Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 14 / 337  ·  4.2%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 14: Gặm nhấm môi anh, hảo cảm rơi xuống vực thẳm
10/04/2026 08:25· 2,369 từ

Tạ Tranh rụt tay lại, tránh xa cái tên đồng lắm mưu nhiều kế ra một chút, thế

Đối phương lại nhào thẳng lòng anh.

Gương mặt nóng bừng vì men của cô vùi vào anh, ngay sát yết

Cô vòng tay ôm lấy anh, khoảng cách quá gần

Sao người lại mềm thế

Một người đàn ông đáng phải cứng rắn, vậy vòng tay anh lại mại đến thế.

Đôi môi cô cứ cọ lên xuống nơi yết hầu Tạ Tranh sắp phát

Nội tâm Tạ Tranh dậy

[Tạ Tranh, mày phải tỉnh lại! Cậu ta là đàn Nếu mày mà làm thì danh tiết cả coi như đổ sông đổ biển!]

[Cái tên đồng tính lắm này rốt cuộc muốn làm gì?]

[Tưởng anh đây sẽ mắc sao? Tuyệt đối không đâu!]

"Anh Tranh ơi." Giọng Khương nũng nịu: "Em tuyệt đối không phản bội anh

Tạ Tranh cứng đờ người.

Chỉ một câu nói ngắn của cô lại chạm đúng tâm can anh, thật xảo quyệt.

"Ai biết được cậu có giả vờ say hay không?"

Tạ Tranh không hề mảy cảm kích.

"Tôi chẳng tin cậu đâu."

Dù miệng nói thế, nhưng tâm Tạ Tranh vẫn không lòng được mà dao vì cô.

[Độ hảo cảm của Tạ +1, hiện tại là -80.]

Anh đang định gọi xe đưa cô về, thế nhưng tiếp theo, Khương Sanh chủ động hôn lên.

Không, nói chính xác hơn phải gọi là gặm nhấm!

Cô gặm lấy đôi môi

Tạ Tranh: "!"

Anh bị một thằng đàn "gặm" rồi! Tạ Tranh hoàn suy sụp, lập tức mạnh Khương Sanh ra:

"Cậu rõ ràng là đang vờ say! Có phải cậu hả?"

"Thạch trái cây."

Khương Sanh lại nhào về Tạ Tranh.

"Cho em thạch trái cây em vẫn muốn ăn nữa."

Tạ Tranh: "..."

Nội tâm Tạ Tranh dậy "Cậu nghĩ nói thế sẽ tin sao?"

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -81.]

Tạ Tranh rút dây điện trói nghiến Khương Sanh lại chặt.

Khương Sanh: "?"

Bị dây điện quấn chặt tay, cô lúc này hoàn không thể cử động

Tạ Tranh gọi xe rồi Khương Sanh lên vai đi ngoài.

Khương Sanh khó chịu bắt đập vào lưng anh: "Khó khó chịu quá."

Nhưng đối phương coi như nghe thấy.

Giây tiếp theo, khi Tạ đặt cô xuống để đưa xe, Khương Sanh tựa lòng anh rồi nôn nôn tháo:

"Oẹ..."

Tất cả đều trút sạch người anh.

Tạ Tranh: "..." Cậu nhìn giống đang muốn cười lắm

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -82.]

Khương Sanh chỉ nghe thấy tai những tiếng máy móc ong, nhưng cụ thể gì thì cô chẳng nổi nữa.

Tạ Tranh chán nản cởi khoác vứt thẳng đi.

Thấy Khương Sanh định nôn Tạ Tranh sợ hãi lấy bịt miệng cô lại cho nôn.

Anh dìu cô ra lề ấn đầu cô xuống để nôn ra đất.

"Sau này mà tôi còn cậu đi uống rượu nữa tên tôi sẽ viết lại."

Tạ Tranh sắp sụp đổ nơi, anh "Tranh" thực sự "tranh" thủ cảm ơn nhà cô quá đi

Lên xe điện, anh dìu nằm xuống giường.

Nhìn gương mặt mơ màng ngủ của cô, anh vẫn quên mục đích của liền hỏi thẳng:

"Cậu bảo cậu thích đàn là thật lòng sao?"

Nhưng đối phương không trả Tạ Tranh đành đổi cách khác: "Cậu... Thích tôi

Khương Sanh vì uống quá nên thấy khó chịu, khẽ hừ một tiếng, vừa lại nghe giống âm

Tạ Tranh không thể không ngợi nhiều.

"Tôi biết ngay mà!"

Tạ Tranh lập tức đứng dậy.

"Tôi biết ngay cậu có đồ xấu với tôi, cậu dám thích tôi! Cậu..."

Tạ Tranh "cậu" một hồi mà chẳng thốt thêm được nào.

Ngược lại anh lại hỏi "Cậu thích tôi ở điểm

Khương Sanh tựa vào thành vì thành xe quá cứng thoải mái nên cô rúc vào lòng anh, đi lặp lại lời của anh:

"Thích, thích, thích anh."

"Cậu đang làm nũng với đấy à?"

"Làm nũng, làm nũng."

Khương Sanh ngước mắt nhìn Tranh, giọng nói nũng nịu trẻ con.

"Anh đẹp trai quá đi."

Tạ Tranh: "!"

Xem đi, bằng chứng rành đây này! Cậu ta thật lúc nào cũng đang rũ anh!

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -83.]

Bất luận thế nào, anh đối, tuyệt đối sẽ không nào thích cái tên tính này đâu!

Mà Khương Sanh vì uống nên trong người nóng như đốt, còn trên người Tranh lại mát rượi, cứ thế rúc vào chỗ

Đôi môi chạm vào yết anh, cô hít hà rồi mũi lên đó: "Thơm đi."

Tạ Tranh: "!"

Được đằng chân lân đằng

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -84.]

Tạ Tranh đẩy cô ra, chăn quấn cô lại như kén rồi bật điều lạnh ngắt.

Khi xe về đến ký xá, Khương Sanh đã ngủ

Lúc này Tạ Tranh mới ra hình như mình quên chuyện về Tiểu Cẩn

Vốn định chuốc say cô moi thêm thông tin về Cẩn Hòa, kết quả sạch bách, toàn hỏi chuyện đâu đâu.

Anh lấy quần áo vào tắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=14]

Sau khi tắm xong, nhìn trong gương, anh không tự được mà lại nhớ nụ hôn kia.

Càng nghĩ càng bực.

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -85.]

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -86.]

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -87.]

Lại bị một thằng đàn hôn, đúng là mất mặt đi được.

Tuyệt đối không thể để Sanh đạt được mục đích, sáng mai cô tỉnh anh sẽ tống cổ ra ngoài.

...

Sáng sớm hôm sau.

Nghe thấy tiếng chuông báo Khương Sanh mơ màng mở gượng dậy.

Vừa ngồi dậy định bước giường, cô đã thấy Tạ đang nhìn mình chằm khiến da đầu

Giây tiếp theo, giọng nói Tiểu Noãn lại vang lên.

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -88.]

Khương Sanh: "?"

Cô nhớ hảo cảm đang -84 cơ mà? Sao ngủ giấc lại thành -88

Khương Sanh cố gắng nhớ nhưng đầu đau như búa

Cô lắc đầu không nghĩ ngước nhìn Tạ Tranh:

"Anh Tranh, tối qua đã ra chuyện gì vậy?"

"Cậu không nhớ gì hết

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -89.]

Khương Sanh: "?"

Sao không nhớ gì cũng trừ điểm?

Tâm tư đàn ông đúng mò kim đáy bể, giờ đến thở cũng không thở mạnh nữa rồi.

Tạ Tranh lặp lại lần "Cậu thật sự không nhớ nào sao?"

Khương Sanh vò vò gấu "Tôi... Tôi nên nhớ chuyện sao?"

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -90.]

Khương Sanh: "?"

Rốt cuộc là làm sao

Cô đã làm cái gì

Khương Sanh xỏ dép đứng rụt rè hỏi:

"Anh Tranh, nếu tối qua có làm điều gì không mạo phạm đến anh em xin lỗi anh, thật xin lỗi."

"Anh đừng giận em nhé, nhất định không phải đó đâu."

Tạ Tranh: "..."

Muốn xóa sạch nợ nần dàng thế sao?

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -91.]

Nghe điểm hảo cảm tụt không phanh, Khương Sanh bắt đổ mồ hôi hột.

Đúng lúc này, chuông điện lại reo.

Khương Sanh mới sực nhớ mình còn phải đến nhà chia cơm cho các sinh viên.

Nghĩ vậy, cô chẳng buồn tâm đến Tạ Tranh nữa, vàng vào phòng tắm sinh cá nhân.

Tạ Tranh: "?"

Dám ngó lơ anh luôn, lắm.

[Độ hảo cảm của Tạ -1, hiện tại là -92.]

Khương Sanh: "..."

Lúc này Khương Sanh đã toàn tuyệt vọng, cô quyết nên lánh mặt Tạ một chút để lánh thì hơn.

Giờ đây dường như cô làm gì anh cũng trừ

Không, thậm chí dù họ nhìn nhau, cô không nói rằng, không làm gì Tạ Tranh vẫn trừ cứ như hệ thống bị lỗi

Khương Sanh rửa mặt xong, ra khỏi phòng tắm lại Tạ Tranh, hơn nữa này anh vẫn đang chằm chằm.

Bị nhìn đến mức không mái, Khương Sanh hỏi:

"Anh Tranh, anh có gì nói với em sao?"

"Tôi là một người đàn

Khương Sanh ngoan ngoãn gật "Đúng vậy, anh là đàn

"Nhưng luôn có những kẻ biết giữ chừng mực."

"Ai cơ?"

"Tôi quyết định rồi."

Tạ Tranh nghiêm túc nói: sẽ đưa cậu..."

Lời đến đầu môi, ba "đi khỏi đây" lại không thốt ra được.

Nhưng Khương Sanh đã đoán phần nào qua khẩu hình anh, lúc này cô nở nụ cười rạng

"Em hiểu rồi anh Tranh, sẽ dọn đi."

"Đúng là em mang danh đồng tính mà làm bạn phòng với anh đã anh mất mặt. Em chia cơm ở nhà ăn cũng anh hổ thẹn."

"Tất cả là do em làm phiền anh, khiến anh lòng, xin lỗi anh anh Tranh."

[Độ hảo cảm của Tạ +1, hiện tại là -91.]

Nội tâm Khương Sanh dậy [Cuối cùng điểm hảo cảm tăng rồi, vậy nghĩa anh ấy muốn mình đi cho khuất mắt chứ gì?]

"Lát nữa em còn phải nhà ăn, lúc về em dọn đi ngay, dọn ngay lập tức."

"Tôi không phải ý đó..."

Để không làm khó Tạ Khương Sanh chủ động chào biệt lần nữa:

"Thời gian qua vẫn rất ơn anh đã đồng ý em ở nhờ, anh vả rồi."

Khương Sanh cầm chìa khóa, kịp giờ chia cơm, phải rời đi trước.

Nhìn bóng lưng cô rời Tạ Tranh lại cảm thấy đành lòng.

Anh đuổi theo, nhưng vừa ngoài ký túc xá đã Tần Thục Uyển.

Để tránh bị đeo bám, Tranh dừng bước không tiến nữa.

Tần Thục Uyển chặn đường Sanh:

"Nghe nói cậu là bạn phòng của Tạ Tranh, giúp một việc, thù lao chắn không thiếu phần đâu."

"Với tư cách là người A, tôi cũng có thể đỡ cậu, giúp cậu đời, ít nhất được lớp D để những kẻ bắt nạt cậu F phải trả giá."

"Chị muốn tôi giúp gì?"

Tần Thục Uyển lấy thuốc trong túi ra đưa cho Sanh:

"Lát nữa cậu về phòng, lén bỏ thứ này vào cho Tạ Tranh uống. anh ấy trúng thuốc thì cậu đưa tôi lên phòng."

"Lần này tôi định dùng cái để đổi lấy danh tôi không tin là đã có con rồi ấy còn có thể bỏ rơi

"Chị làm thế là không

Khương Sanh kiên quyết.

"Tôi sẽ không giúp chị

[Độ hảo cảm của Tạ +1, hiện tại là -90.]

Tần Thục Uyển bực bội "Cậu chê tôi chỉ lớp A, còn Tạ là lớp S đúng

"Cũng khó trách cậu nhìn trúng tôi, dù sao đẳng của tôi cũng thấp anh ấy."

"Sau này tôi sẽ không là bạn cùng phòng của ấy nữa."

"Anh ấy đuổi cậu đi à?"

"Dù anh ấy có đuổi hay không, thì hành động của chị chẳng tốt anh ấy mà cũng tốt cho chính chị đâu."

"Anh ta đuổi cậu đi mà cậu còn nghĩ cho ta làm cái gì?"

Tần Thục Uyển tức tối.

"Chẳng thà hợp tác với làm cho Tạ Tranh đứa con."

"Dù lúc đó anh ấy không muốn ở bên tôi, đứa trẻ này vừa ra đã mang dòng nhà họ Tạ, mẹ của Tạ là Tạ Hoa Hồng không bỏ mặc tôi đâu."

"Tôi vẫn có thể nhờ mà có danh phận, được bên anh ấy."

"Biết đâu nhờ mối quan với nhà họ Tạ, tôi thể đổi đời người hạng S, chẳng sẽ nâng đỡ cậu tốt hơn

"Hơn nữa, nếu lúc đó ta thực sự ngất đi, còn có thể bắt lại anh ta để đũa nữa đấy."

"Tôi phải đến nhà ăn việc rồi."

Khương Sanh giữ vững thái

"Dù nói thế nào đi đứa trẻ là vô tội, không nên lợi dụng

"Cũng đừng đem cả hạnh đời mình ra đánh đổi vậy."

Khương Sanh rời đi.

[Độ hảo cảm của Tạ +10, hiện tại là -80.]

Nội tâm Tạ Tranh dậy "Đúng là đồ ngốc, ngốc chỗ nói."

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận