Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 24 / 337  ·  7.1%
(NP) Kẻ Bị Ghét Bỏ Ở Học Viện Quý Tộc, Nữ Cải Trang Nam Chỉ Cầu Sống Sót
Chương 24: Tác giả tiểu thuyết chính là đại phản diện
10/04/2026 08:25· 1,293 từ

Ngay khi bàn tay của Yểm định buông thả đi Khương Sanh sợ đến nắm chặt lấy cánh tay anh, thúc nụ hôn này.

"Không thể tiến xa hơn đâu, tôi là đàn ông

Thời Yểm thu lại con phẫu thuật: "Cậu đi đi."

Khương Sanh khá bất ngờ: Tôi có thể rời đi sao?"

"Nếu cậu không muốn đi."

Thời Yểm ngồi xổm xuống mặt Khương Sanh.

"Chúng ta làm lại lần nhé?"

Khương Sanh sợ đến mức tức đứng bật dậy: "Tôi tôi muốn rời đi."

"Cảm ơn anh, cảm ơn đã không giải phẫu tôi, ơn, tạm biệt."

Khương Sanh tháo chạy thục nhưng vừa rời khỏi phòng nghiệm, cô đã đâm vào Phó Hàn Thanh.

Tính cả lần này, đây lần thứ ba họ gặp

Với tư cách là một những nam chính cần phải độ hảo cảm, Khương chủ động chào hỏi anh:

"Chúng ta lại gặp nhau

Phó Hàn Thanh lạnh lùng cô, không có bất kỳ ứng nào, sau đó vào thang máy, coi cô như khí.

Không ngờ cậu ta vẫn sống.

Xem ra lần sau tổ trò chơi, không thể đưa ta đến chỗ Thời nữa, mà nên xử tử ngay chỗ rồi mới gửi xác cho Thời Yểm.

Khương Sanh không hề biết nghĩ của Phó Hàn Thanh, rời khỏi tòa xá rồi đi về phía tòa giảng đường.

Đúng lúc này, tiếng máy nọ lại vang lên:

[Cô đừng tốn công vô nữa, cho dù cô có khiến ba người kia F4 thích mình, thì Phó Hàn cũng tuyệt đối không nảy một chút hảo cảm nào với đâu.]

[Phó Hàn Thanh thích người minh, giống như Tống Cẩn vậy, chứ không phải ngốc bạch ngọt như cô.]

[Trông vừa ngu ngốc vừa cười.]

[Nói chuyện thì cứ nói sao lại còn công kích nhân thế?]

[Có tăng được hay không cũng phải thử mới biết dù sao đi nữa, cũng phải tăng đầy hảo cảm họ mới có thể về không phải sao?]

[Ngây thơ.]

Khương Sanh: "..."

[Tại sao cậu lại có kiến lớn với tôi như

[Ai bảo cô tự cho là đúng! Tự cao tự

[Dám chỉ tay năm ngón tiểu thuyết của người khác, tưởng cô là ai

[Dù sao thì, để cô thế giới này chính là dạy cho cô biết! tôn trọng thành quả lao động người khác là sẽ bị ứng đấy!]

[Cậu là tác giả tiểu sao?]

[Mới không phải.]

[Tôi chỉ là coi thường vi báo cáo truyện của giả mà cô đã thôi.]

[Cô có biết bộ tiểu cả triệu chữ này đã của tác giả bao ngày đêm không?

Vốn dĩ là truyện miễn kiếm chẳng được bao nhiêu, là vì đam kết quả còn bị báo cáo xuống, bị truy thu nhuận coi như làm công không luôn!]

[Nếu là đạo văn thì đành, nhưng mỗi tình tiết này đều là tác vắt óc suy nghĩ ra, chứa bao nhiêu tâm huyết

[Vậy thì... Cho tôi xin nhé?]

[Bây giờ phát hiện ra tác giả kéo cô vào để cô chịu khổ, mới xin lỗi để mong tác thả cô ra sao?]

[Nghĩ đẹp quá nhỉ.]

[Không có mà.]

[Tôi chỉ đơn thuần cảm nếu hành vi của tôi ra rắc rối lớn cậu, khiến cậu đau khổ, thì nên nói với cậu một xin lỗi.]

[Vì tôi cũng không rõ động báo cáo của mình gây ra tổn thất đến vậy cho cậu, nên thực rất xin lỗi.]

[Thế nhưng...]

[Tôi cũng không thay đổi nghĩ của mình đâu.]

[Tôi vẫn thấy kết cục nên để nữ chính chết trầm cảm.]

[Tiểu thuyết chết nữ chính như vậy, sao cô cứ vào cái chết cảm của tôi mà bắt bẻ?]

[Truyện nào chết nữ chính cũng báo cáo hết mà.]

[Cô đúng là đồ lo bao đồng, có những nữ chết đi là do nhất định, cô có hiểu

[Tôi không hiểu.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=24]

[Tôi xót nữ chính nên cáo thôi, thực ra truyện cưỡng đoạt tôi cũng không ít, nhưng nói gì thì cũng đừng viết kết cục con gái nhà người ta thảm vậy chứ?]

[Sau khi cưỡng đoạt, nếu tình cảm từ hai phía cứ coi như đó thú vui của đôi lứa đi.]

[Nhưng làm gì có kiểu quá trình đều là cưỡng đến cuối cùng còn nữ chính đến mức trầm cảm để cô ấy chết đi chứ!]

[Truyện ngược thì nhân vật phải chết, tác giả chúng ghét nhất là loại giả lạm dụng nút báo cáo

[Độc giả chúng tôi cũng nhất kiểu kết thúc ngược nữ chính đấy!]

[Nhưng mà...]

[Dù sao cũng là tâm của bạn, báo cáo khiến mất trắng công sức ra cũng không tốt lắm.]

[Sau này tôi sẽ chỉ luận thôi chứ không báo nữa, được chưa.]

[Hừ.]

[Đừng tưởng cô nói thế có thể không cần làm mà rời khỏi đây

[Tôi cũng đâu có nói muốn rời đi ngay đâu.]

[Tôi vẫn muốn nỗ lực chút để thay đổi kết của chị nữ chính.]

[Dù sao thì...]

[Cậu sẽ không để tôi đâu, đúng không, đại tác đáng kính~.]

[Đừng có làm nũng, tôi mắc bẫy này đâu.]

Tiếng máy móc kia biến Khương Sanh hỏi thêm gì đối phương cũng không lời.

Khương Sanh không giao tiếp hắn nữa mà đi thẳng lớp học.

Chỉ là vừa đến cửa một hồi chuông tan học lên, tiết học chuyên đã kết thúc.

Giảng viên rời đi, Khương bước vào lớp, Tống Cẩn nhìn thấy Khương Sanh đi về phía cô:

"Trước đây em chưa bao đi muộn hay bỏ học, nay bị làm sao Đã đi đâu thế?"

Chưa đợi Khương Sanh trả Chúc Tri Thanh đã chạy tới ôm chặt lấy

"Cậu thực sự quay lại Cậu thực sự không sao, chết thật rồi."

"May quá, may quá, cậu còn sống."

"Cậu có biết tôi đã hãi, tự trách và cắn lương tâm đến mức không?"

"Khương Sanh, tôi còn gặp mộng nữa."

"Tôi lo cho cậu lắm, thực sự quay lại rồi, hu."

"Tôi đã nói rồi mà."

Khương Sanh vỗ nhẹ vai ấy, an ủi.

"Tôi không chết được đâu!"

"Bây giờ tôi tin rồi."

Chúc Tri Thanh đỏ mặt, ấy buông Khương Sanh ra, mắt tràn đầy sự mộ.

"Cậu đúng là một đại hùng!"

Khương Sanh cũng đỏ mặt, chút ngượng ngùng khi được

Chúc Tri Thanh không kìm được, trực tiếp hôn lên môi Khương Sanh một nụ hôn phớt qua rồi nhanh lùi lại.

Khương Sanh: "!"

[Độ hảo cảm của Tống Hòa -5, hiện tại là

Khương Sanh: "?"

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận