĩ, nhưng khi chạm vào ánh mắt lấp lánh ý cười của Nhiếp Thanh Anh, anh liền hiểu ra ngay. Ánh mắt Chu Minh khựng lại, anh giơ tay lên không trung, làm động tác như muốn véo mũi cô nhưng thực chất tay không hề chạm tới: "Gớm, cô bé này gan to thật, dám trêu cả tôi cơ đấy?"
Nhiếp Thanh Anh ngước nhìn anh, đôi mắt đen láy trong veo. Hàng mi cô khẽ rung, đôi gò má ửng hồng như hoa đào tháng Ba. Cô nở một nụ cười nhẹ rồi sải bước theo Chu Minh, bước chân nhẹ tênh, dáng lưng trông có vẻ khá vui vẻ. Bóng ma ngoại tình của Từ Bạch Dương hành hạ cô suốt mấy ngày qua, giờ đây cuối cùng cũng tan biến đi ít nhiều.
Khi Chu Minh lại tự nhiên nắm lấy cổ tay dắt cô đi chụp ảnh, cô đã không còn bài xích như trước nữa.
Chu Minh âm thầm phá vỡ sự cảnh giác và thù địch của Nhiếp Thanh Anh dành cho mình. Suốt cả buổi chiều, anh hết trêu chọc lại tán dương, thành công chụp cho cô được mấy tấm ảnh rất ra trò. Chẳng biết thư ký Trần và anh thợ chụp ảnh thật sự đã bị quăng đi tận đâu, nhưng Chu tam thiếu thì đã kịp cùng "nữ thần trong mộng" oanh tạc qua vài địa điểm hẹn hò lý tưởng. Dĩ nhiên, ảnh chụp ra dùng được bao nhiêu thì chưa biết, có khi sau này phải bổ sung thêm, nhưng Chu thiếu gia đây vốn chẳng bận tâm.
Quảng trường trung tâm nằm sát khu phức hợp thương mại, xung quanh dập dìu các đôi tình nhân trẻ dạo bước. Những chú bồ câu béo mầm vỗ cánh bay lượn đầy tao nhã trên bầu trời quảng trường, rồi đáp xuống mặt đất dưới lớp nắng vàng ruộm. Khi nắng chiều dần tắt, chụp ảnh xong, Nhiếp Thanh Anh ngồi xổm xuống đất cho bồ câu ăn. Chu Minh đi mua nước cho cô, đứng nhìn cái dáng lưng thanh mảnh và góc nghiêng điềm tĩnh của cô hồi lâu, trong lòng thầm nói lời xin lỗi, rồi thản nhiên bấm một cuộc điện thoại.
Ánh hoàng hôn vàng óng chiếu lên khuôn mặt trắng ngần như sứ của cô. Cô chống tay lên đầu gối quan sát lũ chim, đôi môi thỉnh thoảng khẽ mỉm cười, rõ nét và đầy mê hoặc. Đứng từ xa ngắm nhìn Nhiếp Thanh Anh mãi cho đến khi cô cảm thấy Chu Minh đi quá lâu và bắt đầu nhìn quanh tìm kiếm, Chu Minh mới thong thả xuất hiện.
Nhiếp Thanh Anh và Chu Minh cùng ngồi nghỉ trên băng ghế trắng sau đài phun nước. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá đổ xuống như dòng nước trôi, lớp này nối tiếp lớp kia. Gió thổi hiu hiu, không khí đang vô cùng tốt đẹp thì bỗng nhiên, từ một khoảng cách ngắn, tiếng một người phụ nữ trung niên nghiêm nghị gọi cô: "Tiểu Nhiếp!"
Cùng lúc đó là một giọng nói kinh ngạc và đầy nghi hoặc: "Chu Minh?"
"Hai đứa sao lại ở cùng nhau thế này?"
Nghe thấy tiếng gọi, Nhiếp Thanh Anh ngoảnh lại thì thấy một người phụ nữ quý phái, tay xách nách mang đủ túi lớn túi nhỏ bước ra từ trung tâm thương mại. Bà ấy nhìn cô với vẻ mặt vô cùng khó coi, đó chính là mẹ của Từ Bạch Dương. Bà Từ ngỡ mình nhìn lầm, bà dụi mắt, đợi đến khi Chu Minh cười như không cười chào người đồng hành bên cạnh bà một tiếng: "Ồ, dì nhỏ cũng đi mua sắm à", bà Từ mới chắc chắn rằng cô con dâu tương lai nhà mình lại dám bỏ rơi con trai bà để đi "tình tang" với lão tam nhà họ Chu – cái tên lông bông khét tiếng – giữa thanh thiên bạch nhật!
Người đi cùng mẹ Từ chính là người vợ hiện tại của tỷ phú Chu Kiến Quốc. Cô ta trẻ trung xinh đẹp, chỉ lớn hơn Chu Minh vài tuổi, nhưng lần nào gặp cũng bị Chu Minh giễu cợt gọi một tiếng “dì nhỏ”.
Nhiếp Thanh Anh đứng dậy, cô thắc mắc vì sao Chu Minh lại quen biết người phụ nữ quý tộc bên cạnh mẹ Từ, nhưng không có thời gian để nghĩ ngợi nhiều. Thấy mẹ Từ, cô chào hỏi theo bản năng: "Dì Từ..."
Bà Từ chẳng buồn màng tới Nhiếp Thanh Anh, xoay người bỏ đi ngay lập tức. Chưa đi được bao xa, bà đã rút điện thoại gọi cho Từ Bạch Dương: "Bạch Dương, con có biết bạn gái con đang ngoại tình sau lưng con không..."
Đồng tử Nhiếp Thanh Anh hơi co lại. Cô định đuổi theo hai bước nhưng rồi lại khựng lại, không theo nữa. Cô lặng lẽ nhìn theo bóng lưng bà Từ, giống như đang nhìn một đoạn ký ức bị xóa sạch khỏi trí não. Cô không thấy rằng, Chu Minh đứng sau lưng cô hai bước, đang trao cho người "tiểu dì" kia một ánh mắt ngầm hiểu đầy tâm đắc.
Vợ hiện tại của Chu Kiến Quốc sau khi sinh một con gái thì mãi không mang thai được con trai. Ở nhà họ Chu, vị phu nhân trẻ tuổi này vốn bị các mối quan hệ phức tạp làm cho khổ sở. Hiếm khi Chu tam thiếu nhờ vả một chút việc nhỏ, lại còn đưa ra "nhành ô liu" để hòa giải, cô ta dĩ nhiên là nóng lòng đón nhận ngay.
Vị tiểu Chu phu nhân này tươi cười nhìn bà Từ tức giận lên xe đi khuất, rồi quay lại tò mò nhìn cô gái dáng người thanh thoát bên cạnh Chu Minh, thầm nghĩ: Hóa ra đây chính là Nhiếp Thanh Anh đại danh đỉnh đỉnh sao.
Đã gả vào nhà họ Chu, ai mà chẳng tò mò về "người trong lòng" của Chu tam thiếu cơ chứ.
Chu Minh một khi đã quyết tâm cướp Nhiếp Thanh Anh thì dĩ nhiên sẽ không nương tay, làm việc gì cũng tuyệt đường thoái thác. Một mặt, anh để Lương Hiểu Bạch tiếp tục bám riết lấy Từ Bạch Dương, mặt khác, anh mượn tay mẹ Từ để chặt đứt mọi khả năng hàn gắn giữa Từ Bạch Dương và Nhiếp Thanh Anh. Tranh thủ vài ngày để Nhiếp Thanh Anh dần tiêu hóa mọi chuyện, Chu Minh ráo riết bồi đắp tình cảm, đồng thời cũng hoàn tất nốt các công việc còn dang dở của mình.
Đến tháng Bảy, các hợp đồng quảng cáo đã đàm phán xong, việc ký kết với các ngôi sao nhỏ cũng hoàn tất.
Nhà họ Chu có một căn biệt thự ở ngoại ô thành phố. Chu Minh hiếm khi mới về nhà một chuyến, vừa bước vào phòng khách, anh đã thấy một nhóm phụ nữ đang tụ tập đánh bài. "Tiểu Chu phu nhân" làm chủ xị, và thật bất ngờ, bà Từ cũng có mặt ở đó. Thấy tam thiếu gia về, quản gia vội vàng ra đón, đồng thời báo tin cho vị phu nhân trẻ đang mải mê trên sới bạc. Ánh mắt tiểu Chu phu nhân lóe lên tia nhìn suy tư. Thế là khi Chu Minh bước vào nhà, dù anh chẳng thèm liếc mắt nhìn ai mà đi thẳng lên lầu, tai anh vẫn bắt gặp tiếng xì xào của đám phụ nữ đang vây quanh bà Từ bàn tán chuyện bát quái: "Thật sao? Con trai chị định cầu hôn cô Nhiếp à? Ghê thật đấy, cãi nhau đến mức ấy rồi mà vẫn đòi cầu hôn cơ à."
Bà Từ thở dài bất lực: "Tôi cũng chẳng còn cách nào. Thằng Bạch Dương nhà tôi cứ chết mê chết mệt con bé Thanh Anh, tôi với bố nó cũng đành phải gật đầu thôi. Đúng là nợ đời mà..."
Cầu hôn!
Chu Minh tựa nghiêng người vào tay vịn cầu thang, sắc mặt sa sầm hẳn xuống. Anh không lên lầu nữa mà đột ngột quay người đi xuống. Tiểu Chu phu nhân vội vàng đuổi theo, giọng gấp gáp: "Chu Minh, con đi đâu đấy? Tối nay bố con về mà hỏi thì tính sao?"
Chu Minh ngoảnh lại, ném cho cô ta một cái nhìn sắc lẹm.
Anh cười khẩy: "Đều là cáo già nghìn năm cả rồi, còn diễn kịch làm gì cho mệt?"
Tiểu Chu phu nhân khựng lại một nhịp, nhưng rất nhanh sau đó đã thu liễm cảm xúc. Gương mặt cô ta không đổi sắc, vẫn mỉm cười nhìn Chu tam thiếu vừa mới chân ướt chân ráo về nhà, chẳng kịp nghỉ ngơi đã lại đánh con xe thể thao trong sân lao vút đi. Cô ta khẽ xoa bụng mình, tâm trạng bỗng chốc trở nên tốt hơn hẳn.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận