Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Gả cho người qua đường thầm mến tôi

Chương 9- Tôi với gã họ Từ kia dù sao cũng là bạn, làm phép tính bắc cầu thì tôi cũng là bạn trai em

Ngày cập nhật : 2026-03-26 19:35:28

Dù không uống một giọt rượu nào, nhưng đêm qua Chu Minh ngủ chẳng hề ngon giấc. Sáng sớm thức dậy, anh như một con sư tử đực vừa tỉnh giấc dưới ánh bình minh, ra ngoài một chuyến rồi quay về, lười biếng ngồi tựa vào sofa. Anh liếc nhìn cô gái đang cuộn tròn ngủ say trên chiếc sofa đối diện, rồi lại cúi xuống nhìn đoạn video lưu trong điện thoại mình- đó là cảnh tối hôm ấy, Lương Hiểu Bạch và Từ Bạch Dương đang giằng co, lôi kéo nhau bên lề đường.

Đoạn video này mà để Nhiếp Thanh Anh thấy được, khả năng cô tái hợp với Từ Bạch Dương chắc chắn sẽ thấp đến mức thảm hại.

Thế nhưng, Chu Minh vốn là người suy nghĩ sâu xa, anh vẫn còn chút do dự: Nếu Nhiếp Thanh Anh nhìn thấy cái này từ chỗ anh, liệu cô có nghi ngờ anh tâm cơ, có ý đồ bất chính hay không?

Hơn nữa, trong video Lương Hiểu Bạch và Từ Bạch Dương cũng chưa làm gì quá giới hạn, bằng chứng chưa đủ đanh thép. Nhỡ đâu Nhiếp Thanh Anh lại tưởng Từ Bạch Dương bị hãm hại thì sao? Lúc đó "xôi hỏng bỏng không", cô lại vì đoạn video này mà cảm thấy Từ Bạch Dương bị bôi nhọ, rồi mủi lòng quay lại với gã thì anh biết tính sao?

Chu tam thiếu gia trầm ngâm suy tính: Chuyện ngoại tình ấy mà... phụ nữ trên đời này luôn tự cho rằng mình là ngoại lệ, luôn nghĩ chỉ cần tha thứ một lần thì đàn ông sẽ quay đầu là bờ. Họ đâu biết ngoại tình là một cơn nghiện, đã có lần một thì chắc chắn sẽ có lần hai.

Việc anh cần làm lúc này là phải đảm bảo Nhiếp Thanh Anh tuyệt đối không thể tha thứ cho Từ Bạch Dương.

Trong lúc Chu Minh đang rủ mắt, thong dong tính kế ly gián hai người kia thì cô gái phía đối diện khẽ cử động. Chu Minh nhướng mày, nhìn Nhiếp Thanh Anh chậm chạp vò mái tóc dài rồi ngồi dậy. Đầu cô hơi đau nên động tác có phần chậm chạp, khi mở mắt ra, cô nhìn đống vỏ chai rượu bày la liệt trên bàn bằng vẻ mặt lạnh lùng xen chút đờ đẫn.

Ký ức dần quay về, Nhiếp Thanh Anh quay đầu lại, bắt gặp chàng trai trẻ đang ngồi vắt chân trên sofa. Anh ta mặc chiếc sơ mi kẻ ngang màu nhạt, cổ áo tháo hờ hai chiếc cúc, toát lên vẻ tùy ý và lười nhác.

Nhiếp Thanh Anh ngồi không yên một lúc lâu, mới ngập ngừng lên tiếng: "... Chu Minh?"

Cô nhớ mang máng lúc mình uống rượu đêm qua, có một kẻ cứ lải nhải bên tai rất phiền phức. Cái tên "Chu Minh" này đã được nhắc đi nhắc lại rất nhiều lần. Cô nheo mắt nhìn gương mặt điển trai của người thanh niên trước mặt, thấy vừa quen lại vừa lạ.

Chu Minh đột ngột đứng dậy, đôi chân dài sải bước qua chiếc bàn trà, tiến thẳng đến trước mặt cô. Anh cúi người xuống, bóng hình cao lớn bao phủ lấy cô tạo nên một áp lực đầy uy hiếp. Nhiếp Thanh Anh cảm thấy không thoải mái, căng thẳng tựa lưng ra sau, nhưng Chu Minh đã nhanh tay nắm lấy bàn tay cô. Anh cúi đầu đầy lịch lãm, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay cô.

Nhiếp Thanh Anh: "...???"

Chu Minh nhướng mày, hốc mắt sâu thẳm đầy cuốn hút, cất giọng cảm thán đầy kịch tính: "Trời ạ, lần thứ tư gặp mặt cuối cùng em cũng nhận ra tôi rồi. Tôi cảm động đến sắp khóc rồi đây này.”


Nhiếp Thanh Anh bị sự cường điệu của anh làm cho bật cười, tâm trạng tồi tệ cũng vơi đi không ít.

Đêm qua thất thế uống say, chắc là đã làm trò cười trước mặt anh rồi. Nhưng giờ trời đã sáng, cô đã tỉnh táo lại và cô sực nhớ ra mình với người này chẳng thân thiết gì cho cam. Nhiếp Thanh Anh chỉnh đốn lại chiếc túi xách nhỏ, vuốt lại mái tóc rối, định bụng thanh toán rồi rời khỏi đây ngay lập tức.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ga-cho-nguoi-qua-duong-tham-men-toi&chuong=9]

Cô cúi đầu, nói lí nhí: "Cảm ơn anh đêm qua đã ở bên tôi, giờ tôi đi đây."

Chu Minh nhướng mày.

Đã đoán trước được cô sẽ lật mặt vô tình như thế nên anh đã chuẩn bị đầy đủ. Chu Minh đứng dậy theo cô, cô đi đâu anh theo đó. Anh bám đuôi Nhiếp Thanh Anh ra khỏi phòng bao, vẻ mặt đầy lo lắng: "Bây giờ em định đi đâu? Để tôi đi cùng nhé?"

Nhiếp Thanh Anh đứng ở hành lang đưa mắt tìm phục vụ, cố nép sát vào tường để tránh anh, nhỏ giọng: "Không cần đâu."

Chu Minh phía sau mỉm cười, tiếp tục luyên thuyên: "Không được, tôi phải đi theo em. Trạng thái của em không ổn chút nào, tôi mà vừa buông tay, nhỡ em chạy đi nhảy lầu thì sao?"

Nhiếp Thanh Anh sống trong thế giới của riêng mình, đáp gọn lỏn: "Tôi không thích nhảy lầu."

Chu Minh: "Trời ạ, không thích nhảy lầu, chẳng lẽ là thích nhảy sông? Thế lại càng không được! Loại con gái thất tình như em tôi thấy nhiều rồi, tôi không dám để em ở một mình đâu. Nhỡ đâu em càng nghĩ càng buồn rồi nghĩ quẩn thì sao? Tôi với gã họ Từ kia dù sao cũng là bạn, làm phép tính bắc cầu thì tôi cũng là bạn trai em còn gì."

Nhiếp Thanh Anh bị cái vẻ mặt dày của anh làm cho chấn động: "Anh Chu, cảm ơn anh đã ở bên tôi đêm qua, tôi sẽ báo đáp anh sau. Nhưng anh đang nói nhăng nói cuội gì thế? Tôi đang định quay về đi làm đây!"

Chu Minh: "Ồ, ra là vậy. Vừa khéo tôi cũng phải đi làm, để tôi tiễn em một đoạn."

Nhiếp Thanh Anh định mở miệng từ chối, nhưng nhìn Chu Minh, cô chợt nhận ra nếu mình khước từ, cái tên quái dị này chắc chắn sẽ còn dây dưa không dứt. Trong lòng cô thầm trách Từ Bạch Dương sao lại có người bạn học thế này, nhưng rốt cuộc cô vẫn im lặng, không buồn lên tiếng nữa. Ở cuối hành lang, một nhân viên phục vụ đang ló đầu ra quan sát, thấy Chu tam thiếu gia cùng cô gái xinh đẹp đi ra mà không có chỉ thị gì thêm mới dám tiến lại gần.

Trong lúc chờ nhân viên phục vụ, tay Nhiếp Thanh Anh vô tình chạm vào người đàn ông phía sau.

Cô cảnh giác tránh ra ngay lập tức.

Chu Minh: "..."

Anh ngẩn người, bị phản ứng thái quá của cô làm cho giật mình, trong lòng thoáng chút hụt hẫng. Chu Minh thu lại vẻ mặt cợt nhả, đặt một bình xịt hơi cay vào tay cô: "Tôi đưa em cái này thôi. Tình huống đêm qua, cũng may là gặp tôi, chứ vào tay gã đàn ông khác là em tiêu đời rồi. Những người thành đạt như tôi với em là dễ bị kẻ xấu dòm ngó nhất. Ra đường mà không mang theo vài bình xịt hơi cay thì đúng là không nể mặt cái nghề 'người thành công' rồi."

Chu Minh nói tiếp: "Sáng nay tôi có cuộc họp, đưa em đi làm thì không kịp nữa, tôi đi trước đây."

Nhiếp Thanh Anh ngơ ngác cầm bình xịt hơi cay bị ép vào tay. Cô định từ chối nhưng Chu Minh đã bắt máy một cuộc điện thoại, chẳng thèm nhìn cô lấy một cái mà sải bước rời đi. Cô đuổi theo hai bước nhưng không kịp, chỉ thấy người phục vụ đứng đó. Anh ta lịch sự báo rằng hôm nay có chương trình tri ân khách hàng nên mọi chi phí của cô đều được miễn phí.

Nhiếp Thanh Anh có chút lúng túng.

Từ nhỏ cô đã học múa trong môi trường khép kín, vốn chẳng có nhiều kinh nghiệm sự đời. Cô cảm thấy tình huống hiện tại có gì đó sai sai, nhưng lại không thể chỉ ra điểm kỳ quái cụ thể là ở đâu. Từ hôm qua đến hôm nay, thu hoạch duy nhất của cô là cô đã nhớ rõ có một người tên là Chu Minh.

Chỉ là... vẫn chưa thể nhớ kỹ mặt mũi anh ta trông như thế nào.

Nhiếp Thanh Anh thẫn thờ rời khỏi quán bar, ngoảnh lại nhìn căn nhà trông có vẻ cũ kỹ núp dưới bóng cây xanh, không hiểu nổi tại sao hôm qua mình lại đến đây. Cô đứng thẩn thờ dưới ánh nắng ban mai một lát rồi mới mở nguồn điện thoại. Vừa mở máy, hàng loạt cuộc gọi dồn dập ập đến.

Nhiếp Thanh Anh vừa vẫy taxi vừa bắt đầu nghe máy.

Đầu tiên là cô bạn thân Lộ Khê gọi tới: "Cậu với Từ Bạch Dương có chuyện gì thế? Anh ta phát điên lên rồi, đêm qua cứ gọi cho tớ suốt. Sao cậu lại tắt máy hả?"

Nhiếp Thanh Anh: "Chia tay rồi."

Lộ Khê: "...?!"

Trong lúc nói chuyện, Nhiếp Thanh Anh đã lên xe taxi, đọc địa chỉ Nhà hát Ca múa nhạc tỉnh cho tài xế. Ở đầu dây bên kia, Lộ Khê sốc đến mức đánh rơi cả ly trà sữa trên tay. Cô nàng gào lên: "Nhiếp Thanh Anh! Cậu bị làm sao vậy? Chuyện lớn thế này mà nói nhẹ như lông hồng, sao lúc nào cậu cũng thế hả? Tuy tớ có bảo cậu đừng chiều chuộng Từ Bạch Dương quá, nhưng hai người đã bên nhau bao nhiêu năm rồi. Bảo chia tay là chia tay sao? Từ Bạch Dương nói cậu chặn số anh ta rồi, chẳng phải lần trước tớ đã dạy cậu phải dịu dàng một chút sao..."

Nhiếp Thanh Anh trầm giọng: "Nhưng anh ta đã làm sai chuyện."

Đầu dây bên kia khựng lại một nhịp: "Lỗi gì mà không thể tha thứ được, đến mức phải chia tay? Hai người đi được đến ngày hôm nay đâu có dễ dàng gì."

Nhiếp Thanh Anh: "Có cuộc gọi khác gọi đến, tớ cúp máy trước đây.”

Chưa kịp để Lộ Khê nói thêm câu nào, Nhiếp Thanh Anh đã bắt máy một cuộc gọi mới. Lần này là bố mẹ cô gọi đến: "Anh Anh à, con với Bạch Dương cãi nhau cái gì thế? Con thật là, vợ chồng sắp cưới có giận dỗi cũng không được cắt đứt liên lạc như vậy chứ. Bạch Dương nó..."

Nhiếp Thanh Anh giữ vẻ bình thản, lắng nghe bố mẹ ở đầu dây bên kia không tiếc lời khen ngợi Từ Bạch Dương. Giọng điệu của ông bà Nhiếp còn lộ rõ vẻ lo âu, nói rằng hai đứa đã tính chuyện cưới xin bao lâu nay, Từ Bạch Dương lại là thanh niên tài tuấn, gia đình có thế lực, nếu lỡ mất mối nhân duyên tốt này thì biết tìm đâu ra người phù hợp hơn?

Mẹ Nhiếp khổ tâm khuyên nhủ: "Con nhìn xem, con đòi học múa, bố mẹ cản không được cũng đã đồng ý rồi. Khó khăn lắm mới yêu đương tử tế, con không để bố mẹ yên tâm được sao? Từ Bạch Dương không chỉ gia cảnh tốt mà bản thân nó cũng nỗ lực. Anh Anh, cái tính con lúc nào cũng lạnh nhạt, bình thường chỉ có thằng bé Bạch Dương mới chịu chiều chuộng con thôi..."

Nhiếp Thanh Anh im lặng nghe điện thoại suốt cả quãng đường, rốt cuộc vẫn không thốt ra được câu "chúng con đã chia tay". Xuống xe, vừa đến cổng nhà hát, cô đã nhìn thấy xe của Từ Bạch Dương. Nhiếp Thanh Anh khựng lại, định quay đầu né tránh thì cửa xe đã mở, Từ Bạch Dương bước ra. Mắt anh ta vằn lên những tia máu đỏ, gương mặt mệt mỏi nhưng vẫn giữ vẻ ôn hòa, bao dung, anh ta gọi cô: "Thanh Anh!"

Ngay lập tức, những đồng nghiệp đi làm ca sáng ở cổng nhà hát đều ngoái lại nhìn.

Từ Bạch Dương dịu dàng nói: "Thanh Anh, anh mua bữa sáng cho em này. Anh sai rồi, anh đến để nhận lỗi với em đây, đừng giận dỗi nữa được không em?"

Mái tóc dài của Nhiếp Thanh Anh bị gió thổi tung, ánh mắt cô vô cảm nhìn người thanh niên đối diện. Theo gió, tiếng bàn tán của đồng nghiệp xung quanh lọt vào tai cô:

"Từ thiếu gia dịu dàng quá, Nhiếp Thanh Anh còn làm mình làm mẩy gì nữa không biết?"

"Đồng ý đi chứ. Anh ta vừa giàu vừa đẹp trai thế kia, có chuyện gì mà không tha thứ được?"

"Tôi đã bảo Nhiếp Thanh Anh chảnh chọe quá mức mà, mọi người cứ không tin."

Nhiếp Thanh Anh mím môi, cụp mắt xuống.

Cô không muốn rêu rao chuyện Từ Bạch Dương ngoại tình cho người ngoài biết. Anh ta là người yêu cũ, cô từng yêu anh ta. Công việc của anh ta cần một thanh danh tốt, cô không muốn dồn anh ta vào đường cùng.

Thế nhưng, thế gian này luôn khắt khe với phụ nữ nhưng lại chẳng dùng tiêu chuẩn đó để yêu cầu đàn ông. Tất cả mọi người đều không biết chuyện gì đã xảy ra, hoặc dù có biết, họ vẫn thấy Từ Bạch Dương đã hạ mình như thế, tại sao cô còn chưa chịu tha thứ? Ai nấy đều nói, tình cảm mười năm trời, mười năm thanh xuân...

Chẳng lẽ mười năm đó lại biến thành cái cớ để ép buộc cô sao?

...

Lại nói về phía Chu Minh, sau lần gặp gỡ đó với Nhiếp Thanh Anh, người duy nhất biết Chu tam thiếu gia đang muốn làm "tiểu tam" chen chân vào chính là Thư ký Trần. Thư ký Trần hằng ngày theo sát ông chủ, nhìn thấy góc nghiêng điển trai của sếp khi làm việc nghiêm túc mà không khỏi sốt ruột: Từ thiếu gia bên kia đang cuống cuồng tìm cách tái hợp với cô Nhiếp, sao ông chủ mình lại chẳng có chút gấp gáp nào thế này? Cơ hội thừa nước đục thả câu tốt như vậy, sao ông chủ không chịu nắm bắt?

Ngoài việc mỗi ngày sai thư ký gửi một món quà nhỏ cho Nhiếp Thanh Anh, Chu Minh dường như không hề vội vã.

Ai cũng biết quan hệ giữa Chu tam thiếu và cha mình – tỷ phú họ Chu – chẳng mấy tốt đẹp. Thế nhưng sau khi du học về nước, Chu Minh vẫn quay lại vương quốc tài chính của cha để làm việc. Cảm xúc cá nhân không hề ảnh hưởng đến công việc của anh. Bình thường tính cách anh có ngông cuồng đến đâu, thì khi khoác lên mình bộ vest đen sơ mi trắng ngồi trong văn phòng, đôi mày rậm che khuất ánh nhìn, nội liễm và thâm trầm, một Chu tam thiếu như vậy lại càng có sức hút chí mạng với các cô gái trẻ trong công ty. Mỗi lần các người đẹp cố tình bước chậm lại, lượn lờ ngoài văn phòng Giám đốc Chu, đều cần Thư ký Trần phải ho khan nhắc nhở.

Thời gian này, Chu Minh phụ trách đàm phán quảng cáo với một tiểu minh tinh. Khi việc hợp tác vừa tạm ổn thỏa, một tối nọ sau khi dùng bữa cùng cô nàng minh tinh nọ, Chu Minh ngồi trên xe nghe Thư ký Trần báo cáo lịch trình tiếp theo, anh chợt gõ nhẹ tay lên kính cửa sổ. Chu Minh nhắm mắt nghỉ ngơi, uể oải hỏi: "Tôi bao lâu rồi chưa được gặp vợ tôi nhỉ?"

Thư ký Trần giật mình: Đến rồi!

Cô thư ký xinh đẹp vén lọn tóc xoăn trước trán, nháy mắt với ông chủ một cái để che giấu sự phấn khích trong lòng, đáp: "Đã ba ngày rồi ạ."

Chu Minh nở một nụ cười quái dị, đầy vẻ tự tin: "Ồ, vậy thì, giúp tôi liên lạc…”

Thư ký Trần nhanh chóng cầm điện thoại lên, tư thế sẵn sàng quay số: "Sếp muốn tìm cơ hội gặp cô Nhiếp đúng không ạ?!"

Chu Minh: "... Tôi đang bảo là mời Lương Hiểu Bạch đi ăn một bữa. Mà này, làm cái vẻ mặt thất vọng đó là sao? Tôi bỏ rơi cô à?”



[Lời tác giả]

Chu thiếu gia đào chân tường là phải có kế hoạch hẳn hoi tử tế đấy nhé!


Bình Luận

0 Thảo luận