Sáng / Tối
Là một vở vũ kịch kinh điển, bản biên soạn mới của “Lệ Nhân” đã thu hút đông đảo công chúng yêu nghệ thuật. Ít nhất là tại sân nhà thành phố A, khán phòng không còn một chỗ trống. Đa số khán giả đến đây đều vì sự góp mặt của vũ công chính diễn vai A thuộc Đoàn Ca múa nhạc tỉnh; các vai B, C, D chỉ là lựa chọn thứ yếu.
Thế nhưng, Tam thiếu gia nhà họ Chu — Chu Minh khi đến xem vũ kịch lại chỉ nhắm thẳng vào các suất diễn có vai B đảm nhiệm. Bởi lẽ anh biết rõ, Nhiếp Thanh Anh chính là người múa dẫn vai B.
Giữa tiết trời tháng Sáu, sau trận mưa rào là cái nóng hầm hập đầy oi bức. Lúc hoàng hôn buông xuống, giữa dòng người đổ về nhà hát bỗng xuất hiện một thanh niên có gương mặt điển trai, nhưng lại diện chiếc áo măng tô, cúi gằm mặt, hận không thể vùi kín mặt vào trong cổ áo.
Anh chàng ngồi xuống vị trí của mình. Dưới ánh đèn mờ ảo của khán phòng, đường nét nghiêng của anh trông vô cùng rắn rỏi, đôi lông mày sắc lẹm khiến mấy cô gái ngồi cạnh cứ thỉnh thoảng lại liếc nhìn trộm.
Một cô gái tóc dài ngồi hàng ghế sau khẽ chọc vào người anh, mỉm cười hỏi: "Anh đẹp trai ơi, anh đi xem vũ kịch một mình ạ?"
Chu Minh quay đầu lại, khẽ cau mày.
Cô gái: "Anh gì ơi?"
Chu Minh im lặng. Khi quay mặt lại, những đường nét sâu hoắm trên gương mặt anh càng thêm phần lãng tử, vốn là một diện mạo cực kỳ bảnh bao, nhưng lúc này trong mắt anh lại thoáng chút mịt mờ, ngơ ngác nhìn cô gái phía sau.
Cô gái ngập ngừng: "Anh... không biết nói ạ?"
Chu Minh gật đầu với vẻ mặt vô cùng đau khổ.
Nhóm thiếu nữ đang âm thầm quan sát phía sau đồng loạt lộ vẻ thất vọng: "..."
Đẹp trai thế này, lại ngồi ở hàng ghế VIP chắc chắn nhà không thiếu tiền, vậy mà lại bị câm. Thật là khó tin. Các cô gái bàn tán một hồi, nửa tin nửa ngờ. Thấy những người khác bắt chuyện Chu Minh cũng đều bày ra bộ dạng không biết nói, mọi người chỉ còn biết nhìn nhau đầy tiếc nuối.
Sau sự cố nhỏ đó, không còn ai đến bắt chuyện với Chu Minh nữa. Anh cúi đầu, nhằm che giấu hành tung mà vào nhóm chat tán gẫu vài câu với hội anh em. Trong nhóm đang bàn luận rôm rả, Hàn Đạt bỗng nhiên lên tiếng:
"Đúng rồi, công ty bố tao vừa kiếm được mấy tấm vé xem ở nhà hát thành phố, đang có đợt biểu diễn mấy ngày này đấy, có ai đi không?"
Chu Minh lập tức nhảy vào xây dựng hình tượng: "Tao bận làm việc, không có thời gian xem diễn xướng gì đâu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ga-cho-nguoi-qua-duong-tham-men-toi&chuong=6]
Giờ tao vẫn đang tăng ca đây này, không tin tụi mày đi mà hỏi thư ký của tao ấy!"
Nhóm chat bỗng chốc im phăng phắc.
Một tên đầy ẩn ý bồi thêm một câu: "Mày không trồi lên thì tao cũng suýt quên mất là trong đoàn ca múa có Nhiếp tiểu thư đấy."
Chu Minh gửi ngay một cái nhãn dán (sticker): "Tôi yêu công việc, công việc giúp tôi hạnh phúc!"
Đám bạn bè xấu: "...”
Lát sau, Hàn Đạt nhắn tin riêng cho Chu Minh, hỏi: "Thật sự không cần vé à?"
Chu Minh nhướn mày đầy khinh bỉ: "Hừ, đàn ông các người thật phiền phức."
Hàn Đạt: "..."
Tam thiếu gia nhà họ Chu hóa thân thành "đóa hoa giao tiếp", tung hứng rôm rả trong nhóm chat, cuối cùng cũng khiến đám bạn tin rằng anh đang thực sự phải tăng ca. Sau khi về nước, Chu Minh vào làm tại công ty của người cha giàu nhất vùng. Tuy anh và ông già không hợp tính nhau, nhưng trong công việc anh chưa bao giờ cố ý gây rắc rối để chọc tức ông. Việc Chu Minh phải tăng ca là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra. Đám chiến hữu cùng Chu thiếu gia hùa vào mắng mỏ Chu Kiến Quốc một trận vì tội ngược đãi nhân viên, Chu Minh còn gửi thêm một tấm ảnh chụp cảnh làm việc đêm khuya mà thư ký Tiểu Trương gửi cho mình, sau đó mới chính thức "lặn" khỏi nhóm.
Vở vũ kịch vừa kéo màn, ánh đèn sân khấu vụt tắt, Chu Minh ngồi ở hàng ghế VIP khẽ lau mồ hôi: Mẹ kiếp, mệt chết ông đây rồi. Cuối cùng cũng được yên thân xem diễn!
Bức màn nhung mở ra, một luồng sáng xanh huyền ảo chiếu rọi xuống sân khấu. Phông nền được bài trí như cảnh giặt lụa bên sông, các vũ công lần lượt xuất hiện chào sân. Chu Minh ban đầu vẫn giữ vẻ mặt không cảm xúc nhìn họ nhảy múa. Trong khi khán giả xung quanh đang chìm đắm vào vẻ đẹp nghệ thuật, anh chàng vẫn chưa có phản ứng gì. Nhưng khi tiết mục dần tiến triển, một cô gái từ từ bước ra từ sau dàn vũ công, nét mặt Tam thiếu gia lập tức thay đổi, người hơi đổ về phía trước- Nhiếp Thanh Anh!
Những khán giả khác ở khu vực VIP cũng ồ lên kinh ngạc: "Ồ, cô nàng dẫn vũ mới này nhảy chẳng kém gì ngôi sao chính họ Lương cả."
Trên sân khấu, Nhiếp Thanh Anh dẫn đầu, khoác trên mình bộ vũ y thời Đường, dẫn dắt đoàn vũ công nhịp nhàng theo điệu nhạc. Tiếng nhạc chảy trôi như suối nguồn, ánh đèn sân khấu ráo riết đuổi theo bóng dáng Nhiếp Thanh Anh. Cô hóa thân thành một thiếu nữ đi chơi xuân (đạp thanh), lối trang điểm rực rỡ, nụ cười chuẩn mực của nghệ sĩ biểu diễn, ống tay áo và tà váy dài thướt tha. Vòng eo mềm mại uyển chuyển, động tác hất tay gập người đầy kỹ xảo, đôi chân khẽ móc nhẹ, tư thế vừa phức tạp vừa ưu mỹ... Theo diễn biến của vở kịch, ánh đèn chiếu vào các vũ công khác tối dần, Nhiếp Thanh Anh bắt đầu đoạn độc diễn kéo dài hai phút!
Nhìn cô vung tay, ống áo như mây bay cuộn sóng;
Nhìn cô sải bước lớn, thân hình tựa sương mờ đuổi chim yến;
Nhìn cô uốn lưng lộn ngược, cả khán phòng sững sờ vì kinh diễm!
Dưới hàng ghế khán giả vang lên tiếng xì xào: "Vũ công chính này là ai vậy? Nhảy tốt quá..."
Một nguồn năng lượng không thể diễn tả bằng lời đang luân chuyển giữa đôi tay và đôi chân dài của Nhiếp Thanh Anh. Bốn phía sân khấu chìm trong bóng tối, ánh đèn chỉ theo sát một mình cô. Dù là xoay người hay bật nhảy, cô giống như một ngọn lửa, toàn thân tràn đầy sức mạnh khiến người xem phải nổi da gà. Khán giả nín thở, mọi sự chú ý đều dồn vào điệu nhảy này. Chu Minh lại càng nhoài người về phía trước nhiều hơn, đôi mắt anh sáng rực như ngôi sao lạnh giữa đêm trường-
Cô ấy thật đẹp.
Thật sự quá đỗi xinh đẹp.
Nhưng chỉ khi cô cất bước khiêu vũ, đó mới là lúc động lòng người nhất.
Anh dõi mắt theo cô gái đang nhảy múa trên khán đài. Cô say sưa phô diễn nét đẹp của mình, chẳng màng đến thế sự xung quanh. Khóe môi Chu Minh khẽ nâng, trong lòng dâng lên một cảm giác tự hào khó tả. Nhưng khi nhìn Nhiếp Thanh Anh rạng rỡ đầy mê hoặc, tâm trí anh bỗng chốc lơ đãng, ký ức dường như theo nhịp điệu của cô đưa anh quay về những năm tháng cấp ba, cái ngày đầu tiên anh gặp cô…
Chu Minh tuổi mười lăm, tính khí so với lúc trưởng thành chỉ có tệ hơn chứ không có tốt hơn. Trong khi cậu bạn cùng bàn Từ Bạch Dương miệt mài đèn sách, thì thiếu niên Chu Minh lúc nào cũng chơi bời đến mồ hôi nhễ nhại, hô hào đám bạn lêu lổng đi khắp nơi gây chuyện thị phi. Vì cậu con trai quá đỗi nghịch ngợm này mà vợ chồng ông trùm họ Chu không biết đã phải bạc bao nhiêu sợi tóc. Thế nhưng Chu Minh chứng nào tật nấy, chẳng chịu sửa đổi.
Lần đầu anh gặp Nhiếp Thanh Anh là khi anh sang trường cấp ba bên cạnh để đánh nhau theo lời hẹn.
Một buổi chiều cuối tuần, Chu Minh trốn nhà ra ngoài, trèo tường lẻn vào trường bên. Khuôn viên trường ngày nghỉ tĩnh lặng vô cùng, chỉ có lưa thưa vài học sinh nán lại. Đối thủ hẹn đánh nhau vẫn chưa đến, Chu Minh rảnh rỗi sinh nông nổi, vừa ngân nga vài câu hát lạc điệu, vừa tò mò đi dạo quanh trường người ta. Ngôi trường này vốn là trường phụ thuộc của một đại học múa, Chu Tam thiếu gia vốn chỉ ham đánh đấm chưa bao giờ thấy kiểu trường học thế này, đương nhiên phải đi tham quan cho bằng hết.
Chính vào một buổi chiều bình thường như bao ngày khác, khi đang thơ thẩn trong trường, anh đẩy cánh cửa một phòng tập ra và bắt gặp hình bóng thiếu nữ trong bộ đồ múa màu đen bó sát đang uyển chuyển xoay mình.
Trong phòng chỉ có một mình cô. Những động tác đá chân, tung người, lộn vòng… cùng hàng loạt động tác vũ đạo khó mà chàng thiếu niên chưa từng thấy bao giờ, cứ thế lần lượt hiện ra trước mắt anh.
Anh ngây người đứng chôn chân bên cửa phòng tập. Cô gái đang múa biết có người vào nhưng chẳng buồn liếc mắt nhìn lấy một cái. Cô chìm đắm hoàn toàn trong thế giới của riêng mình. Dung mạo và dáng vóc ấy khiến Chu Minh kích động đến mức toàn thân run rẩy. Anh chưa bao giờ thấy cô gái nào xinh đẹp đến thế, cũng chưa bao giờ thấy điệu múa nào kinh diễm đến vậy!
Đám bạn của Chu Minh lúc này đang í ới gọi nhau tìm người khắp trường: "Chu Minh! Chu Minh!”
"Đệt, chẳng phải hẹn đi đánh nhau sao? Người đâu rồi? Thằng khốn Chu Minh này!"
Chiều hôm đó, Chu Minh đã cho đám bạn leo cây. Anh đứng lỳ ở phòng tập xem một cô gái múa suốt cả buổi chiều. Khi cô nhảy xong, Chu Minh bám theo suốt dọc đường, không ngừng lải nhải: "Học muội ơi, em tên gì thế? Cuối tuần em không về nhà sao?"
"Học muội à, chúng mình làm bạn có được không?"
"Học muội, học muội ơi đừng lờ anh đi mà..."
Sau khi trở về, chàng thiếu niên đi khắp nơi rêu rao bí mật của mình: "Này, thấy cô bé xinh đẹp kia không? Sẽ có ngày, tôi nhất định rước cô ấy về làm vợ."
...
Bao nhiêu năm qua, đã từng gặp qua biết bao đại mỹ nhân, minh tinh nổi tiếng, nhưng khi nhìn lại, anh vẫn thấy cô là người xinh đẹp nhất.
Quá khứ và thực tại đan xen trước mắt, Chu Minh dõi theo vở vũ kịch này bằng tất cả sự tập trung và thâm tình. Ánh mắt anh dịu dàng, hồi tưởng lại những chuyện thời cấp ba, về việc anh đã theo đuổi cô điên cuồng ra sao, cô đã từ chối anh thế nào, rồi cả việc Từ Bạch Dương chen ngang vào giữa hai người... Đôi mắt Chu Minh khẽ nheo lại, đồng tử đen sâu thẳm, nhưng lòng trắng lại toát lên vẻ lạnh lẽo.
Xung quanh vang lên những tràng pháo tay nồng nhiệt, bao lời hoan hô tán thưởng đều dành trọn cho cô gái đang đứng dưới ánh đèn sân khấu rực rỡ. Chu Minh nhìn chằm chằm vào cô gái đang uyển chuyển múa trên đài, không rời mắt dù chỉ một giây. Sắc mặt anh thay đổi liên tục, lúc thì dịu dàng, khi thì hung hãn, tàn nhẫn, lúc lại thoáng chút mịt mờ. Khi buổi diễn kết thúc, khán giả ùa lên sân khấu để chụp ảnh cùng các diễn viên, và vũ công chính Nhiếp Thanh Anh đương nhiên là tâm điểm của mọi sự chú ý.
Chu Minh không chen lấn lên đài, anh vẫn ngồi yên trên ghế dưới ánh đèn, tư thế biếng nhác, đôi mày hơi nhíu lại, thản nhiên nhìn đám đông đang vây quanh cô gái của mình... Hồi lâu sau, Chu Minh xoa cằm, khẽ bật cười thành tiếng:
Anh vẫn cứ muốn cô, làm vợ mình!
...
Vở diễn "Lệ Nhân" gặt hái thành công vang dội tại thành phố A, vé bán cực chạy. Chặng đường biểu diễn kéo dài một tháng với lịch trình vô cùng dày đặc. Bốn nhóm vũ công A, B, C, D thay phiên nhau biểu diễn, nhưng Chu Minh chỉ xuất hiện vào những buổi có Nhiếp Thanh Anh. Bất kể mưa gió, anh đều ngồi dưới khán đài với vẻ đầy hứng thú để ngắm nhìn người phụ nữ ấy, đồng thời tính toán xem phải cướp cô từ tay Từ Bạch Dương như thế nào. Đến mức mấy vị khách yêu nghệ thuật ở hàng ghế VIP đều đã nhẵn mặt Chu Tam thiếu gia, chỉ có Nhiếp Thanh Anh trên sân khấu là vẫn chưa hay biết chuyện gì đang xảy ra.
Đối với đoàn ca múa mà nói, danh tiếng của Lương Hiểu Bạch và Nhiếp Thanh Anh ngày càng vang xa là điều vô cùng có lợi. Tuy nhiên, giữa hai vũ công chính lại tồn tại mối quan hệ cạnh tranh nên tình hình vẫn chẳng mấy cải thiện. Lương Hiểu Bạch ngó lơ Nhiếp Thanh Anh, còn Nhiếp Thanh Anh thì tính tình vốn dĩ lạnh nhạt với mọi thứ, khiến các thầy cô trong đoàn đau đầu không thôi, phải tìm cả hai để nói chuyện riêng.
Chiều hôm đó, sau khi kết thúc buổi tập, vì buổi diễn tối nay là suất của Lương Hiểu Bạch nên Nhiếp Thanh Anh tắm rửa thay đồ xong liền định ra về. Vừa bước ra khỏi phòng tắm, cô chạm mặt một cô gái trông rất quen mắt ở phòng thay đồ.
Nhiếp Thanh Anh khẽ khựng lại rồi lịch sự lên tiếng: "Chào cô."
Lương Hiểu Bạch gắt gỏng: "Tôi tên Lương Hiểu Bạch! Ngày nào cũng đi làm cùng nhau mà cô còn giả vờ không quen biết à?" Nói xong, cô ta sa sầm mặt mày, thay quần áo rồi đi tắm.
Nhiếp Thanh Anh ngẩn người một lát nhưng cũng chẳng để tâm, cô khóa tủ đồ rồi đứng trước gương buộc tóc. Chợt nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cô quay lại thì thấy điện thoại của Lương Hiểu Bạch đang vứt trên ghế dài chưa cất. Tiếng chuông cứ reo vang không dứt, Nhiếp Thanh Anh do dự một chút rồi tiến lại định cầm lấy điện thoại mang vào cho cô ta. Nhưng ngay khi vừa cầm máy lên, ánh mắt cô vô tình lướt qua màn hình rồi bỗng khựng lại-
Hình nền điện thoại của Lương Hiểu Bạch là bóng lưng của một người đàn ông.
Cái bóng lưng ấy, dù người mắc chứng mù mặt như Nhiếp Thanh Anh cũng tuyệt đối không thể nhận nhầm. Bởi vì, đó chính là Từ Bạch Dương.
Đầu óc bỗng chốc trống rỗng, Nhiếp Thanh Anh siết chặt chiếc điện thoại trong tay, các đầu ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh!
[Lời tác giả]
Chu thiếu xông lên đêeee…
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận