Tùy chỉnh hiển thị

Tùy chỉnh
Mục lục
Lưu vào tủ
Bình luận
Nghe Audio
Tiến độ đọc Chương 19 / 337  ·  5.6%

Khương Sanh im lặng.

Tạ Tranh thái độ kiên quyết: đi, tôi không muốn thấy con tiện nhân thêm một giây nào nữa."

Tần Thục Uyển bị người của Tranh lôi đi, chị hề giãy giụa, chỉ nụ cười, một nụ cười cay đắng.

Lúc bị kéo đi, Tần Thục vẫn cố cầu xin người thân của mình:

"Chuyện ám toán anh đều do mình tôi gây ra, liên quan gì đến đình tôi cả."

"Tạ Tranh! Anh muốn phạt tôi nào cũng được, nhưng tình nghĩa xưa kia, xin anh hãy tha cho họ Tần!"

"Cô lại nhắc khéo tôi rồi

Tạ Tranh nhếch môi cười nhạt.

"Nhà họ Tần, tôi cũng sẽ sát không tha, không lại một mống nào."

Tần Thục Uyển hoàn toàn tuyệt cảm giác như rơi hầm băng, tê dại còn cảm xúc.

Khương Sanh nhìn người đàn ông mắt, thực ra cô rất rõ, rõ mồn thủ đoạn của Tạ Tranh.

Dù bề ngoài so với ba còn lại trong nhóm anh có vẻ nhiệt ôn hòa hơn nhiều.

Thế nhưng chiêu trò hành hạ khác của Tạ Tranh hề kém cạnh ba kia chút nào.

Dù vậy, cứ nghĩ đến cảnh Thục Uyển sẽ bị đám lão già biến làm nhục, Khương Sanh chỉ buồn nôn.

Cô vẫn siết chặt lấy cánh Tạ Tranh, cố gắng vãn:

"Anh Tranh, có thể đừng làm không?"

"Ít nhất, đừng đưa chị ấy đám lão già đó, này đối với một gái mà nói quá đỗi nhẫn."

"Cậu lại đi cầu xin cho hãm hại tôi sao?"

Ánh mắt Tạ Tranh càng thêm tàn độc.

"Cậu có biết mình đang nói không?"

"Khương Sanh, cậu cầu xin cho ta cũng đồng nghĩa việc phản bội tôi."

"Cậu chắc chắn vẫn muốn cầu chứ?"

Khương Sanh buông tay ra, từng lùi lại, cô cúi mặt, giọng nói mỗi một nhỏ dần:

"Nhưng chị ấy tội không đáng đến thế."

"Chị ấy tính kế anh là tương lai của hai vì muốn được ở anh, thậm chí không tiếc đổi tất cả. Chị chưa bao giờ thực sự làm hại anh."

"Mang thai chủng giống của tôi leo lên tầng lớp cũng không phải là hại tôi?"

"Miệng chị ấy nói vậy, nhưng tính kế để mang con của anh... Nếu không có chút tình cảm với chị ấy, anh giết chị ấy dễ như bàn tay. Chị ấy nghĩ rằng nếu rồi anh sẽ chỉ mình chị ấy thôi, chị đang dùng mạng sống để đánh vào tương lai của hai người

"Khương Sanh!"

Tạ Tranh nổi trận lôi đình.

"Cậu còn dám cầu xin cho ta nữa, tôi sẽ cậu cùng cô ta chỗ đám lão già biến đó luôn."

"Dù sao cậu chẳng phải là đồng tính sao? Chắc thích mấy lão già giới lắm nhỉ, đúng không?"

Khương Sanh đỏ hoe vành mắt, không thốt nên lời.

Lúc này cô chỉ cảm thấy vừa bất lực vừa dụng, ở thế giới nhỏ bé tựa như bụi mờ nhạt, chẳng chuyện gì cô có thể định, chỉ có thể người sai khiến.

Người khác nhìn cô không thuận một câu nói cũng định đoạt sống chết.

Quay ngược thời gian cũng vậy vẫn sẽ phải chết.

Quá trình chết chóc ấy đau cùng, chứ không là không có cảm

Ba lần bị bắn chết lúc lần nào cũng đau thấu xương.

Cô biết chứ, cô không nên chuyện bao đồng, nhưng tim cô cứ kỳ như vậy.

Cứ nghĩ đến cảnh người khác nạn, sống không bằng là cô lại mất lại tự trách mình.

Cô cũng không muốn thế, nhưng không thể khống chế lòng trắc ẩn dành người khác.

Cô luôn vô thức đặt mình vị trí của họ suy nghĩ, nên thấy khác không vui cô cũng thấy người khác thống cũng đau đớn theo.

Tính cách này, thật tệ hại sao.

Tạ Tranh dồn Khương Sanh vào tường, nâng cằm cô ép cô phải ngước

"Khương Sanh, nhìn cho rõ chưa? không phải hạng người thiện như cậu nói

"Cái kẻ từng khen tôi tốt cậu, giờ có mình nực cười không?"

"Có phải cậu nghĩ kẻ tốt như cậu có thể rỗi được tôi? Cậu chỉ vài câu nói ngắn là có thể thay cả thế giới sao? Cậu mình là cứu thế chắc?"

"Đúng là đọc mấy thứ tiểu não tàn nhiều quá nên mới nghĩ thế này, nghĩ con người tốt đến vậy."

"Tôi nói cho cậu hay, tôi tàn ác hơn những cậu tưởng tượng nhiều, cậu thấy mới chỉ bề nổi của tảng chìm thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/np-ke-bi-ghet-bo-hoc-vien-quy-toc-nu-cai-trang-nam-chi-cau-song-sot&chuong=19]

Tạ Tranh đe dọa cô, cũng kéo Khương Sanh xuống ngục, cùng anh sa cùng anh xem nhẹ thế đùa giỡn nhân tính, tất cả bọn họ phát trở thành những kẻ lỗi giống hệt mình.

Thế nhưng Khương Sanh lại khẽ

"Xin lỗi anh, em biết rõ từng bị phản bội không chịu đựng được chuyện này, vậy mà vẫn đỡ cho chị ấy, anh cảm thấy như bị bội thêm lần nữa, anh phải phiền lòng."

Khương Sanh cố gắng để thấu anh, nhưng chẳng có thấu hiểu cho Khương cả.

Cô hiểu cho Tần Thục Uyển, chị không dễ dàng nên đồng cảm.

Cô cũng hiểu cho Tạ Tranh, anh đau đớn, nên đồng cảm theo.

Nhưng chẳng có ai thấu hiểu cô, một người cố thấu hiểu người khác.

Ngoài việc bị coi là thánh ngu ngốc, lo chuyện đồng, đáng đời ra chẳng nhận được

Thậm chí còn có thể vì chút sơ sẩy, làm việc tốt nhưng chỉ một việc xấu nhỏ nhoi bị người đời gọi giả nhân giả nghĩa.

Tạ Tranh buông cô ra, dường đã nguôi giận phần trông ít nhất không nổi trận lôi đình như rồi nữa.

Anh rời đi, Khương Sanh tựa vào góc tường, cơ từ từ trượt xuống.

Cô ngồi thụp xuống đất, nhìn hạt bụi nhỏ nhoi sàn, nước mắt dần nhòa đi tầm mắt.

Cô đang nghĩ đến cảnh lúc Tần Thục Uyển đã đưa đến trước giường đám lão già kia, đang giụa trong tuyệt vọng lại bị những đạo cụ hành hạ, khắp người vết thương, sống không chết.

Cô cũng biết Tần Thục Uyển sai thì phải chịu nhưng cô thấy chị đáng phải chịu hình phạt nề đến thế.

Có lẽ nếu Tần Thục Uyển ngoãn một chút thì đầu tiên sẽ không nhưng nếu quá cứng đầu, dưới sẽ bị nhét mảnh chai vỡ, máu chảy láng.

Cô nhớ trong sách có viết, Thục Uyển đêm đầu không chết, sau đó tin nhà họ Tần phá người nhà họ Tần muốn cứu cô ấy ra mà mẹ bị cưỡng cha vì cứu người bị đánh chết

Tần Thục Uyển hoàn toàn phát sau khi điên thì đám lão già đó thủy tinh vào người đến

Nhà họ Tần không một ai sót, cái chết vô thảm khốc.

Mà cuốn nhật ký thầm mến Tần Thục Uyển sau rơi vào tay Tống Hòa.

Trong đó ghi chép rất nhiều liên quan đến Tạ đó là câu chuyện riêng họ.

Câu chuyện về sự rung động trẻ của một cô nhưng mối tình thầm này đã dạy cho một bài học đắt bằng máu, phải trả giá tất cả mọi thứ.

Tống Cẩn Hòa biết hết thảy tội ác của F4, ấy không yêu bọn nhưng bọn họ đã giết Vân Chu người yêu nhất, lại còn dùng thân để đe dọa.

Tống Cẩn Hòa không muốn đi vết xe đổ của Thục Uyển, nên cuối vẫn phải thỏa hiệp, sống cuộc đời sống dở dở.

Khương Sanh khi đọc cuốn tiểu này, thay vì mơ về tình yêu chiếm của F4 dành cho nữ thì đúng hơn thấy bất bình trước sự thảm của những nhân nữ này, để rồi cùng chọn cách báo vi phạm tác phẩm.

Cô không phải không thể đọc chiếm hữu, nhưng sự hữu không nên xây trên việc nữ chính từ đến cuối đều không nam chính, đó gọi là bức.

Nhưng cuốn tiểu thuyết đó cho tận kết thúc, nữ vẫn mang theo lòng thù, mang theo nỗi nhớ diết dành cho Vân sống trong đau khổ vặt vì phải thỏa để bảo vệ người cho đến cuối cùng trầm cảm mà chết.

Khương Sanh không thích cái kết vậy chút nào.

Thế nhưng, hiện tại chính cô đang rơi vào cảnh cùng, còn chẳng biết giờ mới được về nhà, lấy đâu ra sức quản chuyện sống chết của khác?

...

Lúc Khương Sanh về ký túc Tạ Tranh không có đó.

Cô tắm rửa sớm rồi đi sớm.

Nửa đêm, Tạ Tranh cũng quay phòng.

Nhưng cô gái nhỏ lại quên đèn, ánh sáng mờ của đèn đầu giường rọi lên gương mặt Khương

Tạ Tranh có thể nhìn thấy mồn một khuôn mặt nhắn khóc đến đỏ những vệt nước mắt còn rõ, chóp mũi đỏ đôi mắt hơi sưng

Anh nghĩ, chắc là cậu ta bị dọa sợ rồi.

Anh đã để lộ hết mặt ác của mình ra trước mặt cậu ta.

Vậy mà, cậu ta thế mà cố gắng thấu hiểu anh...

Cái tên ngốc này, chẳng lẽ dọa đến ngốc luôn sao.

[Độ hảo cảm của Tạ Tranh hiện tại là -81.]

"Đồ ngốc."

Trong mắt Tạ Tranh vô tình hiện lên vài phần thương.

Nghe Truyện Audio
Nhạc nền
Cổ đại
Hiện đại
0:00 0:00

Bình Luận

0 Thảo luận