Sáng / Tối
"Tránh ra, đừng cản đường!" Lương Hiểu Bạch chẳng đợi Nhiếp Thanh Anh nói hết câu đã đứng phắt dậy, hất mạnh vai Nhiếp Thanh Anh sang một bên, tiến thẳng về phía đám đông đang hóng hóng hớt hớt.
Bị va vào vai, Nhiếp Thanh Anh lảo đảo lùi lại hai bước. Cô quay đầu nhìn Lương Hiểu Bạch phía sau, thấy Lương Hiểu Bạch đang hỏi một cô gái: "Chuẩn bị xong chưa? Bản vừa nãy chúng ta tập lại một lần nữa nhé."
Cô gái được hỏi lập tức đáp: "Vâng."
Nhiếp Thanh Anh đứng quan sát một lúc lâu mới phán đoán ra: "Cô là Lương Hiểu Bạch? Cô nhắm vào tôi?"
Thật là quá đáng! Lương Hiểu Bạch cười khẩy trong lòng.
Một vài cô gái và nam sinh khác có chút do dự nhìn về phía Nhiếp Thanh Anh đang bị Lương Hiểu Bạch bỏ mặc phía sau, thần sắc ít nhiều đều có chút lúng túng. Lương Hiểu Bạch như có mắt sau lưng, quay phắt lại: "Lầm bầm cái gì đấy? Vở này độ khó cao như vậy, không tập luyện nhiều thì định để mất mặt à? Nhìn cô ta làm gì? Cô ta là người mới, lại không tham gia vào vở diễn này của chúng ta, cô ta không so được với các người đâu!"
Mọi người trong đoàn vội vàng tập hợp lại quanh Lương Hiểu Bạch. Dù biên đạo, thiết kế sân khấu và các thầy cô giáo đều không có mặt, nhưng vở múa này họ đã tập đi tập lại rất nhiều lần, vô cùng quen thuộc. Lương Hiểu Bạch vừa ra lệnh, mọi người lập tức gạt Nhiếp Thanh Anh ra ngoài, bật nhạc và bắt đầu nhảy theo thứ tự đã tập. Họ chiếm phần lớn diện tích phòng tập, Lương Hiểu Bạch ném cho Nhiếp Thanh Anh một cái nhìn lạnh lẽo. Nhiếp Thanh Anh chủ động lùi về phía sau, nhường lại không gian cho họ.
Lương Hiểu Bạch thoáng chút hoài nghi nhìn cô một cái.
Tiếng nhạc nổi lên, các vũ công nam nữ bắt đầu khiêu vũ nhịp nhàng. Như muôn sao vây quanh ánh trăng, tất cả đều làm nền để làm nổi bật lên người dẫn chính-0Lương Hiểu Bạch. Khi đang múa đến đoạn cao trào, Lương Hiểu Bạch không tự chủ được mà mang theo vài phần đắc ý, liếc mắt về phía Nhiếp Thanh Anh đang đứng sát tường. Thế nhưng, cô lại thấy Nhiếp Thanh Anh đứng thẳng tắp, đang lặng lẽ thưởng thức điệu nhảy của họ.
Vở vũ kịch "Lệ Nhân" này đã qua tay nhiều nghệ sĩ lừng danh biên tập và chỉnh sửa mấy lần, là vở diễn kinh điển của Nhà hát Ca múa nhạc tỉnh. Lần này, "Lệ Nhân" được dàn dựng lại, nhà hát quảng bá rầm rộ về phiên bản mới, trọng điểm là giới thiệu vũ công chính mới-Lương Hiểu Bạch- người sẽ thực hiện một loạt động tác độ khó cao trong vở diễn.
Nhiếp Thanh Anh có nền tảng vũ đạo cực kỳ vững chắc, nhưng vì khi cô đến thì việc tập luyện đã bước vào giai đoạn cuối, nên đoàn không sắp xếp vị trí cho cô. Tuy nhiên, ở lại đoàn hơn nửa tháng, Nhiếp Thanh Anh đã thuộc lòng vở kịch này.
Đôi mắt Nhiếp Thanh Anh trong vắt như nước hồ mùa thu. Ngay khi ánh mắt hai người chạm nhau, một cảm giác nhạy cảm khiến tim Lương Hiểu Bạch hẫng một nhịp, linh tính có điềm chẳng lành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ga-cho-nguoi-qua-duong-tham-men-toi&chuong=5]
Giây tiếp theo, thấy Nhiếp Thanh Anh đứng ở phía bên kia của dàn vũ công, thong dong giơ cánh tay lên, cô nâng vai, thực hiện một động tác xoay người đá chân cực mạnh, nhảy vọt vào giữa khoảng trống trung tâm.
Lúc đôi chân Lương Hiểu Bạch khẽ chuyển động, giống như đang soi gương, cô thấy Nhiếp Thanh Anh thực hiện y hệt những động tác của mình.
Từ bước đệm đến thế "nhạn nhỏ bay", rồi xoay người "thăm biển"...
Những động tác y đúc nhau, giữa khoảng trống giống như có một đường kẻ vô hình, đặt một tấm gương lớn. Hai cô gái ở hai bên thực hiện cùng một động tác, hoàn thành cùng một tư thế múa. Lương Hiểu Bạch nín thở, đột ngột tăng tốc độ động tác của mình.
Ở phía đối diện, Nhiếp Thanh Anh vẫn khí định thần nhàn, bám sát tốc độ của cô.
Giống như soi gương vậy, cô gái đối diện xinh đẹp tuyệt trần, mỗi khi múa, đôi tay và đôi chân đều mang theo cảm giác đầy sức mạnh. Sự tương phản rõ rệt, vóc dáng uyển chuyển, đối phương khi xoay người rực rỡ như hoa nở... Tất cả những điều đó khiến nhịp điệu của Lương Hiểu Bạch rối loạn, sắc mặt dần trở nên trắng bệch.
Nhịp của người dẫn chính vừa loạn, tất cả các vũ công đều cảm nhận được ngay. Lương Hiểu Bạch nỗ lực giữ bình tĩnh, nhưng bước chân ngày càng hoảng loạn. Các vũ công lần lượt dừng lại, xì xào bàn tán:
"Nhìn kìa, Nhiếp Thanh Anh và Lương Hiểu Bạch đang nhảy những động tác y hệt nhau."
"Mới đến hơn nửa tháng mà đã có thể nhảy giống hệt vũ công chính sao?"
Lương Hiểu Bạch hít sâu một hơi, tiếp sau đó là chuỗi liên hoàn 20 động tác "chuỗi lộn người" kết hợp "nhảy chéo chân". Tổ hợp động tác này bao gồm cả nhảy cao và xoay vòng, khi vũ công khoác lên bộ múa phục, tay áo vung lên sẽ tạo nên một hiệu ứng cực kỳ kinh diễm. Đây chính là điểm nhấn quan trọng nhất trong màn đầu tiên của vở "Lệ Nhân" bản cải biên lần này. Để hoàn thành liên tục một bộ động tác như vậy không hề dễ dàng. Lương Hiểu Bạch không dám lơ là, gồng chặt các cơ bắp toàn thân, bắt đầu xoay vòng.
Cùng lúc đó, Nhiếp Thanh Anh cũng mở rộng biên độ hông và vai, cánh tay duỗi thẳng đi theo đường tròn, cũng bắt đầu xoay!
Các vũ công đứng bên cạnh tụ lại một chỗ bắt đầu đếm: "Một, hai, ba... mười, mười một..."
Tiếng hô mỗi lúc một lớn, các vũ công càng lúc càng phấn khích!
...
"Thưa anh Từ, thật sự cảm ơn khoản cấp vốn lần này của chính phủ, nó đã giải quyết được nỗi lo cháy sườn của chúng tôi..." Vài vị lãnh đạo nhà hát tháp tùng Từ Bạch Dương – vị nhân tài trẻ tuổi này, suốt dọc đường không ngớt lời khen ngợi. Nhà hát Ca múa nhạc tỉnh A là đơn vị quốc doanh quy mô lớn, lâu nay vẫn hưởng lợi từ các chính sách hỗ trợ của chính phủ. Cha của Từ Bạch Dương là nhân vật tầm cỡ tại tỉnh A, lần này đích thân anh tới chuyển kinh phí, lãnh đạo nhà hát dù không có việc gì lớn cũng đều kéo ra tiếp đón.
Từ Bạch Dương vẫn phong thái văn nhã, lịch sự mỉm cười: "Không cần khách sáo, những năm qua nhà hát phát triển rất tốt, cơ bản đã có thể tự chủ tài chính, đây chính là điều mà chính phủ khuyến khích và mong muốn nhìn thấy."
Mấy vị lãnh đạo của đoàn nghệ thuật cổ điển nhanh trí chuyển hướng: "Anh Từ, nghe nói bạn gái anh cũng đang ở trong đoàn chúng tôi? Anh có muốn qua xem một chút không, để tạo cho cô Nhiếp một sự bất ngờ?"
Từ Bạch Dương khựng bước: "Nghe Thanh Anh nói lúc này là giờ tập luyện, tôi qua đó liệu có làm phiền không?"
Các lãnh đạo vội vàng nháy mắt với cô Lưu: "Không đâu, không đâu! Cô Lưu lại đây, cô là người hiểu rõ cô Nhiếp nhất đúng không?"
Vì Nhiếp Thanh Anh là bạn gái của Từ Bạch Dương mà phải hết lần này đến lần khác phá lệ sao? Giờ lại vì mối quan hệ này mà phải nịnh bợ anh ta? Cô Lưu vốn là một nghệ sĩ múa truyền thống, không thích đoàn của mình bị người ngoài can thiệp, sắc mặt lập tức trở nên không mấy dễ coi. Nhưng các lãnh đạo đang sốt sắng lấy lòng quan chức, cô chỉ đành miễn cưỡng đối phó vài câu, bị đẩy lên phía trước dẫn đường.
Từ Bạch Dương bước theo, đám lãnh đạo bám gót. Đến trước một phòng tập, cửa đang đóng kín, họ đã nghe thấy tiếng đếm số vang dội bên trong. Gương mặt Từ Bạch Dương lộ vẻ tò mò, các lãnh đạo cũng rướn người tới, cô Lưu cũng đầy thắc mắc, đẩy cửa ra.
"Mười, mười một, mười hai... Trưởng đoàn Lương cố lên!"
"Nhiếp Thanh Anh cố lên!"
Trán Lương Hiểu Bạch lấm tấm mồ hôi, vốn đã căng thẳng, lại nghe tiếng cổ vũ cho Nhiếp Thanh Anh càng lúc càng lớn khiến cô càng thêm phân tâm. Đột ngột cửa đẩy ra, cô bất giác nhìn sang, liếc thấy gương mặt của Từ Bạch Dương... "Á!" Một tiếng kêu thất thanh, Lương Hiểu Bạch luống cuống, cơ thể nghiêng đi, trọng tâm đổ về phía trước và ngã nhào.
Nhiếp Thanh Anh cũng nhìn thấy Từ Bạch Dương ở cửa, còn thấy ánh mắt anh lướt qua Lương Hiểu Bạch, ngay sau đó cô ta ngã xuống. Trong lòng Nhiếp Thanh Anh thoáng qua một tia nghi hoặc, nhưng cô đang tập trung cao độ vào điệu múa, ý nghĩ đó chỉ xoẹt qua rồi biến mất.
Ở phía bên kia, Nhiếp Thanh Anh vẫn tiếp tục.
"Mười chín, hai mươi!"
Mọi người nín thở đến nghẹn họng, thấy Nhiếp Thanh Anh hoàn thành động tác mới đồng loạt thở phào. Ngay cả đám lãnh đạo đứng xem ở cửa, sau khi nghe giáo viên giải thích, đều nhìn cô gái đang múa với ánh mắt đầy kinh ngạc. Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu, 20 cái nhảy chéo chân hoàn thành chuẩn xác như sách giáo khoa, chân Nhiếp Thanh Anh không dừng lại, tiếp tục xoay vòng và bật nhảy. Lương Hiểu Bạch ngồi bệt dưới đất mặt cắt không còn giọt máu, trân trối nhìn Từ Bạch Dương đang dán chặt mắt vào Nhiếp Thanh Anh, những người khác thì tiếp tục đếm xuống:
"Hai mươi lăm, hai mươi sáu... ba mươi!"
"Ba mươi mốt, ba mươi hai... bốn mươi!"
"Bốn mươi mốt, bốn mươi hai... năm mươi!"
50 cái nhảy chéo chân, tốc độ không hề giảm, động tác hoàn toàn chuẩn mực, bật nhảy đầy tính thẩm mỹ... Loại động tác độ khó cao này, rất ít người có thể nhảy một mạch không sai sót. Khi Nhiếp Thanh Anh chậm rãi dừng lại, thở dốc nhìn về phía họ, cả phòng tập im phăng phắc.
Sau đó, tiếng vỗ tay rầm rộ vang lên.
Cô Lưu đứng ở cửa, ngẩn ngơ hồi lâu. Đến khi hoàn hồn, cô bàn bạc với mấy giáo viên bên cạnh rồi tuyên bố: "Nhiếp Thanh Anh, em sẽ đảm nhận vai chính dự bị (vai B) nhé. Các vai C, D tự động lùi xuống một bậc. Vai D cũ chẳng phải đang muốn xin nghỉ về quê sao? Duyệt luôn."
Một vở vũ kịch chia làm các vai A, B, C, D. Lương Hiểu Bạch nghiễm nhiên là vai chính A. Các giáo viên lập tức thăng cấp cho Nhiếp Thanh Anh lên vai B, chỉ đứng sau Lương Hiểu Bạch. Lương Hiểu Bạch đã tập vở này rất lâu, còn cô mới đến chưa bao lâu. Việc phân vai này cho thấy các giáo viên vô cùng hài lòng với màn trình diễn vừa rồi của cô.
Sự hiện diện của cô đã bắt đầu đe dọa đến vị trí vũ công chính của Lương Hiểu Bạch trong đoàn.
Nhiếp Thanh Anh rủ mắt, chìa tay về phía Lương Hiểu Bạch đang ngồi bệt dưới đất: "Đây là sự trả đũa vì cô đã nhắm vào tôi."
Giữa những tiếng xì xào bàn tán, Lương Hiểu Bạch nhục nhã vô cùng nhưng không tiện phát tác, chỉ đành uất ức nắm tay Nhiếp Thanh Anh để đứng dậy. Giáo viên hướng dẫn thấy cảnh này, thế mà còn quay đầu cười giới thiệu với các lãnh đạo: "Mấy đứa con gái trong đoàn chúng tôi thân thiết lắm, đặc biệt là Thanh Anh và Hiểu Bạch..."
Lương Hiểu Bạch: ...Thân cái con khỉ! Ai thân với cô ta chứ!
Từ Bạch Dương mỉm cười bước vào, một lần nữa ngó lơ Lương Hiểu Bạch mà tiến thẳng về phía Nhiếp Thanh Anh: "Thanh Anh, em vừa rồi giỏi lắm. Chúc mừng em nhé!"
Thấy bạn trai đến, Nhiếp Thanh Anh mới quét sạch vẻ đạm mạc vừa rồi, khẽ nở nụ cười.
...
Tại tập đoàn Chu Thị, cuộc họp sáng vừa kết thúc, Chu Minh đang ngồi trên chiếc ghế xoay trong văn phòng, mắt dán chặt vào bản báo cáo trên bàn nhưng hồi lâu không nhúc nhích, dáng vẻ uể oải chẳng chút tinh thần. Cô thư ký đứng đối diện bàn làm việc vừa báo cáo xong, thấy giám đốc Chu mãi không đưa ra chỉ thị gì. Cô thư ký này ngực nở eo thon, vóc dáng cực kỳ nóng bỏng, thế nhưng ông chủ của cô lại coi vẻ đẹp ấy như không khí. Thư ký mỉm cười đúng chuẩn mực mười phân vẹn mười: "Giám đốc Chu, giám đốc Chu..."
Cô thiết tha gọi hồi lâu, giám đốc Chu vẫn im lìm như đã "hẹo".
Thư ký: "Tôi vừa nhờ vả quan hệ lấy được cặp vé hàng ghế VIP xem vở "Lệ Nhân” tối nay rồi!"
Chu Minh tức khắc "sống lại", anh nhìn chằm chằm cô thư ký một lúc lâu: "Vẫn là cô có bản lĩnh. Người dám cổ vũ tôi đi ve vãn phụ nữ đã có chủ vào lúc này chỉ có thể là cô thôi. Tiểu Trần, cô xuất sắc quá."
Thư ký Tiểu Trần do dự: "Giám đốc, tôi nghĩ mình không muốn xuất sắc đến thế đâu..."
Chu Minh chẳng buồn quan tâm, tự mình rủ mắt xuống: "Tiếc quá, tôi đã hứa với bọn Hàn Đạt là sẽ quên Nhiếp Thanh Anh, không đến đó góp vui nữa. Nếu bị mấy đứa đó bắt quả tang thì hỏng bét."
Tiểu Trần vui mừng ra mặt: "Ý kiến của thiếu gia Hàn rất có lý ạ..."
Chu Minh nhướn mí mắt, khí thế lấn lướt, đuôi mắt hất lên đầy vẻ nghiêm nghị: "Nhưng tôi biết công việc của cô rất bận, tối nay cô phải tăng ca, làm gì có thời gian xem vũ kịch. Thế này đi, tôi giúp cô một tay, đưa vé cho tôi. Tôi sẽ vì cô mà hy sinh một phen, phản bội lời hứa với bạn bè, miễn cưỡng đi xem buổi diễn vậy."
Đúng là sếp, một câu đã bắt người ta tăng ca, Tiểu Trần nỗ lực vùng vẫy: "Nhưng tôi có tận hai vé cơ mà..."
Chu tam thiếu ngạc nhiên nhìn cô, rồi trách móc: "Nói gì thế hả? Cô đi cùng tôi, ngộ nhầm người ta tưởng cô là bạn gái tôi thì sao? Chẳng phải tôi sẽ mất hết cơ hội à? Mà lùi mười vạn bước mà nói, cô nghĩ tôi sẽ cho cô cơ hội 'đào mỏ' đại gia này sao?"
Chu Minh vỗ vai cô: "Làm việc cho tốt đi, sẽ tăng lương và tiếp thêm động lực cho cô nhé!"
Tiểu Trần: ...Giám đốc, tôi không muốn đào mỏ, nhưng anh tỉnh lại đi! Cô ấy yêu người đàn ông khác mười năm rồi!
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận