Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 4 / 337  ·  1.2%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 4: Tạ Tranh mời cô về ở chung
10/04/2026 08:23· 2,089 từ

[Độ hảo cảm của nam Lệ Tu Nhiên -5, hiện -105.]

Khương Sanh bừng tỉnh, nhìn đàn ông trước mặt mà Doãn vừa gọi là Lệ Tu

Nam chính nóng nảy trong thuyết đây rồi.

Gương mặt anh góc cạnh những đường nét sắc sảo: mắt to tròn, trong veo như trái nho chín, sống mũi đôi môi dày đầy đặn.

Vẻ ngoài nam tính ngút ấy toát ra một sức đầy mê hoặc.

Dù anh có mặc đồ đến đâu cũng khó lòng giấu được thân hình cao lớn, vỡ. Nắm đấm của anh gấp ba lần nắm tay cô, rằng chỉ cần một đấm thôi đủ khiến người ta mất

Tống Cẩn Hòa rút tay ra khỏi tay Lệ Tu lùi lại một chút để giữ cách:

"Đừng làm vậy, anh làm học của tôi sợ rồi

"Bây giờ cô vì cái mặt trắng mới đến này xa lánh tôi sao?"

Lệ Tu Nhiên đùng đùng giận:

"Trước đây cô có quan tốt với mấy tên khác F4 thì tôi không quản."

"Dẫu sao bọn họ cũng hàng với tôi."

"Nhưng còn nó!"

"Nó là cái thá đáng để cô vì nó lên giọng với tôi?"

[Độ hảo cảm của nam Lệ Tu Nhiên -10, hiện -115.]

Nghe tiếng điểm hảo cảm thế tụt dốc không phanh, Sanh đành phải cố gắng giảng để cứu vãn tình hình:

"Chị ấy chỉ là người bụng thôi, với ai chị cũng đối xử như vậy. Tôi chị ấy chỉ là bạn không có quan hệ gì khác Chắc chắn là anh hiểu lầm

"Chị?"

Lệ Tu Nhiên lạnh lùng mắng: "Loại như cậu mà xứng gọi cô ấy là chị

"Thử gọi thêm hai tiếng xem, tin là tôi sẽ lưỡi cậu không?"

Khương Sanh: "!"

Cái lưỡi của Khương Sanh này đang run cầm cập.

Thực ra vì đã đọc cuốn tiểu thuyết này nên biết sinh nhật của nữ chính.

Nữ chính lớn hơn tuổi, mà cô lại rất Cẩn Hòa nên mới muốn kéo khoảng cách bằng cách gọi "chị".

Tống Cẩn Hòa chắn trước để bảo vệ Khương Sanh:

"Anh nhất định phải đe mọi người bạn bên cạnh như vậy sao?"

[Độ hảo cảm của nam Lệ Tu Nhiên -10, hiện -125.]

Nghe câu nói này của Cẩn Hòa, Lệ Tu Nhiên Khương Sanh một cái cháy mặt, kìm nén cơn giận:

"Tên gì?"

"Khương... Khương Sanh."

"Được."

Lệ Tu Nhiên lạnh giọng.

"Cậu Khương Sanh, tôi nhớ cậu rồi, tự mà lo lấy thân mình đi."

Lệ Tu Nhiên rời đi.

Nghĩ đến ánh mắt như phun ra lửa, muốn băm mình ra của anh lúc nãy, Sanh bủn rủn cả chân ngã bệt xuống đất:

"Có phải mình lại sắp rồi không?"

"Là tôi đã liên lụy cậu."

Tống Cẩn Hòa tự trách đầy đau khổ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=4]

"Đáng lẽ tôi không nên bạn bè mới phải."

Thấy người đẹp buồn trách, Khương Sanh lại không

"Chị đừng nói thế."

"Dẫu sao bây giờ em đã bị nhắm tới rồi, nên chị càng phải làm bạn em để bảo vệ em Em thấy mấy người trong F4 nghe lời chị lắm."

"Chị vẫn còn người bạn em mà."

"Cậu không sợ chết sao?"

Nghĩ đến việc nếu mình thì có thể hồi lại lưu game để bắt đầu lại, Sanh lắc đầu:

"Em biết chị nhất định bảo vệ em mà, em sợ đâu!"

"Nhưng nếu tôi không bảo nổi cậu..."

"Không sao hết!"

Khương Sanh cười rạng rỡ.

"Chị đã cứu em một rồi. Nếu lúc nãy chị ngăn cản thì em đã mất rồi."

"Đằng nào nếu không làm với chị, em cũng bị kẻ ngoài F4 bắt nạt; mà bạn với chị thì bị bắt nạt."

"Đã đều bị bắt nạt thì thà làm bạn tốt chị còn hơn."

"Dường như cũng đúng."

Nhìn thái độ lạc quan cực cùng đôi mắt cười rỡ đầy mê hoặc của Khương Tống Cẩn Hòa cảm thấy sống như lại được nhen nhóm hy vọng.

Trước đây cô ấy cũng như Khương Sanh, luôn tích ngây thơ và tràn đầy ánh nhưng sau đó trải qua nhiều chuyện nên những góc cạnh bị mài phẳng.

Giờ đây nhìn thấy một bản khác của chính mình, ấy vừa thấy hoài niệm, lại nảy sinh lòng ham muốn chở, muốn bảo vệ sự ngây vốn có của mình năm nào.

[Độ hảo cảm của Tống Hòa +5, hiện tại là

Thế nhưng khi Khương Sanh vệ sinh và tách khỏi Cẩn Hòa trong chốc lát...

Cô dừng lại trước cửa vệ sinh, thận trọng bước phòng vệ sinh nam, thấy không ai mới thở phào nhẹ

Đợi đến khi vào buồng sinh giải quyết xong, cô bước đến bồn rửa tay bên một nam sinh khác.

Kết quả là cô thấy phương đang tháo thắt lưng, cái "vật khổng lồ" đó đối với bồn rửa (thực chất bồn tiểu đứng) để đi vệ

"Anh!"

Khương Sanh há hốc mồm, kịp nói hết câu thì phương đột ngột quay đầu lại, cô sợ đến mức ngã ra sau.

Lệ... Lệ Tu Nhiên sao ở đây?

Căn bản không kịp phản cũng chẳng dám nghĩ nhiều, duy nhất cô nghĩ tới lúc là chạy thoát thân.

Nhưng vừa mới đứng dậy, chưa kịp ra khỏi cửa bị ai đó túm lấy cổ sau như túm cổ một gà con:

"Thằng mặt trắng kia, cậu trốn đi đâu?"

Khương Sanh run bần bật.

Vừa mới giải quyết xong lúc này cô lại cảm như muốn đi vệ sinh tiếp

Lệ Tu Nhiên kéo xếch lại gần, túm lấy cổ trước và nhấc bổng cô lên tiến về phía cửa sổ vệ sinh:

"Cậu nói xem, nếu tôi cậu ra ngoài thì có cậu biến thành một bãi thịt không?"

Khương Sanh sợ đến mức cay xè, hốc mắt đỏ nước mắt không tự chủ được rơi xuống.

Cô cũng chẳng muốn khóc nhưng thực sự là quá hãi.

Lệ Tu Nhiên vẻ mặt thiếu kiên nhẫn: "Đàn ông trai sao mày lại khóc lóc hả? Không thấy xấu hổ

Ngay khi Lệ Tu Nhiên ném cô ra ngoài cửa Khương Sanh cuống cuồng phân tích hại:

"Anh mà ném tôi xuống,

Nhận ra cách xưng đúng, Khương Sanh lập tức miệng:

"Tống Cẩn Hòa nhất định oán trách anh. Như vậy, với ba người còn lại trong anh sẽ rơi vào thế

"Chẳng phải ba người kia tình địch lớn nhất của sao? Lúc này anh không được sai lầm để dâng cơ cho bọn họ đâu."

"Cậu tưởng cậu nói vậy tôi sẽ tha cho cậu

"Nhưng ngộ nhỡ tôi Cẩn Hòa không có tình nam nữ, mà anh lại giết khiến chị ấy mất hết cảm với anh thì chẳng phải lợi bất cập hại sao? Như là tự dưng làm lợi ba tên tình địch kia rồi gì?"

"Nam giới với nhau có tình cảm nam nữ

Lệ Tu Nhiên lạnh lùng một tiếng.

"Cậu coi tôi là thằng chắc?"

Vào giây phút sinh tử, óc Khương Sanh bỗng sáng lạ thường, xoay chuyển cực nhanh, buột miệng thốt ra:

"Vì tôi thích đàn ông!"

"Cái gì?"

"Tôi bị lãnh cảm với nữ, không thể có phản được, chỉ duy nhất với đàn là tôi mới có ham thôi!"

Lệ Tu Nhiên: "!"

Lệ Tu Nhiên kinh ngạc mức lập tức buông tay, như vừa chạm vào thứ gì không sạch sẽ vậy.

Anh ghét bỏ đi đến rửa tay, bắt đầu xả rồi kỳ cọ thật mạnh:

"Cái lũ đồng tính các đúng là chẳng thấy ghê cả."

Lệ Tu Nhiên lập tức đi, xem ra là đã cho cô một mạng.

Khương Sanh ngồi bệt dưới thở phào nhẹ nhõm.

Trải qua mấy lượt sinh lúc này tố chất tâm của cô cũng bị buộc phải luyện cho cứng rắn hơn.

Cứ mỗi lần mấp vực cái chết thế này ai mà chịu nổi?

Sớm muộn gì cũng phát mất thôi.

...

Buổi trưa, khi Khương Sanh Tống Cẩn Hòa ngồi đối nhau cùng dùng bữa, mọi người quanh bắt đầu bàn tán xao:

"Thằng đó không muốn sống à, sao dám đụng vào phụ nữ của F4 thế?"

"Đây là công khai khiêu F4 rồi, chán sống thật sao?"

Liễu Như Yên của lớp bước đến trước mặt họ: đi theo người phụ nữ F4 để bị người ta ghét."

Ngón trỏ của Liễu Như đặt dưới cằm Khương Sanh, khuôn mặt cô lên để hai nhìn thẳng vào mắt nhau.

Ánh mắt Liễu Như Yên đầy tình ý: "Chi bằng theo tôi đi, tôi sẽ bảo cho cậu."

Khương Sanh: "!"

Đây là lần đầu tiên Sanh bị một cô gái ghẹo nên có chút lúng túng.

Nhưng cô cũng hiểu rất nhiệm vụ của mình: đó phải ở bên cạnh nữ chính tăng điểm hảo cảm của chính lên.

Liễu Như Yên ngồi xuống cạnh cô, Khương Sanh chưa thích nghi nên hơi nhích người một bên.

Nhân vật Liễu Như Yên trong tiểu thuyết có nhắc ấy nuôi không ít trai chơi bời rất phóng túng.

Khương Sanh không muốn bị ấy bao nuôi rồi phải những thứ đáng sợ, càng không vì thế mà để lộ mình giả trai, gây ra nguy

"Thực ra tôi không thích nữ."

Khương Sanh dứt khoát từ

"Ngại quá nhé."

Mọi người xung quanh ngẩn bắt đầu hò reo:

"Hóa ra là vậy, hèn thằng mặt trắng này chẳng chút khí chất đàn ông nào, ra là một tiểu thụ."

"Được Liễu Như Yên để tới là phúc phận của sao nó dám từ chối cô chứ? Đúng là trèo cao rồi."

Liễu Như Yên bị từ nhưng không giận mà còn "Không sao, tôi sẽ đợi đến cậu chủ động đến tìm

Liễu Như Yên rời đi.

Cùng lúc đó, tại phòng dành cho giới quý tộc tầng hai, nhóm F4 cũng đang luận.

"Cái thằng ranh đó."

Tạ Tranh cười nhưng không

"Gan cũng không nhỏ đâu."

"Chỉ là một tên đồng đáng tởm thôi, cần gì để mắt tới?"

"Đồng tính sao?"

Điều này khiến Tạ Tranh phào nhẹ nhõm.

"Vậy thì tôi phải gặp ta cho hẳn hoi mới

Đã thích đàn ông lại là bạn tốt của Tiểu Hòa, vậy thì cũng chính là tốt của anh rồi.

Thay vì đứng nhìn, chi anh ra tay trước từ bạn thân của Tiểu Cẩn Hòa nắm bắt thêm thông tin.

Biết người biết ta, trăm trăm thắng.

Tạ Tranh bước xuống lầu, đến trước mặt Tống Cẩn rồi ngồi xuống vị trí chéo diện cô, cũng chính là ngay sát bên cạnh Khương Sanh:

"Này cậu học sinh mới, muốn về ở chung với không?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận