Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 7 / 337  ·  2.1%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 7: Giới thiệu mỹ nữ cho Khương Sanh
10/04/2026 08:23· 1,725 từ

Khương Sanh nhất thời cứng chỉ biết cúi đầu tiếp ăn mì.

Ăn xong, cô đem nồi đi rửa sạch sẽ, thu vệ sinh xong xuôi mới bước phòng tắm.

Đang giữa mùa hè, nhưng khi tắm xong, cô lại bộ đồ ngủ dày cộm, bao bản thân kín mít rồi bước ra ngoài.

Tạ Tranh đang lướt xem sách "hàng mới" mà trợ vừa gửi tới.

Khi Khương Sanh bước ra, mắt anh dừng lại trên cô:

"Mặc dày thế kia, trong cậu mọc ra băng đá à?"

"Không có."

Khương Sanh hoảng hốt giải "Em... Em bị thể hàn."

Tạ Tranh bật cười, một cười đầy ẩn ý: "Thể thì phải vận động nhiều vào, đây."

Khương Sanh: "!"

Khương Sanh bỗng nảy ra suy nghĩ phức tạp không lúc: "Em... Em là đàn ông

"Tôi đương nhiên biết cậu đàn ông."

"Anh..."

Khương Sanh căng thẳng tột

"Chẳng phải anh đã nói em rằng anh... Không phải đồng tính sao?"

"Cậu nghĩ đi đâu thế?"

Tạ Tranh bật cười bất

"Chẳng lẽ tôi lại không đồ tốt muốn chia với cậu sao?"

"Đồ tốt?"

Lúc này Khương Sanh mới đến trước mặt anh.

"Đồ tốt gì vậy?"

"Ngồi xuống."

Khương Sanh run rẩy ngồi bên cạnh Tạ Tranh.

Anh giơ điện thoại lên mắt cô, cho cô xem của đủ loại phụ nữ với cách khác nhau, bắt đầu dò xét:

"Thích kiểu loli, quý rũ, hay là nữ sinh học thanh thuần?"

"Đây là..."

"Nể tình bát mì cậu cũng khá ngon, tôi tặng đấy."

Khương Sanh lập tức đứng dậy: "Đây chẳng phải là bán người sao?!"

"Buôn bán người gì chứ?"

Tạ Tranh lên tiếng phản

"Họ đều là tự nguyện nếu cậu muốn, tôi sẽ cậu."

"Nếu em muốn tất cả sao?"

Khương Sanh nhìn những tấm của các cô gái xinh trong đầu nảy ra ý định

"Anh cũng sẵn lòng cho hết chứ?"

"Người thì nhỏ mà chơi phóng túng gớm nhỉ."

Tạ Tranh sảng khoái đồng

"Tối nay cùng chơi luôn Để tôi gọi họ đến."

"Đừng!"

Tạ Tranh khó hiểu nhìn Sanh, cô liền tìm cớ lại: "Em, chuyện đó ấy mà, thích đông người cho lắm."

"Thế sao cậu còn đòi đám?"

"Ý em là, không quen chung."

Khương Sanh nói dối.

"Hay là hôm nào anh vắng thì hãy gọi họ nhé? Để làm quen trước đã."

Tạ Tranh liếc nhìn camera sát trong phòng, trong lòng có tính toán: "Được thôi."

Chẳng phải nói mình đồng tính sao, thế mà chơi bời phụ nữ được, xem lừa bọn họ rồi.

Anh muốn xem thử cậu này định chơi như thế

...

Ngày hôm sau.

Khương Sanh thức dậy sớm, Tạ Tranh vẫn đang ngủ.

Cô rón rén xuống giường, khi vệ sinh cá nhân liền mang dụng cụ ra ban khép hờ cửa lại rồi đầu làm bữa sáng.

Đến khi cô gần làm bữa sáng thì Tạ Tranh đã ngủ dậy.

Thấy Khương Sanh đang loay làm gì đó ngoài ban Tạ Tranh bước tới mở cửa, sau lưng cô:

"Cậu không thấy nóng à? ra ngoài này nấu nướng?"

Khương Sanh mỉm cười đáp "Cũng ổn, không nóng lắm Em có nấu sủi cảo, anh muốn ăn không?"

"Tại sao lại phải ra công nấu?"

"Em..."

Khương Sanh múc từng chiếc cảo vào bát, thêm chút vị rồi mới bưng lên đưa Tạ Tranh, giải thích với

"Em thấy anh vẫn còn ngủ nên mới ra ngoài nấu."

"Nếu không tiếng nấu nướng lắm, làm anh thức giấc không hay."

"Vậy nên cậu thà chịu không thổi điều hòa, đứng nấu mì chỉ để tôi được ngon hơn sao?"

"Cũng không nóng lắm đâu, mau ăn đi."

Khương Sanh ngồi xổm xuống đầu thu dọn chiếc nồi

"Em ăn rồi, cái này đặc biệt để phần anh Anh ăn xong đi rồi em luôn một thể."

[Độ hảo cảm của Tạ +1, hiện tại là -102.]

Tạ Tranh bưng bát sủi nhưng lời nói lại mang nhắc nhở Khương Sanh:

"Trước đây tôi nghèo nên ai quan tâm đến cả."

"Bây giờ thì khác rồi, người lớp S, tiền đầy nhà, kẻ nịnh bợ cũng thiếu.

Những thủ đoạn như thế của cậu tôi thấy nhiều tôi sẽ không mắc bẫy đâu, cũng không cần phí công ích."

"Tôi có thể gọi phụ cho cậu, nhưng cũng có vì một phút không vui mà mạng cậu."

"Bởi vì tôi là người S, cậu hiểu không?"

"Em biết mà."

Khương Sanh cầm lấy nồi gia vị, dùng khuỷu tay cửa ban công ra.

"Em đối tốt với anh vì anh đối tốt em. Chúng ta là bạn cùng giúp đỡ lẫn nhau cũng lẽ đương nhiên."

"Dẫu sao cũng sống chung một mái nhà, sớm tối mặt, sau này hãy chung sống thuận nhé."

Sau khi cất gọn gia Khương Sanh bắt đầu rửa

Nóng đến mức mồ hôi ra như tắm, lát nữa chắc chắn phải đi tắm lại nữa.

"Hôm nay không có tiết Tạ Tranh hỏi.

Khương Sanh vừa rửa nồi đáp: "Vâng, phải đến chiều có."

"Tôi sẽ bảo họ qua bầu bạn với cậu."

Khương Sanh sững người một "Thế còn anh..."

"Tôi có hẹn với bạn, không về đâu."

"Được."

Khương Sanh sảng khoái đồng ngay.

"Vậy anh cứ gọi họ hết đi."

Sau khi vệ sinh Tạ Tranh rời khỏi phòng, người tới rồi ngồi trong phòng sát chờ xem Khương Sanh chơi bời với đám phụ nữ thế nào.

Nửa tiếng sau, đám phụ đó đã đến trước cửa ký túc xá của Tạ Tranh cửa.

Khương Sanh vừa mới rửa nồi bát, thu dọn dụng xong xuôi mới ra mở cửa.

Các cô gái ùa vào, thì rụt rè, người thì động, tất cả đều vây lấy

Khương Sanh ngượng ngùng lùi vài bước, chỉ sợ bị họ phát hiện ra mình là gái.

"Các chị đừng qua đây

Khương Sanh tựa lưng vào ngước nhìn những cô gái đẹp cao ráo, ai nấy đều hơn cả cô.

"Tôi cũng không cần các phải làm gì cả. Nếu chị bị ép buộc thì bây hãy trốn đi, tôi sẽ nói gì đâu."

"Trốn?"

Một quý cô quyến cười.

"Tiền còn chưa đưa, cậu tụi tôi trốn đi đâu?"

Cô bé loli đáng yêu nịu với Khương Sanh:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=7]

"Anh Khương Sanh ơi, anh không thích Tiểu Ái Nếu không sao anh lại đuổi Ái đi chứ?"

Cô nữ sinh đại học thuần thì thào đầy vẻ thẹn: "Mong anh Khương hãy nhẹ một chút, đây là lần tiên của tôi."

Khương Sanh không chống đỡ hoảng loạn vô cùng: "Thực tôi thích đàn ông!"

Mọi người nghe vậy liền bằng lòng, bắt đầu xôn bàn tán:

"Người này sao lại thích ông chứ? Thiếu gia Tạ nói vậy đâu?"

"Có phải cậu ta không lòng với tụi mình không

"Rốt cuộc thì tiền này đưa hay không đây?"

Thấy mấy chị đẹp lúc đang cuống cuồng cả lên, Sanh hỏi một câu:

"Các chị muốn bao nhiêu

"Một người mười vạn một

"Mười vạn!"

Khương Sanh thốt lên kinh

"Nhiều vậy sao."

Nếu chỉ có vài đồng đã bỏ tiền túi trả cho họ trốn đi, để đừng làm những việc tổn bản thân này nữa rồi.

Kết quả là mười vạn đêm.

Chừng đó tiền, cô lấy ra bây giờ?

"Hay là thế này."

Khương Sanh hiến kế cho

"Các chị cứ về trước Lúc nào anh ta hỏi tôi sẽ bảo là rất hài thế là xong chuyện."

"Sau này các chị đừng những việc này nữa."

"Nhất thời thiếu tiền, khổ tâm nên mới phải nghề này, tôi đều có thể được.

Nhưng cũng không thể làm đời được, không tốt chút đâu."

"Có tiền mà không kiếm kẻ ngốc à."

Người phụ nữ quyến ra một điếu thuốc, châm rồi rít một hơi.

"Trong ngành của tụi tôi, lệ cấp F muốn đổi thì chỉ có dựa vào việc để vượt qua giai cấp

"Tạ Mai Khôi cậu biết Người ta cũng từ con này mà lên đấy, cậu xem người ta là người giàu thế giới rồi."

"Chỉ là không biết dạo thế nào, phụ nữ thì đàn ông, đàn ông cũng thích ông, toàn bộ đám trai đã cướp hết khách của tụi rồi, ngày tháng trôi khó khăn không để đâu cho

"Nhưng cứ làm chuyện này không sợ mắc bệnh sao? cơ thể con gái thì không chút nào đâu."

Người phụ nữ quyến cười, càng cảm thấy chàng trẻ trước mặt thật thú vị:

"Cậu đúng là người hay thật, từ trước đến giờ có ai quan tâm đến sức của tụi tôi cả, thế cậu lại lo lắng trước."

"Người cũng khá đấy chứ, chị đây không lấy nữa, phục vụ cậu miễn phí nhé?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận