Cài đặt tùy chỉnh

Tùy chỉnh
Mục lục
Đánh dấu

Bệnh Trạng Mơ Ước

Chương 67: Trong phòng

Ngày cập nhật : 2025-11-06 15:27:08
Lần phỏng vấn trước đã qua, nhưng chưa thể đi ngay, việc trong nước của Arthur vẫn chưa xử lý xong, tạm định đầu tháng ười sẽ đi.
Khoảng thời gian trống này, vừa khéo để cô có thể đợi mẹ được đưa về.
Để không bị Lục Tẫn phát hiện, dạo này cô luôn cùng các bạn cùng khoa lần lượt tham gia mấy buổi hội thảo tuyển dụng, hội chợ việc làm..., tạo ra ảo giác rằng mình rất bận.
Hôm nay vừa từ bên ngoài phỏng vấn về ký túc xá, Từ Dĩ Dạng kiểm lại những món đồ quan trọng, trước tiên gửi tới địa chỉ mà Kinh Tộ Nguyên đã giúp cô thuê nhà ở nước ngoài.
Đã mấy ngày không về ký túc xá, hôm nay Trần Dao An cũng có mặt.
Cô ấy mặc váy dài tay lỡ, ngồi trên ghế treo ngoài ban công, nghiêng đầu nhìn Dĩ Dạng thu dọn đồ, bỗng như nảy ra ý tưởng mà hỏi:
"Dạng Dạng."
"Ừm?" Từ Dĩ Dạng ngồi xổm trên đất không ngẩng đầu, mái tóc dài theo thói quen búi ở sau gáy, để lộ gương mặt trắng trẻo dịu dàng ở bên.
Trần Dao An nhìn cô.
Dù là khí chất hay dung mạo, cô đều là kiểu người khiến người ta vô cùng dễ chịu, càng nhìn càng thấy xinh đẹp, vì vậy ngay từ lúc huấn luyện quân sự đại học đã nổi tiếng khắp nơi.
Trần Dao An do dự mở miệng, hỏi ra vấn đề đã muốn nói từ lâu:
"Cậu có quen Lục Tẫn không?"
Động tác của Từ Dĩ Dạng khựng lại, ngẩng mặt nhìn cô ấy.
Ngoài Kinh Tộ Nguyên và Vân Giai Di từng bắt gặp, cô chưa bao giờ nhắc đến quan hệ với Lục Tẫn cùng ai khác, cũng không phải cố ý che giấu mà là không muốn khiến người ta lo lắng.
Ban đầu là vì mối quan hệ quá đặc biệt, sau này thì vì không muốn để Lục Tẫn xen vào tất cả sinh hoạt của mình, huống chi sắp kết thúc hết rồi, chẳng cần phải nói ra cho họ lo thêm.
"Các cậu đang hẹn hò sao?" Trần Dao An lại hỏi: "Hay là quan hệ khác?"
Môi Từ Dĩ Dạng mấp máy, cô thành thật đáp:
"Cậu ta chính là người suýt nữa trở thành em trai tớ trước đây."
Tưởng rằng Trần Dao An sẽ kinh ngạc, thậm chí hỏi thêm vài câu, kết quả là sắc mặt cô thay đổi, sau đó lại lộ vẻ "quả nhiên là vậy".
Trần Dao An dựa vào cạnh ghế, khẽ thở dài:
"Đúng là vậy."
Lúc đó cô ấy còn tưởng chỉ là trùng tên, nhưng sau lại nghĩ, anh trai từng ở M quốc rất lâu, hơn nữa đưa tin lại còn liên quan đến Dạng Dạng, thì không thể trùng hợp đến thế.
Ban đầu cô ấy tưởng anh trai thích Dạng Dạng, nên lúc khai giảng mới nói sẽ giới thiệu cho anh trai.
Đến khi dần dần phát hiện không phải, liền bắt đầu chú ý đến Dạng Dạng và Lục Tẫn.
Tuy rằng bề ngoài không hề có liên hệ, thậm chí chẳng có chút tiếp xúc, nhưng lại ngoài ý muốn có bầu không khí vi diệu.
Trần Dao An nói:
"Thật ra tớ đã sớm đoán ra. Có lần tớ lục được trong điện thoại của anh trai, nhưng thật sự chắc chắn là vào một hôm anh ấy gửi cho người của Lục Tẫn tấm ảnh và đoạn video cậu cùng sư huynh đi phỏng vấn."
Nghe cô nói vậy, Từ Dĩ Dạng mới nhớ lại.
Hôm đó cô quên mang bảng tên nhân viên, suýt chút nữa không vào được, chính là anh trai cô đưa vào.
"Ừm." Từ Dĩ Dạng không giấu, nhưng ngạc nhiên vì cô lại nói Lục Tẫn quen Trần Trường Tấn.
"Anh cậu và Lục Tẫn quen nhau sao?"
Không biết nghĩ tới gì, Trần Dao An lạnh nhạt cười:
"Quen nhiều năm rồi. Nhưng tớ cũng mới biết anh ấy luôn hợp tác với Lục Tẫn, hơn nữa..."
Cô ấy cùng Từ Dĩ Dạng nhìn nhau, từ trong ánh mắt đối phương đều đọc được cùng một ý nghĩ.
Trần Dao An ngừng một chút, kết luận:
"Giờ tớ cảm thấy ngay cả Liên Dung cũng chẳng phải người tốt lành gì."
Trong mắt cô ấy, những người có thể hợp tác vui vẻ với Trần Trường Tấn, thì chẳng ai là người tốt.
Người bình thường sẽ không giống như anh ta và Lục Tẫn, chuyên chăm chăm nhìn vào chị gái hay em gái trong nhà.
Liên Dung.
Từ Dĩ Dạng nhớ lại thiếu niên mà mình từng tiếp xúc ngắn ngủi đó.
Cậu ta đối nhân xử thế ôn hòa, còn thường được Minh Ánh khen ngợi, hiền lành đến mức giống như thánh nhân, thành tích ưu tú, gia thế lại tốt đến độ người thường mấy đời cũng không sánh kịp.
Con người này thể hiện ra ngoài tất cả đều quá hoàn mỹ, căn bản chẳng nhìn ra được điểm nào không ổn.
Trần Dao An nói: "Tóm lại, vẫn phải nhắc nhở Tiểu Ánh sớm cắt đứt với người này."
Từ Dĩ Dạng gật đầu tán đồng.
"Đúng rồi! An An, sau khi tốt nghiệp cậu định đi đâu?" Từ Dĩ Dạng hỏi.
Trần Dao An đẩy gọng kính:
"Tạm thời chưa nghĩ."
Nhà cô ấy sẽ sắp xếp, Từ Dĩ Dạng nghe xong cũng không nghĩ thêm.
Kinh Tộ Nguyên lại hẹn cô gặp mặt.
Nói là chuyện trước đây có chỗ khó nói, nên gặp trực tiếp thì tốt hơn.
Từ Dĩ Dạng đồng ý, nhưng trước tiên nhắn cho Lục Tẫn rằng hôm nay cũng có phỏng vấn, tạm thời không về.
Dạo gần đây cô thường lấy phỏng vấn làm cớ, cậu hình như cũng không nhận ra gì, chỉ trả lời bảo hôm nay về sớm một chút, nói có bất ngờ cho cô.
An ủi cậu xong, Từ Dĩ Dạng liền đi gặp Kinh Tộ Nguyên.
Cổng bắc của đại học Kinh Đại ít người, xe của Kinh Tộ Nguyên dừng ở đó.
Vừa thấy cô ra, cậu ta xuống xe mở cửa, thần sắc không còn nhẹ nhõm như lần trước.
"Vào trước đi, chúng ta tìm chỗ nói chuyện."
Từ Dĩ Dạng ngồi vào xe.
Kinh Tộ Nguyên thắt dây an toàn, nghiêng đầu dịu giọng hỏi: "Em muốn đi đâu?"
"Đâu cũng được." Cô cụp mắt.
"Vậy thì đến quán cà phê lần trước nhé."
"Ừm."
Cả hai không có ý kiến, Kinh Tộ Nguyên liền lái xe tới đó.
Quán cà phê này không phải ở gần trường, mà nằm ở khu vực đắc địa nhất Kinh thị, nội thất sang trọng tinh tế, kín đáo, vừa nhìn đã biết là sản nghiệp của nhà họ Kinh.
Người phục vụ dẫn thẳng hai người đến chỗ đã được đặt trước.
Ngồi xuống, Kinh Tộ Nguyên cởi áo khoác hỏi cô: "Em muốn uống gì?"
"Thế nào cũng được ạ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=67]

Giờ cô chẳng có tâm trạng uống.
Kinh Tộ Nguyên thấy được sự căng thẳng của cô, bèn gọi cho cô loại thường uống.
Người phục vụ rời đi, Kinh Tộ Nguyên nhìn người trước mặt, nghĩ đến những điều tra được, không nhịn được đưa tay nới lỏng cà vạt.
Thân phận của Lục Tẫn rắc rối hơn tưởng tượng.
Từ Dĩ Dạng thấy chàng trai ôn hòa trước mặt nới lỏng cà vạt, vốn là vẻ trầm ổn chỉnh tề, nay lại thêm vài phần lãng đãng tiêu sái.
Cô không vội hỏi chuyện điều tra về Lục Tẫn.
Đợi đến khi phục vụ mang cà phê tới, Kinh Tộ Nguyên uống một ngụm, chậm rãi mở miệng:
"Cái tên Lục Tẫn không có bất kỳ ghi chép nào."
Từ Dĩ Dạng khựng lại, hỏi cậu ta: "Ý anh là sao?"
Kinh Tộ Nguyên nói: "Có lẽ không phải tên thật của cậu ta, hoặc có thể là tên thật, nhưng các ghi chép xuất nhập cảnh liên quan đến tên thật đã bị ai đó xóa sạch, cho nên anh tra lâu như vậy cũng không ra."
Không phải tên thật sao?
Từ Dĩ Dạng cẩn thận nhớ lại.
Trong ký ức, tất cả mọi người đều gọi cậu là Lục Tẫn, ngay cả Lục Lan cũng gọi cậu "A Tẫn". Nếu cái tên này không phải của cậu, thì cô hoàn toàn không biết cậu có tên nào khác.
Lúc này cô mới nhận ra, Lục Tẫn giấu quá sâu, không chỉ quá khứ của cậu cô không rõ, ngay cả tên cũng không biết.
Kinh Tộ Nguyên hỏi: "Em có biết cậu ta dùng tên nào khác không?"
"Không biết..." Từ Dĩ Dạng lắc đầu, sau đó như nhớ ra gì, do dự nói:
"Hình như trước đây tôi từng nghe ai đó gọi cậu ta là Theo? Không biết có nghe nhầm không."
Cái tên này cô chỉ nghe đúng một lần, là đêm hôm Lục Lan rời đi.
Hôm đó Lục Tẫn nhận một cuộc gọi không có ghi chú tên.
Khi đó cô ở ngay bên cạnh, nghe thấy đầu dây bên kia gọi một tiếng "Theo", sau đó Lục Tẫn liền tự nhiên xoay hướng nghe điện thoại đi.
Cậu không tránh cô để nghe điện, đầu dây bên kia chậm rãi nói, cậu cũng thong thả trả lời, nội dung cuộc trò chuyện cũng chẳng có gì đặc biệt, cô chỉ nhớ cái tên đó.
Từ Dĩ Dạng: "Nhưng tôi không chắc có nhớ nhầm phát âm không, vì chỉ nghe đúng một lần."
"Theo?"
Kinh Tộ Nguyên mơ hồ cảm thấy cái tên này rất quen, nhưng người tên như vậy cũng nhiều, tạm thời gác lại, gật đầu với cô:
"Được, anh biết rồi, đợi một thời gian tra ra sẽ nói cho em."
Từ Dĩ Dạng gật đầu:
"Thật ra tôi chỉ muốn biết cậu ta có từng về nước trước đây không, những chuyện khác không quan trọng lắm."
Cô chỉ thoáng có ý nghĩ rằng Lục Tẫn đã quen biết cô từ trước, nên mới muốn tra. Dù không tra được cũng chẳng sao.
Chẳng bao lâu nữa cô sẽ rời đi, sau này cũng chẳng liên quan gì nhiều đến cậu. Chỉ là, nếu chuyện này không được rõ ràng, trước khi quên được cậu, sẽ mãi là cái gai trong lòng cô.
Kinh Tộ Nguyên bật cười, dịu giọng trấn an:
"Không sao. Anh đã hứa giúp em thì nhất định sẽ cố gắng, đây là nguyên tắc nghề nghiệp của luật sư. Nếu đến cái này cũng không làm được, sau này còn ai dám thuê anh nữa."
Từ Dĩ Dạng khẽ cười, đôi mắt cong cong như trăng non, nhìn cậu ta mà nói:
"Không làm được cũng chẳng sao, luật sư đâu có trách nhiệm làm thám tử tư."
"Anh gọi là thu thập chứng cứ."
Bầu không khí giữa hai người dần thoải mái.
Kinh Tộ Nguyên ngắm nhìn cô vén mái tóc dài ra sau tai, lộ ra vành tai ửng hồng và gương mặt xinh đẹp nghiêng nghiêng, trong lòng thoáng rung động.
"Từ Dĩ Dạng."
"Ừm?" Từ Dĩ Dạng ngơ ngác nhìn cậu ta.
Kinh Tộ Nguyên rất ít khi gọi cô bằng cả họ tên.
Lúc này chàng trai nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, cười rồi đưa tay gõ nhẹ lên trán trắng trẻo của cô, nửa đùa nửa thật:
"Em nói xem, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi, tại sao em lúc nào cũng khách khí với anh vậy?"
Bị bất ngờ chạm nhẹ vào trán, Từ Dĩ Dạng bởi vì hành động chưa từng có này, trong lòng thoáng qua một cảm giác vi diệu.
Không biết từ lúc nào, Kinh Tộ Nguyên dường như đã có chút khác.
Nhưng nhìn kỹ, lại thấy cũng giống như trước, chẳng có gì đổi thay.
Từ Dĩ Dạng tiếp lời đùa của cậu ta:
"Anh giúp tôi nhiều thế, chẳng lẽ tôi không nói lời cảm ơn nào sao?"
Kinh Tộ Nguyên thu tay, đặt lên ghế bên cạnh, có chút lúng túng:
"Nói vậy cũng đúng."
"Cho nên nói cảm ơn là đương nhiên rồi."
"Được, nhưng nói ít thôi."
Từ Dĩ Dạng mỉm cười, lại cầm tách cà phê lên, cúi mắt uống một ngụm, vị đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi.
Đó là hương vị cô thích.
Hai người ngồi thêm một lúc, Kinh Tộ Nguyên nhận được điện thoại từ văn phòng, nói có việc cần cậu ta tự mình quay lại xử lý.
"Anh đưa em về."
Từ Dĩ Dạng lắc đầu:
"Không cần, hôm nay tôi không về ký túc, tôi phải về nhà một chuyến."
Bất ngờ mà Lục Tẫn nói trước đó, hẳn là tro cốt của mẹ đã được đưa về, nên hôm nay cô phải về một chuyến.
Đợi lấy tro cốt của mẹ, cô sẽ dùng đồ giả thay thế.
Kinh Tộ Nguyên nhận áo khoác từ tay người phục vụ, dặn cô:
"Được, vậy trên đường chú ý an toàn, có việc thì liên lạc với anh."
"Ừm." Từ Dĩ Dạng gật đầu.
Chờ Kinh Tộ Nguyên đi khỏi, cô mới gọi điện cho bà ngoại, hỏi chuyện dọn dẹp đến đâu rồi.
Cô đã hoàn toàn thất vọng với Lạc Lâm, đợi cô cùng bà ngoại đi rồi, ở căn nhà cũ của Hà Xuyên chỉ còn mình ông ta ở lại, cũng vừa khéo. Xét đến chân tay ông ta giờ không tiện, cô cũng đã sắp xếp sẵn cho ông ta một người chăm sóc.
Trong vài năm tới, cô sẽ không quay lại nữa.
Nghe bà ngoại nói đã gần xong, gương mặt trắng trẻo của cô nở nụ cười nhạt, nhỏ giọng dặn bà nhớ mang thuốc rồi mới cúp máy.
Rời khỏi quán cà phê, Từ Dĩ Dạng tìm một chỗ, mở định vị trên chiếc điện thoại khác.
Nhưng lần này ngoài dự liệu của cô.
Cô lại không nhận được tin nhắn nào từ Lục Tẫn.
Một tin cũng không có.

Bình Luận

0 Thảo luận