"Chị, còn nhớ không? Trước đây chị cũng từng băng bó cho anh như thế này." Lục Tẫn cúi đầu cắn vạt áo, giọng nói có chút mơ hồ.
Từ Dĩ Dạng thoáng khựng tay, nhớ ra rồi.
Trước đây quả thật cô từng băng bó tay cho anh.
"Quên rồi." Cô không quay đầu, đáp lại.
Anh cũng chẳng bận tâm cô có thật sự quên hay không, mỉm cười nói: "Lúc đó chị có biết anh đang nghĩ gì không?"
Từ Dĩ Dạng không đáp, tỏ vẻ hoàn toàn không để tâm.
Anh nói: "Nghĩ, nếu có một ngày, chị biết được bộ mặt thật của anh, liệu có cầm dao đâm vào ngực anh không."
Anh thực sự đã từng rất mong chờ, mong chờ cô nhìn thấy nỗi nhớ anh giấu suốt bao năm, mong chờ mình giống như con bướm bị xuyên thủng, phơi khô làm tiêu bản, trở thành tác phẩm duy nhất và cũng là hài lòng nhất trong tay cô.
Nhưng sự việc chẳng như mong muốn.
Giờ đây trong mắt anh lộ ra vài phần tiếc nuối, chồng chập lên chính mình của một khoảnh khắc trong quá khứ, gương mặt tái nhợt sâu thẳm mơ hồ như sương.
"Biến t/h/á/i."
Vòng eo bị tránh đi vết thương mà bị ấn mạnh một cái, cơn đau kèm theo giọng nói của người phụ nữ kéo anh từ quá khứ trở về thực tại.
Anh nhìn gương mặt đoan chính trước mắt, bật cười.
Từ Dĩ Dạng thu dọn hòm thuốc, thấy anh cười kỳ lạ: "Cười cái gì?"
"Không có gì." Anh lắc đầu.
Từ Dĩ Dạng đem hòm thuốc cất về chỗ cũ, xoay người thì phát hiện anh vẫn còn ngồi trên sofa, lập tức có chút bất mãn mà bước đến: "Không phải nói băng bó xong thì đi sao?"
Cô vừa đến gần, cổ tay liền bị anh nắm lấy, không kịp đề phòng bị kéo ngã xuống sofa.
Anh cúi người chống trước mặt cô, trong đôi mắt đen nhánh phản chiếu rõ ràng gương mặt hoảng hốt của cô.
Tim cô chợt hoảng, đưa tay đẩy anh: "Lục Tẫn, cậu làm gì đó!"
Lục Tẫn nghiêm túc: "Chị, anh muốn cảm ơn chị."
Từ Dĩ Dạng lập tức cự tuyệt: "Không cần, tôi không cần cảm ơn."
"Nhưng nếu không cảm ơn chị, anh sẽ không ngủ được." Trên gương mặt tuấn mỹ của anh hiện lên vẻ ủy khuất giả tạo, như một người trung thực có ơn tất báo.
Từ Dĩ Dạng bị anh làm phiền đến phát bực: "Được, vậy cậu mau cảm ơn đi, cảm ơn xong thì buông tôi ra."
"Được." Anh nở nụ cười rạng rỡ, đôi môi đỏ chậm rãi mấp máy: "Có điều bây giờ anh chẳng có gì, chỉ có một thân xác tặng chị chơi đùa."
Không... không đúng...
Từ Dĩ Dạng khựng lại một chút, rồi con ngươi run lên định mở miệng.
Anh dường như không muốn nghe cô từ chối, nghiêng đầu chặn môi cô, lưỡi nhẹ lướt vào môi cô, l/i/ế/m mơn hàm răng đều tăm tắp, làn da đè lên người cô nóng rực.
Thân hình nguy hiểm cùng nhiệt độ bỏng rẫy của anh khiến tay cô không biết đặt ở đâu, dường như đặt chỗ nào cũng nóng đến giật mình.
Hơn nữa trên người anh còn có vết thương vừa băng bó, cô theo bản năng không muốn làm vỡ ra, hai tay càng không biết nên đặt đâu.
Sự do dự ấy cho Lục Tẫn cơ hội, anh hôn như một con chó lông xù to lớn ướt át quấn riết, đem hơi thở nóng bỏng phủ khắp người cô.
Anh biết hôn cô thế nào thì cô sẽ thấy dễ chịu, biết tư thế và lực đạo ra sao thì mắt cô sẽ đẫm lệ. Anh quá quen thuộc với cô, dẫu đã xa cách vài năm, những thói quen ấy vẫn không hề thay đổi.
Dần dần, Từ Dĩ Dạng phát hiện mình không còn chút sức lực, cả người mềm nhũn đến kinh ngạc. Biết là đẩy không ra, cô bèn buông xuôi.
Tưởng rằng anh chỉ hôn một lúc rồi sẽ buông, nào ngờ anh lại được một tấc lại muốn tiến thêm một thước, bóp cằm cô dụ dỗ như dỗ dành: "Chị ơi, há miệng, thè lưỡi ra."
Mặt Từ Dĩ Dạng bỗng đâu cũng nóng lên, nghiến chặt răng không cho anh vào.
"Chị ơi." Anh quấn lấy, l/i/ế/m lấy, gọi mãi không ngừng.
Cuối cùng Từ Dĩ Dạng không chịu nổi nữa, há miệng định quát anh im đi.
Thế nhưng vừa nhận ra khe răng cô nới lỏng, đôi mắt anh lập tức sáng rực, không cho cô lấy một cơ hội lên tiếng, thẳng thừng xông lưỡi vào.
Không biết anh có phải đang sốt hay không, ngay cả lưỡi cũng nóng bỏng.
Từ Dĩ Dạng bị anh làm nóng đến phát mềm, khẽ rên dùng lưỡi đẩy lại anh đang xâm phạm.
Anh lại lầm tưởng cô chủ động hôn đáp, cuồng nhiệt và sâu tình mà mút lấy môi cô, lưu luyến xoay chuyển.
Dưới thế công của anh, thân thể vốn đã vô lực của Từ Dĩ Dạng càng thêm mềm nhũn như trôi nổi trong nước, hai tay không kìm được mà vòng lấy cổ anh, ngẩng đầu mơ màng đáp lại.
Có lẽ vì trong phòng không bật điều hòa, cả hai đều nóng đến thở dốc, cô còn nếm thấy vị mồ hôi nóng, cùng tiếng thở trầm thấp cực thấp của anh.
"Chị nóng quá, chúng ta cởi ra được không? Anh muốn cảm ơn chị kỹ hơn." Anh mơ hồ nói trên môi, nhưng tay thì đã vô sỉ cởi phăng chiếc áo thun.
Lúc này, gò má Từ Dĩ Dạng ửng hồng, hơi thở dồn dập như sóng, chiếc cổ mảnh trắng ngẩng lên, trên người chỉ còn lại một chiếc nội y trắng viền ren vô vết.
Một mảng trắng mịn như tuyết đập vào mắt anh, như những cánh tuyết hỗn loạn giữa mùa đông làm mắt anh mờ đi.
□*□
"Lục Tẫn! Đủ rồi, tôi... tôi không cần cảm ơn nữa."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=96]
Bị l/i/ế/m ướt đẫm, cô hoảng loạn đưa tay đẩy mặt anh, lại bị anh ngẩng lên nhìn một cái, rồi ép giữ eo cô.
"Suỵt...!" Môi anh đỏ tươi, mơ hồ cong lên.
"Chị đừng động, lát nữa sẽ rất dễ chịu."
Mi mắt anh cụp xuống khẽ khàng, ánh mắt từng tấc từng tấc trượt xuống, cuối cùng dừng lại ở rốn cô đang căng chặt đáng yêu.
Như một giọt nước nhỏ, hình dạng đặc biệt đẹp.
Anh cúi đầu xuống, hôn vào rốn cô, hơi thở phả lên làn da yếu ớt khiến cả người cô căng chặt, nhuộm một lớp đỏ nhàn nhạt.
"Ha..." Cô ngẩng mắt, đồng tử run rẩy nhìn chằm chằm trần nhà, ngón tay mảnh mai chầm chậm bấu lấy mái tóc đen cứng của anh, dẫu cắn chặt môi dưới, vẫn bật ra một tiếng thở mềm mại.
Dù yếu ớt đến đâu, Lục Tẫn cũng nghe thấy.
Đợi đến khi cô hoàn toàn mềm nhũn, co rút như co giật mà nắm chặt lấy vỏ sofa, anh mới ngẩng mặt: "Chị ơi, thấy không, chị cũng muốn."
Lần này cô chẳng thốt nên lời.
Cô đã hai mươi sáu, hai mươi bảy, tuy chưa từng có người đàn ông khác, nhưng về bản chất cũng là một phụ nữ bình thường, những ham muốn đáng có đều có.
Giờ đây có một chàng trai trẻ tuấn mỹ tận tình lấy lòng ngay trước mặt, lý trí bảo cô nên cự tuyệt, nhưng thân thể lại thích đến mức chẳng nói nổi.
Đáng c/h/ế/t, đúng là mê ngoại hình.
Lục Tẫn điều chỉnh tư thế cho cô, cánh tay rắn chắc nâng hai chân thon dài của cô lên, quỳ trước mặt mà chưa vội xâm nhập, chỉ lặng lẽ thưởng ngoạn.
Từ Dĩ Dạng thở dốc, đôi mắt mờ mịt cụp xuống, thấy cằm anh còn vương nước, môi đỏ lấp lánh, đuôi mắt ửng hồng, cả người như tẩm mật tỏa ra mùi vị tình d/ụ/c.
Nhận ra ánh nhìn của cô, anh nâng mi mắt, mỉm cười nhìn cô: "Chị và anh mới là hợp nhất."
Lời vừa dứt, anh cúi xuống.
Cảm giác căng đầy lâu rồi chưa có khiến cô mất kiểm soát kêu thành tiếng, mà đây mới chỉ là khởi đầu.
Thanh niên vừa ngoài đôi mươi tràn đầy tinh lực, chịu không nổi chút mồi nhử nào, anh sung sướng đến mức mắt trắng dã, gân xanh trên cổ kéo dài xuống cánh tay và ngực, không thỏa mãn với những sự thăm dò vội vã, bắt đầu ra sức thúc mạnh mẽ.
Từ Dĩ Dạng hoàn toàn chịu đựng không nổi, hai tay quơ loạn bên cạnh, muốn nắm lấy cái gì đó giữ vững thân thể.
Anh vô tình hay hữu ý dẫn dắt tay cô đặt lên cánh tay mình.
Quả nhiên cô nắm chặt rồi không buông.
Khuôn mặt đỏ bừng của anh thoáng lộ nụ cười, ôm eo xoay người, để cô ngồi lên trên.
□*□
Đêm ấy cả hai dường như quên hết tất cả, ga giường bị thấm ướt đến mức chẳng thể nằm, anh bế cô ra phòng khách cho uống ít nước, lại tiếp tục trên sofa.
Một đêm buông thả, khiến sáng hôm sau cô suýt không dậy nổi.
Đêm qua mưa bão suốt đêm, hôm nay mây dày nặng nề, trời âm u.
Từ Dĩ Dạng thay quần áo xong, búi tóc đứng trước gương tô son.
Lục Tẫn xuất hiện phía sau, dẫu mặc đồ rộng rãi tùy ý, cũng không che được dáng vóc ưu việt.
Anh ôm cô từ sau lưng, cúi người đặt cằm lên vai cô, ngẩng mi chăm chú nhìn gương phản chiếu hai người: "Chị hôm nay không phải nghỉ sao?"
Từ Dĩ Dạng không nhìn anh, chỉ tìm màu son mình thích, cũng chẳng đáp.
"Hừ... vừa nhắc váy liền không để ý đến anh nữa." Hàng mi đen dài cụp xuống, trên gương mặt trắng lạnh phủ bóng tối, toát ra vài phần lãnh đạm mệt mỏi.
Nghe anh than thở, Từ Dĩ Dạng vừa tính toán thời gian vừa trang điểm xong, xoay người đẩy vai anh: "Tránh ra."
Anh bị đẩy, lười biếng dựa cạnh cô.
Đợi cô tìm được thỏi son muốn dùng, vừa mở nắp thì son bị lấy đi, cằm cũng bị ép xoay hướng.
"Cậu làm gì?" Cô ngẩng mặt trừng anh.
Anh cụp mắt, ánh nhìn chuyên chú rơi trên môi cô, chậm rãi tô son: "Đừng động, để anh tô cho chị."
Từ Dĩ Dạng không nhúc nhích nữa, dù sao anh cũng đã ra tay rồi.
Kỹ thuật tô son của anh vụng về, nhưng rất nghiêm túc, hẳn là từng để ý cô trang điểm.
Khóe mắt Từ Dĩ Dạng bất giác nhìn bóng dáng anh trong gương.
Phải thừa nhận, xương mặt anh thật sự quá đẹp, không ở trên giường thì cái vẻ lạnh nhạt khó gần này khiến người ta cảm thấy anh là đóa hoa cao ngạo khó chạm.
Thực tế thì, lên giường anh vừa d/â/m đãng, vừa không có giới hạn.
Đúng là phí hoài gương mặt và cơ thể này.
Đang lúc cô nghĩ ngợi, trước mặt Lục Tẫn bỗng cúi đầu cắn môi vừa tô son của cô.
"Xì! Lục Tẫn, cậu bị bệnh hả?" Cô hít ngược một hơi lạnh.
Anh nâng đôi mắt câu người, mỉm cười nhìn cô, mút môi cô: "Chị còn nhìn anh bằng ánh mắt đó, lát nữa anh sẽ không nhịn được đâu."
Thì ra anh luôn biết cô đang nhìn anh.
Mặt Từ Dĩ Dạng hiếm hoi đỏ lên: "Buông ra."
Cô gắng gượng bình tĩnh đẩy anh.
Chưa kịp ra khỏi phòng tắm, lại bị anh kéo ép lên tường.
"Làm... làm gì? Tôi phải ra ngoài rồi." Từ Dĩ Dạng không dám nhìn anh, hễ nhìn là sẽ nhớ đến tối qua.
Anh thực sự quá điên cuồng.
Mà cô còn chẳng hiểu sao mình lại mê muội sắc d/ụ/c đến mức làm với anh cả đêm, lại còn không dùng bao. Tuy rằng anh giữ được chút phẩm hạnh, đều làm ở ngoài, nhưng cô vẫn thấy lo.
"Chị, bây giờ chúng ta là quan hệ gì?" Anh dùng chóp mũi khẽ cọ gò má cô, nhẹ nhàng hỏi, trong mắt ánh lên tia tối.
Từ sáng tỉnh dậy, điều cô sợ nghe nhất chính là câu này. May là anh chưa từng nhắc, cô cũng giả vờ như trước kia, không dám mở lời.
Giờ bất ngờ nghe anh hỏi vậy, cả người cô dựng đứng lông tơ.
"Chị sẽ không phải kiểu vừa mặc quần lên đã chối bỏ người, đúng không?" Anh đôi mắt đen nhánh nhìn chằm chằm cô.
Từ Dĩ Dạng hoàn toàn không nghi ngờ, nếu cô gật đầu, tiếp theo anh sẽ ép cô ngay tại chỗ như tối qua, cho đến khi cô gật đầu mới thôi.
Thật ra tối qua bản thân không hề từ chối, ngay cả chính cô cũng thấy kinh ngạc.
Cô hình như chưa từng ghét Lục Tẫn, cho nên lúc này cần tìm nơi để bình tĩnh.
"Tôi sẽ suy nghĩ." Từ Dĩ Dạng không lập tức từ chối, ngẩng mắt trong sáng nhìn anh: "Tôi cần bình tĩnh một ngày, đợi tôi về rồi nói với cậu."
Lục Tẫn mỉm cười nhạt, ánh mắt ẩm ướt lạnh lẽo cúi nhìn cô: "Chị, anh sẽ ngoan ngoãn đợi ở nhà, chị thật sự sẽ trở về, không nhân cơ hội bỏ đi đúng không?"
Bị chạm đúng tâm tư, cô có chút chột dạ chớp mi: "Sẽ trở về."
Anh lặng im hồi lâu, chậm rãi buông tay: "Được."
Từ Dĩ Dạng gần như bay ra khỏi phòng tắm, cầm túi liền đi ra ngoài.
Lục Tẫn lười biếng dựa cách đó không xa, mắt không rời bóng lưng cô rời nhà bình tĩnh.
Cho đến khi cửa khép lại vang lên.
Anh cúi mắt, nhìn son còn vương trên ngón tay, không chút biểu cảm đưa lên môi, dùng đầu lưỡi đỏ l/i/ế/m sạch.
Căn phòng trống trải dị thường.
Anh đứng bên cửa sổ nhìn xuống, ngắm bóng dáng quen thuộc xuất hiện trên con đường nhỏ dưới khu.
Ánh mắt Lục Tẫn dán chặt lấy bóng lưng ấy, mê luyến từ đuôi mắt chậm rãi dâng lên, môi mỏng đỏ sẫm nở nụ cười.
Tối qua cùng cô rất vui vẻ.
Cho đến khi một cuộc gọi quen thuộc tới.
Anh cúi mắt nhìn, dừng vài giây mới lướt ngón tay nhận.
Giọng khàn khàn của Trần Trường Tấn vang lên từ điện thoại: "Thế nào, cách theo đuổi vợ mà tôi dạy, dùng thấy cũng được chứ?"
Lục Tẫn tựa bên cửa sổ, đưa tay vuốt lớp kính trong suốt không trả lời.
Giả ngoan, giả đáng thương, quyến rũ cô, từng cái riêng rẽ đều vô dụng, nhưng gộp lại thì hiệu quả bất ngờ. Biết sớm như vậy thì anh đã chẳng phải thủ tiết mấy năm nay, khi đó đáng lẽ nên theo đến Milan.
Mấy năm trước anh còn thảm hơn, suýt nữa thì c/h/ế/t.
Trần Trường Tấn vẫn không nhận được hồi đáp từ anh, hỏi mấy lần, anh mới lười biếng mở miệng: "Cảm ơn."
Trần Trường Tấn lấy làm lạ: "Cuối cùng cũng từ miệng cậu nghe được một câu cảm ơn, nếu người bên nhà họ Liên kia cũng chịu nghe tôi, có lẽ còn kết hôn sớm hơn tôi rồi."
Lục Tẫn dõi theo bóng lưng kia biến mất, rất lâu vẫn chưa thu lại ánh nhìn, đáp lại cũng hờ hững như nhau: "Không giống."
Là không giống, đó là hai người.
Chỉ là, như anh nói rất dễ dùng, chị gái có tính thú với anh, mặc dù "tính" không phải "hứng", nhưng chung quy vẫn cùng một cách phát âm.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận