Anh hôn quá lâu, Từ Dĩ Dạng mềm nhũn khẽ rên, hai tay níu chặt lấy vải áo trên vai anh, muốn gỡ anh ra.
Anh khá ngoan ngoãn mà lùi lại, đầu lưỡi đỏ sẫm từ đôi môi hơi khép hờ của cô vươn ra, cố ý l/i/ế/m đi sợi bạc trong suốt đang vương nơi môi dưới, ánh mắt nhìn cô toàn là dụ hoặc mê người.
"Chị tàn nhẫn quá, còn cắn ra m/á/u rồi."
"Cậu..." Từ Dĩ Dạng bị anh trêu chọc đến mức sống lưng dâng trào dòng điện, mặt đỏ bừng: "Đồ biến t/h/á/i."
"Chị mắng người lúc nào cũng đáng yêu thế." Anh cúi đầu, lại muốn hôn tiếp.
Dù sao cũng đang ở ngoài, Từ Dĩ Dạng sợ bị người ta nhìn thấy, giơ tay tát anh một cái, đẩy anh ra rồi xoay người chạy về.
Trên đường, cô căn bản không dám quay đầu, nín thở chạy thẳng về nhà.
Người bảo mẫu còn đang trong đại sảnh, thấy cô bỗng một mình quay về, ngạc nhiên hỏi Lục Tẫn đâu.
"Cậu ấy đi cùng mấy bạn khác rồi." Từ Dĩ Dạng tức tối mím môi, đầu lưỡi dường như vẫn còn vương mùi m/á/u tanh.
Cô gạt bỏ ý nghĩ trong đầu, hỏi người giúp việc bà ngoại ở đâu, biết được bà vẫn còn trên lầu, cô liền đi lên.
Người già dễ buồn ngủ, lúc cô lên đến nơi thì bà ngoại đã ngủ trưa rồi.
Từ Dĩ Dạng nhìn bà ngoại, lại nghĩ đến Lục Tẫn.
Ba của Lục Tẫn chính là người mà ông bà ngoại không đồng ý nên mới tách khỏi mẹ, vì vậy nếu thật sự anh muốn báo thù cô, như anh nói sẽ có vô số thủ đoạn, chứ không phải như bây giờ cứ quấn lấy bên cạnh.
Vậy là bởi vì anh yêu sao?
Trong lòng cô tức khắc dâng lên một cảm giác không nói nổi, chua xót như vừa cắn một lát chanh mới gọt.
Lục Tẫn không đến nữa, Từ Dĩ Dạng ở lại Hà Xuyên, chờ khi xác nhận bà ngoại kiểm tra sức khỏe không có gì đáng ngại rồi mới xin nghỉ kết thúc, quay về Kinh Thị.
Ban đầu cô định đưa bà ngoại cùng đi Kinh Thị, nhưng bà không muốn rời đi. Kinh Thị ra cửa là xe cộ nườm nượp, sao thoải mái được như ở trấn nhỏ, thế là cô cũng không ép, chỉ dặn người giúp việc có chuyện gì nhất định phải gọi điện ngay.
Ngày trở lại làm việc, mọi thứ vẫn như cũ, chỉ khác là ngày đầu tiên đi làm, vào giờ nghỉ trưa đột nhiên có người gửi đến một bó hoa thật lớn, đặt trong văn phòng cô.
Cô chịu ánh mắt hâm mộ của đồng nghiệp, gỡ tấm thiệp gắn trên hoa xuống, vài nét chữ phóng khoáng thanh tú lại cứng cỏi, cô vừa nhìn đã nhận ra ngay.
Là Lục Tẫn gửi.
Từ Dĩ Dạng nhìn bó hoa thật lớn này, bỏ thì tiếc nhận thì không muốn, cuối cùng cứ mặc nó nằm trong tủ.
Nhưng cô ngồi một lát, lại nghĩ đến vết thương trước đó của anh, không biết giờ ra sao rồi?
Đến khi nhận ra thì bản thân đã tra danh thiếp mà trợ lý đưa hôm phỏng vấn, nhập số điện thoại của Lục Tẫn vào máy.
Nhìn thấy ảnh đại diện và tên hiển thị, tay cô bỗng run lên.
Anh không đổi số, ảnh đại diện và tên đều là từ mấy năm trước.
Từ Dĩ Dạng nhìn chằm chằm vào hình, do dự mấy giây, cuối cùng vẫn bấm gửi.
Bên kia dường như cài sẵn, vừa gửi là thông qua.
Cô nhanh chóng gõ ra một đoạn dài rồi gửi đi, sau đó chờ anh trả lời.
"Đối phương đang nhập" sáng lên rất lâu, Lục Tẫn mới gửi qua một đoạn ghi âm ba mươi giây.
Cô muốn nghe anh nói gì, mím môi nhấn mở, giọng nam khàn khàn quyến rũ vang lên, ngái ngủ như vừa tỉnh, lại quấn lấy một tầng hơi thở ám muội mỏng manh.
Quá gợi tình.
Từ Dĩ Dạng nghe mà tai nóng ran, vô cớ chột dạ ngẩng đầu nhìn ra cửa.
Không có ai, âm thanh hẳn cũng chưa truyền ra ngoài.
Cô vội thoát khỏi giao diện, cắn môi dưới, lại gõ mấy chữ gửi qua.
[.:Gõ chữ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=95]
Không tiện.]
Đối phương lại mất khá lâu mới chậm rãi trả lời.
[lu: Chị, anh đang bận.]
Anh có gì để bận chứ?
Từ Dĩ Dạng muốn hỏi vết thương đã đỡ hơn chưa, nhưng gõ lộn xộn nhiều đoạn rồi vẫn xóa, cuối cùng chỉ gửi qua câu khô khốc: Đang làm gì?
Gửi đi liền hối hận, muốn rút lại thì đã muộn.
Lần này Lục Tẫn đáp rất nhanh, nhưng chỉ là một tấm ảnh.
Từ Dĩ Dạng phóng to nhìn mấy lần, vừa mới nhận ra đó là gì, cửa bỗng vang lên tiếng gõ.
"Chị Dĩ Dạng, em vào nhé."
Điện thoại trong tay cô lập tức rơi xuống đất. Từ Dĩ Dạng vội vàng cúi nhặt, sợ chỉ chậm một nhịp sẽ bị người ta phát hiện tấm ảnh.
Tiểu Miễu đẩy cửa bước vào, thấy cô vừa ngồi thẳng lên, con ngươi run rẩy nhìn ra cửa, mặt hơi đỏ.
Tiểu Miễu nghi hoặc tiến lên: "Chị Dĩ Dạng, chị sao vậy, sao mặt đỏ thế?"
"Không, không có gì." Từ Dĩ Dạng bình tĩnh lấy tay che điện thoại.
"À, video này đã chỉnh sửa xong, đã gửi cho chị rồi. Đây nữa, tài liệu mới bên trên đưa xuống, cần chị xem qua." Tiểu Miễu đặt tập tài liệu lên bàn làm việc.
Từ Dĩ Dạng nhận lấy, ra vẻ thản nhiên: "Ừ, chị biết rồi."
Trước khi đi, Tiểu Miễu không nhịn được nhìn đôi mắt đỏ ươn ướt của cô: "Chị Dĩ Dạng, đừng bận quá, cũng nên nghỉ ngơi chút."
Từ Dĩ Dạng là người cô ấy từng thấy cố gắng nhất, hồi đầu khi mới được điều xuống, có không ít người ngấm ngầm bàn tán, cho rằng cô là họ hàng của lãnh đạo. Về sau thấy cô trẻ đẹp, lại có người đổi giọng đàm tiếu.
Nhưng dần dần họ nhận ra, Từ Dĩ Dạng thật sự đủ xuất sắc và nỗ lực gấp nhiều lần người khác, mới được công ty sắp xếp vị trí này.
Giờ đây, nhóm bốn ai nấy đều khâm phục cô, nên Tiểu Miễu mới không nhịn được khuyên.
Trong lòng Từ Dĩ Dạng thoáng ấm, mỉm cười gật đầu: "Cảm ơn."
"Vâng." Tiểu Miễu kéo cửa đi ra.
Chờ Tiểu Miễu đi rồi, Từ Dĩ Dạng mở điện thoại, nhìn tấm ảnh đang nằm trong khung chat giữa hai người, rồi bấm xóa.
Còn anh bận gì, Từ Dĩ Dạng nhớ đến chuyện từ rất lâu trước đây, lúc ấy cô còn đang đi học, anh cũng từng gửi qua thứ tương tự.
Chỉ là khi đó so với bây giờ còn táo bạo hơn, hiện tại hình như đã thu liễm lại đôi chút.
Từ Dĩ Dạng tắt máy, bắt đầu xử lý tài liệu.
Nhưng trong công việc, trong đầu cô luôn không nhịn được hiện lên hình ảnh những thứ anh từng gửi, toàn bộ suy nghĩ đều bị chiếm hết.
Cuối cùng cũng chịu đựng được đến giờ tan tầm.
Dạo này công ty không bận rộn như trước, nên cô cũng không tăng ca.
Thang máy dừng ở hành lang, cô từ trong đi ra, vừa rẽ qua góc đã thấy một bóng dáng cao gầy dựa nơi cầu thang thoát hiểm.
Từ Dĩ Dạng giật mình lùi lại một bước, nhìn rõ rồi buột miệng: "Lục Tẫn?"
Anh như không nghe thấy, bất động tựa vào lan can.
Từ Dĩ Dạng tưởng anh xảy ra chuyện, vội đến đỡ, lại ngửi thấy mùi rượu nhè nhẹ.
"Lục Tẫn, tỉnh lại đi." Cô vỗ mặt anh, đến khi khuôn mặt trắng ngần bị vỗ đỏ, anh mới chậm rãi mở mắt.
Anh ngơ ngác nhìn cô, trong mắt phủ đầy men say mông lung: "Chị?"
"Cuối cùng cũng tỉnh rồi, cậu vừa rồi chẳng phải đang..." Cô nghĩ đến chuyện tấm ảnh lúc trưa, liền nuốt lời lại: "Sao lại ở đây?"
"Chiều nay bạn anh đính hôn, mời anh đi xem lễ phục đính hôn, anh uống vài chén, nhớ chị nên đến đây." Lục Tẫn ánh mắt triền miên nhìn cô, khóe môi khẽ cong, dựa vào lan can.
Từ Dĩ Dạng nhíu mày, định mở miệng.
Lục Tẫn bất ngờ vòng tay sau lưng ôm eo cô, cúi đầu đặt mí mắt nóng rực lên vai cô, khẽ thì thầm: "Thật sự rất nhớ, rất rất nhớ. Từ Dĩ Dạng, anh thật sự nhớ chị, anh đã nhớ suốt ba năm rồi."
"Ảnh anh gửi cho chị vừa rồi, chị cũng không trả lời anh, chẳng quan tâm anh chút nào."
Tay đang nâng lên của Từ Dĩ Dạng khựng lại, nhìn Lục Tẫn đang ôm mình, bỗng không biết phải đáp thế nào.
Lục Tẫn cũng không cần cô trả lời: "Chị biết không? Ba năm nay anh luôn muốn đi tìm chị, bắt lấy chị, giam cầm chị, để thế giới của chị chỉ có anh. Nhưng khi anh định làm, lại nhớ đến ánh mắt chị nhìn anh hôm ấy, khi không cần anh nữa."
Ba năm này, anh từng mơ vô số lần, cô hận anh, ghét anh, thậm chí sợ anh. Những ánh mắt ấy như hồn ma quấn lấy, luôn hiện trong cuộc sống anh, hành hạ lý trí mong manh của anh.
Nếu cô không trở về, anh nhất định sẽ phát điên.
Như lời đã nói, đến Milana bắt cô, giống như mẹ anh với người đàn ông kia, nhốt vào gác mái, nhốt trong căn phòng tối, cho đến khi một bên c/h/ế/t đi.
Mà nay cô đã quay lại, anh thử làm người bình thường, nén lại sự khao khát thể xác với cô nhưng sao vẫn không được.
"Từ Dĩ Dạng, rốt cuộc, phải làm sao... rốt cuộc phải làm sao chị mới chịu nhìn anh, không cầu chị ngay lập tức yêu anh, chỉ cần... chỉ cần coi anh như bạn bè bình thường, hoặc đối xử như em trai từng có." Anh khẽ dụi vào vai cô.
Từ Dĩ Dạng dường như cảm thấy một giọt lệ nóng rơi xuống vai, thấm vào da thịt sau lưng, nơi bị nước mắt thiêu đốt lên cơn đau rát.
Cô từng thấy vô số lần Lục Tẫn rơi lệ khi động tình, nhưng chưa từng thấy anh khóc yếu ớt và đáng thương đến vậy, bàn tay nâng lên rồi chậm rãi buông xuống.
Thanh niên cao lớn dựa vai cô nói xong, không nhận được hồi đáp nào, cũng im lặng. Trong hành lang tối bỗng trở nên yên ắng, yên ắng đến mức chỉ còn tiếng hít thở của hai người.
Qua một lúc lâu, khi giọt lệ kia khô đi, Từ Dĩ Dạng mới tìm lại được giọng run khẽ: "Lục Tẫn, cậu say rồi."
"Không." Anh ngẩng mặt, khóe mắt ướt đỏ vẫn chưa khô, ánh mắt tỉnh táo: "Chị nhìn rõ đi, anh không say."
Từ Dĩ Dạng khẽ quay đi: "Không say thì đứng lên."
Lục Tẫn buông ra, cùng cô đứng lên.
Từ Dĩ Dạng xoay người bước ra ngoài, cổ tay bất ngờ bị kéo lại.
Cô ngoái đầu, thấy Lục Tẫn dựa vào tường, một tay ôm thắt lưng, khuôn mặt vừa đỏ hồng nay đã tái nhợt: "Chị, vết thương mấy hôm trước vừa lành, hình như lại rách rồi."
Từ Dĩ Dạng nhìn phần hông anh ôm, nghi ngờ bao nhiêu ngày qua vết thương sớm đã lành, sao có thể nứt lại?
Lục Tẫn khẽ khép mi dài, gương mặt trắng bệch phủ bóng u uất yếu ớt: "Chị có thể đưa anh về băng lại không?"
Từ Dĩ Dạng chưa nghĩ đã từ chối: "Không được, ngoài kia có bệnh viện."
"Anh không muốn đi." Anh lắc đầu: "Chỉ cần băng xong là anh đi."
Chỉ cần băng xong là đi?
Từ Dĩ Dạng nhìn anh đầy nghi ngờ, nhưng trên mặt anh toàn vẻ vô tội. Cuối cùng không muốn giằng co ở hành lang, cô miễn cưỡng gật đầu.
"Chỉ băng xong rồi đi."
"Ừ." Anh mỉm cười, sắc mặt tái nhợt.
Từ Dĩ Dạng đưa anh vào phòng khách, anh như trước ngồi xuống sofa, đợi cô lục tìm hộp thuốc.
Cô tìm được đi đến đưa cho anh.
"Chị có thể giúp anh không?" Anh ngẩng gương mặt tái nhợt dựa vào ghế, làn da lạnh mỏng manh như có thể nhìn xuyên thấy mạch m/á/u yếu ớt bên trong, dù đã là thanh niên nhưng vẫn mang theo nét mong mỏi của thiếu niên.
Từ Dĩ Dạng nhìn gương mặt anh, không nhúc nhích.
Anh nói xong liền tựa vào gần cô, kéo tay cô đặt lên hông, mi dài run run, khẽ nói: "Chị, giúp anh đi, xong anh sẽ đi."
Đã cho anh vào đây rồi, Từ Dĩ Dạng thấy vành tai lộ ra trong mái tóc đen của anh cũng đỏ rực vì đau, liền thuận theo lực anh ngồi xuống bên cạnh.
"Tôi chỉ có thể xử lý đơn giản cho cậu, những thứ khác thì không giúp được." Cô vừa mở hộp thuốc vừa nói bóng gió.
Lục Tẫn nghiêng đầu nhìn bàn tay cô tìm thuốc, khẽ gật trong mắt đen lại vương nụ cười.
Từ Dĩ Dạng lấy thuốc xong, chỉ vào vạt áo anh, vén tóc dài, nói: "Tự kéo lên."
Lục Tẫn ngoan ngoãn làm theo, nghe lời đến bất ngờ.
Từ Dĩ Dạng không khỏi nhìn anh lâu thêm một chút, rồi ánh mắt dừng nơi phần eo lộ ra, lớp cơ mảnh mơ hồ sức mạnh căng chặt, làn da trắng lạnh có một vết dao đỏ rực.
"Cắn chặt đi." Cô kéo vạt áo anh, nhét vào miệng.
Lục Tẫn ngoan ngoãn cắn lấy, cả lồng ngực lộ ra trong không khí, vết thương đỏ tươi lại mơ hồ lan sang nơi khác.
Dung dịch lạnh lẽo chạm vào vết thương, hơi thở anh nặng nề, thân thể run lên.
Từ Dĩ Dạng cố gắng làm ngơ, nhưng bàn tay cầm tăm bông cũng run theo.
Cô chợt nhớ đến những thứ đã thấy trước kia, vừa hay cũng do anh gửi.
Thì ra là cô hiểu nhầm, bức ảnh anh gửi là để cô xem vết thương, chứ không phải khoe cơ ngực với cơ bụng, có lẽ chỉ vô tình giơ lên hơi cao mà thôi?
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận