Lục Lan đi rồi, nhưng Lục Tẫn lại không rời theo.
Từ Dĩ Dạng nghĩ, lúc Lục Lan rời đi lẽ ra cũng nên mang theo Lục Tẫn, cậu thật sự khiến cô cảm thấy nghẹt thở.
Từ sau khi bản tính bộc lộ, cậu liền trở nên buông thả không kiêng kị.
Trong khoảng thời gian nghỉ ngắn ngủi, cô gần như chẳng có một đêm yên ổn nào, luôn bị chó điên cắn xé, bất kể trốn đến đâu, cũng sẽ bị cậu tìm thấy.
Ngày nào cậu cũng như đói khát không đủ, giống như nghiện vậy, cho dù không làm gì, cũng phải ôm lấy cô. Hễ rời khỏi tầm mắt cậu vài phút, cậu liền phát điên tìm như thể cô đã bỏ trốn.
Cô vốn đã cảm thấy bản thân suy nhược trông thấy.
Về sau cậu không biết phát điên gì, lại ngay trong trang viên, trước mặt mọi người công khai ôm lấy cô với thái độ thân mật.
Lạc Lâm thoạt đầu nhìn thấy thì kinh ngạc, nhưng Lục Tẫn rất giỏi ngụy trang.
Cậu nắm tay cô một cách quang minh chính đại ngay trước mắt Lạc Lâm, khóe mắt mang theo ý cười mà giải thích: "Bác Lạc! Tôi thích chị, đã vậy bác cũng không kết hôn nữa, thì tôi sẽ kết hôn với chị. Sau này chúng ta vẫn là một nhà."
Lạc Lâm nhìn thấy hai bàn tay đang nắm chặt, trong lòng do dự.
Nếu đổi là người khác nói ra những lời này, ông ta có lẽ sẽ cho rằng kẻ đó điên rồi, nhưng người nói lại là Lục Tẫn.
Lý do ông bàn chuyện hôn sự với Lục Lan vốn là để có được nguồn lực của Lục Tẫn.
Tuy Lục Lan trước khi đi đã bù vào số vốn dưới danh nghĩa ông ta, nhưng trong tay ông ta đã chẳng còn tiền, ngay cả trang viên hiện tại cũng thuộc về Lục Tẫn.
Nếu Từ Dĩ Dạng và Lục Tẫn kết hôn...
Suy nghĩ của Lạc Lâm xoay vòng trăm mối.
Từ Dĩ Dạng thản nhiên nhìn người đàn ông trước mặt đã tóc bạc, chút tình thân cuối cùng cũng hoàn toàn tan biến.
Tuy ông ta không đến mức bán con gái, nhưng lời nói đã có phần lay động.
Bị cô nhìn chằm chằm bằng ánh mắt như vậy, Lạc Lâm chột dạ ho nhẹ hỏi: "Dạng Dạng, con thấy thế nào?"
"Ba muốn con thấy thế nào?" Cô hỏi ngược lại.
Giữa hai mày Lạc Lâm nhíu chặt: "Con nói gì vậy, ba..."
"Bác Lạc." Lục Tẫn nhàn nhạt cắt ngang lời ông ta.
Lạc Lâm nghẹn giọng.
Lục Tẫn quay đầu lại, giọng ôn nhu hỏi: "Chị!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=64]
Chị từng nói chị thích anh, chúng ta đang yêu nhau."
Nửa câu trước cậu nói vốn là sự thật, cho nên Từ Dĩ Dạng chỉ mím môi không lên tiếng.
Cậu đem sự im lặng của cô xem như đồng ý, khóe môi vui vẻ cong lên, ngay cả ánh mắt nhìn Lạc Lâm cũng trở nên hòa nhã.
"Bác Lạc, tôi sẽ chờ đến khi chị tốt nghiệp rồi kết hôn."
Thực ra chuyện kết hôn với Từ Dĩ Dạng, cậu căn bản không cần nói với Lạc Lâm, ông ta chỉ là ba ruột cô mà thôi, về tình lý thì chỉ cần biết là được.
Sau khi kết hôn, nếu cô không thích Lạc Lâm, thì sau này cậu sẽ đưa cô đi.
Cô chỉ cần có một mình cậu là đủ.
Cho nên, đây không phải bàn bạc, mà là thông báo.
Lạc Lâm dĩ nhiên nghe ra ý tứ trong lời cậu, môi khẽ động, cuối cùng không nói gì.
Từ chỗ Lạc Lâm đi ra, tâm tình Từ Dĩ Dạng cực kỳ tệ.
Đặc biệt là kẻ đi bên cạnh, trên mặt từ đầu đến cuối vẫn treo nụ cười chói mắt.
Cô muốn rút tay lại, cậu lại nắm chặt, cúi mắt nghi hoặc nhìn cô: "Hửm?"
"Tôi về trường." Cô lạnh nhạt nói.
Lục Tẫn nắm tay cô, thản nhiên bước đi trên con đường lát đá xanh, như thể nhắc nhở: "Chẳng phải lớp của chị đã kết thúc rồi sao?"
Quả nhiên cậu vẫn luôn giám sát, đến cả lịch học của cô cũng nắm rõ rành rẽ.
Từ Dĩ Dạng cúi mắt lạnh nhạt: "Tôi muốn về trường."
Thiếu niên dừng bước, quay đầu, ánh mắt đen kịt nhìn cô, hồi lâu mới mở miệng: "Vậy chị vẫn như trước đây, mỗi tuần đều về chứ?"
Từ Dĩ Dạng không muốn quay lại, nhưng vẫn gật đầu với cậu: "Ừ, sẽ."
Hàng mi cậu trong thoáng chốc nhuốm ý dịu dàng, cúi xuống hôn lên khóe môi đang nói dối của cô, giọng khẽ đồng ý: "Được."
-
Rốt cuộc cũng cắn răng chờ đến ngày khai giảng.
Người giúp việc giúp cô kéo hành lý, vốn dĩ là Lục Tẫn muốn đưa đi, nhưng cô mặt lạnh im lặng phản đối, cậu mới chịu lùi một bước, chỉ tiễn đến cổng trường, song vẫn sắp xếp người phải theo sát cô vào trong.
Nghĩ đến cảnh thiếu niên ôm chặt cô ở cổng trường, hôn liền một mạch hai mươi mấy phút, lòng Từ Dĩ Dạng lại không kìm được mà trầm xuống.
Quãng thời gian này, cô phát hiện sự chiếm hữu của cậu ngày càng biến t/h/á/i.
Nếu không phải do trong trường còn vài buổi học, cậu căn bản sẽ không đồng ý để cô ở ký túc xá.
Từ Dĩ Dạng là người cuối cùng đến ký túc, Trần Dao An và Minh Ánh đã trở lại từ hôm qua.
Vừa bước vào, thấy người giúp việc tràn vào, cúi chào rất cung kính: "Tiểu thư Minh Ánh": "Tiểu thư Trần Dao An", khiến cả hai giật mình.
Nhà Trần Dao An vốn đã quen cảnh này nên không lạ, nhưng Minh Ánh thì ngơ ngác hỏi: "Dạng Dạng, mấy người này là họ hàng cậu à?"
Từ Dĩ Dạng ngồi xuống ghế, nhìn đám người đang sắp xếp đồ, giọng bình thản lắc đầu: "Là người giúp tớ dọn phòng."
"À, suýt nữa quên, ba cậu cũng là giám đốc công ty." Minh Ánh tưởng là Lạc Lâm phái người đến, che mặt nói thật đáng ghen tị.
Trong ký túc xá giàu nhất là Trần Dao An, Từ Dĩ Dạng vốn sống rất kín đáo, cô suýt thì quên mất, ở khu Bắc Thành thì không có ai nghèo.
Từ Dĩ Dạng biết Minh Ánh không có ác ý chỉ đùa, nhưng trong đầu cô lại không kìm được mà nghĩ đến Lục Tẫn.
Người có tiền không phải cô, cũng chẳng phải ba.
Tài sản của ba đã sớm đem đi cầm cố. Từ trước đến nay, tất cả ăn mặc sinh hoạt của cô, ngay cả chỗ ở, đều là của Lục Tẫn.
Cậu trong lúc cô không hay biết, đã chặn hết mọi đường lui của cô.
Cô cúi đầu ngồi trên ghế, thất thần suy nghĩ, lại nghe Minh Ánh hỏi: "À, đúng rồi. Dạng Dạng, sao hôm nay cậu mới đến? Hơn nữa, hôm qua tớ gọi điện cho cậu, cậu cũng không nghe, nói xem có phải ở ngoài có con chó khác rồi không?" Minh Ánh soi gương tô son, hình như sắp đi hẹn hò.
Từ Dĩ Dạng nhìn động tác của cô ấy, áy náy nói: "Tối qua tớ ngủ sớm, không may bật chế độ im lặng. Sáng nay thấy rồi, nghĩ hôm nay đến luôn nên không gọi lại nữa, xin lỗi Tiểu Ánh."
Hôm qua không thấy cô đến, Minh Ánh từng gọi điện, nhưng Từ Dĩ Dạng không thể nghe máy, bởi khi ấy Lục Tẫn đang đè trên giường, chuông điện thoại vừa vang liền bị cậu tắt đi.
Mãi đến hôm nay, cô cũng chỉ có chút thời gian khi rời khỏi tầm mắt cậu.
Minh Ánh tô son xong, xoay khuôn mặt xinh đẹp sáng rỡ, cả người thoang thoảng hương phấn, ngồi xuống cạnh cô, không để ý mấy chuyện điện thoại, chỉ thuận miệng nói:
"Tớ luôn cảm thấy kỳ nghỉ này cậu với An An đều là lạ, cậu thì lần nào cũng không bao giờ đợi đến họp lớp mới đến, vậy mà lần này lại thế. Còn An An thì kỳ lạ hơn, đột nhiên về ký túc trước mấy ngày, vừa về ký túc, giờ gọi điện lại ra ngoài nữa."
Vừa rồi Trần Dao An vừa mới đi ra ngoài.
Đôi mắt đẹp của Từ Dĩ Dạng hơi ngạc nhiên: "An An về ký túc sớm?"
Trước đây Trần Dao An thường là người đến muộn nhất.
"Ừ." Minh Ánh gật đầu lia lịa, rồi tiếp: "Còn quan trọng nhất là, cả kỳ nghỉ chúng ta chẳng ai liên lạc với nhau cả nha!"
Từ Dĩ Dạng nhìn đám người giúp việc đã sắp xếp xong đồ dùng thường ngày, giải thích: "Nhà tớ có chút chuyện, tớ phải về quê."
"À." Minh Ánh xụ mặt.
"Không có chuyện gì lớn chứ?"
"Không, xong rồi."
Từ Dĩ Dạng chống cằm, nhìn gương mặt hồng hào rạng rỡ của cô ấy, cố ý hỏi: "Còn cậu thì sao? Nghỉ mà không chủ động liên lạc với bọn tớ, làm gì vậy?"
Minh Ánh che mặt ư ử hai tiếng, buông một câu: "Không nói cho cậu đâu." Rồi ngồi lại.
Dù Minh Ánh không nói, nhưng thật ra từ vòng bạn bè cô ấy đã thấy.
Minh Ánh đi chơi với ai đó.
Nhìn bóng lưng, có lẽ là Liên Dung.
Đợi người giúp việc đi hết, Từ Dĩ Dạng ngồi xuống cạnh Minh Ánh, hỏi: "Liên Dung là người thế nào?"
Minh Ánh không hiểu sao cô đột nhiên hỏi đến Liên Dung, chớp mắt trả lời: "Anh ấy rất tốt."
Có lẽ là trong tất cả con trai mà cô ấy từng gặp, cậu ta là người sạch sẽ nhất, nho nhã giống thiên thần vậy.
Có lúc cô ấy còn không khỏi nghi ngờ, người như Liên Dung, sao lại đặc biệt đối xử với mình như vậy.
Không thể chỉ vì mình xinh đẹp chứ?
Ánh mắt Minh Ánh vô thức dừng trên gương soi bàn học, phản chiếu rõ khuôn mặt của cô ấy, cứng cỏi, sáng sủa, đầy sức sống.
Có lẽ Liên Dung chính là thích điều đó.
Nghĩ đến khả năng Liên Dung thích mình, Minh Ánh che mặt, thẹn thùng trách móc Từ Dĩ Dạng hỏi linh tinh: "Hỏi gì tự dưng vậy, làm mặt tớ đỏ hết rồi."
Thấy biểu cảm của cô ấy, Từ Dĩ Dạng khẽ cười cong mắt:
"Cậu ta tốt là được. Nếu không, với gia thế của Liên Dung, lỡ cậu ta là kẻ xấu thì đến con ruồi như tớ cũng không thể giúp cậu ngăn lại, chẳng có cách nào đưa cậu bỏ trốn."
Câu nói này không phải nói đùa, mà là sự thật.
Nhà họ Liên không phải gia tộc hào môn bình thường, khác với nhà họ Kinh.
Nhà Kinh phần nhiều làm quan, nên khiêm tốn giữ phép, còn nhà Liên lại can dự rất rộng, tốt xấu gì cũng có.
Hơn nữa, Liên Dung và Lục Tẫn quan hệ thân thiết, vật họp theo loài, trong lòng cô thật sự không có ấn tượng tốt.
"Tớ biết rồi, đừng lo. Thật ra tớ hiểu, tớ và Liên Dung không có tương lai. Hơn nữa tớ cũng chẳng mơ mình là Lọ Lem gả vào hào môn, tớ chỉ trân trọng hiện tại thôi. Dù anh ấy có xấu, thì có thể xấu tới đâu chứ. Dù gì cũng là công tử nhà danh giá. Cậu xem, thường ngày anh ấy không chỉ biết giữ gìn, mà còn tốt bụng hết sức, yên tâm đi."
Minh Ánh ôm lấy cô, cọ cọ vào.
Cô ấy nhìn đời rất phóng khoáng, Từ Dĩ Dạng cũng yên lòng.
"À đúng rồi! Dạng Dạng, kỳ này bọn cậu học đến khi nào?" Minh Ánh hỏi.
"Tớ chưa xem, nhưng sư huynh nói trước đây mới học vài tuần đã nghỉ rồi."
Sinh viên năm tư không học lâu, trường yêu cầu cuối tháng mười phải xác nhận thực tập, Từ Dĩ Dạng không định thi cao học, nên sẽ sớm rời trường.
"Thế à." Minh Ánh luyến tiếc ôm lấy cô.
Trần Dao An đến ký túc vào chạng vạng, sắc mặt trông không tốt, dường như bị ai chọc tức không nhẹ.
Ngay cả Minh Ánh cũng phải líu lưỡi.
Trong ba người, chỉ có Trần Dao An tính tình ổn định nhất, giống hệt anh trai, như sinh ra đã là thương nhân, thế mà lại bị chọc tức đến mức ngồi trên ghế, mặt lạnh lùng hồi lâu không nói.
Không phải kẻ bình thường.
Minh Ánh đưa cho Từ Dĩ Dạng một ánh mắt.
Cô chớp mắt hiểu ý, quay sang ngồi cạnh Trần Dao An, hỏi: "Sao vậy? Có chuyện gì sao?"
Trần Dao An hoàn hồn, lắc đầu: "Không có gì, chỉ là bị chó cắn thôi."
Cô ấy nói ra bằng giọng nghiến răng, hiển nhiên không phải thật sự bị chó cắn.
Nhưng cô ấy không muốn nói, Từ Dĩ Dạng cũng không gặng hỏi thêm, mơ hồ cảm thấy tình cảnh của Trần Dao An lúc này có chút giống với mình.
Bị chó điên cắn phải.
Minh Ánh vốn định rủ ra ngoài ăn, nhưng Từ Dĩ Dạng lo sẽ gặp Lục Tẫn, mà Trần Dao An cũng như sợ gặp ai đó, cuối cùng cả nhóm gọi đồ nướng và tôm sốt bơ tỏi về ký túc ăn.
Thấy Trần Dao An tâm trạng không tốt, Minh Ánh còn đặc biệt gọi thêm mấy chai bia.
Trần Dao An thường theo gia đình đi xã giao, nên tửu lượng không tệ, thỉnh thoảng còn uống với Minh Ánh.
Nhưng tối nay cô ấy một giọt cũng không đụng, vừa nhìn thấy bia liền như gặp thú dữ, mặc cho Minh Ánh nhìn kỳ quái, vẫn kiên quyết không uống.
Cuối cùng chỗ bia đó đều bị Minh Ánh giữ vững quan niệm "không lãng phí", một mình uống hết.
Sau khi uống xong thì say không nhẹ, nhất quyết đòi gọi video cho Liên Dung.
Kết quả bên kia mãi cũng không bắt máy.
Trần Dao An thấy không ổn, nhét vào tay cô ấy một chiếc ốp điện thoại, rồi giật lấy di động đặt sang một bên.
Liếc nhìn điện thoại, Trần Dao An dường như nhớ ra còn chuyện gì, liền nói: "Tối nay tớ về nhà ngủ, đêm nay khỏi cần đợi tớ về."
"Ừ."
Đợi Trần Dao An đi rồi, Từ Dĩ Dạng sắp xếp lại phòng ký túc xá, sau đó đỡ Minh Ảnh đang say khướt lên giường.
Làm xong hết thảy thì đã mười giờ tối.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận