Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 18 / 337  ·  5.3%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 18: Chỉ được "thánh mẫu" với tôi, không được "thánh mẫu" với người khác
10/04/2026 08:25· 2,426 từ

Khương Sanh căng thẳng đến mức tức đứng bật dậy: Em đi vệ sinh một

Cô chạy trối chết về phía vệ sinh, vừa chạy vấp ngã một cú rõ

Tạ Tranh lo lắng không thôi, bước tiến lên đỡ dậy, nhưng lại thấy mặt Sanh đỏ bừng như sắp rỉ

Nhìn gương mặt yêu nghiệt mê chúng sinh của Tạ Khương Sanh gạt tay anh liên tục lùi bước, nói năng xộn:

"Không sao không sao không sao, em đi vệ sinh."

Thế nhưng khi thấy Khương Sanh tọt vào nhà vệ nữ, Tạ Tranh nhất thời nhịn được cười:

"Chỉ lau miệng cho một cái đã làm cậu thẹn mức này rồi sao? Đám tính các cậu ai cũng thuần vậy à?"

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh hiện tại là -72.]

Tạ Tranh quay lại chỗ ngồi, điện thoại ra bắt tìm kiếm các từ khóa quan đến "đồng tính" để tìm về vai trò công - cũng như cách thức "ân ái" họ.

Khi Khương Sanh từ nhà vệ đi ra, đi ngang chỗ anh định về chỗ của mình, cô vô tình liếc video trên điện thoại của Tranh!

Đó là video hai người đàn đang hôn nhau!

Hơn nữa còn có những cảnh chiếu vô cùng mãnh

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Khương đỏ lựng, rực rỡ đóa hoa chớm nở.

Nội tâm Khương Sanh dậy sóng:

"Chẳng lẽ Tạ Tranh là người tính sao? Việc anh bạn gái như thay áo ngày thực chất là để che sự thật này?"

"Vậy nên vừa rồi anh mới chân đụng tay, còn miệng cho mình nữa? Lại véo mũi..."

Khương Sanh cảm thấy bất an, vẫn phải giả vờ không có chuyện gì xảy quay về chỗ ngồi.

Thấy đối phương đã về chỗ, Tranh mới có chút dạ cất điện thoại đi.

Hai người tiếp tục dùng bữa bầu không khí im

Cho đến khi cả hai cùng quay lại trường học.

Khương Sanh đi học tiết tự buổi tối, còn Tạ thì ghé qua phòng phát

Anh cầm súng, bắn một phát trần nhà.

"Đoàng!"

Một tiếng súng vang dội phát từ loa truyền thanh sự chú ý của mọi đều đổ dồn vào đó.

Có kẻ còn sợ hãi chạy phía phòng phát thanh ngỡ có tội phạm đột vào trường.

Tạ Tranh quan sát phản ứng mọi người qua camera sát, bấy giờ mới cất

"Tôi, Tạ Tranh, tại đây xin bố một việc."

"Khương Sanh lớp F là bạn phòng của tôi. Sau kẻ nào dám bắt nạt ấy thì sẽ bị bắn chết tiếng động các người vừa thấy, rõ chưa?"

Tạ Tranh tắt loa, lập tức thúc thông báo.

Phen này, những lời bàn tán xao lại càng bùng dữ dội hơn.

"Tạ Tranh chắc chắn là thích Sanh rồi đúng không? thấy không phải bạn cùng là người tình thì đúng

"Ai còn nhớ mấy cái tên F lôi Khương Sanh nhà vệ sinh lúc trước

Chết sạch rồi, bọn chúng chết rồi, cái chết vô thảm khốc, chính là do Tranh ra tay đấy."

"Cái tên Khương Sanh này có lịch thế nào vậy? dẫn Tống Cẩn Hòa xong dính dáng đến cả nhóm F4."

"Có khi nào Khương Sanh muốn qua Tống Cẩn Hòa thâu tóm cả F4 không?

Tên đồng tính lắm mưu này là không còn gì nói."

"Hả? Không phải chứ, cậu ta sự có thể bẻ được cả F4 sao?"

Mọi người bàn tán không ngớt, Tạ Tranh vừa ra phòng phát thanh thì tình gặp Lệ Tu Nhiên và Phó Thanh.

"Hóa ra là cậu thật."

Lệ Tu Nhiên chấn động không

"Cậu bị làm sao vậy? Cậu đi vì cái tên tính Khương Sanh đó mà... bảo vệ cậu ta? Không lẽ bị cậu ta bẻ cong rồi? Hay vốn dĩ cậu..."

"Cậu không có bạn bè à?"

Tạ Tranh thiếu kiên nhẫn phản

"Trong đầu ngoài mấy chuyện yêu ra thì không còn khác sao? Cậu là kẻ tình à?"

"Bạn bè?"

Lệ Tu Nhiên càng sốc hơn.

"Cậu và một đứa lớp F bạn? Cậu không sợ hạ thấp đẳng cấp của sao."

Nói đoạn, Lệ Tu Nhiên lại đến gã Thời Yểm:

"Còn cả Thời Yểm nữa, hắn cũng thế, lại còn Khương Sanh rất đặc biệt."

"Tôi thật sự chịu thua hai luôn rồi, bị cậu bỏ bùa mê thuốc lú à? Một đứa rác rưởi lớp thì có gì tốt chứ?"

"Lắm mưu nhiều kế, nếu không vì Cẩn Hòa cứ khăng bảo vệ cậu ta, tôi lại không muốn làm Cẩn buồn lòng để các cậu cơ hội nhảy vào chiếm chỗ, tôi đã sớm xử lý ta rồi."

"Khoan đã..."

Lệ Tu Nhiên dường như chợt ra điều gì.

"Cậu nói với Thời Yểm là Sanh đặc biệt, muốn vệ cậu ta, không lẽ muốn thông qua việc làm bạn Khương Sanh để nịnh bợ Hòa sao?"

Tạ Tranh: "..."

"Nếu cậu thực sự nghĩ như

Tạ Tranh gợi ý:

"Thì cậu cũng có thể làm với Khương Sanh để lòng Tiểu Cẩn Hòa."

"Dẹp đi."

Lệ Tu Nhiên lập tức phản

"Tôi là trai thẳng thép, chẳng chút hứng thú nào cái loại đàn ông lẳng đó cả."

"Cái đồ trà xanh ẻo lả, có chút khí phách ông nào, có ma mới làm bạn với cậu ta."

Tạ Tranh không đáp lời Lệ Nhiên, cứ thế rời

Lệ Tu Nhiên cố gọi vớt "Này! Tối nay không uống rượu à?"

"Không rảnh."

Lệ Tu Nhiên khinh khỉnh lầm

"Uống rượu thì không rảnh, còn vệ cái tên đồng đó thì cậu lại rảnh nhỉ?"

"Tôi thật không hiểu nổi, cậu có điểm gì tốt Suốt ngày sướt mướt, lại nhát gan yếu đuối, nhìn thấy ta là thấy bực mình."

Phó Hàn Thanh không bày tỏ độ gì, cũng lặng rời đi.

Lúc này, Khương Sanh vừa tan tiết tự học buổi định đi tìm Tần Thục để nhắc nhở cô ấy sau đừng làm như vậy nữa.

Kết quả là đối phương đã sẵn ngoài cửa lớp trông vẻ như đã đợi một lúc lâu rồi.

Khương Sanh tiến lên phía trước: có chuyện muốn nói chị."

"Vừa hay, tôi cũng có chuyện nói với cậu."

Cả hai đều rất ăn ý mọi người đi hết, Thục Uyển là người lên trước:

"Ban đầu tôi cứ ngỡ mình dưới tay Tống Cẩn - cái người phụ nữ F tầm thường đó, không ngờ là thua dưới tay cậu."

"Một tên đồng tính lớp F? người đàn ông? Tình của tôi hóa ra lại một gã đàn ông."

"Lúc cậu đưa khăn ướt cho có phải cậu thấy rất nực cười không? Tôi anh ấy sâu đậm như thế, mà trong mắt cậu tôi là một kẻ thất bại, là được cậu thương hại."

"Chắc cậu đang hả hê lắm được đứng ở vị cao cao tại thượng đó

"Tôi cứ lầm tưởng cậu thích thậm chí còn định tác với cậu, hóa ra Tạ Tranh mới là một trời sinh. Trêu đùa tôi lắm sao?"

"Chị hiểu lầm rồi."

Khương Sanh giải thích:

"Tôi và anh Tranh không phải hệ như chị nghĩ, và anh ấy chỉ là bè."

"Bạn bè?"

"Tôi không biết chị nghe được lời đồn thổi nhảm đó từ đâu. Tuy tôi người đồng tính, nhưng tôi không có bất kỳ ý đồ nào với anh Tranh cả."

Khương Sanh nghiêm mặt nói:

"Trong lòng anh Tranh người duy anh ấy để tâm Tống Cẩn Hòa."

"Đối với chị, cũng giống như với những người phụ khác, đều chỉ có thời một tháng, dùng xong là vứt bỏ.

Chị không nên đặt chân tình người anh ấy."

"Cậu rốt cuộc muốn nói cái

"Việc chị hạ thuốc vào rượu anh Tranh ở nhà Lương Thiết Dạ Yến, tôi biết cả rồi."

Khương Sanh lên tiếng nhắc nhở:

"Sau này chị đừng làm vậy nếu không tôi sẽ đoạn camera chị hạ thuốc đó cho anh Tranh."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=18]

"Cậu đang đe dọa tôi sao?"

Tần Thục Uyển vô cùng chấn

"Một đứa lớp F như cậu dám đe dọa một lớp A như tôi? Cậu muốn sống nữa sao, Khương Sanh?"

"Vậy chị hạ thuốc một người S, là muốn sống

Tần Thục Uyển: "..."

Tần Thục Uyển chẳng buồn tranh với Khương Sanh mấy đâu đâu này nữa nên rời đi ngay.

Thế nhưng vừa đi tới lối cầu thang, chị ta nhìn thấy Tạ Tranh, mà sau anh là một toán người.

Thấy Tần Thục Uyển đứng sững ở cầu thang, Khương cũng bước tới.

Tạ Tranh trực tiếp ra lệnh thuộc hạ:

"Bắt lấy cô ta đưa tới đêm Dạ Sắc, tặng mấy lão già giàu có biến thái ở đó, để các cùng nhau tận hưởng cho vào."

Đám người phía sau Tạ Tranh chóng tiến lên định Tần Thục Uyển đi.

Tần Thục Uyển không thể tin vào tai mình:

"Tạ Tranh! Chúng ta có thù gì mà anh lại xử với tôi như vậy?"

"Có thù oán gì, cô không sao, Tần Thục Uyển?"

Tạ Tranh nhìn cô ấy, cười cách tà mị.

"Cô tưởng mấy cái trò vặt cô làm dưới mí tôi mà tôi không biết

"Tần Thục Uyển, cô có mấy mạng để đền đây? dám dùng tâm kế với Định nhờ con cái để phận sao? Cô không sợ khiến mẹ con cô một xác mạng à?"

"Thật sự coi tôi là kẻ từ thiện, dễ chọc lắm sao Tần Thục Uyển?"

Lời nói của Tạ Tranh khiến Thục Uyển dần tỉnh

Trong mắt cô ấy, Tạ Tranh cô ấy vẫn hằng tượng luôn là người dịu chu đáo, biết chiều chuộng rất yêu cô ấy.

Ít nhất là yêu đến mức cô ấy có dùng kế, anh cũng sẽ mỉm tha thứ và bảo cô ấy đáng yêu.

Nhưng bây giờ...

Tần Thục Uyển mới nhận ra, như cô ấy chưa giờ thực sự hiểu rõ Tạ Tranh.

Ít nhất là một mặt tàn đến mức này của đây là lần đầu tiên ấy được thấy, thậm chí thấy khó tin.

"Tạ Tranh."

Tần Thục Uyển nghiến răng nghiến vành mắt đỏ hoe.

"Dù sao chúng ta cũng từng bên nhau."

"Để được ở bên anh, tôi mặc kệ gia đình đối, tôi tuyệt thực, tôi hành hạ bản thân mình, tôi hỏng cả dạ dày và khỏe, khó khăn lắm mới nhận sự đồng ý của gia để hẹn hò với anh."

"Kết quả anh lại nói với về thời hạn."

"Sau khi chia tay, ngày ngày lấy nước mắt rửa uống rượu đến mức xuất dạ dày.

Trong một đêm mưa tầm tã, đứng dưới lầu nhà chờ anh cho một lời thích đến mức ngất xỉu phải viện.

Bác sĩ nói tôi suýt chút đã hỏng cả não, cao đến tận hơn bốn độ."

"Vậy mà bây giờ, chỉ vì muốn có một đứa với anh, mà anh lại đưa tôi tới Dạ Sắc để những người đàn ông khác đùa sao?"

Tạ Tranh cười khẩy:

"Một kẻ lớp A như cô đổi đời để trở người lớp S, hà tất nói lời hoa mỹ như vậy gì?"

"Muốn giẫm lên thân xác tôi thăng tiến, nhưng lại dùng tình cảm để trói tôi, nói rằng cô yêu tôi?

Cô coi tôi là kẻ lụy Dễ lừa lắm sao?"

"Anh Tranh."

Khương Sanh không nhịn được mà lên nói thay Tần Uyển một câu.

"Chị ấy không có lừa anh

Bởi vì Khương Sanh đã đọc tiểu thuyết, đương nhiên đã đọc qua phần ngoại của Tần Thục Uyển.

Trong đó, Tần Thục Uyển đã yêu Tạ Tranh rất năm rồi, yêu sâu đậm cùng.

Trong phần đó còn có cả ký thầm mến của ấy, từng chi tiết nhỏ được ghi lại.

Khương Sanh đã đọc qua, thậm còn khóc vì xúc

"Khương Sanh."

Tạ Tranh ngay lập tức tỏ vẻ không vui.

"Lòng thánh mẫu của cậu cũng tùy vào trường hợp

"Với ai cũng trưng ra cái dạng thánh mẫu này đúng là quá lăng nhăng chỉ tổ khiến chân tình của trở nên không đáng một rẻ mạt đến mức đáng ghê

"Cô ta và tôi là quan đối lập."

"Cậu nói đỡ cho cô ta, lẽ là đứng về cô ta, phớt lờ việc ta lừa dối tôi, mặc nhiên cô ta dùng tâm kế xỏ tôi sao?"

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh hiện tại là -82.]

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận