Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 26 / 337  ·  7.7%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 26: Cuối cùng cũng tăng được hảo cảm của Lệ Tu Nhiên
10/04/2026 08:25· 1,654 từ

Mấy tên du côn lẽ định ra tay với Lệ Nhiên nay lại dồn sự chú ý lên cô.

Nhìn bộ dạng hung tợn bọn chúng, Khương Sanh sợ phát run, chỉ đành lời lẽ đe dọa:

"Tôi đã báo cảnh sát tốt nhất các người mau khỏi đây đi!"

Mấy tên du côn chẳng sợ hãi, một nửa tiếp hành hạ Lệ Tu số còn lại vung sắt xuống...

Khương Sanh tử trận.

[Bị gậy sắt đánh vào mất máu quá nhiều dẫn chết não.

Nhiệm vụ sống sót thất thời gian quay ngược về mươi phút trước, bắt nạp lại dữ liệu.]

Quay lại siêu thị, Khương gần như thanh toán ngay tức rồi chạy thẳng đầu hẻm nhỏ.

Lần này, cô không gọi chúng lại nữa mà dùng thoại tìm kiếm âm còi xe cảnh sát, đó vặn âm lượng lên mức đa rồi phát ra.

Nghe thấy tiếng còi cảnh hú vang, nhóm du côn chóng tháo chạy.

Chỉ còn mình Lệ Tu ngồi bệt dưới đất, trên đầy vết đạn và dao, máu thịt lẫn trông vô cùng rợn người.

Khương Sanh chạy về phía Tu Nhiên: "Không sao rồi, gọi xe cấp cứu đây."

Lệ Tu Nhiên giật lấy thoại của cô: "Tại sao tôi? Mục đích của là gì?"

"Tại sao tôi lại không cứu anh?"

"Cậu nói xem?"

Ánh mắt Lệ Tu Nhiên vẻ nghi ngờ.

"Tôi đối xử với cậu ra gì đâu, tôi còn không thể giết chết

"Kết quả là cậu lại cứu tôi."

"Cậu thấy chuyện này lý không?"

"Có gì mà không hợp chứ?"

Khương Sanh không hiểu nổi.

"Chúng ta chẳng phải học sao?"

"Dù là người lạ bị vây tấn công, tôi cũng cứu."

"Tôi không tin cậu."

"Vậy anh dùng điện thoại tôi gọi xe cấp cứu phải là được rồi

Khương Sanh ngồi xuống bên anh.

"Đợi anh lên xe cấp rồi trả điện thoại cho tôi sẽ đi ngay."

Lệ Tu Nhiên nắm chặt thoại của Khương Sanh, mãi không cử động.

Một lát sau, đám du kia lại quay trở lại.

Tên cầm đầu nhếch mép đểu cáng: "Thằng nhãi, dám tao à? Muốn chết

Khương Sanh nuốt nước bọt cái, xem ra lần này lại phải quay ngược gian làm lại từ rồi.

Đối phương nổ súng về Lệ Tu Nhiên, Khương Sanh tiếp chắn cho anh, anh hứng trọn viên

"Lần sau, tôi sẽ không anh nói nhảm nữa, mà kéo anh đi luôn đúng."

Khương Sanh yếu ớt ngã trong lòng Lệ Tu Nhiên.

Khương Sanh gào thét trong [Đau quá đi mất, sao chưa nạp lại dữ vậy?]

Người của Lệ Tu Nhiên kịp thời chạy đến, khống đám du côn kia, Khương Sanh thì trong man, vì quá đau đớn ngất lịm đi.

[Độ hảo cảm của Lệ Nhiên +15, hiện tại là

...

Lúc Khương Sanh khó khăn mắt ra, cô lại phát người đang lột áo mình, cô cuống nằm sấp xuống:

"Không được, chỉ là vết ở lưng thôi mà, lột ra làm cái gì?"

"Không lột ra thì làm lấy đạn được?"

"Cũng đừng có lột hết

Khương Sanh khóc đỏ cả chỉ sợ thân phận bị lộ.

"Chỉ để lộ cái lưng

"Hai thằng đàn ông với chẳng hiểu cậu ngượng ngùng nỗi gì."

Lệ Tu Nhiên tuy miệng vậy nhưng vẫn để mặc nằm sấp, anh dùng cắt áo cô ra, đầu dùng nhíp lấy viên đạn lưng cô.

May mà vết thương không Lệ Tu Nhiên bắt đầu cho cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Sanh nhăn nhó vì đau:

"Đau, đau quá! Anh không nhẹ nhàng một chút được

Lời nói này làm Lệ Nhiên đỏ mặt, cổ họng khốc:

"Đau cái gì mà đau? đàn ông nào giống như lấy viên đạn thôi kêu rên mãi không Không biết còn tưởng tôi đã cậu rồi đấy."

"Anh không thể để bác nữ đến làm sao? Tay mạnh quá, chẳng biết nhẹ gì cả."

"Lại còn bác sĩ nữ?"

Lệ Tu Nhiên lấy xong đạn cho cô, bắt đầu trùng bôi thuốc.

"Đã bị thương thành thế rồi mà còn tâm trí đến phụ nữ."

Khương Sanh: "..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=26]

Bước cuối cùng, Lệ Tu bắt đầu băng bó cho lớp băng gạc buộc quấn quanh một vòng.

Ngay khi tay Lệ Tu định luồn qua phía dưới quai xanh, Khương Sanh quýt chộp lấy tay ngăn lại:

"Để tôi tự làm, anh ngoài đi."

"Cậu là đàn ông, tôi ăn thịt cậu chắc?"

"Nhưng tôi là người đồng

Khương Sanh nghiêm túc bịa

"Tôi phải giữ thân như vì người đàn ông tôi

"Nếu anh đụng chạm lung anh phải chịu trách nhiệm tôi đấy!"

Lệ Tu Nhiên lập tức tay:

"Mơ đẹp nhỉ, ông đây còn là trai tân đấy, để cái loại tính ghê tởm như đạt được ý nguyện?"

Lệ Tu Nhiên lập tức lưng lại với cô: "Băng thì gọi tôi."

"Anh không được nhìn trộm

"Tôi không có hứng thú đàn ông."

Lúc này Khương Sanh mới lưng về phía anh, cẩn băng bó lại.

Cô nghiến răng, vừa rơi mắt vừa thắt nút băng

Cơn đau khiến mặt bừng, nước mắt đầm đìa, chí không kìm được bật khóc thành tiếng, chút nức nở.

Lệ Tu Nhiên vẫn quay lại: "Đàn ông con trai khóc lóc cái gì?"

"Đau chết đi được."

"Biết đau mà còn chắn cho tôi..."

"Anh bị thương thành ra kia, chảy nhiều máu như

Khương Sanh nghẹn ngào.

"Tôi mà không chắn đạn anh, anh bị thương thêm nữa, chảy thêm chút nữa thì chẳng phải chết rồi sao?"

"Tôi chết hay sống thì quan gì đến cậu?"

Lệ Tu Nhiên càng nói sau giọng càng nhỏ dần.

"Ai biết được cậu mưu cái gì."

[Độ hảo cảm của Lệ Nhiên +5, hiện tại là

"Tất nhiên là liên quan tôi rồi!"

Khương Sanh chân thành đáp

"Anh có vẻ rất quan chị Cẩn Hòa... Tống Cẩn

"Đã như vậy thì anh bạn của chị ấy, tôi bạn của chị tính ra chúng ta coi như là bạn bè."

"Giữa bạn bè với nhau, trợ là chuyện nên làm."

"Ai là bạn với cậu?"

Lệ Tu Nhiên bực dọc.

"Cái loại lớp F như cũng xứng làm bạn với sao?"

"Tôi chỉ giải thích tại sao cứu anh thôi."

Khương Sanh khó khăn bước giường, đi được vài bước ngực lại đau nhói.

"Nếu anh không muốn làm với tôi thì thôi vậy."

"Băng xong rồi?"

"Xong rồi."

Lệ Tu Nhiên quay người nhìn cô: "Nói đi, muốn đáp thế nào? Tôi thích nợ nần ai

"Tôi không cần báo đáp."

"Không cần báo đáp?"

Lệ Tu Nhiên bật cười, thấy thật giả tạo.

"Tôi nói cho cậu biết, Tu Nhiên này không phải từ thiện."

"Bây giờ cậu không lấy, này sẽ không có đâu."

"Chuyện cậu cứu tôi đến là xóa sạch, tôi sẽ mang ơn đâu."

"Cho nên..."

Lệ Tu Nhiên dùng lời đe dọa:

"Hoặc là xin tiền tôi, là xin một cái giấy để chuyển lên lớp bằng không sau năm nữa, cậu muốn gì tôi cũng cho, cậu cứu không công

Khương Sanh đi lướt qua không nói một lời nào.

Cô muốn về nhà, chẳng Lệ Tu Nhiên có thể được cô sao?

Chắc chắn là không rồi.

Hơn nữa cô cũng không tiền, gia đình cô ở tại vốn dĩ đã giàu có.

Đối với cô, tiền bạc chẳng khác gì giấy vụn.

Thấy Khương Sanh định rời Lệ Tu Nhiên gọi cô "Đi đâu đấy?"

"Về trường."

"Cậu cứ thế mà về à?"

Khương Sanh không thèm đáp

Lệ Tu Nhiên nhìn ra khỏi cửa, anh vẫn theo sau.

Thấy cô ra khỏi biệt liền bắt đầu dùng điện định vị tìm ga điện ngầm.

"Sao mà xa thế này?"

Khương Sanh nhăn nhó, cả thấy không ổn chút nào.

Cô quay đầu lại nhìn Tu Nhiên đang đứng sau "Bây giờ tôi đòi đáp liệu còn kịp

"Hừ."

Lệ Tu Nhiên ngạo nghễ cao đầu.

"Tôi biết ngay hạng đàn hám lợi như cậu cứu chắc chắn là có đồ mà!"

Khương Sanh: "..."

Đầu Khương Sanh như quạ bay qua, cô bất lên tiếng:

"Anh có thể đưa tôi ga tàu điện ngầm được Chỗ này xa ga tôi hơi mù đường, đi theo bản đồ lại bị mất."

"Cậu muốn tôi đưa ra tàu điện ngầm á?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận