Sáng / Tối
Cách một bức tường, tiếng nước từ vòi hoa sen đang chảy ào ào, Lương Hiểu Bạch đang tắm. Trong phòng thay đồ, tiếng chuông điện thoại đã dứt từ lâu, nhưng Nhiếp Thanh Anh vẫn còn cầm điện thoại của Lương Hiểu Bạch mà ngẩn người. Nhiếp Thanh Anh vốn là một cô gái có phần khác người, cô và Từ Bạch Dương yêu nhau nhiều năm, nhưng cô chưa từng dò hỏi hay can thiệp vào các mối quan hệ xã hội của anh. Thế nhưng, dù có ngây thơ đến đâu, cô cũng hiểu rằng việc màn hình chờ điện thoại của Lương Hiểu Bạch lại là bóng lưng của bạn trai mình là một điều cực kỳ bất thường.
Liệu có phải mình đã hiểu lầm không?
Trong khi Nhiếp Thanh Anh đang tự trấn an bản thân, cô lại nghe thấy một điệu nhạc êm ái vang lên. Cô ngẩn ra một hồi lâu mới luống cuống buông điện thoại của Lương Hiểu Bạch xuống, vội vàng lục tìm điện thoại trong túi xách của mình. Nhìn thấy tên người gọi hiển thị trên màn hình, tim Nhiếp Thanh Anh khẽ thắt lại, ngón tay do dự một chút rồi mới lướt nhẹ để bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng của Từ Bạch Dương: "Thanh Anh, anh vừa họp xong. Công việc của em kết thúc rồi chứ?"
Nhiếp Thanh Anh: "Vâng... Thời tiết ở thành phố B có tốt không? Anh ở đó có quen không?"
Hai ngày nay Từ Bạch Dương đi công tác ở thành phố B, không kịp về xem buổi biểu diễn của cô nên anh cảm thấy vô cùng tiếc nuối.
Từ Bạch Dương dịu dàng đáp: "Thời tiết thì tốt, nhưng anh thì không."
Nhiếp Thanh Anh ngẩn người.
Chỉ nghe thấy giọng nam trầm thấp và ấm áp, tựa như đang ghé sát bên tai cô mà thì thầm đầy quyến luyến: "Thành phố B cái gì cũng tốt, chỉ là không có em. Anh nhớ nụ cười của em, nhớ đôi mắt của em, nhớ mọi thứ về em... Anh chẳng ổn chút nào. Thanh Anh, bây giờ anh chỉ muốn xong việc thật nhanh để về gặp em thôi."
Lông mi của Nhiếp Thanh Anh khẽ rung động, đôi gò má trắng sứ lạnh lùng của cô bỗng ửng lên một lớp hồng như mật đào. Cô cắn môi cười, khẽ khàng: "Em biết anh đang dẻo mồm dẻo miệng mà."
Từ Bạch Dương ôn tồn: "Anh nói thật lòng đấy Thanh Anh à. Lần này về anh sẽ đưa em đi gặp bố mẹ anh, chúng ta bàn chuyện cưới xin nhé. Cái năm em bị thương ở chân phải đi dưỡng bệnh, không có em bên cạnh, anh mới biết anh nhớ em đến nhường nào. Lần này em có thể đến thành phố A, anh không biết là mình đã vui thế nào đâu, anh không muốn rời xa em thêm phút giây nào nữa... Thanh Anh, hôm nay em thế nào, có ổn không?"
Chút nghi ngờ vừa nhen nhóm trong lòng Nhiếp Thanh Anh đã bị Từ Bạch Dương dập tắt hoàn toàn. Cô mỉm cười nghe anh nói, nếu lúc này có ai bước vào phòng thay đồ, chắc chắn họ sẽ kinh ngạc đến mức rụng rời chân tay vì không thể tin được "đóa hoa lê tuyết" nổi tiếng lạnh lùng của đoàn kịch lại có lúc cười dịu dàng đến thế. Ngón tay Nhiếp Thanh Anh vân vê cái móc tua rua trên túi xách, cô trả lời rất thật thà: "Em không tốt lắm."
Từ Bạch Dương: "Ai lại làm Thanh Anh của anh không vui thế?"
Nhiếp Thanh Anh: "Cũng không hẳn là không vui... Bạch Dương, em hỏi anh nhé, anh có quen ai trong đoàn em tên là Lương Hiểu Bạch không?"
Đầu dây bên kia giọng vẫn rất bình thản: "Không quen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ga-cho-nguoi-qua-duong-tham-men-toi&chuong=7]
Trong đoàn các em anh chỉ quen mỗi mình em thôi."
Nhiếp Thanh Anh an ủi anh: "Không sao, trong đoàn em cũng chỉ quen mỗi mình em thôi."
Từ Bạch Dương khựng lại một chút, rồi bật cười trầm thấp: "Sao em lại đáng yêu thế nhỉ? Em đột ngột hỏi vậy, anh cứ tưởng em định khép anh vào một cái tội 'từ trên trời rơi xuống' nào đó chứ. Nếu thật sự có ai đó thích anh, thì đó đâu phải lỗi của anh, đúng không? Sau lưng em cũng đầy rẫy người theo đuổi đấy thôi, anh cũng đâu có chất vấn em bao giờ, phải không nào?"
Nhiếp Thanh Anh: "Nói bậy nào. Em làm gì có người theo đuổi?”
Cô thật sự chẳng nhớ nổi mình có người theo đuổi nào, đầu dây bên kia Từ Bạch Dương khẽ cười, cũng không đào sâu thêm chủ đề này. Anh dùng những lời lẽ dịu dàng thủ thỉ an ủi bạn gái, khiến tâm trạng Nhiếp Thanh Anh bình ổn trở lại. Đôi tình nhân trẻ sến súa qua điện thoại một hồi lâu, mãi đến khi Từ Bạch Dương nói lãnh đạo đang gọi, hai người mới lưu luyến không rời mà cúp máy.
Sau khi ngắt kết nối, quý cô Nhiếp tâm trạng vui vẻ cất điện thoại vào túi. Cô đứng trước gương chỉnh lại mái tóc dài buộc cao, mặc một chiếc áo phông trắng rộng rãi cùng quần thể thao đen, tôn lên vòng eo thon nhỏ và đôi chân dài miên man. Nhiếp Thanh Anh vuốt lại tóc, không trang điểm, định bụng rời đi. Nhưng đúng lúc này, chuông điện thoại của Lương Hiểu Bạch lại vang lên lần nữa.
Nhiếp Thanh Anh vô tình liếc mắt qua, thần sắc bỗng chốc đông cứng lại:
Màn hình hiển thị người gọi đến là: "Ngài Từ của tôi".
Ngay lúc đó, Lương Hiểu Bạch khoác áo tắm bước vào. Thấy Nhiếp Thanh Anh vẫn còn ở đây, cô ta hơi khựng lại, rồi thuận theo ánh mắt của Nhiếp Thanh Anh mà nhìn về phía điện thoại mình. Cô gái vừa tắm xong, mái tóc dài còn sũng nước nhỏ xuống từng giọt, cô ta nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, bước chân chậm dần lại.
Tiếng chuông điện thoại vẫn kiên trì reo vang.
Trong bầu không khí căng như dây đàn, Nhiếp Thanh Anh lên tiếng: "Không phải điện thoại của cô sao?"
Lương Hiểu Bạch: "..."
Bị đôi đồng tử đen láy sâu thẳm của Nhiếp Thanh Anh nhìn chằm chằm, Lương Hiểu Bạch thoáng do dự, cảm thấy không tự nhiên. Nhiếp Thanh Anh tiến lại gần định cầm máy, Lương Hiểu Bạch lập tức lao đến giành giật: "Cô cầm điện thoại của tôi làm gì? Trả đây!"
Nhiếp Thanh Anh nghiêng vai gạt tay cô ta ra, rồi dứt khoát nhấn nút "Loa ngoài"
Giọng nói trầm thấp đầy từ tính của người đàn ông bên kia đầu dây vang vọng khắp phòng thay đồ: "Lương Hiểu Bạch, cô đem chuyện của tôi và cô nói cho Thanh Anh biết rồi à? Cô đã nói gì với cô ấy?"
Nhiếp Thanh Anh nhìn sang Lương Hiểu Bạch, ánh mắt lạnh lẽo như băng.
Dưới cái nhìn ấy, Lương Hiểu Bạch nảy sinh tâm lý sợ hãi, cô ta vội vàng lên tiếng: "Ngài Từ..."
Từ Bạch Dương mất kiên nhẫn, giọng nói tràn đầy nộ khí: "Cô định đe dọa tôi cái gì? Cô muốn bao nhiêu tiền? Chỉ cần cô không làm phiền Thanh Anh, cô muốn bao nhiêu tiền tôi cũng đưa..."
Lương Hiểu Bạch sững sờ, không ngờ Từ Bạch Dương chẳng buồn hỏi han đầu đuôi đã định dùng tiền để giải quyết mọi chuyện. Ngay trước mặt Nhiếp Thanh Anh, Lương Hiểu Bạch không thể tin nổi mà cao giọng: "Anh tưởng tôi làm vậy là vì tiền sao?"
Từ Bạch Dương gầm lên: "Cô muốn bao nhiêu tiền!"
Lương Hiểu Bạch hét trả: "Tôi không cần tiền!"
Một giọng nói thanh lãnh bỗng xen ngang cuộc cãi vã của hai người: "Từ Bạch Dương."
Như thể bị ai đó bóp nghẹt cuống họng, giọng nam nhân kia lập tức im bặt. Một lúc lâu sau, giọng anh ta mới run rẩy, khó khăn thốt lên: "Thanh Anh, em nghe anh giải thích..."
Nhiếp Thanh Anh: "Từ Bạch Dương, chúng ta chia tay đi."
Từ Bạch Dương: "...!"
Anh ta lập tức gào lên: "Không…”
Nhưng ngay giây tiếp theo, cuộc gọi đã bị ngắt. Nhiếp Thanh Anh nhét chiếc điện thoại vào bàn tay đang run rẩy của Lương Hiểu Bạch- lúc này vẫn còn đang đờ đẫn với đôi mắt đẫm lệ. Cô cúi đầu lấy điện thoại của chính mình ra, ngay trước mặt Lương Hiểu Bạch, nhanh tay xóa sạch mọi dấu vết của Từ Bạch Dương: từ danh bạ, WeChat, QQ cho đến Weibo, Instagram... tất cả đều cho vào danh sách đen.
Lương Hiểu Bạch ngơ ngác nhìn Nhiếp Thanh Anh thao tác nhanh như gió, rồi ngước lên đối diện với ánh mắt của cô.
Gương mặt xinh đẹp vẫn giữ vẻ lạnh lùng, Nhiếp Thanh Anh từ đầu đến cuối không hề để lộ quá nhiều cảm xúc. Cô nhàn nhạt liếc Lương Hiểu Bạch một cái, rồi xoay người dứt khoát đẩy cửa bước đi.
"Rầm!" Dưới ánh hoàng hôn muộn màng, cánh cửa đóng sầm lại, để lại mình Lương Hiểu Bạch đứng thẫn thờ với gương mặt trắng bệch trong phòng thay đồ.
...
Ở một diễn biến khác, một chàng thanh niên đang mơ mộng hão huyền: "Cô nói xem tôi nên đưa cho Từ Bạch Dương bao nhiêu tiền thì hắn mới chịu chia tay vợ tôi?"
Cô thư ký bất lực: "Giám đốc, ngài nghĩ nhiều quá rồi..."
"Cô còn nhớ cái đoạn video ngắn tôi quay được không? Theo điều tra của tôi, tên Từ Bạch Dương đó lén lút qua lại bất chính với một cô nàng tên Lương Hiểu Bạch sau lưng vợ tôi. Cái cô Lương Hiểu Bạch này là nhân vật quan trọng đấy, nhảy thì chẳng ra làm sao mà địa vị trong đoàn kịch lại cao hơn cả vợ tôi, đúng là không có thiên lý mà!"
Thư ký: "Giám đốc, ngài lạc đề rồi..."
Chàng thanh niên: "Ý của tôi là, chúng ta phải tác động vào 'biến số' Lương Hiểu Bạch này thì tôi mới rước được vợ về dinh chứ."
Tại bãi đậu xe bên ngoài nhà hát, bên trong chiếc Lexus màu đen, Chu Minh lật mở tập hồ sơ, cùng cô thư ký Tiểu Trần đang ghé sát đầu vào để dùng bút gạch chân những điểm mấu chốt. Cuốn sổ tay ghi kín các "chiêu thức" tán gái, được khoanh vùng dày đặc bằng bút đỏ. Đây là thành quả sau một đêm thức trắng của Giám đốc Chu và thư ký tội nghiệp, cô thư ký chưa kịp ngủ tròn giấc đã bị sếp lôi đi hỗ trợ cưa cẩm phụ nữ. Còn thiếu gia họ Chu, lúc anh cúi đầu viết lách, góc nghiêng chuẩn nam thần khiến người ta không khỏi xuýt xoa.
Thư ký Trần nhịn không được thốt lên: "Vợ ư? Giám đốc gọi cô Nhiếp như vậy, cô ấy có biết không... Á!"
Vị sếp trẻ chẳng buồn ngẩng đầu, tiện tay chọc cây bút lên phía trên, vừa khéo trúng ngay vầng trán đầy đặn của cô thư ký. Chu Minh lười biếng nói: "Thay vì đứng đó thầm rủa tôi, cô nên mở to đôi mắt 'biếc' làm say đắm lòng người của mình ra mà canh chừng xem khi nào có thể vào nhà hát đi. Tôi còn phải đi chặn đường Lương Hiểu Bạch."
Thư ký Trần xinh đẹp suýt thì rơi nước mắt, cô giả vờ thảo mai: "Đâu có đâu, sao tôi lại nỡ mắng sếp chứ? Tôi là đang lo lắng cho sếp thôi mà."
Sự "lo âu" của thư ký khiến Chu Minh hơi căng thẳng một chút: "Lo cái gì?"
Thư ký Trần: "Chẳng phải từ hồi cấp ba giám đốc đã theo đuổi cô Nhiếp rồi sao? Hồi đó còn không theo đuổi được, sao bây giờ lại tự tin thế? Huống hồ hồi cấp ba cô Nhiếp còn chưa có bạn trai mà."
Chuyện tình trường của Chu Tam thiếu gia thì hầu như người thân cận nào cũng biết. Từ khi Chu thiếu về nước đi làm, thư ký Trần luôn theo sát sếp mình, đôi khi cô cũng thấy hơi thương cho ông chủ- đẹp trai thế này mà sao đầu óc cứ chỉ biết đâm sầm vào một chỗ vậy nhỉ?
Nghe thấy nỗi lo của thư ký, Chu Minh ngước mắt lên, nở một nụ cười ngạo nghễ: "Hồi trước không theo đuổi được là vì tôi quá 'kín đáo'. Bây giờ thì khác rồi."
Anh cúi đầu, thong dong chỉnh lại khuy măng sét áo sơ mi: "Tôi sẽ cho cô thấy thực lực thực sự của tôi."
Thư ký Trần: "..."
Kín đáo???
Sếp ơi, ngài có hiểu lầm gì về bản thân mình không vậy???
Sau khi cùng thư ký lên kế hoạch tác chiến xong xuôi, Chu Minh xuống xe. Theo kế hoạch, trước tiên anh sẽ đi xem buổi biểu diễn tối nay của Lương Hiểu Bạch, đợi màn trình diễn kết thúc mới ra tay chặn đường cô ta. Chu Minh dự định sẽ đe dọa, ép buộc Lương Hiểu Bạch phải chủ động đeo bám Từ Bạch Dương bằng được. Anh hạ quyết tâm phải chia rẽ bằng được cặp đôi Từ - Nhiếp mới thôi...
Lúc xuống xe, cô thư ký nhận được một cuộc gọi từ công ty nên tận tụy đứng lại nghe máy, còn Chu Tam thiếu gia thì thong thả rảo bước đi về phía nhà hát.
Phía ngoài nhà hát xe cộ tấp nập, người qua kẻ lại đông như mắc cửi. Chu Minh đi dạo một vòng, trên tay đã bị người ta nhét cho một xấp tờ rơi. Hôm nay Chu Tam thiếu gia tâm trạng tốt, ai đưa tờ rơi anh cũng lịch sự nhận lấy. Chỉ trong mười phút đi bộ ngắn ngủi, anh chàng đã cầm mười mấy tờ quảng cáo, ngơ ngác nhìn quanh quất.
Chu Minh đang mất kiên nhẫn đợi thư ký mang vé đến để vào cửa, bỗng nhiên ánh mắt anh ngưng trệ. Anh nhìn thấy từ cửa sau nhà hát, một cô gái đang bước ra rất nhanh.
Dáng người cao ráo, bộ đồ thể thao bình thường được cô mặc lên vẫn toát ra thần thái của một siêu mẫu. Cô cúi đầu bước đi, nhịp chân rất vội vã.
Dù cô không ngẩng đầu, Chu Minh vẫn nhận ra ngay lập tức, đó chính là Nhiếp Thanh Anh. Cô là người học múa, tư thế đi đứng khác hẳn người thường. Cô lướt qua đám đông như một con thiên nga kiêu sa đầy nổi bật. Tim Chu Minh đập nhanh liên hồi, anh không tự chủ được mà sải bước đuổi theo: Nhiếp Thanh Anh đã xuất hiện rồi, anh còn tâm trí đâu mà nhớ đến việc mình đang đợi Lương Hiểu Bạch nữa?
Chu Minh nhiệt tình đón lấy: "Này..."
Nhiếp Thanh Anh vẫn cúi đầu.
Cô đi vừa nhanh vừa gấp.
Bên cạnh có người đưa tay ra, bàn tay ấy đang nắm chặt mười mấy tờ quảng cáo. Nhiếp Thanh Anh nhạy cảm né tránh, vẫn không hề ngẩng mặt lên, lạnh lùng đáp: "Cảm ơn, tôi không lấy tờ rơi đâu."
Cánh tay đang vươn ra của Chu Minh cứng đờ giữa không trung, cả người anh như hóa đá: "...!"
Lần này cô không những không nhận ra anh, mà còn coi anh là kẻ đi phát tờ rơi dạo? Đây rốt cuộc là cái kiểu hiểu lầm tai hại gì thế này!
Thư ký Trần vừa vội vã chạy tới, tận mắt chứng kiến cô Nhiếp xinh đẹp đi lướt ngang qua sếp mình. Lá cây xào xạc rơi, cô Nhiếp đi nhanh như bay. Thư ký Trần nhìn nghiêng gương mặt điển trai của Chu Tam thiếu gia, trong thoáng chốc, bỗng thấy hơi thương cho ông chủ của mình:
Đây chính là "thực lực thực sự" của ngài đấy à, sếp ơi?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận