Cừu Lệ thế tới rào rạt, tinh tế nhấm nháp môi cô, nhẹ nhàng cắn, ý đồ cạy ra hàm răng của cô.
Khương Vũ cắn chặt hàm răng, không để hắn thực hiện được.
Cừu Lệ cũng không miễn cưỡng, một lần lại một lần, nhu tình trăm chuyển mà mút mát môi cô.
Thân thể cô gái nhỏ thơm tho, lành lạnh, mềm mại, ôm trong lòng ngực có vẻ rất nhỏ bé, có thể ngửi được mùi kẹo sữa nhàn nhạt trên người nàng.
Toàn thân Khương Vũ đều cứng đờ, bắp đùi vốn không đứng vững, từng đợt nhũn ra.
Cừu Lệ một lần lại một lần nâng cô lên, bắt cô thừa nhận sự thân mật không kiêng nể gì của mình.
Không chỉ là hôn môi, còn có đôi mắt còn vương nước mắt, còn có chóp mũi, còn có lỗ tai và cổ... Hắn muốn trải nghiệm toàn bộ con người cô.
Cổ xuống chút nữa... Cừu Lệ kịp thời dừng lại, dùng chóp mũi cọ cọ mũi cô, nhẫn nại nói ----
"Xin lỗi."
Lần đầu tiên, cứ như vậy mất khống chế.
Đôi mắt thanh nhuận của Khương Vũ mang theo một tia hoảng hốt chưa hoàn hồn, khuôn mặt trắng nõn cũng hiện lên màu hồng nhạt, đẩy hắn ra, tay mềm nhũn đặt trước ngực hắn.
Cừu Lệ nhìn đôi môi nhu nhuận của cô, lại nhịn không được mổ một cái.
Không giống như mấy lần trộm hôn trước đó, nụ hôn lần này, sóng triều kích thích, đánh sâu vào thần kinh hắn.
Có cảm giác, lần này có cảm giác!
Có cảm giác chứng tỏ cô nguyện ý, không có kháng cự, cũng không phải đột nhiên không kịp phòng ngừa, mà là tiếp nhận.
Cô nguyện ý hôn môi cùng hắn, mới có cảm giác.
Mỗi tế bào toàn thân Cừu Lệ đều tỉnh lại.
Rất nhanh, lý trí mất khống chế gian nan chiếm thế thượng phong, hắn nhìn thời gian, cởi áo khoác của mình khoác lên người Khương Vũ, không nói một lời kéo cô chạy ra khỏi khu chung cư.
Cừu Lệ chặn một chiếc taxi bên đường, ném Khương Vũ vào, chính mình cũng đi theo ngồi lên.
"Đi Thành phố Khoa học, Trung tâm Nghệ thuật Esmeralda."
Tài xế khởi động động cơ, Cừu Lệ và Khương Vũ nhìn nhau một cái, không nhịn được lại muốn ghé sát lại hôn cô, Khương Vũ vội vàng tránh đi.
Còn chưa xong à!
Cừu Lệ nhìn cô, chỉ cười, cười rất vui vẻ, ngũ quan vốn lãnh ngạnh cũng vì ý cười sáng quắc mà trở nên minh diễm.
"Cười cái gì?"
"Không."
"..."
Khương Vũ lấy di động ra, gọi một cuộc điện thoại cho Lâm Miểu: "Hiện tại tiến hành đến đâu rồi?"
"Lớp D đã biểu diễn xong rồi, lớp B đang chuẩn bị.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/ai-lao-phan-dien-bat-ta-trong-sinh-roi-cuu-han&chuong=52]
Đừng nóng vội, khẳng định kịp, sau lớp A mới đến cậu mà."
"Lớp AB liền hơn mười người, mỗi người ba đến năm phút, xác định có thể đuổi kịp sao."
"Yên tâm, không ít bạn đều lố giờ, lớp AB khẳng định cũng sẽ lố."
"Vậy là tốt rồi."
Khương Vũ cúp điện thoại, rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.
Cừu Lệ nói với tài xế: "Phiền toái nhanh lên một chút, bạn gái tôi có chuyện quan trọng."
Tài xế lập tức lên làn xe tốc hành, tăng tốc chạy tới Thành phố Khoa học.
Hai người lần nữa nhìn nhau một cái, Cừu Lệ lại cười.
Gương mặt Khương Vũ còn vương màu đỏ, đẩy hắn một cái: "Rốt cuộc anh cười cái gì."
Cừu Lệ duỗi tay qua, dùng đầu ngón tay sờ sờ môi cô, trượt xuống dưới: "Tỷ tỷ nhà chúng ta ăn ngon thật."
"..."
Hắn vuốt ve cằm cô, ghé sát lại, thẳng lăng lăng nhìn vào mắt cô, nói: "Cô thích tôi."
"Tôi không..." Khương Vũ dừng một chút, nói: "Đúng vậy, tôi vốn dĩ liền thích anh, tôi thích anh muốn chết."
"Trước kia không phải thật lòng, nhưng vừa rồi..." Khóe miệng Cừu Lệ nhẹ nhàng nhếch lên: "Nhất định là thật lòng."
"Anh lại biết?"
"Tôi biết." Cừu Lệ nói xong, lại muốn hôn môi cô. Lần này, Khương Vũ nhắm mắt lại, mặc kệ hắn ôn nhu liếm qua môi mình.
Hắn không làm quá mức, dù sao cũng đang ở trên taxi, chỉ nhẹ nhàng nghiền một chút liền dời đi.
Khương Vũ mở mắt, nhìn thấy trên môi hắn dính son môi, nhịn không được bật cười, duỗi tay lau lau môi hắn: "Anh nhìn xem anh này..."
Cừu Lệ cũng nhìn thấy, son môi của Khương Vũ đều bị mình ăn gần hết rồi.
Hắn lập tức lục lọi cặp sách, từ bên trong lấy ra một thỏi son MAC, mở ra, tô môi cho Khương Vũ.
"Ơ? Sao lại ở chỗ anh, tôi tìm mãi."
"Tối hôm đó, cô đánh rơi ở bồn rửa mặt."
"Vậy sao anh không trả tôi?"
Cừu Lệ vặn nắp son ra, ngửi một chút, nói: "Rất thơm, muốn sưu tầm."
Bởi vì cô đã dùng qua, cho nên thỏi son này là vật ít ỏi hắn có thể ngửi được mùi hương.
Khương Vũ hào phóng nói: "Thôi, anh thích thì cầm đi chơi đi."
Cừu Lệ vặn son lên, ghé sát lại tô vẽ môi cho cô.
"Anh có biết làm không đấy."
"Cũng không phải lần đầu tiên."
"Vậy anh giúp tôi tô cho đẹp vào, lát nữa tôi không có thời gian dặm lại trang đâu."
Cừu Lệ từng chút từng chút, tinh tế mà chậm rãi phác họa môi cho cô, ánh mắt tựa như lông vũ ướt át dính chặt vào đôi môi đỏ bừng của cô.
Nhịn không được, lại hôn cô một cái.
Khương Vũ: "..."
"Anh lại làm lem rồi!"
Cừu Lệ cười xấu xa một chút: "Tôi lại tô cho cô."
Khương Vũ nhìn đôi mắt xinh đẹp thanh triệt của hắn, duỗi tay nâng mặt hắn: "Cừu Lệ, anh đừng thôi học, học trường cấp ba tốt nhất, thi trường đại học tốt nhất... Đừng vội vã kiếm tiền như vậy, cũng đừng vội vã trưởng thành, có được không?"
Ánh mắt Cừu Lệ trầm xuống, một lát sau, rất gian nan mở miệng: "Không có học bổng, tôi không có cách nào sinh hoạt, cô biết tình huống của tôi mà..."
"Tôi nói rồi, tôi sẽ không để anh đói."
"Thật sự muốn nuôi tôi à?"
"Nếu đã ở bên nhau, tôi sẽ không mặc kệ anh." Khương Vũ nhẹ nhàng sờ má hắn, sau đó vuốt ve hầu kết của hắn: "Chúng ta cùng nhau nghĩ cách, chỉ cần ở bên nhau, không có cửa ải nào không qua được."
Vốn dĩ Cừu Lệ đã định chủ ý, hắn chuẩn bị nói cho Khương Vũ biết, kỳ thật đi trường Mười Hai Trung, hắn cũng có thể nỗ lực thi đậu đại học rất tốt, sẽ không có ảnh hưởng quá lớn...
Nói cho cô biết, dù có sa sút thế nào, hắn cũng sẽ không yên tâm thoải mái tiêu một đồng tiền của cô...
Nhưng giờ phút này, nhìn sự mong đợi chớp động trong mắt Khương Vũ, hắn bỗng nhiên không nói nên lời.
Hắn rất khó từ chối bất cứ chuyện gì cô đưa ra.
"Không lui."
"Thật sự?"
"Ừ, Tỷ tỷ nuôi tôi, không lui."
Trước khi nói ra những lời này, Cừu Lệ cũng không biết mình cư nhiên có thể nói ra những lời không tiền đồ như vậy.
Khả năng, ở trước mặt cô, hắn cả đời này cũng không có cách nào tiền đồ được.
...
Cừu Lệ kéo Khương Vũ chạy vội trong khuôn viên trường trống trải, khoảng cách đến đại lễ đường diễn xuất còn một đoạn rất dài, vì tiết kiệm thể lực cho cô, Cừu Lệ trực tiếp bế ngang cô lên, chạy về phía đại lễ đường.
Khương Vũ kinh ngạc một chút: "Cừu Lệ..."
Cừu Lệ không nói chuyện, vững vàng ôm cô, dùng tốc độ nhanh nhất chạy vội, giống như một con sói hoang không biết mệt mỏi.
Khương Vũ dứt khoát ôm lấy cổ hắn, dựa vào ngực hắn.
Cảm giác an toàn chưa từng có tràn ngập nội tâm cô, phảng phất mọi bạo lực và đau thương từng gặp trong quá khứ đều được vuốt phẳng vào giờ khắc này.
Bởi vì biết, người đàn ông này sẽ bảo vệ cô, mãi mãi bảo vệ cô.
Khi trở lại hậu trường, màn biểu diễn của lớp A vừa mới bắt đầu, còn kịp, Khương Vũ thở phào nhẹ nhõm.
Lâm Miểu và Mộc Tử Nhàn thấy cô trở về, vội vàng xách hộp trang điểm tiến lên giúp cô dặm lại phấn.
"Bọn tớ đều đang lo cậu không đuổi kịp đấy! May quá may quá, thời gian rất dư dả, cậu còn có thể khởi động chuẩn bị." Lâm Miểu cầm bông phấn dặm lại lớp nền cho cô.
Mộc Tử Nhàn thì giúp cô búi tóc, đội tóc giả: "Còn ổn không, trạng thái thế nào?"
Khương Vũ cảm kích nói: "Vừa rồi chạy một đường tới đây, coi như khởi động, hiện tại không thành vấn đề."
"Vậy là tốt rồi."
"Các cậu thế nào, có thành tích chưa?"
"Ừ, thành tích là sau khi nhảy xong, trên sân khấu công bố ngay tại chỗ, tớ ở lớp B, Mộc Tử Nhàn ở lớp F, không thăng không giáng."
Mộc Tử Nhàn nói: "Dù sao tớ cũng không thích ba lê, là mẹ tớ ép tớ tới học, cho nên ở lớp nào tớ cũng không sao cả."
Cô ấy làm tóc xong cho Khương Vũ, tò mò hỏi: "Cơ mà nói đi, sáng sớm nay cậu đi đâu thế."
"Bạn trai quá không bớt lo."
Khương Vũ quay đầu lại nhìn thoáng qua Cừu Lệ, hắn còn đứng ở cửa chưa đi, lấy di động ra, gọi lại cho chủ nhiệm giáo vụ trường Mười Hai Trung, từ chối chuyện chuyển trường.
"Cái đó... Cừu Lệ, em suy nghĩ lại đi." Chủ nhiệm giáo vụ vẫn cố gắng vãn hồi: "Nếu em cảm thấy mức học bổng quá thấp, chúng ta còn có thể thương lượng lại, thầy xin trường học, thêm cho em một vạn nữa, được không."
Cừu Lệ vẫn từ chối lời mời của chủ nhiệm giáo vụ.
Hắn nhìn bóng lưng dáng người lưu tuyến của thiên nga nhỏ trong phòng trang điểm, tâm ý đã quyết.
Vô luận khó khăn thế nào, đều phải kiên trì đi tiếp.
Sau khi trang điểm xong, Khương Vũ đi ra trước đài quan sát tình hình biểu diễn một chút.
Màn này vừa lúc là màn biểu diễn Hồ Thiên Nga hợp tác giữa Thẩm Ngạo Tình và Ôn Luân, một đoạn múa đôi giữa Ma Vương và Thiên Nga Đen.
Hai người này có thể nói là cặp bạn nhảy xứng đôi nhất Esmeralda.
Bọn họ đều nổi danh từ thời niên thiếu, hơn nữa trình độ cũng kẻ tám lạng người nửa cân, không hề nghi ngờ, đoạn vũ đạo này của bọn họ thắng được tiếng reo hò mãn đường.
Sau khi biểu diễn kết thúc, tiếng vỗ tay không dứt, đẩy bầu không khí của toàn bộ buổi báo cáo diễn xuất lên cao trào.
Bạch Thư Ý liên tiếp gật đầu, rất hài lòng với màn trình diễn của Thẩm Ngạo Tình và Ôn Luân.
Tâm thái Khương Vũ ngược lại có chút không ổn định.
Cô trở lại hậu trường, đứng bên cạnh một cây cột đá cẩm thạch, dựa lưng vào cây cột lạnh lẽo, trong lòng cũng lạnh toát...
Cừu Lệ đi đến bên cạnh cô, nhìn thấy cô không ngừng cạy móng tay, đây là động tác vô thức khi cô khẩn trương, móng tay ngón trỏ và ngón cái đều sắp bị cạy trọc.
Hắn dùng sức nắm lấy tay cô, đau lòng sờ sờ móng tay ngón trỏ của cô, bất mãn nói: "Cô so đo với nó làm gì."
Khương Vũ lo âu lắc đầu, nói với Cừu Lệ: "Lần này thật sự không được rồi, Cừu Lệ, nhảy không tốt. Bạch lão sư vẫn luôn nói chi tiết của tôi thô ráp, điệu múa của tôi đích xác rất thô ráp, căn bản không tốt như tôi tự tưởng tượng, tôi không làm được hoàn mỹ như Thẩm Ngạo Tình, vô luận là phương diện kỹ thuật hay là trình độ thuần thục, tôi đều không bằng cô ấy..."
Cô dùng trán tựa vào cột đá cẩm thạch, cả tâm thái đều sụp đổ: "Tôi căn bản chưa chuẩn bị tốt, tôi luyện quá tệ."
Cừu Lệ ngược lại rất bình tĩnh, hỏi: "Cho nên thì sao? Kết quả tệ nhất, có thể thế nào, bị đào thải sao?"
"Không đến mức không đạt chuẩn, nhưng khẳng định không giữ được vị trí hiện tại, sẽ rơi xuống lớp rất kém."
"Vậy thì sao?"
Khương Vũ ngẩng đầu, khó hiểu nhìn hắn: "Rơi xuống lớp rất kém, không làm được vai chính, cái này cũng chưa tính là thế nào sao?"
"Khương Mưa Nhỏ, rốt cuộc cô thích cái gì?"
Khương Vũ ngẩn người, buột miệng thốt ra: "Tôi thích khiêu vũ trên sân khấu a."
"Vậy chẳng phải được rồi sao, chỉ cần đứng trên sân khấu, chỉ cần đèn tụ quang còn có thể chiếu lên người, chẳng phải là đang làm việc mình thích nhất sao? Mặc kệ là Nữ hoàng Thiên nga hay là Thiên nga nhỏ, theo tôi thấy cũng chẳng có gì khác biệt."
Giọng nói của hắn chậm mà trầm ----
"Bởi vì mặc kệ trên đài có bao nhiêu con thiên nga, Cừu Lệ ở dưới đài liếc mắt một cái có thể nhìn thấy, chỉ có một mình Khương Vũ."
...
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận