Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 16 / 337  ·  4.7%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 16: Tạ Tranh cứ thế bị tên đồng tính chiếm đoạt một cách tự nhiên sao?
10/04/2026 08:25· 2,235 từ

Khương Sanh rúc vào lòng cả khuôn mặt vùi chặt hõm cổ anh, thổn nức nở:

"Em sợ lắm, thật sự sợ."

Tiếng nghẹn ngào khiến lòng Tranh không khỏi xót xa: sợ, chúng ta về

Tạ Tranh mặc kệ những mắt dị nghị suốt dọc cứ thế bế thẳng ký túc xá.

"Tạ Tranh? Khương Sanh? Hai này thành một cặp rồi

"Chẳng trách Tạ Tranh yêu cũng có thời hạn, hóa là không thích phụ Thích đàn ông sao?"

"Tạ Tranh cứ thế bị đồng tính chiếm đoạt một tự nhiên vậy à?"

"Liệu có khi nào Tạ yêu đương nhiều như thế để che đậy sự mình là người đồng tính

Mọi người bàn tán xôn chuyện nói đi nói lại lần, khó mà không đến tai ba người còn trong nhóm F4.

Về đến ký túc xá.

Tạ Tranh đặt cô nằm giường mình, lấy hộp y từ dưới gầm giường định bôi thuốc cho cô.

Khương Sanh muốn cầm lấy bông nhưng Tạ Tranh không chỉ nhắc nhở cô: động đậy."

Khương Sanh không chạm vào tăm bông đó nữa, chỉ mặc cho Tạ Tranh thuốc lên mặt mình.

Tạ Tranh cẩn thận từng một, giọng nói dịu dàng: đau thì cứ kêu tôi sẽ chú ý chừng

Khương Sanh cúi đầu không gì, chỉ cắn răng chịu cơn đau âm ỉ, muốn để người khác phải lắng.

"Cậu là bạn cùng phòng tôi."

Tạ Tranh bôi thuốc xong dùng khăn ướt lau đi bẩn trên mặt cô.

"Bọn chúng nể mặt tôi sẽ không dám động vào

"Cậu không nói với chúng tôi bảo kê phía sao?"

Khương Sanh lắc đầu: "Em làm phiền anh đủ nhiều không muốn mượn danh của anh để gây thêm rối, khiến anh phải xử."

"Một cái lớp F hèn thì có gì mà làm khó xử?"

"Nhưng em không biết nếu mượn danh anh để 'cáo oai hùm' thì tâm anh sẽ thế nào."

Khương Sanh trả lời một dặt.

"Nếu chưa được anh đồng sao em có thể tùy mượn danh anh để xử quyền lực chứ?"

"Nếu tôi đến muộn một thì cậu mất mạng rồi! đó còn cần phải nhắc đến tôi làm gì? có ngốc không hả?"

Khương Sanh không trả lời, cũng chẳng thể nói với rằng thực ra thể quay ngược thời gian, cũng không phải chuyện quá lớn lao.

Nếu sự việc đi đến không thể cứu vãn, cô cần tự sát để lại điểm lưu trữ là

Thấy Khương Sanh im lặng, vẻ hiểu chuyện đến mức gượng cười để người không lo lắng kia khiến Tạ Tranh mềm nhũn.

[Độ hảo cảm của Tạ +5, hiện tại là -72.]

Giá như cậu ta không con trai thì tốt mấy.

Biết đâu nếu là con thời hạn yêu đương giữa và cô sẽ không dừng lại ở một tháng.

Anh thực sự sẽ hết cưng chiều cô.

Khương Sanh đứng dậy định về giường mình, nhưng Tạ lại giữ cô lại:

"Chỉ bị thương ở mặt sao?"

"Đều là vết thương nhỏ nghỉ ngơi vài ngày là

Tạ Tranh kéo mạnh một Khương Sanh ngã nhào vào anh, ngồi trên giường

Vì tiếp xúc quá gần, thở của Khương Sanh trở dồn dập, nhịp tim tăng nhanh hơn vài phần.

Cô từ nhỏ đã được chiều, luôn ở trong nhà, am tường sự đời, thức về mọi việc chủ qua tiểu thuyết, nên tế cô chưa tiếp với nhiều đàn ông.

Thành ra khi đến thế này cô có chút lúng cảm thấy không tự một cách kỳ lạ.

Cô muốn đứng dậy nhưng Tranh vẫn giữ chặt, định áo cô ra.

Khương Sanh trong cơn cấp đã nắm lấy đôi bàn anh để ngăn lại:

"Anh... Anh Tranh, em... Em làm được."

"Phía trước thì thôi, nếu thương thật thì cậu tự Còn sau lưng thì

Tạ Tranh hỏi:

"Cậu bôi tới được không?"

"Không nghiêm trọng đâu."

"Nghiêm trọng hay không, tôi tự xem."

Tạ Tranh vẫn muốn vén lên để kiểm tra

Khương Sanh nắm chặt lấy bàn tay của người đàn thậm chí còn đan mười ngón tay vào nhau:

"Anh Tranh, anh đừng... Đừng thế, em... Em thẹn lắm."

Tạ Tranh bị cô đan mười ngón tay thì lại chút thẹn thùng.

Anh là một "vua biển" hiệu mà đây là lần tiên biết đến cảm ngại ngùng là gì.

Anh thầm nghĩ, chắc chắn đối phương là đàn một người đàn ông chặt tay với anh là giác anh chưa từng qua, nên mới không nhiên như vậy.

Tạ Tranh rút tay mình

"Hai thằng đàn ông xem lưng thôi mà thẹn cái gì? Thật kỳ quặc."

"Sau lưng không bôi thuốc định để thế à?"

"Dù cậu có đi bệnh thì cũng là bác sĩ xem cho thôi, chẳng gặp bác sĩ nữ cậu không thẹn sao?"

"Bác sĩ nữ thì không

Khương Sanh bắt đầu nói một cách nghiêm túc.

"Vì em là người đồng mà, đối mặt với nam đều thấy thẹn thùng, thẳng."

"Còn đối mặt với con thì giống như nhìn đám em chiến hữu vậy, đâu có thích họ, đúng

Tạ Tranh bị bộ logic của Khương Sanh làm cho mòng mòng.

Nội tâm Tạ Tranh dậy "Hóa ra là vậy sao?"

Đúng lúc này, một hồi điện thoại vang lên, Tạ lập tức lấy điện ra, phát hiện đó là gọi của Tống Cẩn

Lúc này Tạ Tranh mới nhớ mình còn cuộc hẹn Tống Cẩn Hòa.

Anh lập tức bắt máy:

"Tiểu Cẩn Hòa, chắc khoảng mươi lăm phút nữa tôi đến nơi được."

"Cô thích ăn gì cứ gọi nhé, tôi đang trên đến đây rồi."

Tống Cẩn Hòa bấy giờ cúp máy.

Nghe thấy cuộc đối thoại hai người, Khương Sanh bỗng nên căng thẳng:

"Anh định đến nhà hàng Thiết Dạ Yến sao?"

Tạ Tranh khá bất ngờ: cậu biết?"

Chuông báo động trong lòng Sanh vang lên.

Chính là địa điểm này, tiểu thuyết có nói Tần Uyển thấy Tạ Tranh đây nên đã nhờ nhân phục vụ lén bỏ gì đó vào rượu anh.

Kết quả Tạ Tranh không Tống Cẩn Hòa lại

Vì thuốc này có dược cực mạnh, Tạ Tranh lại người mình thích nhất Tống Cẩn Hòa khêu gợi, nhiên là không thể chế được.

Kết quả là sáng hôm Tống Cẩn Hòa tỉnh dậy đòi tự sát.

Khoảng thời gian đó cùng khổ sở, tiều lòng đau như cắt.

Đó là lần đầu tiên Tống Cẩn Hòa.

Khương Sanh nhất định phải chặn bi kịch này xảy

Lúc đọc truyện, cô đã đỏ cả mắt vì nữ mất đi sự trong

Giờ đây cô biết trước biến, lại còn xuyên vào giới này.

Cô phải thay đổi bi của Tống Cẩn Hòa.

Tuyệt đối không để người xinh đẹp phải khóc thương như vậy nữa.

Cũng phải ngăn cản Tần Uyển làm chuyện này, mới thể tránh cho xinh đẹp này cảnh nhà cửa nát, bị ép thành món đồ chơi hộp đêm Dạ Sắc.

Thấy Khương Sanh không trả Tạ Tranh cũng không hỏi chỉ vội vàng đi Tống Cẩn Hòa nên đã ra cửa.

Đến cửa, anh quay lại Khương Sanh một câu:

"Ở yên trong ký túc đi, tối nay cậu không lên lớp đâu."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=16]

"Đợi tôi về sẽ dùng phát thanh cảnh cáo bọn không được bắt nạt nữa."

Tạ Tranh vừa đi, Khương cũng chẳng màng đến việc vừa bị bạo lực đường, cô lập tức đuổi

Tạ Tranh lái xe, bắt taxi nói địa điểm đến.

Khi đến nơi, vừa vặn Tống Cẩn Hòa cầm ly lên, Khương Sanh lập lao tới giật lấy ly trên tay cô ấy.

Ánh mắt của Tạ Tranh Tống Cẩn Hòa đồng loạt dồn về phía Khương

Tạ Tranh: "?"

Cái cậu này, lại nữa

Cậu ta thích mình đến đó sao?

Lần nào cũng phá đám yêu đương của mình.

Tạ Tranh cũng thấy thật lực.

Tống Cẩn Hòa lại mỉm dịu dàng: "Tiểu Sanh, thật hợp, sao em cũng đây?"

"Em... Em đi ngang qua."

"Hóa ra là vậy, nhưng

Tống Cẩn Hòa đứng dậy, sát mặt cô, lúc này để ý thấy vết

"Sao lại bị thương thế Ai bắt nạt em?"

"Không sao không sao, nhờ anh Tranh cứu em đấy

"Anh Tranh?"

Khương Sanh dùng ánh mắt hiệu về phía Tạ Tranh:

"Chính là anh Tạ Tranh, ấy đã cứu em, còn sau này sẽ bảo cho em nữa."

Trong lòng Tống Cẩn Hòa chút lay động: "Cảm ơn nhé, Tạ Tranh."

"Chuyện nhỏ thôi mà."

Tạ Tranh cười cưng chiều.

"Vì cậu ấy là bạn cô, nên cũng là bạn tôi thôi."

"Đối xử tốt với bạn chuyện nên làm."

Tống Cẩn Hòa cầm chai lên rót thêm cho mình ly:

"Vậy tôi mời anh một thay mặt Tiểu Sanh cảm anh."

Tống Cẩn Hòa đang định Khương Sanh lại một lần giật lấy ly rượu trên tay chị ấy.

Tống Cẩn Hòa: "?"

Tạ Tranh: "?"

Ánh mắt cả hai đồng dán chặt lên người Khương

Khương Sanh nhất thời không giải thích thế nào, đành mắt đưa chân, uống ly rượu mạnh trong một

"Để em uống! Em tự ơn anh ấy!"

Thấy cô uống rượu, Tạ chỉ sợ Khương Sanh lại phá như lần trước, thở dài bất lực:

"Đang yên đang lành cậu vui cái gì? Tưởng tửu mình tốt lắm chắc?"

"Hỏng rồi."

Khương Sanh cố tình phá buổi hẹn hò, cô nói:

"Rượu này có vấn đề! phải đi bệnh viện ngay!"

"Anh Tranh anh bắt taxi nhà đi, chị Cẩn Hòa đưa em đến bệnh đi ạ."

Tạ Tranh đứng dậy, kéo Khương Sanh ra khỏi vòng của Tống Cẩn Hòa:

"Cô bắt taxi về trường tôi đưa cậu ấy đến viện."

"Hay là để tôi..."

"Cô là phụ nữ."

Tạ Tranh lên tiếng nhắc

"Nam nữ thụ thụ bất nên chú ý đến phận của mình."

"Tôi với cậu ta cùng phòng, tôi đưa đi hợp lý nhất rồi."

"Cũng phải."

Tống Cẩn Hòa bấy giờ thỏa hiệp.

"Vậy tôi về trước đây, tình hình gì thì gọi báo bình an cho nhé."

"Ừm."

Tống Cẩn Hòa và Tạ kẻ tung người hứng, Khương bị ép rơi vào cọp, cô sợ hãi gọi theo Tống Cẩn Hòa:

"Không được, đừng mà, em đi với chị Cẩn Hòa..."

Nhưng Tống Cẩn Hòa đã xe, phóng đi mất hút lâu.

Khương Sanh khóc không ra mắt, chỉ đành cảnh báo

"Nếu lát nữa em anh, chắc chắn không em cố ý đâu."

"Anh Tranh anh nhất định tha thứ cho em, anh phải kiềm chế bản đấy! Em..."

"Say đến mức lại bắt nói nhảm rồi à?"

"Em không say, em..."

Khương Sanh lúc này chỉ người nóng bừng, đầu óc rỗng, mắt sắp không ra nổi nữa.

"Em sắp 'toang' thật rồi."

Mặc kệ Khương Sanh lảm Tạ Tranh dìu cô lên bảo tài xế lái bệnh viện.

Mà sau khi uống rượu, biệt là loại rượu "mạnh" Khương Sanh dần dần đi lý trí.

Cô ngồi trên đùi người ông, ôm lấy cổ anh, mặt nhỏ nhắn đỏ ngây dại vì say:

"Anh trai này đẹp quá, ăn..."

Tạ Tranh: "..."

Khương Sanh trực tiếp hôn môi anh, làm như muốn chửng cả khuôn miệng vậy.

Tạ Tranh: "!"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận