Từ Dĩ Dạng bị đầu ngón tay cậu lướt qua cái lạnh băng làm cho co rụt lại, trong đôi mắt dài đẹp của cậu mà cô ngước nhìn đã phủ lên một tầng sương mù.
Điên rồi.
Cậu đúng là một kẻ điên bệnh hoạn.
Tại sao lại quấn lấy cô như thế?
Không còn chịu nổi ham muốn chiếm hữu bệnh thái quá mức của cậu, cô mang theo oán hận, há miệng cắn mạnh vào yết hầu chưa kịp bôi thuốc của cậu, hạ một cú cắn c/h/ế/t thật nặng.
Thế nhưng cậu chỉ khẽ hừ một tiếng, ôm lấy cô xoay người nằm xuống giường.
Từ Dĩ Dạng nằm bò trên người cậu mà cắn, cảm nhận được động tác cậu dung túng vuốt ve sau gáy mình, hốc mắt cô bỗng nhiên trào lệ rơi xuống.
Nước mắt như chuỗi hạt ngọc không ngừng nhỏ xuống, thấm ướt cằm cậu.
Lục Tẫn nhận ra cô đang khóc, tay khựng lại, nâng gương mặt đỏ bừng vì khóc của cô lên, không hiểu mà l/i/ế/m đi giọt lệ đang rơi nơi mí mắt cô: "Làm sao lại đột nhiên khóc rồi?"
Từ Dĩ Dạng nghẹn ngào, đôi mắt đẫm lệ chăm chăm nhìn cậu.
"Lục Tẫn, tôi... hận cậu lắm! Sao cậu cứ quấy rầy tôi như vậy!"
"Tôi rốt cuộc đã làm gì? Nếu trước kia cái tát đó làm cậu tổn thương. Bây giờ cậu cứ trả lại gấp bội đi, tôi sẽ không làm gì, tùy cậu hả giận, từ nay về sau chúng ta dứt khoát, ai cũng không nợ ai nữa."
Cậu hôn lấy dòng lệ không ngừng tuôn rơi của cô, chỉ khi cô nói đến "dứt khoát" thì dùng răng cắn mí mắt cô.
Cậu sẽ không cùng cô dứt khoát, sẽ mãi mãi ở bên nhau.
Từ Dĩ Dạng bị cắn đau, từ khóc nghẹn chuyển sang chửi mắng.
Lục Tẫn từ đầu đến cuối một câu cũng không nói.
Đợi đến khi cô khóc mệt, mắng mệt, cậu mới buông cô ra, nhìn chằm chằm đôi mắt sưng đỏ của cô mà hỏi: "Chị thật sự muốn quay về sao?"
"Muốn." Cô cố gắng bình ổn oán khí đối với cậu, nhưng nơi hốc mắt nước mắt vẫn không kìm được rơi xuống.
Chóp mũi cô khóc đến đỏ ửng, mái tóc rối bị nước mắt làm ướt dính bết bên má, trông đáng thương như một con chim non bị mưa dầm, mà trong đáy mắt lại là hận ý đậm đặc.
Cậu chăm chú nhìn cô, tim co thắt, theo bản năng đưa tay che mắt cô.
Hai người không ai nói gì, trong phòng chỉ còn tiếng thở nức nở sau khi cô khóc.
Qua hồi lâu, ngay khi Từ Dĩ Dạng tưởng cậu chỉ hỏi qua loa thì cậu lại mở miệng.
"Vậy chúng ta quay về."
Từ Dĩ Dạng khựng lại, không ngờ cậu lại đồng ý.
Bàn tay che mắt cô dời đi, lộ ra gương mặt tuấn mỹ của thiếu niên, cậu rất chăm chú nhìn cô.
"Nhưng về sau chị không được dùng ánh mắt này nhìn anh nữa, chỗ này của anh rất đau, như có một con dao sắc nhọn đâm vào."
Cậu kéo tay cô, áp lên lồng ngực đang nhảy dồn dập: "Thứ anh muốn là tình yêu của chị, chứ không phải hận.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại website Mỏ Truyện - https://motruyen.online/read/benh-trang-mo-oc&chuong=76]
Anh không muốn chị khóc, cũng không muốn cãi vã với chị."
Nhịp đập kịch liệt truyền ra từ lồng ngực dưới lòng bàn tay, vô thanh nói cho cô biết cậu cũng là con người, cũng có cảm tình, hơn nữa tình cảm mãnh liệt đến mức như muốn bật ra khỏi lồng ngực, mong chờ sự thương xót của cô.
Từ Dĩ Dạng nhìn vào đôi mắt đen láy như bảo thạch của cậu, nghẹn lời.
Cuộc cãi vã kịch liệt lần đầu tiên giữa hai người, lại kết thúc trong lời tỏ tình đột ngột khó hiểu của cậu.
Ngoài cửa sổ, màn đêm đã sâu.
Ban ngày cô đều vô công rỗi nghề, phần lớn thời gian ngủ, nên buổi tối cơn buồn ngủ rất nhạt, mà Lục Tẫn hôm nay ra ngoài tham gia yến tiệc, giờ ngủ rất say.
Thân thể hai người quấn chặt trên một chiếc giường, như những cành dây leo rối rắm khó dứt.
Từ Dĩ Dạng quay lưng lại với cậu, tâm tình cũng theo màn đêm dần lắng xuống.
Sớm biết cãi nhau với cậu có thể rời đi, thì ngay ngày đầu tiên cô đã nên cãi.
Nghĩ đến việc mình bị giữ lại đây vô ích lâu như vậy, tâm tình vừa yên ổn lại dâng lên phiền muộn vô cớ.
Cô cúi đầu nhìn cánh tay cậu vắt ngang trước ngực mình, cẩn thận từng chút một gỡ ra bằng lực đạo không đến mức làm cậu tỉnh giấc.
Cho dù trong giấc ngủ, cậu vẫn ôm rất chặt.
Từ Dĩ Dạng mất rất lâu, trên trán trắng đã rịn mồ hôi mỏng mới gỡ được tay cậu ra.
Cuối cùng cũng có được tự do.
Cô vén chăn, ngồi ở mép giường, nghiêng đầu nhìn thiếu niên trên giường.
Đèn lưu ly đầu giường tỏa ra ánh sáng yếu ớt, chiếu làn da cậu lộ ngoài chăn thành màu trắng lạnh, nhìn như vô hại, nhưng lại chứa đựng sự bệnh thái và cố chấp bất thường.
Từ Dĩ Dạng dời mắt nhìn ra ánh trăng ngoài cửa sổ, tỉnh táo không chút buồn ngủ.
Lại nhớ đến những thứ đã thấy ban ngày.
Cô mang dép, cầm chiếc đèn bàn cổ nhỏ đầu giường, khoác áo dày, lặng lẽ đẩy cửa ra.
Lúc này tòa lâu đài cổ rất yên tĩnh, người hầu đều đã nghỉ ngơi, chỉ còn có người gác đêm trên tháp cao.
Từ Dĩ Dạng đi theo con đường ban ngày từng qua, chịu gió lạnh mà bước vào bên trong.
May mà ở bất cứ chỗ nào trong lâu đài, dù có người hay không đều bật sưởi đủ ấm, khuôn mặt tái nhợt ngoài trời lạnh bước vào rất nhanh đã hồi lại sắc m/á/u.
Nơi này vẫn u ám, trên vách tường những giá đèn cắm nến giả bắt chước nến sáp bất diệt, khiến những bức ảnh dọc hành lang càng thêm âm trầm.
Cô tới đây là muốn nhìn kỹ hơn những thứ ban ngày đã thấy, không ngờ vào giờ này lại có người.
Một người đàn ông.
Người đàn ông khoác áo choàng đen, dáng cao lớn, nhìn chừng khoảng hơn mét chín, trong tay chống cây gậy đầu rắn, đứng dưới bức họa khổng lồ như thể vừa bước ra từ trong tranh.
Cảm giác có người phía sau, ông ta khẽ nghiêng đầu, đôi mắt xám xanh như bảo thạch tinh xảo, lạnh nhạt mà mang sẵn sự ngạo mạn cùng cao quý của kẻ ở ngôi cao, chỉ nhìn một cái cũng như ân ban cho người ta.
Từ Dĩ Dạng nhận ra ông ta rất giống người trong tranh.
Có lẽ điểm khác biệt duy nhất với bức tranh là, hai bên tóc mai được chải gọn của ông ta đã điểm bạc, chứng tỏ ông ta đã không còn trẻ.
"Từ Dĩ Dạng"
Người đàn ông nói tiếng Trung không quen, cứng nhắc như tiếng gió thổi ra từ đáy vực lâu đài, lạnh lẽo làm da đầu tê dại.
Dephese.
Ba của Lục Tẫn.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy ông ta, cô sinh ra cảm giác nguy hiểm khó hiểu, theo bản năng muốn quay người.
Nhưng không biết từ lúc nào, phía sau đã im lặng đứng kín một hàng bảo tiêu mặc tây trang.
Chỉ vì mất ngủ mà ra xem tranh cũng có thể gặp chuyện xui xẻo thế này, Từ Dĩ Dạng chưa từng xui như lúc này.
Cô bị đám bảo tiêu "mời" qua.
"Ngẩng đầu."
Từ Dĩ Dạng đè nén sự bất lực trong lòng, từ từ ngẩng lên.
Dephese đứng cao nhìn xuống dò xét cô, ngắm đôi mắt đen trong sáng, mỉm cười: "Chẳng trách Theo lại thích cô như thế."
Vừa nói lời như khen, ông ta lại bổ sung: "Không đẹp bằng A Lan."
Từ Dĩ Dạng không hiểu ông ta đang nói gì.
"Cô đã xem qua những bức tranh này rồi?" Ông ta cũng không định giải thích, đưa tay vuốt bức tranh trên tường, như hỏi cô: "Cô thấy nếu tôi đổi thành A Lan thì thế nào?"
Từ Dĩ Dạng nhìn bức ảnh gia tộc trên tường, không đáp.
"Ừm..." Dephese tự gật gù, rồi lộ cổ tay rút dao găm rạch mở phần người phụ nữ trong tranh, chừa ra khoảng trống, cảm thán: "Tôi cũng thấy A Lan ngồi bên cạnh tôi sẽ hợp."
Từ Dĩ Dạng cảm thấy ông ta không bình thường, có lẽ cả cái gia tộc này đều có bệnh.
Ông ta sai người treo ảnh Lục Lan lên, ngắm nghía hồi lâu mới như sực nhớ ra bên cạnh còn có một người.
"Cô đến đây bằng cách nào?"
Từ Dĩ Dạng tưởng ông ta không biết mình do Lục Tẫn mang đến, tuy sợ hãi ông ta, nhưng nghĩ đến chỉ cần ông ta mở miệng thì mình có thể rời đảo, liền nói thẳng: "Con trai ông đưa tôi đến, tôi cũng muốn rời khỏi đảo."
"Cô đang cầu xin tôi?" Ông ta hơi nghiêng đầu, điểm chú ý thật kỳ lạ.
Từ Dĩ Dạng: "Ừ, có lẽ vậy."
Ông ta lại hỏi: "Cô không sợ tôi?"
Từ Dĩ Dạng mặt cứng đờ: "Sợ."
Dephese hài lòng gật đầu, lại tiếc nuối: "Tôi quản không nổi Theo, phẩm hạnh nó quá tệ, còn hay mách lẻo với vợ tôi, mà vợ tôi đã nhiều năm không thèm để ý đến tôi. Nếu có thể, xin cô giúp tôi dạy dỗ nó."
"......"
"Ồ, đúng rồi, quên nói cho cô biết, Theo không phải con trai tôi." Ông ta bổ sung: "Cho nên tôi càng quản không nổi nó, nó đã trưởng thành, việc làm phải tự gánh vác, tôi không giúp được."
Không phải con trai của Dephese?!
Tim Từ Dĩ Dạng thót lại, theo bản năng nghĩ đến liệu có phải cậu là con của Lục Lan và Lạc Lâm, nhưng rất nhanh liền phủ định trong lòng.
Không thể nào.
Lục Tẫn không giống Lạc Lâm.
"Có phải cô rất hiếu kỳ về ba mẹ nó?" Dephese như một trưởng bối nhàm chán, ngồi xuống chiếc ghế phía sau được mang đến, vắt chân, ôn hòa hỏi.
Từ Dĩ Dạng lắc đầu.
Cô không hứng thú, cũng không muốn biết ba cậu là ai.
Dephese bị biểu cảm trên mặt cô làm vui, dùng quyền trượng trong tay móc bức tranh rơi trên đất, giọng khinh miệt: "Người phụ nữ này là mẹ nó."
Không phải Lục Lan?
Từ Dĩ Dạng theo bản năng nhìn qua.
Dephese nói: "Ba nó là tù nhân bị nhốt trong mật thất, tôi chỉ là nhà từ thiện nhận nuôi nó."
Nghe đến hai chữ "mật thất", Từ Dĩ Dạng lập tức nhớ đến nơi ban ngày Lục Tẫn dẫn cô đến, giá sách và trang trí kiểu Trung, mỗi món đều tinh xảo đủ để thấy người bố trí đã tỉ mỉ đến mức nào.
"Ba cậu..." Từ Dĩ Dạng vừa hé miệng hỏi, sau lưng đột nhiên bị người ôm lấy, kéo mạnh ra sau.
Cả người cô nhào vào vòng tay quen thuộc.
"Chị, không ngủ mà chạy ra đây làm gì?" Hơi thở dịu dàng của thiếu niên phả xuống từ đỉnh đầu.
Từ Dĩ Dạng hoảng hốt run rẩy đồng tử, ngẩng đầu nhìn Lục Tẫn trước mắt.
Cậu không nhìn cô, mà vượt qua cô đối diện với Dephese đang ngồi trên ghế, đồng tử đen tối không ánh sáng hắt lên tia lửa của ngọn nến, như loài động vật m/á/u lạnh rình mồi trong rừng sâu.
Dephese nhún vai, mặt đầy chán chường.
Lục Tẫn liếc ông ta một cái, ngang bế Từ Dĩ Dạng lên, quay người đi ra ngoài, không ai dám cản.
Bởi vì nghe được bí mật của giới tài phiệt, suốt dọc đường cậu không nói gì, cô cũng không lên tiếng.
Im lặng trở về phòng ngủ, cậu ấn vai cô đè xuống giường.
Từ Dĩ Dạng cuối cùng cũng có phản ứng, tưởng cậu lại muốn làm gì, theo bản năng tát một cái.
Mặt cậu bị lệch, đuôi mắt rủ xuống nhiễm một vệt hồng, chậm rãi quay đầu lại nhìn cô đã co rụt về góc giường, bình tĩnh túm lấy mắt cá chân gầy guộc của cô, mạnh mẽ kéo về.
"Lục Tẫn!" Cổ họng cô run rẩy vì căng thẳng: "Tôi hết sức rồi, cậu còn tiếp tục, tôi sẽ bệnh mất."
Cậu im lặng, ngón tay lạnh như băng theo mắt cá chân chậm rãi bò lên, như rắn, đến tận lông mi đang run rẩy kịch liệt của cô, cúi người phủ trên, chậm rãi mở miệng: "Chị không phải rất có sức sao? Nhân lúc anh ngủ, lén chạy ra ngoài."
"Tôi chỉ mất ngủ thôi." Cô tránh bàn tay cậu.
"Mất ngủ?" Cậu áp ngón tay lên cô: "Vậy sau khi nghe người khác kể chuyện, giờ chị ngủ được chưa?"
"Tôi..." Từ Dĩ Dạng cắn môi, cuối cùng hiểu ra nguyên nhân cậu nổi giận.
Thì ra là vì nghe thấy Dephese không thừa nhận cậu là con.
"Chị cho rằng anh liên lụy chị?" Cậu từ ánh mắt đọc ra những gì cô đang nghĩ.
"Chẳng lẽ không phải sao?" Cô giận dữ trừng cậu.
Khí lạnh quanh thân cậu tan đi, ánh mắt dần mềm xuống: "Chị hiểu lầm rồi, anh chỉ tức giận vì chị một mình ra ngoài, vạn nhất gặp kẻ xấu, anh không kịp tới cứu."
Dephese là cầu xin được nhận cậu làm "con trai", chứ cậu chưa từng thừa nhận.
"Chị xin lỗi, vừa rồi anh tỉnh dậy lại không thấy chị, tưởng chị bỏ đi, nên quá lo lắng, đừng giận anh."
Tốc độ đổi mặt của cậu cực nhanh, mới vừa rồi còn mặt lạnh, giờ lại ôm lấy cô dụi tới dụi lui.
Quần áo trên người Từ Dĩ Dạng bị cậu cọ xô loạn.
"Chị có phải rất hiếu kỳ về anh không? Muốn biết gì thì đừng hỏi người khác, hỏi anh." Cậu đỏ mặt , thở gấp dịu dàng nhìn cô.
Từ Dĩ Dạng thuận thế hỏi: "Mẹ cậu là ai? Không phải dì Lục?"
Cô chỉ muốn biết có phải Lục Lan hay không.
"Không phải." Cậu ngoan ngoãn phủ nhận.
"Là người phụ nữ trên bức tranh vừa rồi?" Từ Dĩ Dạng hỏi.
Cậu thích cô chủ động tìm hiểu mình, không nhịn được hôn lên khóe môi cô: "Ừ..."
Từ Dĩ Dạng nhớ phần giới thiệu, là em gái ruột cùng cha cùng mẹ của Dephese, nhưng đã c/h/ế/t từ nhiều năm trước, cũng không loại trừ khả năng là cuộc tình ngoài luồng lúc ba cậu ra nước ngoài.
"Ba cậu là ai?"
"Chị..." Cậu cắn môi dưới cô, hơi thở hỗn loạn thì thầm: "Khó chịu quá, muốn vừa làm vừa nói."
Sắc mặt Từ Dĩ Dạng khẽ biến, lại muốn tát thêm một cái, ngay cả nói chuyện bình thường cũng có thể phát tình, chó còn biết tiết chế hơn cậu.
Bình Luận
Vui lòng đăng nhập để bình luận.
0 Thảo luận